Bahagia Adalah

Winarni / Bahagia Adalah / Tidak ada / tenaga kerja asing Tujuan hidup, apa sih tujuan hidup saya sesungguhnya ? 10 tahun lamanya saya berjuang tanpa merasakan kemerdekaan, air mata pun rasanya sudah mengering untuk menangisi kisah hidupku. Cita-cita yang kandas oleh mahalnya biaya sekolah. Mahligai cinta yang hancur di terpa guncangan ketidak setiaan. Lalu apa lagi tujuan … Continue reading “Bahagia Adalah”

Winarni / Bahagia Adalah / Tidak ada / tenaga kerja asing

Tujuan hidup, apa sih tujuan hidup saya sesungguhnya ?
10 tahun lamanya saya berjuang tanpa merasakan kemerdekaan, air mata pun rasanya sudah mengering untuk menangisi kisah hidupku.
Cita-cita yang kandas oleh mahalnya biaya sekolah.
Mahligai cinta yang hancur di terpa guncangan ketidak setiaan.
Lalu apa lagi tujuan hidupku ? Sesekali pandanganku mengarah ke jendela kamarku, tak ada yang istimewa di luar sana hanya bisa ku pandangi tarian pohon yang tertiup angin, sesekali daun yang kering pun terjatuh.
Dari sekian banyak cita-cita yang tak dapat ku gapai,aku hanya ingin bahagia saja. Namun bahagia tidak sesederhana kalimat yang di ucapkan oleh lisan, dimana bahagia butuh pengorbanan, butuh tenaga, butuh air mata, dan bahagia itu masih ku telusuri di sepanjang perjalanan hidupku.
Tak aku temukan kebahagiaan itu, ketika aku berfikir bahagia adalah saat kita di cintai oleh seseorang. Tak dapat aku raih bahagia itu ketika aku hanya berfikir bahagia bisa ku dapat ketika aku memiliki banyak uang. Bahagia… bisik batinku. Sesulit ini kah untuk mencari kebahagiaan.
Allah, hidup ini bukan hanya tentang kebahagiaan yang ingin aku raih, dimana aku hanya satu-satunya tulang punggung keluarga, Ayah ku hanya pekerja serabutan yang tak tentu penghasilannya, Ibu ku hanya seorang wanita yang sudah tua dengan penyakit diabetes yang di deritanya, lalu kakak ku yang sudah menikah namun tidak pernah mandiri, kemudian adik perempuanku yang baru kelas 1 SMA, di tambah putra ku yang sejak lahir belum pernah bertemu dengan ayahnya.
Yah, saya bercerai sejak anak saya baru berumur 2 bulan, karena pada saat saya sedang hamil suami saya ketahuan selingkuh dengan teman kerjanya, Demi Allah aku tak membenci dia, aku hanya tidak ingin memiliki pendamping seorang pengkhianat.
Lalu apa tujuan hidupku yang sebenarnya ?
Aku hanya ingin bahagia, dan aku akan terus berusaha untuk meraih bahagia itu.
15 juni 2015, Formosa ajarkan aku menghapus luka, di saat banyak orang beranggapan buruk tentang Formosa, aku malah mendapatkan hidayah, dimana hidayah menurutku adalah berhijrah dari yang baik menjadi lebih baik lagi, dari yang berjilbab menjadi berhijab syar’i, dari yang biasanya hanya menunaikan yang wajib saja sekarang muali menunaikan yang sunah juga, Formosa tak seburuk yang orang ceritakan padaku, banyak ukhwat muslimah yang suka rela membimbingku menjadi lebih pantas.
Lalu apa arti dari bahagia itu ?
Bahagia adalah dimana saat kita tidak bersedih 🙂
saat dimana kita selalu bersyukur.

Tetimakasih formosa

PENYESALAN DARI SEBUAH KEKHILAFAN

LIKA / PENYESALAN DARI SEBUAH KEKHILAFAN / tidak ada / tenaga kerja asing Saya seorang wanita dari pedesaan ditanah jawa.saya sudah menikah dan mempunyai satu anak.sebelumnya saya berasal dari keluarga yang sederhana,karena faktor keadaan suami saya yang sering berkeliaran tidak jelas membuat saya memutuskan hidup sendiri dinegeri perantauan.rasa kecewa,marah serta dendam karena ulah suami saya yang suka bermain … Continue reading “PENYESALAN DARI SEBUAH KEKHILAFAN”

LIKA / PENYESALAN DARI SEBUAH KEKHILAFAN / tidak ada / tenaga kerja asing

Saya seorang wanita dari pedesaan ditanah jawa.saya sudah menikah dan mempunyai satu anak.sebelumnya saya berasal dari keluarga yang sederhana,karena faktor keadaan suami saya yang sering berkeliaran tidak jelas membuat saya memutuskan hidup sendiri dinegeri perantauan.rasa kecewa,marah serta dendam karena ulah suami saya yang suka bermain wanita dan sering pulang pagi g jelas kemana yang menguatkan tekatku meninggalkan buah hatiku diusia masih sangat kecil.
Setibanya ditanah perantauan,alhamdulillah saya dapat majikan yang sangat baik sampai2 mereka sering membelikan baju untuk anak saya dikampung indonesia.tak kuduga bila ditanah TAIWAN yang terkenal dengan orangnya yang sangat keras ternyata masih bnyak sekali yang berhati mulia.8bulan berlalu nenek yg aku jaga meninggal karena sakit,dan itu membuatku berpindah majikan lagi,sekarang ama yang aku jaga sangat merepotkan,karena dia suka memukul,suka marah g jelas,membuat q g betah bekerja disini.untung saja majikan tidak pernah menuntutku bnyak tugas karena mereka tahu ama/mamanya yang kujaga sakit jiwa.Ahhh,mungkin kesabaranku mulai diuji dari sini.waktu berlalu begitu lambat,hingga q sudah mulai merasa bosan.akhirnya q curhat sama temen SePT dulu waktu diindonesia.dia menawarknku seorang teman lelaki yang katanya sangat baik dan rajin beribadah.awal q kenalan biasa2 aja tapi lama2 q terbawa Suasana.Q yang tadinya jarang bnget keluar untuk libur sekarang q jadi suka bnget libur.apalagi ketika dia(laki2 yang sekarang menjadi teman terdekatku)sudah mulai mengajakku masuk hotel,q jadi hilang kontrol tentang semuanya.merasa seperti tahanan yang lepas dari penjara.Q seakan lupa akan keluargaku dirumah,q lupa dengan si kecilku.karena apapun yang dibutuhkan teman lelakiku ini pasti akan q penuhi.4 bulan sudah q mengenalnya,uangku habis buat foya-foya. Dan tak terasa selama itu juga q tidak pernah menelpon keluargaku dirumah.suatu hari ada messenger datang dari suamiku yang bilang ingin meminjam uang buat usaha.tapi tak kukasih,hanya cacian yang amat kejam yang terucap dariku hingga dia tak pernah membalas messenger ku lagi.Q diperantauan sini masih sibuk dengan teman lelakiku,tiba2 ada messenger lagi,tapi kali ini dari kakak keponakan suamiku,dia mengirimiku fto anakku yang sedang dirawat dirumah sakit,hatiku terpukul,q menjadi bingung dan lemas ketika mereka bilang sudah kehabisan uang,sedangkan saya disini juga tidak ada uang,saya coba meminjam keteman terdekat mereka tak ada yang bisa membantu,saya coba lagi keteman lelaki saya dia bilang tak ad uang.sekarang q sadar bahwa terkadang hidup bnyak teman itu malah menjerumuskan walaupun itu tak semua. Ketika q mengirimkan sms kekeluargaku dikampung bahwa sekarang q sedang tak punya uang dan berharap mereka Berkenan menunggu hingga bulan depan,tak ada respon datang hanya foto surat perceraian dari suamiku yang nantinya harus q tanya tangani.Q hancur,keluargaku juga hancur,q menyesal dan mencoba meminta maaf.tapi kakak suamiku menjelaskan bahwa sebenarnya waktu itu suamiku bukan meminjam uang buat usaha tetapi dia hanya mengetesku saja,karena dia mendapat kabar dari temannya yang bekerja ditaiwan sini kalau temannya itu pernah melihatku libur bersama laki2 memasuki hotel dan bejalan2 dimall.dan sekarang anakku sakit tak ada uang yang bisa kukirim.Q menyesal ya Tuhan,,,,sungguh saya menyesal.sekarang sembari menunggu finish kontrak ku q hanya bisa berfikir kenapa saya jadi seperti ini??? Kenapa ??? Q kehilangan keluargaku karena kecerobohanku,dan q juga sudah memutuskan hub. Dengan teman laki2ku.sekarang q hanya ingin SENDIRI memperbaiki diri.

Anakku sayang

Nadya Nova / Anakku sayang / tidak ada / tenaga kerja asing Tiga malam lagi masih bersama tiga hari pula kita masih berjumpa Setelah itu….. tiga tahun lagi baru bertemu Maafkan mama anakku bukan mama tak sayang padamu tapi krn rasa sayang yg terlalu ini semua demi masa depan mu Lebih baik nangis menahan rindu dr pd hati … Continue reading “Anakku sayang”

Nadya Nova / Anakku sayang / tidak ada / tenaga kerja asing

Tiga malam lagi masih bersama
tiga hari pula kita masih berjumpa
Setelah itu…..
tiga tahun lagi baru bertemu
Maafkan mama anakku
bukan mama tak sayang padamu
tapi krn rasa sayang yg terlalu
ini semua demi masa depan mu
Lebih baik nangis menahan rindu
dr pd hati menjerit menahan pilu
karena …….
tdk bisa memberi apa yg kau mau
mama pergi menggapai harapan
berharap pulang bawa keberhasilan
Anakku sayang…tunggu mama pulang
membawa kesuksesan.

CÔNG CHA NGHĨA MẸ

阮氏云 / CÔNG CHA NGHĨA MẸ / không / phiên dịch viên “CÔNG CHA NGHĨA MẸ” Giọng nói gấp gáp , khuôn mặt lo lắng vội vã của bố “nhanh lên nhanh lên” đi lấy cho bố cái chậu hứng vào chỗ kia không lại ướt hết chiếu bây giờ,chỗ nhà bếp bị tốc mất mấy tàu lá … Continue reading “CÔNG CHA NGHĨA MẸ”

阮氏云 / CÔNG CHA NGHĨA MẸ / không / phiên dịch viên

“CÔNG CHA NGHĨA MẸ”

Giọng nói gấp gáp , khuôn mặt lo lắng vội vã của bố “nhanh lên nhanh lên” đi lấy cho bố cái chậu hứng vào chỗ kia không lại ướt hết chiếu bây giờ,chỗ nhà bếp bị tốc mất mấy tàu lá cọ rồi ,các con nhanh nhanh lôi cho bố ít rơm lại đây để bố lấy thêm mấy mảnh tải đậy lại không lại ướt hết củi rồi,cái dáng người lùn lùn đen đen gầy của Mẹ cứ hấp tấp chạy tới chạy lui tay vừa lôi vừa kéo mồm lẩm bẩm”con bò này lì quá đi,rồi mẹ cầm dây chạc bò quất vào mông nó hét nhanh lên vào chuồng không mưa to quá! ,rồi quay sang mấy hét to mấy con ngan này ngu thế mưa to thế mà không chạy vào lán mà trú! Hai cái âm thanh đó sao vẫn vặng lên rõ dệt như vậy nhỉ cả cái âm thanh xì sào gió gió bão khiến bụi tre cọ sát vào nhau kêu loạt soạt,những bụi chuối cũng đung đưa liên tiếp, hạt mưa ngoài hiên chảy như suối,tiếng mưa to lạch tạch ngoài sân của những ngày mưa vẫn văng vẳng trong tôi như ngày nào.Hôm nay cũng nơi đấy Đài Loan cũng lại là ngày mưa gió bão,trong căn phòng bốn bức tường xây bằng xi măng gắn chắc ,trần nhà sáng sủa, cửa sổ kính cách âm thêm chắc chắn an toàn không một giọt nước nào có thể hắt vào phòng tôi được,ôi!cái cảm giác đó lại tràn về làm tôi cứ ngơ ngơ ra như đang đưa mình trở lại với cái bối cảnh của cái ngày ấy, nỗi buồn khó diễn tả bằng lời nói ,trong đầu lúc này chỉ khơi lên những câu hỏi”giờ này bố mẹ đang làm gì nhỉ?ở việt nam mình có lại mưa gió bão như vậy không?liệu nhà mình có dột nước nữa không nhỉ?con bò nó có biết là đang mưa không để mẹ tôi khỏi phải gắng sứa kéo nó, liệu cái đống củi có bị ướt không nếu bị ướt thì lấy gì để đốt lửa nấu cơm bây giờ?ngày đó và bây giờ không phải là khoảng thời gian rất lâu rồi sao? nỗi nhớ niềm thương yêu bố mẹ cả cuộc đời vì con cái.Tôi luôn tự hào để có được công việc có thu nhập như ngày hôm nay là do ai,thưa do bàn tay chai xạm cùng đôi chân không biết mỏi sự nhẫn nại nhịn nhục và tinh thần bất khuất của bố mẹ tôi.
Bố mẹ thường cười khanh khách giọng nói dõng dạc tài sản to lớn nhất của cuộc đời chính là bảy chị em tôi.Mẹ !bảy lần mang nặng đẻ đau ,ngày đó sinh đẻ làm gì có đi bệnh viện hay trạm xá chỉ ở nhà rồi bố đi đón bà đỡ đẻ thôi ,chứ chẳng có dụng cụ dao kéo y tế gì đâu cứ sinh tự nhiên ,rốn thì lấy dao cắt soẹt là xong như vậy thôi mà bảy người con vẫn mập mạp lớn khôn,được ăn học đến đại học như hôm nay.Sinh ra đã khó rồi lại còn phải nuôi , cái nợ đời biết bao giờ mới thoát khỏi được.
Hồi tôi học cấp II đến cả khi cấp III mới biết tại sao nhà mình lại không có nhiều gạo như bạn bè để ăn cơm trắng nhỉ,tại sao ngày nào 3 bữa toàn phải ăn cơm hấp sắn nhỉ,tại sao ngày nào bố mẹ cũng đi từ sáng đến tối mới về ,mấy đứa e nó đói nó khóc mà mình phải dỗ,tại sao ngày nào đi làm bố mẹ cũng chỉ để cho 1 bát gạo nhỉ,đói quá luộc chuối xanh ăn nhiều quá sót hết cả ruột,ăn cơm hấp sắn ngán lắm rồi bố mẹ ơi,toàn lời than vãn làm bố mẹ càng thêm áp lực.Đúng năm tôi sinh quê tôi chia lại ruộng đất do vậy chỉ có tôi hai chị gái là được ruộng và thêm phần ruộng của bố mẹ tôi sau khi cưới nhau ông bà nội ngoại phân chia cho nhưng không đáng là bao (khẩu ruộng chắc nhiều bạn không biết ,ngoài bắc quê tôi năm đó chia mỗi khẩu được vài thước ruộng mà phải nuôi cả đống người thật không hề đơn giản,lại là vùng quê nghèo nàn lạc hậu giao thông không thuận lợi chảng buôn bán được gì người trong làng đều phải bỏ đi làm ăn xa hết ,những người ở nhà chủ yếu trồng lúa ,ngô,khoai ,sắn mà thôi.Ngày ngày thấy bố mẹ lem luốc quần áo rách khâu vá nhiều chỗ,cực nhọc hết sức hết vụ mùa gặt lúa phơi rơm lại là sách hồ phụ vữa,chặt cây,bốc gạch,đào ao gánh đất thuê chỉ kiếm được vài đồng bọ mua sách mua vở cho chị em , chị em tôi luôn mơ ước bữa nào cũng có bát cơm trắng để ăn,đĩa thịt lợn hay bát cá kho thì sung sướng dường nào , tại sao vậy? nhà đông con mà ruộng nương thì ít,lại còn trồng cái loại lúa Q5,nhị uy cũ kĩ đó kỹ thuật thì không làm gì có năng suất chứ?mỗi vụ gặt chưa được vài tháng lúa đã hết rồi nên chỉ còn cách ăn tiết kiệm mỗi bữa chỉ được nấu bột bát rưỡi nhiều nhất là hai bát gạo cho chín khẩu phần ăn không độn sắn làm sao no được (cơm đun sủi sau khi cạn nước hấp sắn lên bên trên cơm,khi nào cơm chín thì sắn cũng chín,nhưng sắn thường phải được duôi nhỏ ra rồi phơi khô) ,nhớ rõ hai e trai tôi cũng tị nạnh gào thét với bố mẹ sao mà chỉ được ăn có một bát cơm trắng còn lại phải ăn sắn chứ con chưa no,vẫn muốn ăn bố mẹ ngầm ngùi nói : sắn cũng ngon mà,con xem chan canh chìm vào húp sụp cái là hết ,vả lại còn phải nhường cho hai em gái chứ, sắp đến mùa gặt rồi lúc đó thoải mái được ăn cơm trắng,nụ cười ngây thơ trong sáng ấy vừa nói miệng vừa nhai nhỏm nhẻm kiểu như đang ăn thứ gì ngon lắm ý.Không phải là bố mẹ nói dối lừa gạt đâu ,mà họ đã rất cố gắng để kiếm được “củ khoai củ sắn trên đồng
chắt chiu nhặt nhạnh ghánh gồng nuôi con
cha mẹ mong bữa đói không còn
Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng” .
Chị em tôi lớn lên bằng mò chai bắt ốc , các e mỗi năm mỗi lớn cũng hiểu được ghánh nặng trên đôi vai của tần tảo của bố mẹ,cũng chính nhờ cực nhọc ,tần tảo vất vả không hề kêu than của bố mẹ đã làm cho chị em chúng tôi càng nỗ lực phấn đấu và là động lực để tìm mọi cách thoát khỏi cuộc sống “cơm độn sắn”.
Mẹ :bảy lần mang nặng đẻ đau,đến một chút thời gian dành cho bản thân cũng không có ,gầy gòm mặt nhăn nhiu vì sương gió,vì thức khuya dậy sớm vì con,mẹ kể ngày chúng tôi còn nhỏ vào mỗi đêm đua nhau khóc vì đói vì khát nước vì mơ ,mẹ lại mất ngủ , đi vệ sinh cũng không xong,muốn đi đâu lại cho vào quanh gánh hai bên hai cái thúng rồi mấy chị em ngồi vào đó mẹ gánh ra ông bà ngoại gửi ,sinh đẻ năm đến bảy ngày sau là phải đi ra đồng , không nghỉ ngơi ăn uống như bây giờ nên đến tuổi này thường hoa mắt chóng mặt buốt chân buốt tay là đó.Đấy! chỉ có yêu thương hi sinh cao cả của người mẹ,nhọc nhằn của bố muốn con cái có cái mái nhà đoàng hoàng không dột nước khi trời mưa,ánh nắng chói chang không xiên qua lỗ khe cửa nóng bức ,muốn con cái được cắp sách đến trường như bao đứa trẻ mà bố mẹ nỗ lực đến giờ chị em tôi được ăn học tử tế, ngôi nhà hiện tại vẫn là mái nhà lá được lợp bằng lá cọ,bốn bức tường đã được thay bằng gạch xi măng ,nền xi ,măng không như 5 năm về trước vẫn là tường đắp đất,nền đất ,mái lá cọ.
Đài Loan toàn nhà cao tầng rộng lớn hiện đại biết bao, nhưng trong tôi vẫn luôn bị ám ảnh bởi những ngày mưa gió bão,mỗi khi trời mưa mái nhà vì lợp lá cọ ,cứ trời mưa đến nó lại dột nước khắp chỗ, bố chạy hấp tấp chạy tới chạy lui tìm chậu,xoong nồi,ca xô hấp tấp để hứng những chỗ nóc nhà thủng,chỗ không có đồ hứng nước nó ướt nhình nhịnh rất bẩn đi lại thấy ghê chân, gió tốc mái ,những tàu lá cọ mủn nát bay tứ tung,rồi những mùa đông lạnh giá ,rét căm căm bố tôi tự chuẩn bị vì cho chúng tôi được ngủ ấm hơn ,bố tôi dùng rơm khô trải một lớp dày ra nền nhà rồi trải chiếu lên chốc rơm nằm cho đỡ ngứa,đêm nào cũng như vậy ấm áp tình thương ngủ ngon lắm,có thể trong tâm trí của một người bố chỉ là nông dân bình thường nhưng vẫn có thể nghĩ được rằng hi vọng “Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng”hơn nữa hi vọng con cái phấn đấu nỗ lực để sau này tương lai được chăn êm gối đệm( “rơm” là cây lúa sau khi gặt về tuất hạt lúa ra rồm cây lúa phơi khô thành rơm). Yêu con và chiều chuộng con cái không phải lúc nào cũng phải là ăn ngon mặc đẹp hay đi mai đây nay đó,mà tình yêu đơn sơ mộc mạc ẩn chứa trong đó là tâm huyết từ đáy lòng người cha mẹ yêu thương con cái.
Mẹ hay nói bố chúng mày hay cáu cẳn bực bội ,túng thiếu là cứ quát ầm ĩ lên, nhưng con người ấy tốt lắm ,không biết kêu ca phàn nàn trách móc,chỉ biết phấn đấu cố gắng cho đến ngày hôm nay rất đều đặn vào mỗi buổi tối 9h bố tôi xuống đồng thả mồi chúm tôm và chúm cua,rồi mỗi buổi sáng hôm sau khoảng 4h sáng cái thân gầy gòm ấy lại lò mọ với chiếc đèn pin ,cùng con thuyền làm bằng che lại xuống đồng để nhấc từng cái chúm lên soi vào trong xem qua một đêm tôm ,cua có vào trong ăn mồi không, khoảng 5h hơn gì đó là lên bờ sửa soạn đúc túi rồi lại lóc cóc mang ra ngoài chợ bán.Cái nghề cao cả biết bao, cho dù nó mọn hèn nhất nhưng chỉ cần mình cố gắng nhẫn nại mọi thứ sẽ tốt hơn,bố tôi vì yêu con cái nên tất cả mọi việc đều can tâm gánh chịu.
Kí ức trong sâu thẳm chắc tôi không bao giờ quên được,và tôi cũng không muốn quên đi một tuổi thơ với những gian truân giữ dội của cuộc sống khó khăn liên tiếp kể từ ngày thơ ấu đến khi vào đại học,bố mẹ đã không quản ngại cái sỹ diện cái tôi của mình, làm nô lệ vì khi con cần tiền đóng học tiền nhà trọ,tôi đã từng nhìn thấy cái thân già gầy gòm “bố “đã phải quỳ van xin , “bố đừng tưởng là con không biết”,cả các e con cũng đều biết đó,chúng nó cũng khóc đấy,còn cả nhưng đêm bố lo lắng chằn chọc vì bị từ chối không không vay được tiền ngày mai con lấy tiền đâu mà nộp học như vậy mà thức trắng đêm.
“Nuôi chúng con bố mẹ vất lắm nhỉ.
Đã bao giờ nghĩ về mình chưa?
Mà sao sáng tối trưa chiều.
Ngày ngày chân tấp tay mùi bùn.”
Cảm ơn vì tình yêu cao cả thiêng liêng ấy ,cảm ơn hai con người vật lộn với sương gió ,đã sống kiếp trâu bò để nuôi dạy bảy chị em con. “Trải qua bao nhiêu sóng gió thăng trầm giờ đây con đã lớn khôn thế này công cha nghĩa mẹ sinh thành.”.Cảm ơn vì cuộc đời đã mang bố mẹ đến với chúng con ,cho con nếm cảnh đói khát cái nghèo mà cố gắng vượt qua mọi trông gai không quản ngại nhọc nhằn.Chị em con giờ đã lớn khôn,có ăn học đoàng hoàng. Con có công việc có thu nhập .Bố Mẹ :cất giọng nói tự hào nhà nghèo nhưng nuôi ba con đại học rồi cười:hà hà ,muốn nghe tiếng trung ,tiếng anh hai chị em con sẽ nói cho bố nghe,muốn kiến trúc bố có kiến trúc .Con mong vài năm nữa các e con tốt nghiệp ra trường sẽ cùng nhau đi làm kiếm tiền thay cho bố mẹ từ nhà lá cọ thành nhà mái ngói kiên cố để bố mẹ không còn lo lắng dột nướcvào ngày mưa.Xin cho bố mẹ luôn được bình an mạnh khoẻ như vậy phận làm con mọn hèn sẽ cố gắng dành thời gian nhiểu hơn về chơi xum họp ăn bữa cơm canh rau đơn xơ với bố mẹ!
Con yêu bố mẹ nhiều lắm!