Nghi Phượng

phuong le / Nghi Phượng / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 32 tuổi NGHI Phượng đã phải ghánh lên mình cục nợ 300,000,000 triệu việt nam đồng,vì nợ lần Nghi Phượng chọn con đường sang Đài Loan làm việc.Với tấm bằng trung cấp kế toán,bằng tin học ,bằng B tiếng trung cộng với 9 năm … Continue reading “Nghi Phượng”

phuong le / Nghi Phượng / Không / lao động quốc tịch nước ngoài

32 tuổi NGHI Phượng đã phải ghánh lên mình cục nợ 300,000,000 triệu việt nam đồng,vì nợ lần Nghi Phượng chọn con đường sang Đài Loan làm việc.Với tấm bằng trung cấp kế toán,bằng tin học ,bằng B tiếng trung cộng với 9 năm kinh nghiệm làm quản lý ở Việt Nam,Nghi Phượng rất dễ dàng trúng tuyển đơn hàng “phiên dịch công xưởng kiêm quản lý ký túc xá”.Nợ lần chồng lên nợ lần nó lại phải vay thêm 100,000,000 triệu VND để sang Đài Loan làm việc .Ngày nó khăn gói lên đường cũng là ngày trời mưa tầm tã,phải chăng ông trời khóc thương cho số phận của nó.Nhìn cảnh hai con khóc đòi mẹ “mẹ ơi đừng đi làm xa nữachúng con cần mẹ lắm,hai con gái ôm chặt lấy nó không cho mẹ lên máy bay…”ai được chứng kiến cảnh này đều không cầm được nước mắt,hai đứa con còn quá nhỏ ,các con rất cần bàn tay người mẹ chăm sóc…Nó bước lên máy bay với tâm tư nặng trĩu
***
Công việc mới,chỗ ở mới ,bạn mới ,môi trường làm việc mới…đặc biệt hơn” lòng người “quá mới…Màn dạo đầu cũng làm cho nó run sợ,49 đôi mắt nhìn nó như muốn ăn tươi nốt sống ,nó được lằm trong tầm ngắm rất kỹ càng.Mọi người không hoan nghêng nó .Công việc của nó là sáng 7g30 điểm danh quân số nhắc nhở mọi người trước khi đi làm phải tắt điện ,quạt ,rút ổ cắm,khóa ga…8g đến công xưởng làm việc,nếu các bộ phận cần phiên dịch hay tuyên truyền nội dung gì thì quảng bô,sắp xếp lịch trực nhật nhà ăn ,dịch miệng dịch văn bản đều lằm trong bản công việc của nó,lao động đi khám bệnh…tối 22h điểm danh ký túc.
Sự phản kháng của đồng nghiệp làm cho nó phải chán nản,đồng nghiệp của nó sự đoàn kết quá cao,tinh thần vì đồng đội quá lớn …quyết tâm đấu tranh nghạt bỏ không cần quản lý quá lớn.Công việc thật là áp lực với nó cộng thêm nỗi nhớ nhà nhớ chồng con ,đã thế lại còn bị ốm 2 tháng ròng rã.Nhưng vì lòng kiên trì ,nhiệt tình nhiệt huyết nó đã chứng minh cho mọi người thấy.Không quản mưa gió ,đêm hôm ai ốm đau ai gặp khó khăn nó đều giúp đỡ,nó không sợ khổ ,sợ bẩn ,sợ vất vả trong công việc nó rất chăm chỉ chịu khó…lên bây giờ mọi người đã nhìn nó bằng ánh mắt khác xưa.
Nó rất sợ màn đêm kéo xuống nó lại nhớ 2 đứa con nhỏ dại ,con đã ăn cơm chưa?ăn được nhiều không?có khỏe không?…hàng trăm vạn nghìn câu hỏi đặt trong đầu của nó.Ôi nỗi nhớ đó nó như bóp chặt con tim nhỏ bé của Nghi Phượng .Nhiều lúc nó muốn bỏ dở hợp đồng để về bên các con.Mỗi lần gọi điện về cho con là đêm đó nó không sao chợp mắt được ,hai con của nó quá gầy thuộc trong tuýp suy dinh dưỡng nặng …”mẹ ơi con nhớ mẹ lắm,mẹ ơi bao giờ mẹ về,mẹ ơi ba đánh con…vv”
Cố lên Nghi Phượng ơi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *