Đời cô

范鄭瑞綾 / Đời cô / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Đời Cô Cuộc đời mỗi người giống như một quyển truyện dài, ta chỉ có thể lật xem cho đến trang viết ngày hôm nay, còn ngày mai giống như một câu hỏi mang nhiều đáp án vì mỗi người sẽ lí giải theo cách … Continue reading “Đời cô”

范鄭瑞綾 / Đời cô / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Đời Cô
Cuộc đời mỗi người giống như một quyển truyện dài, ta chỉ có thể lật xem cho đến trang viết ngày hôm nay, còn ngày mai giống như một câu hỏi mang nhiều đáp án vì mỗi người sẽ lí giải theo cách của riêng mình. Tôi đang kể lại câu chuyện đời cô, một người phụ nữ bé nhỏ nhưng mang trong mình sức sống mãnh liệt, cho dù bảo táp phong ba cũng không bao giờ gục ngã.
Tây Ninh là quê hương cô, hơn ba mươi tám năm về trước là một miền quê nghèo đầy nắng. Cô được sinh ra trong một gia đình đông con, có chín anh chị em, nên từ bé cô đã sớm quen với những nhọc nhằn vất vả. Vì muốn sớm có thể đỡ đần cha mẹ, mười lăm tuổi cô chấp nhận xa gia đình, xa làng quê để xuống Sài Gòn phụ việc cho tiệm bánh của người bà con xa. Nhờ sự nhanh nhẹn và thật thà cô được nhà chủ yêu mến lo cho ăn ở và cả nhu yếu phẩm, còn tất cả tiền lương cô đều gửi hết về phụ giúp gia đình. Rồi một năm trôi qua cô nàng bán bánh tròn mười sáu, da trắng môi hồng với nụ cười duyên đã làm rung động tâm hồn người lính trẻ. Mối tình đầu của họ đẹp và nên thơ qua những bức thư xa và những lần gặp mặt ngắn ngủi, những ngày tháng lãng mạn đó kéo dài suốt bốn năm cho đến ngày gia đình cô gặp biến cố lớn, ba cô bệnh nặng không tiền chữa trị, nợ chồng thêm nợ… cô đành gác lại tình cảm của mình. Bức thư cuối cùng anh gửi cho cô cũng là bức thư ngắn nhất mà anh từng viết [Anh hiểu… Hãy luôn mĩm cười em nhé vì em đẹp nhất khi em cười], cô bật khóc thành tiếng rồi nước mắt cứ rơi làm cho trang thư ấy cũng phải nhạt nhòa. Cô xếp tất cả thư tình vào thùng giấy và chôn nó xuống một cái hố thật sâu trong vườn sau nhà, giống như cô đang chôn chặt nổi đau sâu tận đáy tim mình. Cô lấy chồng xa, xa lắm…rồi cũng đến ngày cô làm thủ tục chuẩn bị xuất cảnh sang Đài Loan miệng cô nở nụ cười tươi vẫy tay chào những người thân và nói lời “tạm biệt”. Cô phải đi rồi, cô ra đi không phải vì mu cầu hạnh phúc cho chính mình, cô ra đi vì muốn mang lại hạnh phúc cho những người ở lại, những người thân yêu của cô.
Tôi ba mươi tuổi đã kết hôn hơn bốn năm, chồng tôi là người Đài Loan, tôi và anh quen nhau khi tôi vừa học đại học liên thông năm nhất, cô chính là chiếc cầu nối của chúng tôi. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi theo anh về làm dâu trong một gia đình lớn, rồi không lâu sau tôi được làm mẹ của hai thiên thần nhỏ với số tuổi cách nhau khá gần và tất nhiên khi bắt đầu cuộc sống mới với những bất đồng về ngôn ngữ, văn hóa tôi cũng gặp phải không ít khó khăn. Vì thế tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn về những nhọc nhằn cô đã và đang phải đối mặt. Rất nhiều lần tôi thuyết phục cô cho phép tôi được chia sẽ về câu chuyện cuộc đời cô, và hôm nay cô đã đồng ý với điều kiện “viết mọi chyện một cách nhẹ nhàng thôi, vì những chuyện đã qua thì cho nó qua đi, dù sao cô cũng cảm ơn gia đình chồng cô, cô mới có được cơ hội qua Đài Loan để có thể chăm lo cho người thân của mình”. Không ít lần tôi đã khóc vì thương, vì cảm nhận được nổi đau, vì tôn trọng nghị lực sống và vì tôi là chứng nhân trong quá khứ và hiện tại của cô (ba tôi thứ hai còn cô thứ tám, cô là cô ruột của tôi).
Mười sáu năm trước lúc cô mới về nhà chồng ở khu Quan Điền thành phố Đài Nam thì gia đình và xã hội Đài Loan vẫn còn hà khắc đối với các cô dâu nước ngoài. Qua được hai ngày cô bắt đầu đi làm, tiền thì ba chồng cô giữ dùm, cô không gởi về Việt Nam được, cô đã khóc rất nhiều. Một ngày của cô bắt đầu từ năm giờ sáng và kết thúc khi đã quá nửa đêm. Cô làm những công việc có thể linh động thời gian như nhặt trứng vịt, rửa chén, hái ấu… vì còn chuẩn bị cơm nước ngày ba bữa, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn rau, vườn cây trái khá rộng của gia đình… và chăm lo cho mẹ chồng vì mẹ chồng cô bị liệt gần ba mươi năm không làm bất cứ chuyện gì được. Ba chồng cô đã lớn tuổi, khó tính và tiết kiệm nhất vùng, ông nói một là một không được nói hai. Nhưng nhiều lúc cô cảm nhận được ông cũng thương và quan tâm đến cô, cô qua Đài Loan ngày 6 tháng 6, mỗi năm vào ngày này ông đều mua một cái bánh bông lan nhỏ cho cô và mua hai ly đậu hủ một ly cho má còn một ly cho cô, ông thì không ăn… Ông nói hôm nay là ngày sinh nhật của cô (vì trên giấy tờ không có ghi lại chính xác ngày sinh của cô).
Chồng cô rất hiền, thật thà và chăm chỉ với công việc của mình nhưng anh rất ít giao tiếp với thế giới bên ngoài, nên cô thay chồng gánh vát gia đình. Lấy chồng được bốn năm mà không sinh được con, nhiều người lời ra tiếng vào cô chịu nhiều áp lực lắm. Sau nhiều lần đi từ các bệnh viện lớn nhỏ, từ đông y đến tây y sau bốn năm thì cô sinh được một bé gái và bốn năm sau lại sinh được một bé trai. Cô cứ nghĩ hạnh phúc đang dần đến với mình… nhưng, con cô rất khó nuôi hai cháu đều chậm phát triển, cô đưa hai cháu đi bệnh viện huấn luyện gần sáu năm nay rồi. Có lần cô nói “Vừa đi làm vừa phải đưa rước, cơm nước, còn đi bệnh viện, nhiều lúc cô cảm thấy rất mệt mỏi, mệt mỏi cô sẽ vượt qua được, chỉ mong sao cho con cô được mạnh khỏe tròn vẹn như những đứa bé khác là cô vui rồi”.
Ba mẹ chồng lần lượt ra đi, bổn phận làm dâu cô đã trọn. Hai năm nay cô tranh thủ lúc đưa con đi huấn luyện thì đến lớp bổ túc ban đêm của trường tiểu học Tân Tiến – Tân Doanh để học chữ. Sáu tháng trước cô tham gia lớp huấn luyện nấu ăn do chính phủ tổ chức và sau đó đăng ký thi lấy bằng đầu bếp sơ cấp. Cô được nhận vào làm bếp chính cho một trường mẫu giáo nhưng vì còn đưa rước các con mình nên cô chỉ nhận làm phụ bếp bán thời gian trong căng tin của trường Đại Học Nghệ Thuật Đài Nam.
Tôi biết cô tôi cũng giống như bao người phụ nữ khác, cũng có lúc yếu mềm cần được chở che. Khi gặp phải những chướng ngại trong cuộc đời cô cũng đã khóc đến nhòa cả mắt, cũng đã từng than trách cuộc đời đã quá bất công với mình, nhưng sau những phút giây đó cô đã ngẩng đầu cười thật xinh tươi. Trong cô luôn tràn đầy nguồn năng lượng sống và một sự kiên trì bền vững với thời gian. Cô sống rất chân thành và luôn sẳn sàng giúp đỡ người khác nếu nó nằm trong khả năng của mình, nên anh chị em chồng hết lòng yêu mến, nên bên cạnh cô luôn có những người bạn tốt có Việt có Đài và những cả người bạn đến từ các quốc gia khác, luôn động viên cô để cô vững bước trên con đường còn dài và còn nhiều chông gai. Và tôi chắc rằng khắp nơi trên mọi miền đất nước vẫn còn nhiều nghị lực sống kiên cường, luôn nổ lực vươn lên số phận với niềm tin vào ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Bánh xe cuộc đời thì vẫn mãi lăn, người sống trên đời vẫn nên tiến về phía trước. Câu chuyện đời cô vẫn chưa có hồi kết, nhưng tôi luôn hy vọng điều kỳ diệu sẽ đến với gia đình cô và đến với tất cả những ai đang không ngừng cố gắng như những câu truyện cổ ngày xưa.
“ Để những ai nhìn đời toàn gai góc
Còn cơ may trông thấy được hoa hồng.”
(Let those who only see the thorns have eyes to see the rose – thơ Rabindranath )
P/S: Mỗi người trong chúng ta đều có câu chuyện của đời mình, và tôi cũng vậy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *