Hạ Vân / Con chó hoang / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
CON CHÓ HOANG
– Lại mưa rồi chúng mày ạ!
Đức mở hé chiếc cửa sổ ló đầu ra ngoài đường rồi quay lại nói với cả bọn.
– Mưa gì mà mưa suốt tuần thế? À! Đến khi nào thì có thông báo bên môi giới đổi sang chủ mới đấy. Thằng Long làu bàu.
Thằng Trung giọng như bất cần:
-Chả biết!Chờ thôi!.Có đứa nào thèm thịt chó không?
-Thèm chết đi được.Trời rét thế này có đĩa thịt chó thì còn gì bằng. Kiếm chó về nhậu thôi mấy anh. Công ty này cũng sập cửa rồi. Chủ bên này nó đang lo việc nó, chả hơi đâu mà quản lý anh em mình. Hải như bắt được vàng ,nói liền một chặp.
-Tao thấy đúng đấy! Làm ngay và luôn! Con chó nhà lão già ba tầng bên kia kìa. Nhìn cũng ngon thịt phết. Chiều nào chả lởn vởn ngoài ngõ. Bên này nó cấm ăn thịt chó nhưng cấm làm sao cái bụng anh em mình. Long lý lẽ.
Cả bọn nghe xong cười khành khạch.
-Mà chả hiểu nó chuyển mắm tôm bằng máy bay hay tàu biển mà quán bà Hằng bày đầy trên kệ đấy.Thích riềng,mẻ,xả … có tuốt.
Không hiểu nuôi mãi đến khi già, chó chết rồi người ta an táng nó làm sao? Chôn? Hỏa táng hay thủy táng giống bên Ấn Độ nhỉ?
Như bọn mình có một cách ít tốn kém nhất là “khẩu táng” nhỉ? Hê hê! Chỉ tốn thêm thùng bia nữa thôi.
Hải Tít đế vào:
-Em thấy đúng! Các cụ ngày xưa bảo rồi:
“Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó.
Chết xuống âm phủ không có mà ăn”.
Ông chú sát nhà em có quán thịt chó, em vẫn sang giúp thui với cạo lông. Làm thịt chó thì cứ phải để em.
Cuộc trò chuyện rôm rả luận bàn về thịt chó. Đứa nào đứa nấy cứ như thể rành rọt lắm. Nào là chế biến ra sao, nào là: “nhất bạch, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm”, nào là “ chó già, gà non” thứ ấy mới ngon.
Riêng Đức chỉ gật gù, vì nó chẳng biết luận bàn về thịt chó.Ở quê, nó cũng có vài lần ăn nhưng không biết chế biến thế nào.
Bốn đứa, mỗi đứa một tính một nết.Thằng Trung thì nóng tính, hay bốc đồng. Hải Tít láu táu mà cái gì nó cũng biết làm. Long thì như ông cụ non,cái gì cũng lí lẽ.
Đấy! Cái lí lẽ ăn thịt chó mới là đàn ông của nó lảm nhảm nãy giờ cũng hai mươi phút rồi. Chỉ có thằng Đức là lầm lì, ít nói. Anh em nói sao nó cũng chiều thế vậy.
Mấy anh em chung chuyến bay, được sắp xếp làm cùng công ty, gắn bó với nhau cũng một năm rồi. Tháng trước công ty thông báo ngừng sản xuất. Cả bốn đứa vật vờ vì không có việc. Nghe nói công ty sắp đóng cửa.
Trong bốn đứa, chỉ có thằng Trung quê Ninh Bình, còn Đức,Long với Hải Tít đều quê Hà Nam. Có lẽ vậy nên thói quen ăn uống không khác nhau là mấy. Hương vị thịt chó lá mơ như ngấm vào máu từng đứa.
Cả bọn kết thúc chủ đề thịt chó với kế hoạch “câu” con chó nhà lão ba tầng đầu ngõ. Thằng Hải rủ cả bọn đánh bài tiến lên.Tập hợp nhanh chóng, bốn đứa ngồi bốn góc, trên tay là những lá bài đen đỏ. Xung quanh ngổn ngang những lon bia bẹp gí đã uống hết từ hôm trước.
Sáng sớm, ánh sáng bên ngoài len lỏi qua chiếc rèm màu cánh gián, rọi vào đôi mắt khiến Đức cũng không ngủ thêm được nữa.
Đã hơn 8 giờ! Cả bọn vẫn nằm im thin thít sau một đêm đập tứ cường. Tay huơ huơ chiếc áo khoác treo hờ bên hông tủ sắt, Đức xỏ áo đi ra ngoài. Cái bụng réo rắt kêu khiến nó quyết định ra ngoài kiếm gì lót vào dạ-một quyết định không mấy dễ dàng. Vì nửa tháng nay,công ty hết hẳn việc, tối đến cả bọn cứ đánh bài đến khuya rồi ngủ tới 11 giờ trưa mới dậy đi ăn một thể. Nhất là trong cái thời tiết đỏng đảnh này của Tân Trúc, vừa lay phay mưa, vừa gió bấc, lại vừa thêm mấy giọt nắng vô duyên, tuy yếu ớt nhưng đủ làm người ta khó chịu.
Trời mưa thế này chắc mấy đứa lười dậy. Nghĩ bụng thế, Đức đạp đến quán mì cả bọn thường hay ăn mua bốn phần. Móc lủng lẳng bốn bịch mì còn nóng hổi vào tay lái,Đức leo lên xe. Nhưng đạp được một đoạn thì có chiếc xe tải chở vật liệu chình ình chặn ngang đường nên Đức quay xe vào con ngõ nhỏ hơn. Biết đường này cũng về được phòng trọ nhưng rất hiếm khi Đức đi qua. Nghe nói khu đất này trước đây nuôi cá nhưng giờ bỏ hoang. Đức vừa đạp, vừa ngáo ngơ. Hai bên đường lởm chởm gạch với gạch.Những chiếc bể xi măng không mái cỏ mọc um tùm, leo lên ngấp nghé mặt thành. Đoạn rẽ kia là quặt vào đường về nhà trọ rồi. Đột nhiên ở đâu ra một con chó vàng khoảng chừng mười lăm cân lao tới kéo bịch mì trên tay lái rơi cái bốp xuống đất. Đức chưa kịp hoàn hồn thì nhanh như cắt con chó đã ngoạm bịch mì rồi chuồn thẳng vào cái nhà hoang.
Về đến phòng, Đức gọi từng đứa dậy ăn mì rồi kể chuyện bực mình khi nãy gặp con chó.
Thằng Hải nhanh nhảu:
-Chỗ nào?
Long hăm hở :
-Ờ! Vụ này hay đấy! Xử nó đi!
ThằngTrung như được thể, hùa vào:
-Được đấy!Để tao đi tìm gậy.
Cả bọn giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng cái dạ dày đứa nào đứa nấy tỉnh cả rồi.
Thấy cả bọn hăm hở đứa gấp bao tải nhét áo khoác, đứa cầm gậy, Đức ngả ý theo nhưng trong lòng cũng có phần e dè.Thằng Hải lôi dưới hộc bàn mấy viên thuốc ngủ, tay bóp bóp từng viên trộn với mì .
Đến khu đất hoang, cả bọn giao cho Đức cầm bịch mì nhử chó ăn. Bước đến cái bể thứ hai thì Đức thấy con chó vàng lúc nãy lững thững mò đến.Nó chẳng có vẻ gì là sợ hãi . Chắc thường ngày cũng có người đem cho nó thức ăn.Mà mấy hôm nay mưa rét vậy, ai hơi đâu ra khỏi nhà đem bố thí cho con chó hoang. Lẽ vậy nên Đức đổ bịch mì xuống , con chó cứ ăn ngấu nghiến mà không phát hiện ra mùi lạ .
Cái giống đời đi ăn trộm, đứa nào cũng lấm lét,mắt đảo như rang lạc. Không đứa nào bảo đứa nào, mỗi thằng một góc tản ra cảnh giới.
Liếm hết những sợi mì vương dưới đất,con chó vẫy vẫy đuôi rồi quay đầu định bỏ đi. Nhưng được dăm bước thì nó loạng choạng rồi gục xuống.Đức cũng không ngờ thuốc ngủ của thằng Hải lại có tác dụng nhanh đến vậy. Thằng Hải cầm gậy khua mấy cái thử xem con chó đã mê hẳn chưa. Sau khi thấy không có phản ứng gì, Thằng Trung lôi bao tải trong áo khoác cho Hải với Đức nhấc chó bỏ vào. Cả bọn nhanh chóng leo lên hai chiếc xe đạp. Đức ngồi sau xe cởi áo khoác trùm lên bao tải để tránh bị phát hiện.
Thế là trót lọt.Về được đến khu trọ thì chẳng lo gì rồi. Chủ khu trọ chỉ đến vào cuối tháng,nên cả bọn cứ thế tung hoành. Đức mở bao tải lôi con chó ra, để nó nằm ở góc hiên.Thằng Hải Tít đi kiếm dây buộc, phòng lúc con chó tỉnh sẽ tẩu thoát. Hải nói khoảng hai tiếng nữa con chó sẽ tỉnh lại. Trung với Long bảo nhau ra quán bà Hằng mua riềng với mắm tôm.Cả bọn tính tối nay sẽ hóa kiếp cho con chó. Còn gì tuyệt vời hơn bằng hữu tửu thơm cùng thịt chó.
Nửa tiếng sau, Trung với Long đã về tới nơi, trên tay là riềng mẻ,mắm tôm.Trung còn khệ nệ ôm thêm thùng bia nữa.
-Về rồi à? Cả bọn vào đây tao bàn cái này.Thằng Đức nói, giọng có vẻ nghiêm trọng.
-Chuyện gì?
-Bọn mày vừa đi xong thì bên môi giới gọi cho tao.
-Sao? Sao? Người ta bảo sao?
Chưa kịp để Đức nói thêm,Trung đã sốt ruột hỏi dồn dập.
– Sang bên Hương Sơn .Công ty này cũng làm gỗ nhưng lớn hơn mấy lần chỗ này.Chỉ có điều,họ lấy có ba người thôi. Đạp xe cũng mất bốn mươi phút. Bây giờ công ty muốn nhận người ngay vì nó chạy làm đơn hàng cho đối tác gấp.
-Nhưng ba người thì ai đi ai ở ? Thằng Hải ngập ngừng hỏi.
Đức bước mấy bước quanh bàn,giọng tần ngần:
-Ba đứa tụi mày cứ sang đấy làm đi. Dù sao tao cũng thông tiếng hơn tụi mày,chờ tuần sau môi giới sắp xếp làm ở đâu cũng được.Chứ biết sao bây giờ?
Nghe Đức nói, ba đứa đồng ý đi sửa soạn, chờ môi giới đến dắt sang công ty mới.
-Đồ đạc thì cũng chẳng có gì với lại cách cũng có mấy chục phút đạp xe.Cứ để lại rồi cuối tuần anh em mình về lấy,còn “xử” con chó ngoài kia nữa mà. Long nói khẽ.
Thằng Hải Tít vào nhà vệ sinh vơ chiếc bàn chải, ngỏng cổ ra:
-Anh Đức nhớ trông con chó đấy. Nay là thứ năm rồi.Đợi tụi em thứ bảy về “xử” nó.
-Được rồi! Tụi mày cứ chuẩn bị đi. Gặp lại vào thứ bảy.
Ba đứa đi được một lúc thì con chó tỉnh mê, cứ quyện đi quyện lại quanh cột sắt rồi kêu oẳng oẳng.Đức cũng không để ý lắm vì bận “cày” phim.Tối đến, còn lại một mình với căn phòng trống,tiếng thạch sùng chậc chậc gọi bạn tình trên mái tôn khiến Đức càng khó ngủ. Phần vì nhớ mấy đứa, phần vì lo không biết nó được chuyển đến đâu.
Nằm nghĩ đến khoảng thời gian vất vưởng không có việc,rồi tối ngày đánh bài nhậu nhẹt.Tự dưng nó thấy chột dạ nhớ đến mẹ nó ở quê.
Nằm mãi trời cũng sáng.Đức bò dậy ngó con chó nơi góc hiên. Nó vẫn nằm lù lù ở đấy. Thấy bóng Đức, con chó ngước mắt nhìn lên- đôi mắt màu quả hạnh nhân, rồi khẽ gục xuống.Bộ dạng nó ngoan ngoãn như thể vừa gây ra tội lỗi gì đó bị chủ nhân bắt gặp.
Con chó lông vàng nhạt dầy cộm,bộ móng bằng lì như cắt rất đặc trưng của giống chó hoang. Hàng vú bùng nhùng, chắc mới đeo con không lâu.
Điều làm Đức ngạc nhiên là con chó không gầm gừ phòng vệ khi Đức đến gần-cái bản năng vốn dĩ với cuộc sống hoang dại.Hay con chó nghĩ rằng nó vừa được giải cứu khỏi cuộc sống khốn khổ, từ nay con người lạ lùng đang đứng trước mặt nó đây sẽ cho nó thức ăn và yêu thương nó chăng?
Trong đầu Đức thoáng qua những suy diễn điên rồ ấy -Nghĩ thay một con chó mà ngày mai Đức cùng mấy anh em sẽ cạo lông,róc thịt nó. Đặt ca nước gần chỗ con chó nằm, đột nhiên Đức phát hiện ra chiếc dây buộc đã bị đứt. Chắc do quyện nhiều vòng vào cột sắt làm sợi dây đứt chăng? Nghĩ bụng vậy,Đức vào phòng tìm sợi dây khác cột con chó lại nhưng vẫn phòng vệ, sợ con chó cắn.
Vật vờ rồi một ngày cũng trôi qua .Đức tranh thủ ra ngoài ăn tối rồi lại về phòng “cày” phim. Nó cũng không quên quẳng cho con chó ít thức ăn. Người ta dự báo là hôm nay có khối khí lạnh cuối cùng. Ngày mai thời tiết sẽ ấm dần lên. Chao ôi! Đức cũng chỉ mong những ngày mưa rét đáng ghét này qua đi thật nhanh.Nằm trùm chăn kín từ chân lên đầu mà vẫn nghe gió bấc luồn vào từng thớ thịt.Tiếng mưa lách tách đập vào mái tôn làm Đức thấy trống trống. Nghĩ tới con chó ngày mai phải làm mồi cho anh em so tửu lượng cũng tội. Lục tủ quần áo, Đức lấy ra chiếc áo khoác rách một miếng ở cánh tay. Ngắm mấy cái rồi Đức mở cửa đem ra cho con chó. Nó nằm cuộn co ro, thấy bóng Đức liền nhổm dậy. Bốn chân nó run bần bật tưởng chừng như sắp khụy xuống. Ánh mắt nhìn Đức như sự hàm ơn. Đức bỏ lại chiếc áo và đi về phòng.
Ngả mình xuống chiếc giường, trong đầu cứ luẩn quẩn suy nghĩ về ngày mai. Đức cũng ngóng ngày mai gặp lại ba thằng nhưng nghĩ đến cảm giác tự tay giết một con chó, cái việc Đức chưa từng làm, sao cứ thấy chợn rợn trong lòng.
Sáng nay,mới hơn 7 giờ,Đức đã tỉnh dậy rồi.Cũng hay thật, đêm qua vừa mưa vừa gió vậy mà sáng nay không khí ấm lên rõ rệt.Hơi ẩm sộc lên mũi khiến nó hắt hơi mấy cái liền. Mặt trời kéo mây lên bổng hơn, không như mấy hôm trước.
Đức mở cửa ra ngoài xem con chó thế nào vì cả bọn hẹn chín giờ đến làm thịt. Nhưng con chó không còn thấy tăm hơi đâu.Chiếc áo khoác tối qua Đức bỏ cho nó nằm cũng không thấy.Có khi nào nó bỏ về nhà hoang kia không?
Mà không phải! Sáng qua dây buộc đứt nó bỏ đi thì đã bỏ đi từ khi đấy rồi.Tài thật! Hay là nó biết hôm nay bị làm thịt nên tìm cách bỏ đi? Nghĩ một lát, Đức dắt xe đạp tìm đến khu đất hoang.
Nó đã không tin vào mắt mình nữa.Ngay lối vào,sát chiếc bể rong rêu ,xác con chó vàng nằm sõng soài dưới nền cỏ như bàn chông.Cái mõm há hốc còn móc lại chiếc áo khoác rách của Đức.Từng đám lông vón lại lẫn với những cánh mối.Con chó đã chết! Bên cạnh có hai con chó nhỏ lông vàng giống hệt nhau chừng hơn hai tháng. Chắc là con của nó. Thấy bóng người,hai con chó con lùi lại,ánh mắt vừa sợ hãi vừa như cầu cứu. Một con liếm liếm vào mũi con chó mẹ kêu ư ử, nước dãi nhỏ thành dòng. Một con cứ chồm lên,bàn chân cào cào lên cái xác như muốn kêu chó mẹ tỉnh dậy. Đức chỉ biết lặng người đi,đứng nhìn chúng quấn quanh xác chó mẹ. Bất giác ngẩng đầu lên, Đức ngỡ ngàng thấy chiếc bát nhựa mà hôm kia Đức bỏ thức ăn cho con chó ăn.Vậy là Đức đã hiểu ra! Sợi dây không phải cuốn nhiều vòng bị đứt mà do nó tự cắn đứt. Nó đã tha chiếc bát đem thức ăn về cho hai đứa con. Đêm qua nó cắn đứt dây tha chiếc áo rách về đây. Con chó khốn khổ ấy đêm qua đã đi trong mưa gió tha chiếc áo về cho hai đứa con của nó. Nhưng chính bản thân nó đã không chống chọi được cái rét dưới 7 độ này của Tân Trúc.Con chó đã chết đói và rét trong cơn mưa gió đêm qua.Tự dưng sống mũi Đức cay cay. Có vị chan chát nơi cuống họng. Chưa bao giờ Đức thấy mình tội lỗi và hèn đến vậy.
Chiều chủ nhật công viên thật đông người. Dưới ráng chiều lả lướt trên hàng râm bụt thẳng tắp, Đức với Như Nguyệt ngồi tựa vào nhau nhìn con chó Kaky đang ghẹo con bướm bay là là. Đức thấy mãn nguyện khi giờ đây anh đã chuyển sang làm chuyền trưởng sau bao nỗ lực học tiếng. Điều tự hào hơn nữa là cô người yêu dịu hiền Như Nguyệt.Cô là người Bình Đông, làm kế toán chỗ Đức. Như Nguyệt nói đã để ý đến anh chàng công nhân Việt khi chiều nào cũng thấy anh chạy bộ với con chó vàng quanh kí túc. Bởi vì những bài báo nói về công nhân Việt bắt trộm chó giết thịt khiến cô có ác cảm về họ. Nhưng cử chỉ vui đùa với con chó vàng của anh làm thay đổi những thành kiến cố hữu trong cô.Những lần gặp gỡ trong công việc và những buổi giao lưu đã kết nối cô với Đức. Bây giờ hai người đang vun đắp cho một tình yêu đẹp.
Ngồi ngắm con chó trên bãi cỏ, Như Nguyệt quay người khẽ hỏi Đức, điều mà cô vẫn thắc mắc bấy lâu:
-Tại sao anh chọn nuôi Kaky tuy không xấu nhưng chẳng có vẻ ngoài của giống chó cảnh? Và vì sao anh lại bỏ ăn thịt chó mà trước đây anh từng ăn?
Đức nắm tay Như Nguyệt, khẽ mỉm cười:
-Ngày mai anh sẽ đưa em đến gặp mấy người bạn của anh ở Hương Sơn. Là A Long,A Trung, A Hải mà anh có kể với em lần trước, em nhớ không?
Ở đó, Kaky còn có một người anh em cùng mẹ.Anh sẽ kể em biết vì sao anh không ăn thịt chó nữa và vì sao anh đã nuôi và thương Kaky đến vậy.
Bóng chiều đã ngả màu huyết dụ, có tiếng hai người gọi với sang bãi cỏ bên kia:
-Kaky ơi! Chúng ta về thôi!