LỜI CON MUỐN NÓI

何秋燕 / LỜI CON MUỐN NÓI / không / Phiên dịch viên LỜI CON MUỐN NÓI Cuộc đời mỗi một người ắt hẳn sẽ có một thứ quan trọng hơn tất cả, trong cuộc đời của tôi, thứ duy nhất ấy chính là bố mẹ, anh chị em…họ chính là những thành viên trong gia đình thân yêu … Continue reading “LỜI CON MUỐN NÓI”

何秋燕 / LỜI CON MUỐN NÓI / không / Phiên dịch viên

LỜI CON MUỐN NÓI

Cuộc đời mỗi một người ắt hẳn sẽ có một thứ quan trọng hơn tất cả, trong cuộc đời của tôi, thứ duy nhất ấy chính là bố mẹ, anh chị em…họ chính là những thành viên trong gia đình thân yêu nhất của tôi.
Gia đình là nơi bình yên nhất, là nơi luôn mở rộng cánh cửa để tôi trở về sau những bộn bề xã hội, là nơi tràn ngập yêu thương và hạnh phúc và đầy ắp những tiếng cười, là nơi mà tôi luôn tưởng nhớ về dù cho có ở nơi đâu.
Gia đình làm tôi quên đi sự yêu thương và nhung nhớ một người nào đó, duy chỉ có gia đình làm con người tôi có thể bất chấp nỗi đau, đánh đổi và hy sinh tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt của những người mà tôi yêu thương. Và cũng chỉ có gia đình là động lực duy nhất khiến tôi có thể can tâm hy sinh trọn tuổi trẻ để có được những thứ tốt đẹp nhất dành cho họ, có lẽ cũng chính những điều đó đã đưa tôi đến với nơi này, một nơi mà mọi người vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương “ Đảo Ngọc Đài Loan”.

******
Bố mẹ thương nhớ của con…!
Vậy là thấm thoát đã hơn 2 năm trôi qua, chỉ còn hơn 8 tháng nữa thôi, con sẽ lại được xum họp bên gia đình mình rồi. Mỗi lần gọi điện về lúc nào cũng cười nói rất vui, nhưng chưa bao giờ con nói ra được một lời, rằng con ở bên này nhớ bố mẹ nhiều lắm, yêu bố mẹ nhiều lắm, con muốn được kể cho bố mẹ nghe thật nhiều chuyện, muốn kể về những suy nghĩ trong lòng con, những trăn trở cuộc đời, những khó khăn, khổ đau hay những niềm vui về cuộc sống của con ở một nơi xa xôi như thế này, con muốn nói thật nhiều, thật nhiều nữa…
Nghĩ lại hơn 2 năm về trước…
Khi con 23 tuổi, cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa đã ổn định công việc, gia đình. Nhưng với con đây mới là cái tuổi của sự bắt đầu.
Gần 1 năm sau khi tôt nghiệp đại học, con đi làm nhưng không giúp đỡ được gia đình điều gì, vì trách nhiệm bản thân,vì muốn được làm đứa con hiếu thảo, muốn trở thành niềm tự hào của gia đình, con đã quyết tâm thi tuyển đi Đài Loan làm phiên dịch, rồi con trúng tuyển được như mong đợi.
Nhớ ngày ấy 26/2/2014, ngày con bay, con không để bố mẹ xuống tiễn, vì con sợ bố mẹ đường xa vất vả, lại sợ không nỡ lòng. Con cũng không có ô tô chở ra sân bay như các bạn mà chỉ có chiếc Jupiter cũ màu đỏ được anh người yêu củ chở con và chiếc va li buộc tạm phía sau lưng, chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng con không hề cảm thấy tủi thân, một chút cũng không.
Và rồi máy bay cất cánh cùng những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhớ lời chị dặn dò “sang đó nếu vất vả quá thì về nhé, đừng cố nhớ chưa”. Trong lòng con khi ấy chỉ nghĩ rằng từ khi quyết định đi xa đã hạ quyết tâm, dù cho có khổ đến mấy con cũng sẽ không thất bại trở về. Cứ thế máy bay hạ cánh đưa con đến với mảnh đất này, từng bước chân đầu tiên với những bỡ ngỡ và lạ lẫm vô cùng.
Ngày hôm ấy, Đài Loan chào đón con bằng tiết trời ảm đạm với những hạt mưa lạnh lất phất rơi, xung quanh con mọi người nói nói cười cười, riêng chỉ có con cảm thấy thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Và thời gian cứ thế dần trôi, phấn đấu rõng rã từng ngày từng giờ, mỗi ngày trôi qua con lại học thêm được nhiều điều mới, con ngày càng trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Trong thời gian ấy bố mẹ biết không? Con đã rơi biết bao nước mắt, biết bao khó khăn, nhiều lúc làm con muốn bỏ cuộc để trở về với bố mẹ với quê hương. Nhưng nghĩ đến bố mẹ và chị em ở nhà vất vả cơ cực, còn khổ hơn con gấp trăm lần, chỉ nghĩ đến đó thôi là ý chí của con lại vựng dậy, cho con động lực để con có thể vượt qua được tất cả. Năm đầu con khóc nhiều hơn cười, còn buồn nhiều hơn vui, nhưng vì gia đình mình con đã cố gắng rất nhiều, trong công ty con may mắn được mọi người tín nhiệm, được công nhận năng lực, con cũng tự hào rằng mình chỉ là một người Việt Nam nhỏ bé, nhưng cũng không chịu thua kém gì những người Đài Loan khác.
Một kỷ niệm mà có lẽ con sẽ không bao giờ quên được. Đó là vào đầu năm 2016, con gặp phải trở ngại về vấn đề sức khỏe, con ốm và phải nhập viện cấp cứu điều trị 2 lần với căn bệnh viêm phổi, lúc ấy con có tủi thân, nhưng tự an ủi rằng thế đã là gì so với bố mẹ ở nhà chịu vất vả ốm đau cơ chứ, chỉ là một mình nên con hơi buồn một chút xíu thôi. Vẫn may mắn cho con vì đây là Đài loan bố mẹ ạ! Ý tế bên này phát triển và rất thuận tiện , nên con luôn tin rằng bệnh của con sẽ sớm được chữa khỏi. Hai lần con vào nhâp viện, bên cạnh con luôn có những anh chị đồng nghiệp, bạn bè, cả những bạn công nhân của con quản lý, mọi người thay nhau đến chăm sóc cho con rất tận tình. Bên cạnh đó các bác sỹ, y tá ở đây họ cũng rất tốt, nhiệt tình và rất có trách nhiệm, họ chăm sóc cho con từng li từng tí, thực sự mọi người khiến con rất cảm động, con không biết phải cảm ơn họ như thế nào mới đủ. Con cảm thấy mình còn may mắn rất nhiều, vì ở nơi đất khách quê người con vẫn luôn có họ bên cạnh.
Con chỉ muốn nói rằng con biết ơn lắm những người đã hết lòng chăm sóc con, những bác sĩ y tá nơi đây đã chữa bệnh cho con, để ngày hôm nay đây con có thể khỏe mạnh hơn có thể tiếp tục đi làm, tiếp tục thực hiện ước mơ còn đang dang dở kia. Con muốn nói rằng con yêu lắm những con người và đất nước này, nơi mà con có thể hoàn thành ước mơ của mình, nơi mà đã rèn rũa con trưởng thành và biết suy nghĩ hơn, cho con biết yêu thương, biết sống có trách nhiệm và cho con bắt đầu một cuộc sống mới. Con muốn nói rằng con yêu gia đình mình nhiều lắm, cảm ơn bố mẹ vì đã đưa con đến với thế giới này, cho con sinh mệnh được làm người, nuôi nấng chăm lo cho con từng bước đi, cho đến khi con trưởng thành, con đã tự hứa với bản thân rằng cuộc đời này con nguyện làm tất cả những gì con có thể, chỉ cần gia đình mình được vui…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *