Nhớ quê nhà

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  床 前 明 月 光 疑 是 地上霜 舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉 Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc Cúi đầu ray dứt … Continue reading “Nhớ quê nhà”

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

床 前 明 月 光
疑 是 地上霜
舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉

Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc
Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa
Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc
Cúi đầu ray dứt nhớ quê nhà
_Lý Bạch_
Nhớ quê nhà là tâm trạng chung của những người con xa xứ.Từng xa có lẽ mới thấu hiểu được hết thơ từ trên của “thi tiên”Lý Bạch.Tôi cũng là một trong những người con xa xứ,chưa ngày nào trái tim không ngừng nhớ về quê nhà nơi có những người thân của tôi.
Học xong lớp mười hai với bao ước mơ còn dang dở vì cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn.Tôi buộc rời xa dải đất hình chữ S thân yêu đến Đài Loan.Bước chân về nhà chồng với suy nghĩ của cô gái mới lớn mười chín tuổi mơ mộng,khao khát.May mắn thay tôi gặp được người chồng tốt yêu thương,chăm sóc tôi.Gia đình anh rất thân thiện chỉ bảo tôi từ cách giao tiếp,sinh hoạt,phong tục tập quán của người Đài.Sau một tháng,tôi bắt đầu làm việc tại một công ty nhỏ gần nhà.Thời gian rảnh tôi phụ giúp gia đình làm việc nhà.Cứ thế ngày qua ngày trôi đi tôi nhanh chóng hòa nhập với con người,cuộc sống mới.Đến nay,vừa tròn hai năm tôi xa nhà sinh sống nơi xứ người.Cùng với lòng quyết tâm,chăm chỉ làm viêc tôi góp được một số tiền giúp đỡ gia đình ở Việt Nam.Giờ đây nhiệm vụ của tôi là cùng chồng cố gắng làm việc chuẩn bị cho những dự định trong tương lai.Một trong những dự đinh ấy là có thể đón thêm thành viên mới sợi dây gắn kết tình yêu giữa tôi và anh gần hơn.Biết trong tương lai còn nhiều trông gai và khó khăn.Nhưng đôi chân tôi đang thôi thúc muốn bước tiếp trên con đường đã chọn bằng sự lỗ lực hơn và hơn nữa.
Đi song song với màu hồng trong cuộc sống ấy.Tôi cũng trải qua những ngày tháng buồn vì bản thân giao tiếp còn yếu kém,bất đồng ngôn ngữ, chữ viết.Đã có những giọt nước mắt mong nhớ người thân,quê nhà.Nhớ cái mảnh đất nơi tôi sinh ra và lớn lên,vùng quê ven biển thuộc thành phố Hải Phòng.Nhớ tiếng sóng biển “rì rầm” gió biển “vi vu”.Cả những ngày mưa bão thuyền bố không ra khơi,gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc chỉ canh rau muống,muối vừng nhưng ngọt ngào vị quê hương mà trên đất Đài không có.Nhớ mùi hương lúa chín của mẹ trồng ngày thu hoạch,nhớ quãng thời gian cắp sách tới trường cùng bạn bè trên con đường làng phủ đầy rơm vàng.Nhớ đứa em trai nhỏ dại nhiều lần hỏi mẹ:
_ Mẹ ơi ! Sao bữa cơm hôm nay không có thịt.
Sinh sống ở Đài Loan hòn đảo ngọc xinh đẹp,văn minh,phát triển tôi có cuộc sống tốt hơn thật là tuyệt.Nhưng trong trái tim tôi luôn hướng về quê nhà nơi có những người yêu thương tôi.Giống như hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời mọc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *