Gia đình

Chip Dao / Gia đình / không / sinh viên Gia đình là nơi dừng chân của những nỗi buồn trong tôi, nâng đỡ tôi mỗi khi vấp ngã và để lại trong tôi biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Ôi! Tôi yêu sao cái gia đình bé nhỏ mà ấm áp tình thương, nơi có … Continue reading “Gia đình”

Chip Dao / Gia đình / không / sinh viên

Gia đình là nơi dừng chân của những nỗi buồn trong tôi, nâng đỡ tôi mỗi khi vấp ngã và để lại trong tôi biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Ôi! Tôi yêu sao cái gia đình bé nhỏ mà ấm áp tình thương, nơi có những người thân tôi yêu quý nhất!
Bà tôi đã già lắm rồi, tóc bà bạc trắng, lưng hơi còng. Bà phúc hậu và có lắm những câu chuyện đời xưa kế suốt một đêm không hết. Phải nói ở bà là một kho vô tận những câu chuyện hồi đó và những câu đố. “Ngày xửa ngày xưa…”… vậy là tất cả bỗng nhiên đổi khác, tất cả bỗng nhiên trở nên thật huyền diệu: cô gái lặng lẽ xé vỏ thị bước ra; con chim phượng hoàng biết nói tiếng người tìm đến cây khế của chàng trai nghèo; người đàn bà chờ chồng hóa đá. Rồi: “cây gì đầu rồng đuôi phượng le le, mùa xuân ấp trứng mùa hè đẻ con?”… Cứ thế, trí tưởng tượng của tôi như được thêu dệt, đầu óc được kích thích đến nỗi đêm nằm xuống, những câu chuyện của bà cứ chập chờn trong giấc ngủ, lảng vảng trong đầu óc non nớt của tôi. Bà tiên trong câu chuyện cổ tích cũng chính là bà tôi – bà tiên áo vá, chân trần, ngửa vạt áo cho trái thị thơm tho rơi xuống… Con yêu bà lắm bà ngoại ơi, bà tiên trong chuyện cổ tích của con.
Đôi mắt của tôi luôn sáng lên khi nghe bố giảng bài. Từ bố, tôi hiểu được sâu sắc từng ý nghĩa, nội dung trong mỗi bài toán, nhờ đó mà tôi học toán khá hơn. Bố cùng tôi học tập, cùng tôi vui chơi, những buổi chiều đầy nắng và gió, bố cùng tôi đi thả diều, cùng tung tăng chạy nhảy lên đám cỏ, rồi bố cùng tôi khua chân dưới nước… Những kỉ niệm đẹp ấy tưởng chừng như sẽ phai nhạt theo bước đi lạnh lùng của thời gian, vậy nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Bố cùng tôi luyện chữ, bao khó khăn tôi luôn vượt qua được nhờ có bố luôn ở bên để động viên, giúp đỡ. Khi tôi chán nản trước những con chứ cần rèn, tôi muốn xé tan từng trang giấy, thì hình ảnh bố với mái tóc đã lấm tấm sợi bạc, đôi mắt trũng sâu vì đêm ngày lo lắng lại hiện lên. Hình ảnh bố âm thầm, lặng lẽ, vất vẻ một nắng hai sương lại hiện lên. Cảnh vật xung quanh tôi hình như đang nhòa đi, giọt nước mắt hối hận lăn đều trên má. Rồi tôi lại ngồi xuống, tập nắn nót từng nét chữ. Lúc này, bố lại xuất hiện, như con tim bố nối tim tôi, bố biết và hiểu được những gì tôi đang nghĩ. Đến bên tôi, bố cười trìu mến rồi bảo: “Con đừng buồn, đừng nhụt chí, hãy kiên trì và phải cố lên vì ở bên con luôn có bà, bố mẹ, chị và dưới con còn em nữa mà!”. Ôi! Mắt của tôi lại nhòa rồi! Cho đến giờ, khi nhớ lại, tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai lời động viên ngày nào của bố. Con cảm ơn bố nhiều lắm, nhờ bố con mới có đủ cam đảm để là con của ngày hôm nay.
Mẹ tôi sinh ra từ một vùng quê nghèo nhỏ bé. Tuy mẹ tôi nghèo chữ nhưng lại rất giàu những câu ca, những bài thơ và những câu chuyện cổ tích. Mỗi trưa hè nắng cháy, trên chiếc võng Trường Sơn của bố, tôi mơ màng nghe tiếng mẹ ru:
“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ?
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…”
Rồi:
“Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo, thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân..”
Những câu thơ bình dị, dân dã ấy sao cứ đọng mãi trong lòng tôi, có lẽ vì nó là câu hát ru quen thuộc năm nào của mẹ:
“Giã ơn cái cối cái chày
Nửa đêm gà gáy có mày có tao
Giã ơn cái cọc bờ ao
Nửa đêm gà gáy có tao có mày”
Lời ru đượm buồn của mẹ cất lên từ cái nhà đất có tiếng thạch sung chép miệng, có tiếng gió đầu hồi làm cho trái tim non nớt của tôi nhận ra vị đắng cay của cuộc đời đi ở. Tuy chưa hiểu hết ý nghĩa của câu ca, nhưng tôi thấy nó thật gần gũi. Và
“Vui từ trong ngõ vui ra
Buồn từ ngã bảy, ngã ba buồn về”
Sao vậy? Đây có phải là tâm sự của một người không gặp may trong cuộc đười, một trái tim thất vọng, một nỗi niềm uẩn khúc? Mẹ chỉ đọc một lần là tôi thuộc ngay, thuộc rồi cứ một mình đọc đi đọc lại mãi, rồi tự nhiên hiểu ra cái ấm ức, cái ngậm ngùi trong lời ca ấy. Những câu ca như là những viên ngọc, và có biết bao nhiêu là viên ngọc như thế ở trên đời?
“Chàng buồn chàng có thờ than
Em buồn như thể nén nhang lụi dần
Có bát sứ, tình phụ bát đàn
Nâng niu bát sứ vỡ tan có ngày…”
Mỗi câu ca là một chuyện đời, một trái tim đang thổ lộ, giãi bày thổn thức. Tôi nhận được từ mẹ sự giáo dục yêu văn học… Ba chữ “ yêu văn học” hình thành trong tôi như có sự ảnh hưởng rất đặc biệt từ mẹ vô hạn, tôi thấy trong cái khiếu văn học của mình dường như có sự vun vén đầy ưu ái của mẹ. Mẹ là tia nắng ấm áp soi sáng tâm hồn con. Mẹ là ngọn gió hiu hiu mỗi trưa hè nắng gắt. Mẹ là ngọn lửa hồng sưởi ấm cho trái tim con mỗi khi thời tiết chuyển mình, thay chiếc áo mùa đông lạnh lẽo.
Tôi thật may mắn khi có được người chị gái mê đọc truyện, hơn nữa lại rất thích kể lại những gì mình thích thú cho em gái mình. Vào mỗi buổi tối, sau khi đã đọc và làm bài tập xong xuôi, chị vẫn thường kể cho tôi nghe truyện “Tắt đèn”, truyện “Dế mèn phiêu lưu kí”, “Truyện Kiều”… Cậu chuyện làm tôi xúc động vô cùng, nhiều lần ngồi nghe mà tôi chảy cả nước mắt. Tôi thích thú và say mê đến độ sau đó chép lại những câu chuyện đã được nghe vào cuốn số tay nhỏ. Ham nghe kể chuyện, tôi còn rất ham đọc sách. Tôi đọc sách đến quên ăn, quên ngủ. Thấy vậy, chị bảo: “Ham đọc sách là rất tốt, nhưng đọc nhồi nhét, đọc ngấu nghiến thì lại phản tác dụng. Em phải biết cách đọc, đọc thong thả, đọc chăm chú và quan trọng là em phải biết thưởng thức cái hay không chỉ ở trong cốt chuyện mà còn ở cả lời văn, ý nghĩa nữa”. Thế là từ đó, tôi đọc sách vẫn nhiều nhưng đã đọc thong thả hơn, có giờ giấc hơn và tôi đã biết cách thưởng thức cái hay trong từng lời văn, câu chữ. Ngoài ra, chị cũng là một tấm gương sáng, đáng để tôi soi vào. Buổi sáng chị đi học ở trường, còn chiều về chị luôn cố sắp xếp thời gian đi làm thêm để kiếm ít thu nhập, trang trải cho việc học tập, đỡ đần cho gia đình một khoản chi tiêu. Chị luôn dạy tôi rằng: “Phải biết sống tự lập, nỗ lực vào bản thân, bởi mai này ra ngoài xã hội, chỉ có một mình và em có thể vấp ngã bất cứ lúc nào. Đường đời đầy rẫy những chông gai, thử thách buộc em phải tự đối đầu trong mọi hoàn cảnh. Em phải luôn chuẩn bị cho mình một cái đầu lạnh, một trái tim nóngbỏng sôi sục nhiệt huyết và một tâm lí vững vàng, … để sẵn sang vượt qua chúng”.
Nguồn động viên tinh thần lớn nhất cho tôi chính là cậu em trai bướng bỉnh. Dù còn khá nhỏ tuổi, và lại là con trai, nhưng dường như “cậu út” khá là tâm lý. Khi tôi buồn, nó luôn đến bên hỏi han này nọ, rồi an ủi, động viên tôi, không thì lại làm trò khiến tôi phải cười mới thôi. Khi tôi vui, nó cũng vui theo, nó còn hát rồi trò chuyện cùng tôi nữa kìa… Tuy vậy, bản năng của “một thằng con trai” trong nó vẫn không mất đi. Nó vẫn thường hay đi bắt châu chấu, bắt gián hay thạch thùng về, và xem nó như là một thú vui…Nhiều khi tôi và nó là hai đứa út nên hay cãi nhau lắm. Chỉ từ một chuyện nhỏ xíu xìu xiu như con kiến giàng co qua lại, tôi không nhường nó, nó không nghe tôi… Vậy là hai chị em lại cãi nhau ầm ĩ hết lên. Thế nhưng dù thế đi chăng nữa, tình cảm giữa hai chị em tôi vẫn không hề rạn nứt, tôi vẫn yêu quý em trai tôi nhất!
Quên gia đình ư? Không, tôi không bao giờ có thể quên được người bà phúc hậu kể chuyện ngày xưa cho tôi nghe vào mỗi buổi tối, người bố, người mẹ sinh ra và chăm sóc, nuôi nấng tôi bao tháng ngày, người chị luôn chia sẻ kỉ niệm vui buồn, chỉ dạy tội những kinh nghiệm quý báu và người em luôn tạo cho tôi tiếng cười…
“Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển Đông”
Vâng, thật vậy và cho đến bây giờ tôi mới thấm thía câu da dao giản dị mà chưa chan lời ca ngợi công ơn của bố mẹ. Dù rằng hiện tại tôi chỉ có một thân một mình trên đất Đài Loan và những câu chuyện gia đình đó hiện trong tôi chỉ còn là những dòng hồi ức vô giá. Thế nhưng bất kể khi nào tôi cần, gia đình luôn kịp thời bên cạnh và là chỗ dựa vững trãi, vực dậy tinh thần cho tôi. Cả nhà ơi! Cả nhà hãy luôn sống vui vẻ, mạnh khỏe mãi bên con, dắt tay con và nâng đỡ con trên đường đời đầy chông gai này nhé. Cuộc sống có mệt mỏi thăng trầm khó khăn, chỉ cần có mọi người ở bên, đối với con thế là đủ rồi. Con yêu cả nhà nhất trên đời!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *