Có những nghĩ suy

AnnaL / Có những nghĩ suy / 無 / sinh viên Vào một buổi chiều khi ánh dương dần tan đi trong mây khói, nó lặng lẽ thu dọn sách vở, khoác trên mình chiếc áo khoác lông vũ dày vội vàng trở về kí túc xá. Nó chẳng buồn ghé ngang một cửa hàng tiện lợi nào … Continue reading “Có những nghĩ suy”

AnnaL / Có những nghĩ suy / 無 / sinh viên

Vào một buổi chiều khi ánh dương dần tan đi trong mây khói, nó lặng lẽ thu dọn sách vở, khoác trên mình chiếc áo khoác lông vũ dày vội vàng trở về kí túc xá. Nó chẳng buồn ghé ngang một cửa hàng tiện lợi nào đó để mua một chút gì ăn tối, cũng chẳng buồn chào hỏi bạn cùng lớp, nó chỉ nhét tai nghe vào lỗ tai và bật một bản nhạc thật lớn để chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Nó trống rỗng, cảm thấy như mình đang bay.

“Sài Gòn trời chợt nắng
Từng giọt nắng gọi mong
Sài Gòn trời chợt mưa
Từng giọt mưa gợi nhớ
Sài Gòn em và tôi
Đời vui theo nắng mưa
Sài Gòn em và tôi
Trong phút giây đợi chờ”
(Sài Gòn, em và tôi – Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9)

Nó nhớ nhà.

Đã hai năm kể từ khi nó rời xa quê hương, đặt chân đến nơi đất khách xa lạ để bắt đầu lại cuộc đời, cái nơi mà người ta vẫn gọi là “vùng đất hứa” – Đài Loan. Tục ngữ có câu “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, hai năm qua nó đã phải trải qua biết bao khó khăn, tập làm quen với nhịp sống náo nhiệt nơi đây, phải đi học, đi làm bằng một ngôn ngữ hoàn toàn khác, phải tập sống tự lập, đôi khi phải làm quen với cả sự cô đơn. Ngôi trường mà nó đang theo học tọa lạc ngay tại thành phố Đài Bắc, một thành phố mà theo nó là thật xinh đẹp và hiện đại, nhịp sống lúc nào cũng thật ồn ào náo nhiệt, thật giống với Sài Gòn của nó. Tình yêu nó dành cho Đài Bắc cũng giống như tình yêu nó dành cho Sài Gòn vậy. Nó yêu Đài Bắc bằng cả trái tim và tâm hồn, nó yêu từng nẻo đường rộn rã, từng góc phố treo đầy bảng hiệu đầy sắc màu. Nó yêu cả cái thời tiết thất thường của thành phố. Nó yêu dãy cây xanh ngắt bên lề đường, bầu trời rộng với những áng mây trắng lững lờ trôi. Nó yêu những quán ăn từ cổ kính đến hiện đại. Nó yêu những con người thân thiện nơi đây, nó yêu những điều nhỏ nhặt nhất ở tại vùng đất này. Nó nhớ nhà, nó nhớ Sài Gòn nhưng nó cũng nghĩ rằng, nó có thể rất nhớ Đài Bắc rất nhiều nếu như bỗng một ngày nó rời đi.

Dường như nó đã đem một phần trái tim của mình giấu đi ở một nơi nào đó ở Đài Bắc rồi…

Về tới căn phòng nhỏ đến ngột ngạt, nó ngồi vào bàn của mình, bật một bản nhạc quen thuộc mà nó thích, pha một cốc cà phê nóng, vừa nhâm nhi vừa đọc sách. Chỉ nhiêu đó những điều giản đơn thế thôi cũng làm nó thấy thật yên bình và dễ chịu. Nó nghĩ về Đài Bắc, về nhà rồi nó bỗng nghĩ về những người xa xứ giống như nó đang sống ở chốn phồn hoa đô thị này, đặc biệt là những người phụ nữ Việt mang danh phận “làm dâu xứ người”. Nó chợt nhớ đến chị, một người phụ nữ Việt Nam nhỏ nhắn nhưng thật mạnh mẽ, lấy chồng Đài Loan và mở một quán ăn để mưu sinh hằng ngày ở một góc nhỏ nhắn trong phiên chợ ồn ào và náo nhiệt ngay gần trường đại học của nó. Chị không quen biết nó, nhưng nó thì lại biết chị vì nó vẫn hay thường ghé qua mua thức ăn, chị không biết nó và chị là người đồng hương, và nó cũng chỉ tình cờ nghe cuộc nói chuyện của chị với một người phụ nữ Việt Nam khác. Chị nói cuộc hôn nhân của mình không hề hạnh phúc, chồng chị không hề yêu thương chị, anh ta lấy chị đơn giản là vì môt lí do nào đó, vì gia đình chăng? Nhưng chị thật may mắn khi có một người mẹ chồng tình cảm, hiền lành và phúc hậu. Nó ấn tượng ở câu nói của bà mẹ qua lời kể của chị rằng “Thôi, không ở với nhau được thì thôi, nó không thương con thì còn có mẹ thương con. Mẹ nhận con làm con gái của mẹ, con không cần phải là con dâu của mẹ nữa”. Biết bao nhiêu bà mẹ chồng có con dâu là người phương xa thấu hiểu được nỗi lòng ấy? Nó nghĩ chị là một người phụ nữ may mắn, nhưng nào phải ai cũng may mắn như chị…

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Phận làm phụ nữ đã là khổ, nhưng khổ nhất có lẽ là phận làm dâu xứ người. Nó biết. Nó biết rằng những người phụ nữ Việt Nam lấy chồng Đài Loan đều có lí do riêng của họ, có người thì vì giúp đỡ gia đình nghèo khó, có người thì muốn thay đổi cuộc đời, có người may mắn thì gặp được người họ yêu đích thực. Nhưng lí do phổ biến nhất có lẽ là “đỡ đần nỗi lo toan tiền bạc cho gia đình”. Nghĩ đến đây, nó lại chợt nhớ đến một người, nó tình cờ biết đến chị qua một đoạn phim ngắn. Chị cũng lấy chồng Đài Loan và có một cô con gái xinh xắn đáng yêu. Gương mặt chị hiện rõ một gương mặt tảo tần và lam lũ vì cuộc sống, vì chồng vì con. Đã ba năm không về thăm nhà, chị khao khát được một lần trở về quê hương. Chị may mắn được một tổ chức xã hội dành cho kiều bào xa xứ giúp đỡ. Nó nhớ đến đoạn chị ôm chầm lấy cha mẹ của mình, vừa cười vừa khóc. Chị như vỡ òa. Rồi chị dẫn họ đi Vịnh Hạ Long. Nó vẫn còn nhớ rất rõ chị đã nói thế này: “Tôi mơ ước một lần được dẫn cha mẹ tôi đi Vịnh Hạ Long chơi. Bây giờ thì ước mơ đó đã thành hiện thực rồi, Tôi vui lắm”. Giây phút bịn rịn chia tay ở phi trường thật sự khiến cho nó có ấn tượng sâu sắc nhất, nó hiểu cảm giác ấy, cảm giác khi mà phải rời xa những người thân yêu để một mình chiến đấu với cuộc đời, cảm giác khi mà những người thân thương ấy đứng ở ngoài cánh cửa lớn nhìn ta bước vào trong phi trường rồi mất hút dần. Nó không biết được rằng phải còn bao nhiêu năm nữa gia đình chị mới được lại một lần nữa sum vầy. Mười năm? Hai mươi năm sau đó? Nó không biết. Nhưng nó cũng nghĩ chị là người may mắn, nào phải ai cũng may mắn được về thăm nhà như chị…
Cuộc đời mỗi người là một câu chuyện. Mỗi câu chuyện ấy có thể là vui vẻ hay bi thương đều chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Đối với mỗi người và câu chuyện của họ, nó có thể cảm thấy khác nhau, có người nó sẽ cảm thấy vui thay, có người thì nó sẽ cảm thấy thương cảm. Vui thay cho những phận “làm dâu đất khách” may mắn được hạnh phúc và thương thay cho những số phận lam lũ sớm khuya không được hoặc chưa được cái may mắn được hạnh phúc đó.

Bởi dân gian có câu:
“Thân em như hạt mưa rào
Hạt sa xuống giếng, hạt vào vườn hoa”

Nó nghĩ, mang phận phụ nữ khổ thì khổ trăm bề nhưng trong cái khổ ấy lại mạnh mẽ đến phi thường. Nhất là phụ nữ Việt Nam.

Nghĩ đến đây, nó vừa cười vừa gật gù. Một cảm giác phấn khởi đang dâng trào lên, chợt nó mở chiếc máy tính vẫn còn nằm im lặng trên bàn như đang chờ đợi nó. Có lẽ nó nên viết một cái gì đó dành riêng cho những người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường ấy, dưới góc độ của một sinh viên ở hải ngoại. Dường như từng dòng chữ viết ra khiến cho nỗi nhớ nhà của nó như tuôn trào, nhưng nó sẽ không buồn phiền nữa. Nó muốn viết, viết cho những ai đang ở nơi đây những dòng xúc cảm chân thành nhất, để cho họ biết rằng còn biết bao nhiêu người cũng đang hướng về quê hương. Vì suy cho cùng, tất cả đều là người Việt Nam.

Viết bởi AnnaL

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *