Ngô Tú Quỳnh Loan / Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc / VNEX / sinh viên
Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng những ngọn núi, nơi sương mù che phủ quanh năm. Con người và không khí nơi đây rất giống nhau: mát lạnh, trong lành và rất ôn hòa. Cuộc sống những người dân miền núi vất vả, từ thời tổ tiên đã theo nghề trồng trọt, lệ thuộc rất nhiều vào thiên nhiên và thời tiết. Nghề nông cứ cha truyền con nối cho đến khi hạn hán và bệnh dịch kéo đến. Đất đai khô cằng, cây cỏ không phát triển. Những người dân trong làng buộc phải bán đất cho các nhà máy công nghiệp rồi bỏ xứ ra đi. Các nhà máy mọc đè lên những ruộng lúa và những luống rau. Màu xanh mơn và cái nắng sớm ban mai trên đồng đã dần mất đi, thay vào bằng những ống khói cao ngút xả ngói ngợp trời. Tiếng bon bon của máy móc và còi xe chở hàng vang lên cả ngày lẫn đêm tấp nập. Những thanh niên chạc tuổi tôi người thì lên Hà Nội kiếm việc, người thì vào làm công nhân nhà máy. Tôi may mắn hơn, tìm được một xuất đi lao động phụ bếp và nấu cơm cho các công nhân tại Đài Loan. Hành lý vỏn vẹn vài bộ quần áo và bộc thuốc phòng khi ốm đau, tôi lên chuyến bay đi đến hòn đảo ngọc nơi ấp ủ tương lai và đi tìm hạnh phúc. Ở cái tuổi 20 tròn trĩnh, tôi vẽ ra những bức tranh tương lai tươi đẹp để cố gắng làm lụng tích góp về Việt Nam lập nghiệp, để thoát khỏi cái đói cái khổ, để cha mẹ được hưởng tuổi già an vui. Trên chuyến bay đó, tôi đã gặp các chị em cô dâu Việt mang theo hi vọng đổi đời hạnh phúc bên người chồng Đài khác ngôn ngữ và văn hóa, gặp các em học sinh mang trên vai mầm non xanh cho kiến thức tương lai và nền tản giáo dục, còn cả những anh em lao động như tôi đi tìm kiếm vận may đổi đời tại vùng đất mới. Bắt đầu công việc phụ bếp tại công ty xây dựng đường sắt gần ga Cao Hùng. Hằng ngày tôi phụ chú Công đầu bếp chính chuẩn bị gần hai trăm suất ăn cho các anh em. Món canh chua là món mà mọi người yêu thích nhất vào ngày nghỉ cuối tuần và những ngày lãnh lương dư dã vào cuối tháng. Chú Công dạy tôi cảm nhận hương vị từng món ăn, chú hay bảo: “Phải dùng cái tâm để nấu thì mới đưa ra được những món ăn ngon đến các anh em. Công việc họ vất vả mệt nhọc lắm chỉ có bữa ăn mới bù đắp được đầy đủ năng lượng cho các anh em công nhân.” Ba tháng đầu trôi qua, tôi học được gần hết và nấu thuần thục các món ăn chính, chỉ còn mỗi món canh chua nấu mãi vẫn không ra vị như của Chú Công nấu và mọi người cũng chẳng thích ăn món canh do tôi nấu, lúc thì chua quá, lúc thì ngọt quá. Có lần còn đổ bỏ đi gần cả nồi vì chẳng ai ăn. Tôi tìm hỏi chú Công bí quyết và công thức nấu được món canh ngon, chú ấy bảo chẳng có công thức nào mùi vị chua cay mặn ngọt phải hài hòa như hương vị cuộc sống vậy. Tôi lại hỏi tiếp làm cách nào để hiểu và nếm được hương vị cuộc sống như món canh? Chú nhẹ nhàng mỉm cười đáp: “khi con tìm thấy được giọt nước mắt hạnh phúc con sẽ thấu hiểu được hương vị của cuộc sống này.” Bằng cách nào tìm được giọt nước mắt hạnh phúc, mọi người phải cười vui khi hạnh phúc mới đúng chứ chú, sao lại phải khóc khi hạnh phúc? Hàng trăm câu hỏi và thắc mắc về bí quyết lạ kỳ hiện lên trong đầu tôi. Chú chỉ cười và đáp : Khi con người đau khổ giọt nước mắt xuống đầu tiên từ khóe mắt trái và ngược lại giọt nước mắt hạnh phúc sẽ rơi từ khóe mắt phải. Tôi bắt đầu hành trình đi tìm giọt nước mắt hạnh phúc. Ngày ngày tôi quan sát những người quanh tôi về cuộc sống của họ, thời gian rãnh buổi tối và cuối tuần tôi làm thêm phụ việc tại quán ăn Việt Nam gần ga. Cuộc sống nơi đây tấp nập và hối hả. Hàng trăm, hàng ngàn mảnh đời lướt qua tôi. Tôi dần hiểu ra và cảm nhận rõ nét được từng hương vị của cuộc sống hiểu ra rằng vì sao những đứa trẻ nhỏ luôn thích ăn kẹo ngọt vì chúng chỉ thấy màu hồng ngọt ngào của cuộc sống. Lớn lên một chút thì chúng biết ăn chua rồi đến cái lúc biết cảm nhận tình yêu đôi lứa thì mọi người lại ví như vị đắng của socola. Biết đắng mà vẫn mong cầu và tìm kiếm tình yêu vì khi yêu vượt qua được mọi đắng cây đâu khổ họ sẽ tìm được hạnh phúc bền lâu cũng giống như vị ngọt động lại trong cổ sau khi ăn socola. Đi đến gần hết cuộc đời trải qua những hỉ nộ ái ố, đắng cây mặn ngọt thì về già con người lại trở về như trẻ thơ thích vị ngọt vì họ đã trải qua và nếm đủ các hương vị cuộc sống. Buồn cũng qua một ngày, khổ cũng phải đi hết đoạn đường vậy thì sao phải đau khổ đi trên con đường ấy. Họ chọn cho mình niềm vui ngọt ngào. Hai năm trôi qua, tôi dần hiểu rõ và cảm nhận được từng hương vị của mỗi món ăn. Thấy được hàng trăm giọt nước mắt đau khổ rơi từ khóe mắt trái, thấy được nụ cười và niềm vui của sự hạnh phúc. Nhưng vẫn chưa điều tiết được vị chua cay mặn ngọt trong món canh chua. Vẫn chưa nấu được món canh mà các anh em yêu thích như chú Công đầu bếp. Cho đến một ngày nọ, Anh Vũ một công nhân lao động bỏ trốn đến quán ăn tôi làm thêm xin việc làm thêm buổi tối. Dáng người gầy gò thoan thoát, anh làm việc cả ngày lẫn đêm với mong muốn kiếm tiền gởi về Việt Nam để trả dứt số nợ cho gia đình. Làm việc cùng anh hai tháng hơn mà chẳng thấy anh cười nói với ai, tôi cố bắt chuyện với anh nhưng anh cũng chỉ nói vài câu rồi lại lãng đi nơi khác. Có lần tôi bắt gặp anh tranh thủ đi đổ rác ngồi nói chuyện chat qua điện thoại với con trai thấy tôi anh quẹt vội giọt nước mắt rồi chạy ù vào trong làm việc tiếp. Ai nào có ngờ vào một ngày không may, chị chủ quán bảo tôi chạy lên phòng kêu anh xuống làm thay ca cho tôi vì chờ mãi mà không thấy anh xuống, bằng ngày anh rất đúng giờ, gọi điện cũng chẳng thấy anh bắt máy. Cửa phòng lại khóa, tôi phải vòng xuống lại nhờ chị chủ lên mở khóa dùm. Mở cánh của phòng anh ra, thấy anh nằm ngủ mọi người thở phào nhẹ nhỏm, để anh ngủ tiếp chắc công việc nhiều làm anh mệt mỏi. Sáng sớm hôm sau tôi nhận được cuộc gọi thất thần của chị chủ quán báo anh Vũ qua đời. Anh ngủ một giấc ngủ thiên thu không dậy được nữa. Anh là người bỏ trốn ra ngoài chẳng có giấy tờ nào trên người nhờ sự quyên góp và giúp đỡ của các hội từ thiện và mọi người xung quanh, bố của anh sau hai ngày đã đến được Đài Loan, lo ma chay và mang anh về VN. Tối hôm ấy, bố anh vừa bước đến cạnh xác anh, ông rơi giọt nước mắt từ khóe mắt bên phải. Giọt nước mắt hạnh phúc mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay. Không thể tin được vào mắt mình tôi bắt đầu nghi ngờ lời của đầu bếp Công nói về giọt nước mắt hạnh phúc. Lo ma chay xong, chúng tôi thu xếp và đưa bác trai ra sân bay, trên đường đi ra sân bay tôi khá tò mò đã không kìm được mình và hỏi bác về giọt nước mắt ấy. Bác ơi, sao bác hạnh phúc khi nhìn thấy xác con trai mình. Chị chủ quán nghe thấy câu hỏi đã đập thật mạnh vào lưng tôi rồi mắng nhỏ: “cậu nói chuyện linh tinh quá.” Đôi mắt buồn rươm rướm ngước nhìn tôi nói: “đúng cháu ạ. Bác hạnh phúc khi được nhìn thấy đứa con trai mình sau 8 năm xa cách. Bác hạnh phúc vì có thể đến nơi đưa được con bác về với quê hương. Nó khổ lắm cháu ạ, đi qua Đài Loan lúc thằng cún con nó được 2 tháng tuổi. Đến nay nó cũng được 8 tuổi, biết nói biết vòi đồ chơi, cứ gọi qua hỏi khi nào bố về với cún. Mà lần này bố nó về chẳng bao giờ thằng cún vòi được nữa cháu ạ.” Nước mắt tôi rơi từ lúc nào mà không hay biết. Giọt nước mắt biết ơn cuộc sống đã cho tôi gặp và cảm nhận những mảnh đời yêu thương. Tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã ưu ái tôi gặp được nhiều may mắn hơn nhiều cảnh đời tôi đi qua. Năm năm trôi qua, làm việc tại Đài Loan tôi tích góp được một số vốn trở về Việt Nam mở một nhà hàng nhỏ mang tên “Hương Vị Quê Hương”, các món ăn nơi đây đều có bốn hương vị chua cay mặn ngọt. Hương vị của cuộc sống hỷ nộ ái ố. Tôi đã thành công trong lĩnh vực kinh doanh nhà hàng và trở lại Đài Loan hợp tác với chị chủ quán cũ mở một quán ăn Việt: Hương Vị Quê hương để giới thiệu văn hóa và ẩm thực Việt Nam đến với bạn bè người Đài và cũng là gia đình ấm cúng đậm đà hương vị quê hương Việt Nam cho các anh chị em xa quê hương tại Đài Loan. Lúc nào tôi cũng thầm cám ơn giọt nước mạnh phúc và sự chăm chỉ cần cù quên cả bản thân mình của Anh Vũ người lao động đã ra đi. Cám ơn đầu bếp Công, người thầy đã chỉ dạy tôi và thổi bùng ngọn lửa ẩm thực trong tôi.