Món Quà Tặng Mẹ

Nguyễn Thị Thúy Liễu / Món Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生 Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ … Continue reading “Món Quà Tặng Mẹ”

Nguyễn Thị Thúy LiễuMón Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生

Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ năm nay rất nhiều ý nghĩa với tôi đánh dấu sự trưởng thành bước qua giai đoạn mới cũng là lúc chia tay các bạn và làm sao để Mẹ vui trong ngày sinh nhật. Cả trăm kế hoạch và câu hỏi hiện trong đầu tôi.
Đi một vòng khắp các cửa hàng hoa và quà lưu niệm mà tôi vẫn chưa biết chọn món quà nào ý nghĩa cho mẹ và món quà chia tay các bạn. Cô giáo đã yêu cầu mỗi bạn nam trong lớp tặng cho một bạn nữ trong lớp một món qua do chính tay mình chuẩn bị để làm kỷ niệm.
Suy nghỉ cả buổi tôi gọi cho Bố để nhờ sự giúp đỡ. Bố hỏi tôi về các bạn trong lớp và món quà tôi muốn tặng đến ai. Nhắc đến đây tôi liền nghỉ đến Gia Hân là cô gái mang trong mình dòng máu Việt Nam. Hân đến Đài Loan cùng mẹ tái hôn khi cô lên 5 tuổi. Hân lớn tuổi hơn các bạn trong lớp và cô bạn gái này cao hơn chúng tôi hơn cả cái đầu. Lúc nào Gia Hân cũng im lặng ít nói chỉ ngồi trong lớp vào giờ ra chơi và chẳng kết bạn nói chuyện với ai ngoài tôi. Người có một phần dòng máu Việt chảy trong người. Tôi hay dùng tiếng Việt trò truyện với bạn để cố gắng thân thiện hơn. Nghe lời Bố tôi đã chọn mua hai bông hoa hướng dương và hai tấm card hình ảnh quê Hương Việt Nam để làm quà tặng mẹ và Hân.
Hôm đó tôi đến sớm nhất lớp, và đặt quà trong ngăn bàn Gia Hân và núp bên ngoài cửa sổ quan sát. Lúc Gia Hân nhìn thấy món quà bạn nhìn quanh lớp để tìm kiếm chủ nhân món quà sau đó bạn ấy đã mở tấm card và cầm lấy bông hoa nở Nụ cười thật tươi, lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy cười sau từng ấy năm học chung. Tôi thấy mình cũng vui và hạnh phúc, nhưng tôi vẫn thắc mắc về món quà ấy tôi hỏi bố về ý nghĩa món quà đó và được nghe câu chuyện về cuộc đời thời sinh viên của mẹ.
Mẹ tôi là người Việt Nam, sinh ra trong một gia đình thuần nông có 7 anh chị em, để có một cuộc sống no đủ đã là một điều rất khó khăn đối với ông bà ngoại. vì ngoài nghề nông ra thì không có một nghề phụ nào cả. Nhưng ông bà vẫn quyết tâm dù có khổ cực thế nào thì vẫn cho các con mình học hành đầy đủ, vì ông bà nhận thức được rằng con đường thoát nghèo nhanh nhất là con đường học vấn. Bảy người con của ông bà ai cũng được học hành đại học, trong đó có mẹ. Mẹ tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi, và nhận được học bổng sau đại học của Úc và Đài Loan. Ai cũng nói mẹ nên chọn Úc , nhưng mẹ lại chọn Đài Loan. Vì mẹ nghĩ rằng Đài Loan là một nước châu á có một số nét văn hóa tương đồng với văn hóa Việt Nam và chi phí ăn chi tiêu sẽ tích kiệm hơn nhiều so với nước Châu âu. Điều này sẽ giúp mẹ sớm hòa mình vào môi trường mới. Nhưng ông bà tôi lại phản đối vì ông bà luôn nghĩ rằng Đài Loan và Trung Quốc là một. Sau rất nhiều ngày thuyết phục thì mẹ cũng được ông bà cho phép đến Đài Loan học.
Cuộc sống của mẹ những ngày đầu ở Đài Loan rất khó khăn do bất đồng ngôn ngữ và bài vở mới đến rất nhiều. Bằng sự lỗ lực không ngừng một năm đầu tiên Mẹ đã nhận được học bổng toàn phần năm tiếp theo và cùng lúc đó Mẹ tìm được công việc bán thời gian tại công ty VNEX, công ty chuyên giúp những người lao động nước ngoàigửi tiền về Việt Nam, gửi hàng hóa và siêu thị bán đồ thực phẩm nước ngoài. Cũng tại đây mẹ đã gặp bố người công nhân Đài Loan làm việc trong nhà máy gần cửa hàng mẹ làm việc. Trong một lần tình cờ tới tiệm mua đồ Việt Nam cùng các bạn Việt Nam.Bố tò mò và thấy thú vị với các thực phẩm nơi đây, đang lúng tìm hiểu vì món nào nhìn cũng ngon, món nào cũng bắt mà lại không đọc hiểu được tiếng Việt mẹ đã giới thiệu cho bố về rất nhiều thứ, về các món ăn Việt Nam. Rồi bố mẹ đã trao đổi số điện thoại cho nhau. Tình yêu của bố mẹ đã nảy sinh từ những câu chuyện đó. Hằng ngày tang ca làm về bố đều ghé qua tiệm mẹ để mua gói mì và chai nước để ăn rồi nhìn mẹ làm việc. Ngày mẹ chuẩn bị tôt nghiệp hạnh phúc tưởng chừng như rất gần khi mẹ và bố có thêm tôi, nhưng mọi thứ không như mong đợi. Bố mẹ bị hai bên gia đình phản đối gay gắt. Ông bà ngoại không đồng ý khoảng các hai đất nước quá xa nhau, bất đồng về ngôn ngữ và đặc biệt ông bà tôi vẫn nghĩ là người Đài Loan và Trung Quốc là một và không tin tưởng vào Bố tôi vì ông chỉ là người công nhân bình thường. Ông bà nói mẹ tôi phải lựa chọn gia đình hay Bố tôi : một là bỏ bố tôi và bỏ đứa con mang hai dòng máu trong bụng là tôi,nếu gia đình bố tôi báo hỉ thì ông bà ngoại sẽ báo tang từ mẹ.
Còn gia đình ông bà nội lại có ác cảm giới người Việt Nam và không đồng ý vơi bố vì lo ngại cách sống, văn hóa và ngôn ngữ khác nhau.

Sau cùng mẹ đã chọn lấy tôi đứa cho mang hai dòng máu kết nối sự yêu thương của bố mẹ. Mẹ không kết hôn và chia tay với bố để giữ gia đình. Cũng không trở về ViêtNam để giữ lại đứa con là tôi.
Hằng ngày mẹ trẻ mang bầu phải vật lộn với công việc để kiếm tiền mưu sinh và đến trường vật lộn với đóng bài vỡ để chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp và kỳ thi sát hạch cuối khóa.
Bụng càng lúc càng lớn dần làm việc đi lại của mẹ khó khăn hơn. Còn bố dù rất thương mẹ nhưng bức lực chỉ biết từ xa đứng nhìn.. Những lúc nhìn mẹ đi lại nặng nhọc, làm việc vất vả, đang làm phải bỏ ngang để chạy vào tolet nôn ọe. Ông trách mình vô dụng, không làm gì được để giúp mẹ và lo cho con.
Sau khi tốt nghiệp mẹ được nhận vào làm chính thức, hai tháng sau đó mẹ sinh tôi mà không có ai bên cạnh ngoài một người bạn học.Lúc đó mẹ và bạn đều còn trẻ tuổi không có kinh nghiệm ẩm con, không có kinh nghiệm chăm em bé ăn. Tôi càng ngày càng ốm đi Bà Ngoại ở nhà lo lắng quá đã bay đến Đài Loan chăm sóc cho tôi. Lần đầu tiên thấy được con gái và cháu ngoại bà đã khóc nất lên ôm tôi vào lòng. Căn phòng của mẹ đã bắt đầu ấm lên hơn vì niềm hạnh phúc yêu thương của gia đình mẹ. Lúc đó bố đã lấy hết can đảm, mặc cho mẹ và bà ngoài hắt hủi, gia đình phản đối để đến gần chăm sóc và xin được bế tôi. Nhìn thấy tôi quấn bố không rời, nhìn thấy sự quyết tâm của bố nên mẹ và Bà ngoại đã để bố ở cạnh hai mẹ con tôi, cả nhà tôi cùng nhau thuyết phục ông bà Nội nhưng không thành vì ác cảm và kỳ thị quá lớn. Sau ba sáng sang chăm tôi visa bà ngoại hết hạn nên đã về nước cuộc sống khó khăn hơn khi mẹ phải đi làm lại, công việc trong nhà máy bố cũng vất vả và tôi còn quá nhỏ. Hằng ngày mẹ mang tôi theo đến công ty làm việc, và bố cũng không biết có tôi bên cạnh mẹ sẽ làm việc như thế nào. Rồi một ngày nọ bố xin nghỉ làm để đưa ông bà nội tình cờ đến nơi mẹ làm việc mua hàng . Ông bà nội nhìn thấy mẹ đặt tôi ngủ trong nôi ngay hóc cầu thang trong cửa tiệm rồi chăm chỉ làm việc. Lúc đó tôi mới được 3 tháng hơn nhưng rất ngoan chỉ nằm im và quấy khóc khi đói vì biết hoàn cảnh của mẹ con tôi nên các cô các bác trong công ty đều thương và tạo điều kiện cho mẹ con tôi. Lúc tôi quấy khóc, khách hàng đông mẹ tôi có lúc cũng khóc theo. Ông bà và bố nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt. Bố tự hứa với long mình sẽ cố gắng để không phụ lòng mẹ tôi. Tôi cứ lớn lên bên mẹ như vậy, cho đến khi tôi 5 tuổi cũng là 5 năm tôi đi làm cùng mẹ, và bằng sự quyết tâm, kiên trì của bố mẹ thì ông bà hai bên đã đồng ý cho cưới và chúc phúc cho gia đình tôi. Ông bà tôi cũng không còn nghĩ Đài Loan và Trung Quốc là một nữa, bà cũng giải thích cho những người quanh mình hiểu Đài Loan là một quốc gia độc lập, con người Đài Loan cũng thật ấm áp và có tình người. Ngày cưới mẹ chỉ có vài người bạn học và bà ngoại. Bố nói sau từng ấy năm bố mới thấy mẹ cười nhiều trở lại, nhưng trong nụ cười của mẹ có thoáng 1 chút buồn. Có lẽ đó là do niềm vui chưa trọn vẹn, do mẹ tủi thân. Sau lễ cưới, cũng gần tới sinh nhật mẹ nên bố đã đem hết tiền tiết kiệm ra mua vé máy bay cho cả gia đình tôi về Việt Nam. Sinh nhật năm đó bố nhìn thấy mẹ cười có xen lẫn những giọt nước mắt nhưng đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Nụ cười khi gia đình được đoàn viên. Từ đó tới nay dù cuộc sống có vất vả thế nào thì ít nhất 1 năm 1 lần đến dịp sinh nhật mẹ cả gia đình tôi đều trở về Việt Nam. Vì mẹ là người đã chịu nhiều thiệt thòi, và giờ mẹ đáng được hưởng hạnh phúc sau những cố gắng, lỗ lực không ngừng vươn lên của mẹ. Mẹ thích hoa hướng dương vì đó là loài hoa luôn hướng về mặt trời, nó tượng trưng cho sự hi vọng và tin tưởng một ngày mai hạnh phúc.
Giờ tôi đã hiểu hạnh phúc thật giản đơn, đôi khi nó chỉ là những bữa cơm cùng mọi người trong gia đình, là được gặp những người thân yêu của mình…Các bạn ạ, con người sinh ra không ai có thể lựa chọn cho mình cha mẹ, nơi sinh ra và hoàn cảnh sống như thế nào. Nhưng cách mình sống và con đường mình lựa chọn sẽ quyết định hạnh phúc của chính mình. Đôi khi chỉ cần ta quan tâm, hỏi han nhau một chút cũng sẽ khiến ấm lòng người đối diện, xoa dịu đi phần nào vết thương và nỗi buồn trong lòng họ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *