Nỗi buồn người xa xứ

Nguyen thị ngọc lan / Nỗi buồn người xa xứ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Nhà tôi nằm ở một vùng quê hẻo lánh cách thị xã rất xa ,mẹ tôi ngày ngày với gánh hàng rong nào là bánh , nào là khoai ,nào là những gối xôi, còn cha tôi thì đã … Continue reading “Nỗi buồn người xa xứ”

Nguyen thị ngọc lan / Nỗi buồn người xa xứ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Nhà tôi nằm ở một vùng quê hẻo lánh cách thị xã rất xa ,mẹ tôi ngày ngày với gánh hàng rong nào là bánh , nào là khoai ,nào là những gối xôi, còn cha tôi thì đã già không còn sức lao động chỉ có thể mo cua bắt cá để phụ mẹ qua ngày , còn con út em tôi thì còn đang đi học tôi không muốn em tôi giống như tôi và tôi cũng không muốn nhìn thấy cảnh cha mẹ phải lam lũ vất vã như thế và tôi đã quyết định ○○○○○○○○○
“Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất nước quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương da diet
Những câu thơ trên như muốn nói lên hết nỗi lòng của người con xa xứ, bỏ lại cha mẹ già em thơ đến với nơi đất khách quê người mưu sinh với nỗi nhớ quê hương da diet
Để lại sau lưng một ngày làm việc vất và mệt mỏi, nay tôi trải lòng với mọi người và cũng với chính mình về những ngày tháng làm việc nơi đất khách quê người với nhiều khó khăn và những ngày đầu bo ngỡ
VIỆT KIỀU là danh xưng của mọi người khi nói về một người nào đó sống và làm việc tại nước ngoài. Từ ” KIỀU ” nghe thật là hoa mĩ nên mọi người luôn nghĩ rằng chắc họ sống bên nước ngoài sung sướng lắm, nhưng họ đâu biết rằng để có được đồng tiền ấy thì tôi phải làm việc vất vã thế nào khó khăn ra sao
Tôi còn nhớ như in cái ngày mà tôi quyết định rời xa vòng tay ấm áp của cha mẹ để đến một nơi mà mình chưa bao giờ nghĩ đến , trong lòng tôi cứ phập phồng lo sợ , không biết cuộc sống mới của tôi ở nước bạn như thế nào có ai che chở cho tôi giống như lúc còn ở gần cha mẹ hay không, và tôi cứ nghĩ, cứ nghĩ và cứ nghĩ, tôi càng nghĩ thì tôi càng thấy sợ. Và rồi cũng tới ngày đó ngày mà tôi phải rời xa vòng tay của cha mẹ để đến một nơi rất xa .Tôi nhớ cái giây phút mẹ tôi tiễn tôi ra sân bay nhìn 2 hàng nước mắt của mẹ mà tôi không thể cầm lòng được, rồi tôi kéo cái valy nhỏ bé của mình bước từng bước vô trong mà tôi không dám quay đầu lại nhìn vì sau lưng tôi là người mẹ già không nỡ để con mình đi qua nơi đất lạ quê người và tôi cứ tiến thẳng vào trong và rồi mẹ tôi cũng về thế là tôi nghĩ không biết đến bao gio toi mới được gặp lại mẹ tôi nữa đây 1…2 hay 5….6 năm đây tôi cũng không dám nghĩ tới nữa và cũng tới giờ máy bay cất cánh thế là tôi đã rồi xa quê hương VIỆT NAM thân yêu thật rồi
Ngày đầu mới bước chân qua ĐÀI LOAN tôi hoàn toàn không có gì trong tay ngoài hoài bảo và ước mong kiếm được thật nhiều tiền để gửi về cho cha mẹ. Với một người Việt NAM qua nước ngoài làm việc giống như tôi rào cảng ngôn ngữ là điều không thể nào tránh khỏi, rồi nơi ăn chốn ở mọi thứ việc phải lo công việc thì chưa ổn định cho lắm.1 tháng trôi qua tôi cũng kiếm được việc làm , hiện tai tôi đang làm việc cho một nhà hàng tại ĐÀI LOAN công việc của tôi là rửa chén , lặt rau , chỗ tôi làm có mấy chị cũng là người VIỆT NAM mấy chị đối với tôi rất tốt, mấy ngày đầu chưa quen với công việc thì tôi thấy vô cùng vất vã không biết phải làm như thế nào bỏ ở đâu, một ngày nọ khi đang rửa chén lúc đem chén đi tôi vô tình làm rớt một rổ chén xuống đất thế là tất cả chén đều bị bể hết , lúc đó mặt tôi tái lại tôi rất sợ, sợ bị mọi người la tôi , tôi không biết nói gì chỉ biết khóc mà thôi mà thật không ngờ mọi người không ai la tôi mà còn lại phụ tôi dọn dẹp, tuy mọi người không la tôi những tôi thì cứ tự trách mình tại sao không cân thận một chút thì sẽ không xảy ra như vậy . Nhưng nhờ sự giúp đỡ của những người đồng hương và những người bạn mới quen tuy không hiểu tiếng cho mấy những mọi người đã cố gắng giải thích cho tôi hiểu và rồi tôi cũng dần vượt qua được những khó khăn ấy và bây giờ thì trong lòng tôi mới biết nỗi lo sợ khi qua nước bạn là sai và bây giờ tôi cũng đã tự tin hơn rất nhiều khi làm việc nơi xứ lạ quê người
Ban ngày làm việc vất vã thì không nói, đêm đến khi nằm trên giường ngủ thì nỗi nhớ quê nhà lại ùa về, nhớ từng khóm cây, cái của, cái gáo múc nước ……..và hơn hết là nhớ người thân vô bờ bến”Không biết giờ này cha, mẹ đang làm gì, cha, mẹ sức khoẻ có tốt không, con út học hành thế nào …..” vô số câu hỏi luôn hiện ra trong đầu tôi, rồi nhiều khi tưởng tượng ra cảnh mình được về VIỆT NAM sà vào vòng tay của những người thân, gặp lại bạn bè cô bác họ hàng. …….nghĩ đến đó thôi là tôi đã tự mỉm cười rồi. Tết đến, xuân về nhà nhà đoàn tu cùng gia đình thì tôi vẫn phải đi làm để được hưởng lương gấp 2lần ngày thường. Ngày đầu qua đây việc về VIỆT NAM được coi là một việc vô cùng xa xỉ , tiền vé máy bay, tiền quà cáp ,rồi bỏ công việc. …….. nghĩ đến thôi là tôi cũng dẹp tạm cái mơ ước về thăm quê rồi mà chuyên tâm vào công việc
Nhớ ngày trước lúc nhớ nhà thì chạy ùa ra tiệm mua một cái card điện thoại gọi ngoại mạng để điện về VIỆT NAM cho tiếc kiệm hơn mỗi lần gọi về cũng nói gần 1tieng .Bây giờ thì khác công nghệ phát triển hơn thông tin liên lạc cũng dễ hơn ,chỉ cần bấm nút điện thoại là có thể vừa trò chuyện với người thân vừa thấy nhau qua màng hình điện thoại. Thắm thoát cũng đã 5 6 năm thì tôi cũng nghĩ đến việc về thăm quê, tôi nhớ ngày ấy tôi về VIỆT NAM mà không hề báo trước với gia đình, chỉ việc lên máy bay đến nơi là đón xe chạy thẳng về tới nhà, tôi nhớ hoài hình ảnh mẹ tôi bất ngờ thế nào khi thấy tôi kéo hành lý vào nhà, thâm chí tôi kêu mẹ mà mẹ còn không tin đó là tôi, tới lúc tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ , mẹ mới tin “đã lâu lắm rồi tôi mới được ôm mẹ như thế cái ôm thật ấm ấp làm sao” , rồi con út em tôi nó hét lên chạy đến ôm tôi. …..những hình ảnh thật đáng nhớ làm sao
Cuộc sống nơi đất khách quê người tuy rất vất vã nhưng đối với tôi đó chính là một thử thách rất lớn, lao động làm việc hăng say để kiếm ra những đồng tiền chân chính thật là quý biết bao .Nơi đây tôi không cô đơn nữa, ngoài những người đồng hương còn rất nhiều người bản địa giúp đỡ và chỉ bảo tôi hằng ngày. Nơi đây sẽ là quê hương thứ 2 để tôi sinh sống và làm việc, nơi nghỉ về sau này

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *