LÊ THANH ÁNH QUYÊN-黎請映娟 / “Con đã từng ghét bố như thế……” / 儒林補習班萬事通教育中心 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
“Con đã từng ghét bố như thế……”
Buổi sáng sớm vẫn đang cuộn mình trong chăn thì bố gọi điện và mình đã khóc….
-Bố: Con à, con khỏe không? Hôm vừa rồi bố nghe có tin động đất ở Đài Loan, có sao không con?
-Con gái: Dạ con khỏe ạ, động đất không ảnh hưởng lắm đến nơi con ở nên bình an. Bố thì sao ạ?
-Bố: Bố bình thường, bố nhớ các con lắm….
-Con gái:…!!!…Con xin lỗi bố….đáng lẽ con nên gọi cho bố. Con đi làm về thì tiệm bán thẻ điện thoại đã đóng cửa, con vẫn chưa mua thẻ điện thoại nữa.
-Bố: ừ, bố hiểu. Không sao cả, để bố gọi. Rồi công việc của con ổn cả chứ?
-Con gái: Dạ, công việc tốt lắm bố ạ. Giám đốc trung tâm rất trọng dụng và luôn ủng hộ những dự án phát triển giáo dục cho Tân Di Dân của con. Còn các đồng nghiệp người Đài thì rất cởi mở, tử tế. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ khi con cần. Để đáp lại, con cũng luôn quý trọng và giúp đỡ lại khi các bạn cần con, ví dụ như các bạn muốn học tiếng Việt thì con đều giành thời gian để chia sẻ, hay muốn luyện nói tiếng anh thì con cũng đều sẵn sàng trợ giúp.
-Bố: vậy hả con? vậy thì tốt quá, bố có thể yên tâm về con rồi.
-Con gái: Bố…..bố ơi…..
-Bố: Sao con?
-Con gái: Bố…con cảm ơn bố….khi con tìm được công việc ý nghĩa này thì con đã nhớ đến bố rất nhiều. Hôm nay con muốn nói với bố rằng con cảm ơn bố vì tất cả. Và con cũng khai 1 sự thật là hồi nhỏ con đã rất ghét bố!
-Bố: hahaha, sao lại thế con?
-Con gái: Con ghét vì sự nghiêm khắc của bố. Mới có lớp 6 bố đã đưa con xuống thị xã học rồi, 1 tuần mới được về nhà 1 lần. Bố có biết, con đã khóc rất nhiều vì phải xa bố mẹ không?. Lúc ở trọ, mọi thứ con đều phải tự thân thu xếp, còn con người ta thì bố mẹ luôn cưng chiều, lo lắng cho hết. Đã vậy vào cuối học kỳ, bố nhất định phải kiểm tra sổ điểm, làm con thi cử lúc nào cũng phải cố, cố mà học bằng bạn bằng bè, cố mà đạt điểm cao.
-Bố: vậy hả?
-Con gái: Chưa hết, lúc con học lớp 7 trở đi, con người ta được xem tivi, chơi game thoải mái, đằng này mỗi ngày cứ đến 7h tối là bố tắt hết tivi rồi bắt tụi con ngồi vào bàn lấy sách vở ra học bài, trớ trêu hơn là bố và mẹ chẳng đi đâu, mẹ ngồi bên cạnh soạn giáo án và bố thì ngồi đọc sách canh chừng con đến khi nào con làm bài xong thì thôi. Sao bố lại nghiêm khắc lại dã man như vậy với tụi con chứ? Không cho con tự do chơi bời bay nhảy!!!
-Bố: ….Bố..bố đã không nghĩ nhiều về việc các con nghĩ gì, bố chỉ biết rằng nếu không học các con sẽ khổ sở trong tương lai. Các con còn nhỏ vẫn còn ngây thơ lắm, cái ăn cái uống vẫn 1 tay bố mẹ lo, các con đã trải nghiệm cuộc sống này đâu mà biết hậu quả của 1 cuộc đời học không đến nơi đến chốn? Công việc của bố là bắt những thằng ăn trộm, ăn cắp hàng ngày nên bố biết, tất cả hậu quả xấu đó đều là do không chịu học hành mà ra. Chỉ vì học hành không đến nơi đến chốn, không kiếm được việc nào đàng hoàng nên mới đi ăn trộm ăn cắp làm cái việc bị xã hội xem thường như thế. Nhìn mấy đứa ấy thực sự bố thấy tụi nó đáng thương hơn đáng trách. Ước gì bố mẹ chúng nó đừng lơ là, đừng quá nuông chiều tụi nó từ lúc nhỏ. Bởi vậy bố mẹ quyết định không nuông chiều tụi con. Tuy yêu thương nhưng nhất định không dễ dãi để tụi con muốn làm gì thì làm.
-Thời đại này xã hội vẫn còn trọng bằng cấp lắm con ạ, con có tấm bằng trong tay thì đi đâu cũng yên tâm chút đỉnh, đặc biệt là con gái. Con gái thì phải lấy chồng sinh con, nếu may mắn thì gặp thằng chồng tốt yêu thương hết lòng, lo cho con trọn đời thì không phải nói gì, còn nếu gặp cái thằng không tốt, đối xử với con không ra gì thì con còn có kiến thức mà đi xin việc mà tự nuôi sống bản thân và con cái.
-Nhà mình không giàu có gì nhưng nhất định không được nghèo về kiến thức. Bố mẹ có khổ cực tới đâu cũng ráng cố gắng để cho con học hành tới nơi tới chốn là như vậy.
-Cô con gái nước mắt giàn dụa và thấy hối hận vô cùng. Cô hối hận vì đã ghét bố mình, một người bố sâu sắc đã cho cô sự tự tin để bước đi trên con đường đời bây giờ của mình. Cổ họng cô nghẹn lại và không thể nói được gì nữa chỉ trả lời một tiếng “dạ, con hiểu rồi bố ạ.”
– Bố: Ừ, cố gắng lên con gái, con giữ gìn sức khỏe nghe con. Sắp hết tiền điện thoại rồi, hôm khác bố sẽ gọi lại.
Con gái: Dạ….. vâng………
***Bây giờ đã làm mẹ rồi thì mình mới hiểu thấu được lòng cha mẹ. Đến khi thực hiện những dự án giáo dục cho Tân Di Dân, mình cũng thấy thêm được một điều rằng dù bố mẹ có là ai đi chăng nữa thì tình yêu thương của họ giành cho con đều giống nhau và chỉ có một. Tình cha mẹ thật vĩ đại mà chỉ sau này khi ta lớn khôn, ta gặp thành công hay gian khó ta mới hiểu hết được!
**Tự dặn lòng là phải luôn yêu thương và nói lời cảm ơn với những ai yêu mình thật nhiều thật nhiều khi có thể, vì thời gian là thứ không bao giờ lấy lại được của đời người………..I LOVE YOU DADDY!