Thanh Van / Làm dâu xứ lạ / 無 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Làm dâu xứ lạ
Vân, một cô gái tỉnh lẻ, đến Sài Gòn học đại học. Năm cuối đại học, cô đến thực tập ở một công ty Đài Loan và gặp anh. Anh lớn tuổi, chưa vợ, đến Việt Nam đầu tư làm ăn nhưng thất bại. Lúc anh chán nản nhất, mệt mỏi nhất, cũng là lúc anh gặp Vân. Hai người đến với nhau bằng tất cả tình cảm chân thành. Anh nói giờ đây anh không có gì trong tay, tuổi cũng đã cao. Anh hỏi cô có nguyện cùng anh đồng cam cộng khổ. Bằng sự thơ ngây của tuổi mới lớn, với kinh nghiệm đời non nớt, cô đồng ý theo anh về Đài Loan.
Sau một khoảng thời gian dài làm thủ tục, cuối cùng cô cũng cầm trên tay tấm vé đi Đài Loan. Đến một đất nước xa lạ, với bao hồi hộp, lo lắng xen lẫn với tâm trạng hung phấn vì cuối cùng, cô và anh cũng được ở bên nhau.
Nhưng cuộc sống bên Đài Loan không như cô tưởng tượng. Nó là một chuỗi dài bị cô lập, trói buộc, đối diện với những khác biệt văn hóa và ngôn ngữ. Hàng đêm cô chỉ biết khóc vì nhớ nhà, nhớ cha mẹ, bạn bè và cả công việc trước kia của cô. Anh thì bận rộn đi làm để kiếm tiền, không có thời gian sẻ chia tâm sự. Thật sự đến Đài Loan quả là một bước ngoặt khá lớn và khó khăn nhất trong cuộc đời cô. Cô hối hận vì đã không suy nghĩ kĩ, không lường trước được những khó khan này. Chỉ bởi cô ngây thơ tin rằng chỉ cần có anh bên cạnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Cô chấp nhận tất cả chỉ được ở bên anh.
Năm tháng trôi qua, anh và cô có với nhau một đứa con. Đứa con ra đời đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong cô. Ở chung với gia đình chồng, cô cảm thấy bố mẹ chồng mong chờ có cháu ẳm bồng. Cô nghĩ hay mình sinh con rồi có khi bố mẹ chồng sẽ đối xử với cô tốt hơn. Nhưng không. Mọi cố gắng trong cô đều không được “họ” trân trọng. Họ không cho cô đi làm, cô lập kinh tế. Họ tìm mọi cách để cô chỉ có thể ở nhà làm việc nhà và chăm sóc con cháu cho “họ”. Anh thì vẫn bận. Vẫn không có thời gian quan tâm chăm sóc và giúp đỡ cô. Ngày tháng cứ thế trôi đi. Cô sống trong uất ức, hối hận, đau khổ. Mọi cảm xúc tiêu cực cứ như muốn nhấn chìm cô xuống địa ngục. Mỗi ngày thức dậy là một chuỗi việc nhà đang chờ đợi, là đứa con trai bé bỏng cần cô chăm sóc, là bố mẹ chồng già cả hay càm ràm la mắng. Nhiều lúc cô không biết mình đang sống hay đã chết. Cô cứ như cái xác không hồn tồn tại trong căn nhà không thuộc về cô. Cô ghét bản thân mình sao không tự phấn đấu để thoát khỏi sự trói buộc này, sao cứ mãi trông chờ vào anh, người mà cô hết mực yêu thương.
Có thể cuộc sống của cô vẫn còn sung sướng hơn nhiều cô dâu khác đang sinh sống tại Đài Loan. Có thể do cô còn trẻ nên không muốn phí hoài cuộc sống này. Cô cũng có ước mơ. Co muốn được cùng chồng chia sẻ gánh nặng. Muốn được ra ngoài tìm một công việc phù hợp với khả năng của mình. Muốn được làm quen bạn bè. Muốn được tự chủ kinh tế, tự sắp xếp cuộc sống của mình. Và hơn hết, cái cô khát khao là sự tôn trọng, cảm thông từ những người mà cô gọi là “cha, mẹ”. Chỉ cần họ coi cô như con, chỉ cần họ không coi cô như một “người giúp việc”, “một người đẻ thuê” thì cuộc sống này trở nên thoải mái biết bao. Chẳng lẽ ước mơ đó là quá đáng sao. Chẳng lẽ một “cô dâu nước ngoài” không có quyền được hưởng những điều vô cùng giản dị đó hay sao? Có ai có thể giúp được cô đây?