sosok mama

Ryanti / sosok mama / Tidak / tenaga kerja asing 移工 Mama…… Ketika kU ukir nama Mu di kertas putih ini,air mataku mulai menetes…. KU mulai mengingat perjuangan mu untuk buah hatimu. Mama….. Umatku sudah meranjak dewasa,dan umur mu pun sudah mulai tua., Sampai saat ini pun aku putrimu belum bisa membuat mu bahagia membuat mu bahagia dan … Continue reading “sosok mama”

Ryanti / sosok mama / Tidak / tenaga kerja asing 移工

Mama……
Ketika kU ukir nama
Mu di kertas putih ini,air mataku mulai menetes….
KU mulai mengingat perjuangan mu untuk buah hatimu.
Mama…..
Umatku sudah meranjak dewasa,dan umur mu pun sudah mulai tua.,
Sampai saat ini pun aku putrimu belum bisa membuat mu bahagia membuat mu bahagia dan berteriak bangga padaku,.!
Mama,,,.jasamu untuk kU tidak bisa kU tebus dan kU bandingkan dengan pengorbanan mu.,.
Sekarang,pena ini akan mencoba menulis dan menggambarkan sosok dirimu,
Jarak yang memisahkan kita,rindu sangat rindu belai dan peluk erat kasih sayangmu,
Mama….
Maaf kan putrimu,yang terkadang membentak mu seketika pikiran kU tercampur dengan panas na matahari,tanpa kU pikir panjang membuat mu meneteskan air mata.,bahkan tak pernah kU mendengarkan nasehat-nasehat mu
Pengorbanan mu untuk anak-anak mu sangat lah luar biasa
*9 bulan mama menopang berat perut nya demi sang jabang bayi
*kesabaran akan mengajariku bagaimana menjadi kepribadian dewasa setiap langkah hidup,.
*bersabar ketika anak anak mu tak menghiraukan mu lagi
KU ingin sllu berbakti Padamu,sebelum kU hanya bisa mendoakan mu mama….

Demikianlah artikel tentang sosok mama,semoga kita bisa lebih menyayangi beliau sebelum beliau kau dari kita

Malam-malam yang Tabah

Arumi Olive / Malam-malam yang Tabah / Hsin Hung / tenaga kerja asing 移工 Malam-malam yang Tabah Dia melihat perempuan menopang dagu di tepi jendela dengan rambut tergerai diterpa angin malam. Sesekali wajah perempuan itu tersorot lampu dari dalam kamar. Dia berusaha menajamkan pengelihatannya, menelusur lebih dalam bagaimana rupa perempuan itu. Apartemen minimalis di Taipei tumbuh bagai jamur … Continue reading “Malam-malam yang Tabah”

Arumi Olive / Malam-malam yang Tabah / Hsin Hung / tenaga kerja asing 移工

Malam-malam yang Tabah

Dia melihat perempuan menopang dagu di tepi jendela dengan rambut tergerai diterpa angin malam. Sesekali wajah perempuan itu tersorot lampu dari dalam kamar. Dia berusaha menajamkan pengelihatannya, menelusur lebih dalam bagaimana rupa perempuan itu. Apartemen minimalis di Taipei tumbuh bagai jamur musim hujan. Dengan model jendela kaca yang lebar mirip layar lcd tv semakin memudahkan pandangannya.

“Ma…!” Seseorang memanggilnya. Kali ini dia tidak menghiraukan. Bukan seperti malam-malam sebelumnya, jika mendengar suara tadi biasanya dia akan segera meninggalkan apa pun yang sedang dikerjakannya. Dia kembali duduk memperhatikan perempuan yang sedari tadi belum berpindah dari tepi jendela.

Kali ini perempuan itu menarik korden dengan kasar, nampak jelas kondisi kamar yang berantakan. Lemari pakaian di sebelah kanan perempuan itu tepat menghadap pintu masuk dengan isi yang telah berhamburan memenuhi lantai. Sepasang baju pengantin di atas tempat tidur tidak lagi utuh ketika jasnya telah robek di setiap sisi.

Pemandangan yang semakin membuat Ma terus mengikutinya. Tubuh mungilnya dibalut piama duduk bersila menatap ke arah laptop di atas tempat tidur. Dia mulai menangis mengusap wajahnya, menjambak rambutnya dan setelah membanting laptopnya dia kembali memeluk kedua lututnya.

Tangan Ma berusaha menggapai perempuan itu namun suara yang begitu gaduh menarik tubuhnya tanpa bisa menolak. Bunyi pecahan kaca melenyapkan wajah perempuan itu dari hadapannya.

“Praaang…!” Panci jatuh disusul oleh piring-piring yang melebur di lantai. Pandangan Ma terhalang dinding tinggi, tubuhnya seakan terpaku. Bunyi-bunyian yang memacu detak jantungnya.

“Jangan mendekat! Atau peluru ini akan melesat di kepalamu.” Ma mendengar jelas perempuan yang baru saja bicara.

“Kamu sudah gila? Kita bisa bicara baik-baik. Kegaduhanmu bisa menarik perhatian polisi.” Suara lelaki berusaha menenangkan, satu langkah kakinya menyingkirkan serpihan kaca.

“Kenapa? Kamu takut? Bukankah selama ini kamu bilang tuhan saja tunduk kepadamu? Apa yang kamu takutkan? Uang itu? Atau mayat-mayat yang telah kamu bakar?” Suaranya mulai terisak.

“Selama ini, sebagai perempuan aku telah berusaha menjadi ibu yang baik bagi anak-anakmu dan istri yang setia di hadapan keluargamu. Menutup rapat apa yang sebenarnya sedang kamu lakukan di luar sana. Tapi tidak untuk hal yang satu ini, ketika ada perempuan lain di hatimu berarti kamu telah bersiap untuk mengakhiri hidup.”

“Istriku, cintaku, maafkan aku. Kita bisa memperbaiki semua ini. Aku bisa meninggalkan perempuan itu, tapi tidak denganmu.”

“Semua sudah terlambat, perempuan itu telah hamil olehmu.”

“Dooor…!” melengking nyaring. Tubuh Ma ikut terpental dari dinding tempatnya menempel.

“Istrikuuu …!!!” Teriakan suaminya disambut oleh sirene yang bersahutan.
Ma tertatih dibawa angin malam meninggalkan kekacauan menyusuri jalanan kota Taipei yang mulai lenggang. Pikirannya kosong, sekosong selongsong peluru yang ditinggalkan amunisinya. Gedung-gedung tinggi, jalan raya yang mengular, lintasan kereta listrik dan taman-taman yang mereka ciptakan membuat kota ini semakin sempurna membangun dirinya.

Ma menjadi saksi bisu bagaimana kota ini memoles wajahnya. Seperti seorang lelaki tua di hadapan cermin yang dia jumpai beberapa waktu lalu. Lelaki dengan sisir dan kepala yang mulai ditinggalkan oleh helaian rambutnya. Hal yang paling diharapkan oleh kakek itu sebenarnya adalah anak cucu yang menemaninya. Sebagaimana juga yang dirindukan oleh kota ini adalah penghuninya. Yang membangun kebahagiaan di dalam hati dan pikirannya masing-masing, tanpa harus menciptakan gedung-gedung tinggi untuk menyimbolkan kata bahagia. Ma tidak memiliki kuasa berbuat sesuatu. Untuk menghibur pak tua dan kota yang sedih ini sebuah ucapan meluncur darinya.

“Tetaplah kuat dan sabar, tidak ada lelaki yang boleh lemah dan kota tidak boleh sepi. Mereka adalah bagian darimu, yang kelak juga akan mati sepertimu.”

Sesekali pandangan Ma teralihkan oleh segelintir orang tertidur di bangku taman. Tubuh mereka dibalut jaket tebal yang lusuh. Tahun ini musim dingin begitu kejam, dalam beberapa hari terakhir televisi memberitakan tentang tuna wisma yang meninggal akibat perubahan cuaca.

Ma melanjutkan perjalan sembari memutar ulang yang baru saja disaksikan dan didengarnya. Mengingat peristiwa demi peristiwa. Sebelum matahari terbit Ma harus berhasil membangun kembali ingatannya. Atau jika tidak, dia akan kehilangan malam-malam selanjutnya.

Perempuan di jendela itu masih belum lama menyandang gelar pengantin. Lin, istri dari seorang jutawan muda bernama David. Pemilik beberapa perusahaan besar yang mempengaruhi pembangunan kota Taipei. Pesta pernikahannya sempat diliput salah satu stasiun tv internasional. Mereka juga masuk dalam survei pasangan teladan versi majalah lokal.

Kebahagian itu tidak berlangsung lama manakala selembar surat berisi hasil pemeriksaan medikal dibaca oleh Lin. Suaminya positif HIV aids. Demi kehormatan dan nama baik keluarga besarnya, Lin diam- diam menyewa detektif untuk menyelidiki siapa sebenarnya orang yang selama ini mengisi hatinya.
Kedua lutut Lin lemah seketika kehilangan tulang belulang. David yang telah 7 tahun menjadi bagian dari nafasnya juga menjalin hubungan dengan orang lain. Sesama jenis. Begitu rapinya jalinan yang tersembunyi membuat Lin tampak bodoh di hadapan cinta yang ia agungkan. Lin berharap bahwa laporan dari detektifnya salah. Lin tidak mampu merubah keadaan, dia menyisakan satu harapan bahwa penyakit itu tidak berpindah ke tubuhnya.

Ma kembali memutar ingatan tentang bunyi pistol yang melemparkannya dari dinding. Wilayah yang barusan ditinggalkannya terkenal sebagai distrik orang-orang elite. Berbagai macam orang kaya dari penjuru Taiwan berusaha keras mendapatkan rumah di sana dengan harga sangat mahal. Adalah sebuah simbol kesuksesan bagi siapa yang berhasil mendapatkan tempat di sana, walau kadang pada akhirnya bangunan-bangunan bertingkat itu kosong tanpa penghuni.

Ma bersikeras menebak siapa pemilik suara yang tengah menangisi kematian istrinya. Suara yang tak asing bagi Ma. Suara yang pernah bergema ketika pemilu tiba. Ma masih merekam bagaimana lelaki itu berpidato di hadapan simpatisan. Tuan Chang, begitu para simpatisan mengelukan namanya. Tersohor sebagai seorang yang dermawan. Dan istrinya Nyonya Chen adalah perempuan yang dipinang dari Beijing. Perempuan sosialita, tidak pernah melepaskan tas mahal dari pergelangan tangan setiap kali menemani suaminya berkampanye.

Tuan Chang hanyalah sebagian kecil dari mafia hitam yang bergerak di bawah tanah. Keberaniannya muncul di area politik hanya pengalihan publik agar teman-temanya dapat melanjutkan bisnis. Tanpa menciptakan kerisauan masyarakat ketika korupsi, prostitusi, narkotika dan perdagangan manusia membangun akarnya.

Ma semakin letih, tanpa terasa langkahnya terhenti di sudut sebuah rumah sakit. Sebelum tenaganya benar-benar habis, dalam remang-remang pengelihatan tertangkap bayangan perempuan yang duduk di tepi ranjang pasien. Buku tebal dipangkunya dan suara merdu mengantarkan Ma ke tempat yang jauh.

“Demi masa. Sesungguhnya manusia itu benar-benar dalam kerugian, kecuali orang-orang yang beriman dan mengerjakan amal saleh dan nasehat menasehati supaya mentaati kebenaran dan nasehat menasehati dengan kesabaran.”(1)

***
“Ma, maafkan aku jika beberapa hari ini tidak dapat menemuimu. Pabrik tempatku bekerja mengharuskanku lembur. Tapi tidak mengapa, itu artinya uangku akan cepat terkumpul dan aku bisa segera bertemu anak istriku di Indonesia.”

Sebuah pesan yang kembali menggerakkan langkah Ma. Dia bergegas menembus kabut malam menuju pabrik kabel di daerah Thaichung. Pengirim pesan itu tak lain adalah pemilik suara yang memanggilnya kemarin malam. Bejo, pekerja asal Indonesia yang mencari penghasilan di Taiwan. Bejo adalah satu dari sekian pekerja asing yang mampu membuat Ma berlama-lama duduk mendengarkan cerita. Suatu ketika Ma ingin ikut serta bersama Bejo pulang ke negerinya. Negeri yang menawarkan kunang-kunang dan bunyi jangkrik di setiap malamnya.

Bejo sering bercerita tentang kampung halamannya. Dengan bahasa mandarin yang terbata-bata Bejo memamerkan hijau sawah dan birunya lautan. Juga tentang kebiasaan anak-anak di desanya yang harus mandi sebelum pergi ke sekolah. Ma menyaksikan bagaimana kelopak mata itu berubah menjadi bintang yang terang tiap kali Bejo mengingat tanah kelahirannya. Jika negerinya telah menawarkan sekian keindahan, lantas apa yang membuat Bejo terpisah dari istrinya. Hal ini membuat Ma setia mendengarnya berkisah. Ma berharap Bejo akan menuturkan peristiwa apa yang membuatnya terdampar ke pulau ini.

Kehadiran Ma tidak disambut oleh Bejo yang tengah sibuk merapikan gulungan kabel. Mesin-mesin besar menciptakan kebisingan. Dua, tiga orang dengan jarak berjauhan mengerjakan tugas masing-masing. Bejo perlahan terantuk-antuk, tidak bisa dipungkiri bahwa tubuhnya butuh istirahat. Kepalanya semakin sering terantuk, dia terlihat menuju kamar mandi mengguyur kepalanya dengan air dingin. Suhu air ketika malam musim dingin bisa mencapai 5C, sedikit mengusir rasa kantuknya. Masih tersisa 1jam lagi dan Bejo bisa beristirahat. Seberapa lelah dia tidak dirasakan ketika teringat perut istrinya yang sedang membuncit. Buah hati yang telah dinantikan Bejo bertahun lamanya.

Dengan cekatan jemari Bejo merapikan kabel-kabel di hadapannya. Namun guyuran air es tidak mampu menandingi rasa kantuk yang menggelayuti kelopak mata Bejo. Semakin lama matanya semakin berat. Tubuhnya tumbang ditengah tumpukan kabel, sementara mesin penggulung kabel terus beroperasi. Ma berlari menghampiri Bejo, namun kecepatannya tidak mampu menahan mesin-mesin yang melilit Bejo. Gelap.

***

“Ma, tolong sampaikan surat ini kepada istriku tercinta. Ma, engkau adalah malam-malam yang tabah menyaksikan kisah demi kisah. Sebagaimana dada istriku yang selalu menahan gundah. Kutitipkan seluruh kisahku kepadamu. Mungkin dengan tulisan ini istriku bisa menjalani malam-malam dengan senyum paling cantik ditemani kunang-kunang. Istriku paling bercahaya dan aku adalah cinta yang tersimpan di hatinya. Ma, mintalah kepada Tuhan agar tangan dan kaki istriku kuat menahan beban. Menahan seluruh rindu yang siap bergejolak kapan saja.”

Bejo.

Catatan:

(1). Diambil dari terjemah surat Al-ashr 103 Al Qur’an.

Về với bình yên

Hạ Thanh / Về với bình yên / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 移工 10h đêm,trời mùa đông mưa phùn rét như cắt da cắt thịt.Trên đường dường như chỉ còn lại mỗi Linh và nó.Vân vê dây khoác của chiếc ba lô đeo trên vai,mắt nhắm chặt hít một hơi thật sâu nó chậm … Continue reading “Về với bình yên”

Hạ Thanh / Về với bình yên / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 移工

10h đêm,trời mùa đông mưa phùn rét như cắt da cắt thịt.Trên đường dường như chỉ còn lại mỗi Linh và nó.Vân vê dây khoác của chiếc ba lô đeo trên vai,mắt nhắm chặt hít một hơi thật sâu nó chậm chạp,ngập ngừng lê từng bước nặng nề tiến về phía đồn cảnh sát trước mặt.
Đến Đài loan vào những ngày giáp tết, khi mà người người tìm về quê mẹ thì nó lại cất bước ra đi.Nhà nó nghèo lắm.Bố nó là cựu chiến binh tham gia thời gian dài trong cuộc kháng chiến cứu nứoc,trở về với đôi chân k lành lặn .mẹ nó quanh năm gắn chặt với ruộng đồng quần quật từ sáng đến hôm mà vẫn k đủ nuôi ba chị em nó ăn học.Lãi mẹ đẻ lãi con,nợ nần cứ xoay vòng bám lấy gia đình nó.Nhìn ba mẹ lam lũ,các em khổ cực,quyết tâm thay đổi cuộc sống nung nấu trong đầu nó càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Đè nặng lên đôi vai nhỏ bé là gánh nặng nợ nần, là tình yêu sự kì vọng của gia đình dành cho nó.Lần đầu tiên xa gia đình bước chân vào xã hội kiếm tiền,lại là một nơi xa xôi,khác biệt về ngôn ngữ,phong tục tập quán , nó không tránh khỏi những khó khăn bỡ ngỡ.
May mắn được nhận vào một công ty lớn tại Đài bắc có nhiều người Việt làm viêc.Những ngày đầu chập chững,lóng ngóng.Ngày đi làm mệt lử , tối về lại nỗi nhớ nhà lại ùa về trong nó.phải thật vất vả để có thể thích nghi được với cuộc sống,môi trường mới.bù lại nó hiền lành lại chịu khó nên mọi người ai cũng quý,cũng giúp đỡ động viên,coi như chị em gái trong nhà mà chỉ bảo.Nó luôn tự nhủ mình phải càng cố gắng để không phụ sự giúp đỡ của mọi người,không phụ lòng kì vọng của cha mẹ.
Công việc đều đặn,thi thoảng lại có tăng ca cộng với tiết kiệm chắt bóp,năm đầu tiên nó cũng gửi đc một khoảng kha khá về cho gia đình đủ để trả nợ.Bớt nợ không khí trong gia đình nó vui lên hẳn.Nó không còn nghe thấy sự buồn rầu qua giọng nói của mẹ hay cố nén tiếng thở dài qua hơi thở của cha.Nụ cười luôn thường trực trên môi nó,theo nó cả vào trong những giấc ngủ.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng xuôi theo ý muốn của mình. Có những ngã rẽ của tuổi trẻ mà cho đến mãi sau này khi nhớ lại ta vẫn đau nhức mãi không nguôi.
Nó quen Trung qua một bữa tiệc sinh nhật của người bạn.anh đẹp trai,ga lăng lại ăn nói có duyên đã chiếm trọn trái tim mong manh,non nớt của nó.Nó yêu anh bằng tất cả niềm tin,sự trong trắng ngây thơ của tuổi trẻ. Tình yêu vội đến rồi cũng vội đi như cơn mưa mùa hạ.dữ dội nhưng không hề để lại dấu vết.Khi biết nó có thai,anh vội vã khăn gói cao chạy xa bay cùng với người đàn bà khác, rũ bỏ hết trách nhiệm của mình,mặc cho nó bơ vơ,sống dở chết dở giữa nơi đất khách quê người không ai thân thích.Nó giấu tất cả mọi người trừ Linh- người bạn cùng giường của nó.Mất ăn mất ngủ,người nó gầy rộc đi trông thấy. Nó thấy hối hận, trách bản thân quá ngờ nghệch cả tin để giờ đây mọi chuyện ra nông nỗi này.Nghĩ đến ba mẹ,hai hàng nước mắt cứ rủ nhau lăn dài trên má.Trong mắt họ nó luôn là đứa con ngoan,là tấm gương cho các em phấn đấu noi theo thế mà giờ đây..
Tỉnh giấc sau cơn mê đầu vẫn còn đau cứng.đặt tay lên bụng nó bất giác nhớ ra mọi chuyện.Sinh linh bé nhỏ đã không còn nữa,cảm giác đau đớn tội lỗi ùa về trong đầu nó.Nó đưa tay ôm mặt khóc nức nở, chỉ mong sao mọi chuyện chỉ như giấc mơ,nó ước sao mình có thể bắt đầu làm lại.Mê man trong nước mắt nó hồi nhớ lại nhữg kỉ niệm đẹp đẽ bên gia đình, nó thèm được ăn bữa cơm canh- cà mẹ nấu,thèm những câu chuyện chiến đấu xa tít mù tắp của ba.Giá mà,nếu như..
Thời gian thấm thoát trôi qua, vết thương ngày nào cũng duong như lành lại.Nó không cho phép mình gục ngã,nó muốn tĩnh tâm,bỏ tất cả lại sau lưng, quên đi quá khứ bắt đầu làm lại.
Nhưng trời k chiều lòng người. Năm thứ hai công ty nó đổi chủ mới lãnh đạo.làm ăn thua lỗ,lương và trợ cấp của nhân viên giảm đi đág kể.chi tiêu cũg trở nên khó khăn,hạn hẹp.Công nhân phải thay phiên nhau nghỉ.Nhiều người không chịu được phải bỏ đi tìm công việc mới bởi gánh nặng cả gia đình đag đè nặng lên đôi vai của họ.Những lao động nước ngoài như nó không có quyền lựa chọn.chỉ có thể luân phiên nghỉ hoặc có thể xin về nước sớm.khổ nỗi vừa mới trả hết nợ chưa dư giả đc đồng nào ra về lúc này thì khác gì tay trắng.Mệt mỏi áp lực về tiền bạc nhiều đêm thức trắng. Nó giấu ba mẹ không dám nói thật vì sợ ba mẹ lại suy nghĩ, lo lắng vì nó.Lần nào gọi về nó cũng cố gắng cười thật tươi, nhưng tắt điện thoại nó chỉ muốn bật khóc.Nó cảm thấy bế tắc, bất lực nhưg k còn cách nào để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này.Đúng lúc đó định mệnh lại đưa đẩy cho nó gặp Sơn.
Anh hơn nó 4tuổi già dặn,chín chắn hơn so với độ tuổi của mình.Nó kể hết cho a nghe về quá khứ không may mắn của mình, anh không những không chê bai dè bửu mà còn luôn ở bên an ủi nó,động viên nó khắc phục mọi khó khăn vượt lên trên hoàn cảnh.chính tình yêu chân thành,lòng bao dung thấu hiểu đó đã giúp nó xoá bỏ đi khoảng cách,mặc cảm trong lòng để đón nhận tình yêu thêm một lần nữa.Nó yêu anh trân trọng bằng tất cả trái tim của một nguoi đàn bà đã từng bị chối bỏ.
Yêu nhau đc một thời gian nó mới phát hiện anh là nguoi bất hơp pháp.Anh có nhiều mối quan hệ rất rộng và phức tạp. Nghe nó tâm sự về chuyện công việc tiền bạc,anh chủ động ngỏ ý muốn giúp nó tìm một công việc ổn định,lương cao hơn nhiều so với mức hiện tại. Nó đắn đo suy nghĩ lo sợ nếu lỡ không may bị bắt về nước sớm nó sẽ không biết giải thích như thế nào với ba mẹ,phần lại lo những rủi do không may sẽ tìm đến nó.nhưng viễn cảnh tươi đẹp anh vẽ ra truớc mắt không ngừng làm nó dao động.Ngập ngừng lưỡng lự, cuối cùng nó cũng khăn gói theo anh.Tự nhủ nó sẽ chăm chỉ làm ăn,tiết kiệm được kha khá sẽ ra đầu thú để về nuớc.
Thực tế không như những gì nó tưong tượng.Công việc bấp bênh nay đây mai đó,lúc thì hái chè, trồng cỏ,khi lại trồng rau.Mưa gió lại thất nghiệp,có lần nghỉ cả gần tuần lễ.ăn uống chi tiêu dè sẻn cũng chẳng gom được là bao.Rảnh rỗi sinh ra nông nổi,a sa vào con đường cờ bạc đen đỏ.Mới đầu chỉ là đánh cho vui,sau dần của cải cứ lần luợt thay nhau đội nón ra đi.thua lỗ chán nản anh lại tìm đến bia rượu để giải sầu mua vui.Cơm no rượu say a lại tìm nó để trút giận.nhẹ thì chỉ chửi bới,nặng thì đấm đá không thương tiếc.Hết say anh dường như quên hết những gì đã gây ra,tìm mọi lời đường mật,mọi cách để cầu xin nó tha thứ.Nó luôn bị mềm lòng bởi những lời hứa của anh, tha thứ hết lần này đến lần khác song vẫn đâu vào đấy.Nó chỉ còn biết cam chịu số phận.con đường này là do nó tự chọn lấy, giờ khổ cực biết kêu ai.Gọi về cho bố mẹ mà lòng nó đau nhói,ở nhà vẫn nghĩ nó đag sung sướng bên trời tây,vẫn đag hãnh diện,tự hào khi nhắc đến nó.Nước mắt cứ trực trào ra,những giot nuoc mắt ân hận muộn màng..
Một hôm nó đang đi làm thì bỗng hay tin anh bị bắt.hỏi ra mới vỡ lẽ anh đưa bạn bè về nhà ăn uống đập phá.Cơm no rượu say nói năng không rõ ràng gây ra cãi lộn lớn tiếng .Hàng xóm nghe thấy sợ sảy ra đánh nhau liền báo công an đến giải quyết.bất ngờ,lại đang say xỉn không ai kịp chạy,bị đưa tất về đồn điều tra chờ ngày về nước.
Không có anh nó như chim non gãy cánh,đêm nằm lo nơm nớp,ngủ mơ cũng thấy bị cảnh sát còng tay dắt đi.Trước đây những chỗ làm đều do anh tìm kiếm liên hệ.Nay biết anh bị bắt,họ ra sức chèn ép,đòi giảm luơng,không đồng ý thì phải nghỉ làm.Phận gái yếu mềm,nó đành cắn răng chịu thiệt không dám đòi quyền lợi, sợ người ta không trả còn đi báo cảnh sát.Cuộc sống vốn khó khăn nay lại càng thêm điêu đứng.Sợ bị lộ,nó không dám tiếp tục nán lại chỗ cũ phải tìm chỗ khác để tìm việc.May mắn thay gặp lại một người quen mà trước đây nó từng giúp đỡ giờ lại cưu mang nó.Nó sống nhờ vỏ bọc của một người Việt lấy chồng Đài Loan ,chăm chỉ làm ăn bù lại những chuỗi ngày thất nghiệp khốn khó.
Lại nói về anh,sau khi anh bị bắt qua hỏi thăm về tình hình của anh qua một người bạn nó mới vỡ lẽ,hoá ra ở việt nam anh là người đã có gia đình.bấy lâu nay anh chỉ đến với nó để bù đắp sự cô đơn,thiếu thốn tình cảm khi xa vợ xa con.anh núp mình trong một cái vỏ bọc thật kỹ còn nó thì thật ngây thơ ngốc nghếch không hề hay biết.Anh phụ bạc ngừoi vợ và đứa con thơ,lừa dối nó để thoả mãn thú vui cho chính bản thân mình.Nó trách anh bao nhiêu thì thấy bản thân mình có lỗi bấy nhiêu.chính sự vô tâm ngốc nghếch của nó có thể đã phá tan một gia đình hạnh phúc.Lần này nó không rơi nước mắt,trái tim nó đã quá chai sạn rồi.nó muốn về bên ba mẹ,bên các em để được bình yên sau những bầm dập của cuộc đời.
Tháng năm lênh đênh trôi dạt,bốn cái tết rồi nó chưa được về đoàn tụ với gia đình,nhớ cái hơi ấm sum họp đoàn viên,nhớ cái không khí cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày tết.Tết đang đến gần,trong lòng nó nôn nao khó tả.Lời mẹ nói hôm qua cứ văng vẳng bên tai nó :” tết này về con nhé, tiền kiếm thế đủ rồi.Bố mẹ cũng già rồi,các con cũng đã lớn,rồi sẽ lấy vợ gả chồng, không biết rồi đây cả nhà sẽ còn được bao nhiêu cái tết bên nhau nữa..” Nó bật dậy lôi chiếc valy từ gác xép xuống phủi sạch bụi bám.Nó vẫn còn mới như ngày nào chỉ là từ lâu người ta đã vô tình lãng quên nó.
Nó kêu Linh dắt xe quay về để nó tự đi tiếp.Mưa đã ngớt,gió ùa vào mặt nó từng cơn mát lạnh.Đồn cảnh sát phía trong phòng trực đèn thắp sáng trưng,ấm áp.Nó mạnh dạn đẩy cổng tiến vào.văng vẳng đâu đây lời hát vọng lại “Mẹ,mẹ ơi con đã về!! ”

Cuộc đời ai mà không một lần lạc lối,không một lần mắc phải sai lầm.Có thể bạn phải trả giá,thậm chí một cái giá thật đắt nhưng đó không phải đã là tất cả.Chúng ta còn rất nhiều điều tốt đẹp hơn đang chờ ta ở phía trước,còn bố mẹ,gia đình và những người yêu thương ta luôn bên cạnh yêu thương,bao dung giúp đỡ ta.Cạm bẫy và thử thách luôn hiện hữu, nó làm ta vấp ngã nhưng cũng khiến ta trưởng thành.Đừng vì khó khăn mà bỏ cuộc,vì gian khổ mà lùi bước.Người xưa đã ví “Cơm nguời khổ lắm ai ơi./Đâu như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”.Tiền thì biết bao nhiêu cho đủ,biết bằng lòng với những gì mình đag có đã là hạnh phúc lắm rồi.
Máy bay lên giữa không trung,nắng vàng soi rọi chói loà.Nó mệt nhoài thiếp đi trong giấc ngủ,nụ cười không hề tắt trên môi…

Realisasyon at mga karanasang humubog sa akin sa pagaasawa ng banyaga

Recca / Realisasyon at mga karanasang humubog sa akin sa pagaasawa ng banyaga / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民 Ang pag aasawa ng banyaga at ang pagtira sa banyagang bansa ay isang hamon ng buhay na may kaakibat na pagsasakripisyo,kailangang bukas ang ating isipan at tandaan na ang pagsasama ng mag asawa ay hindi lahat sarap at saya … Continue reading “Realisasyon at mga karanasang humubog sa akin sa pagaasawa ng banyaga”

Recca / Realisasyon at mga karanasang humubog sa akin sa pagaasawa ng banyaga / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民

Ang pag aasawa ng banyaga at ang pagtira sa banyagang bansa ay isang hamon ng buhay na may kaakibat na pagsasakripisyo,kailangang bukas ang ating isipan at tandaan na ang pagsasama ng mag asawa ay hindi lahat sarap at saya may mga pagkakataong mahaharap tayo sa mga pagsubok, kaya kinakailangang handa nating labanan at harapin anumang unos o problema ang dumating.Bago ako nagpakasal sa aking asawang Taiwanese naranasan kong magtrabaho bilang OFW(overseas filipino worker)ng 3 taon.Pagmamahal ang puhunan at nagudyok sakin para pakasalan ang aking asawa. Hindi siya perpekto pero nakikita at nadarama ko ang kanyang sensiridad sa pagsusumikap at pagtatrabaho para maibigay sa akin at sa aming mga anak ang aming pangangailangan.
Panatag ang aking loob noon dahil akala ko hindi ko na mararanasan ang culture shock na tinatawag ngunit lingid sa aking kaalaman marami pa palang mga bagay bagay akong matutuklasan at dito ko napagtanto na tama ang kasabihang “Everyday is a learning process”. Marami ang aming pagkakaiba gaya ng wika, relihiyon at sa paraan ng pagdidisiplina sa mga bata.Idagdag natin na uso dito ang extended family, sa isang bahay minsan may 2 o 3 pamilya.In my stay here,naranasan ko din ang diskriminasyon laging tanong sa akin “ni semo ren ni tsai nali ren?”(anong lahi mo?)minsan may magtatanong pa bakit karamihan maiitim at matataba ang pinay?but because I am a positive person I gave them a good answer with a genuine smile.
Isang mahalagang bagay na dapat huwag nating isantabi ay dapat matuto tayo ng salitang Chinese/mandarin maging dalubhasa kung kinakailangan para malaya nating naipapahayag ang ating mga hinaing at saloobin lalo na sa ating asawa para lalo nila tayong maunawaan. Ika nga ang bukas na pakikipag usap(open communication)ay mahalagang sangkap sa matatag na pamilya.Noong una balewala sakin ang matuto ng salitang mandarin dahil nasa isipan ko marunong naman akong mag English and that what’s matter ngunit nagbago ang aking pananaw dahil habang lumalaki ang aming mga anak dumarami ang aming nakakasalamuha at lumalawak ang aming naaabot na kapaligiran. Aking napagtanto na kelangan kong matuto dahil hindi nawawala ang pakikipagusap saan man ako mapunta, halimbawa na lang kailangang kausapin ang doctor kapag check up ng mga bata, kailangang kausapin ang guro ukol sa performance ng bata sa paaralan sa madaling salita malaki ang maitutulong sa akin sa katulad kong may asawang Taiwanese.kailangan kong matuto hindi lang para sa aking mga anak kundi para na rin sa akin para hindi ako matawag na mang mang o bobo at iba sa pakiramdam kapag makita kong umiiling iling ang taong kumakausap sakin kapag Ako’y may hindi naiintindihan.
Ang mahirap na naranasan ko ay ang tumira sa isang bahay na may extended families.Noong una, tatlong pamilya kami sa isang bahay bale labing-limang tao(15), byenan kong babae,2 kapatid ng asawa ko, 2 hipag,6 na pamangkin at kaming 2 mag asawa kasama ang aming 2 anak. Mahirap…dahil pakiramdam ko wala akong privacy,mahirap..dahil minsan hindi maiiwasan na may maririnig akong hindi maganda tungkol sa akin,mahirap.. dahil kinailangan kong makisama sa ilang taong may kani kaniyang ugali, mahirap..dahil minsan namimiss ko ang buhay sa Pilipinas,mahirap..dahil pagod kapag maraming tao sa isang bahay,mahirap..dahil minsan hindi maiiwasang mag away away ang walong bata sa bahay,mahirap..dahil minsan may mga bagay bagay akong hindi maintindihan.Ilang beses din akong umiyak at humingi ng tulong sa maykapal na sana makayanan kong makisama.Sa awa ng Dios natapos din ang aking paghihirap dahil ang aking sandata ay PAGMAMAHAL at PAGTANGGAP.Mahal ko ang aking asawa’t mga anak kaya kailangang mahalin ko at tanggapin ang pamilya ng asawa ko. Salamat at may matatag at matibay akong paniniwala at pananampalatya kaya nalalagpasan ko anumang hirap at pagsubok ang dumating.Salamat at naniwala ako na ang pamilya ay pamilya sila ang unang tutulong at pwede nating matakbuhan sa oras ng pangangailangan.Salamat dahil noong mga panahong kailangan ko ng makakausap my mother never failed me, salamat at mayroon akong ina na hindi nagkulang sa pagpapaalala sakin, lagi niyang bukambibig na makisama ng maayos sa kapwa lalo na sa pamilya ng asawa ko, ayon sa Kanya huwag dapat mawala ang respeto sa kapwa tama nga naman kasi di ba respect begets respect.Naniniwala ako na “no man is n island” kaya mahalaga ang pakikipagkapwa.Salamat dahil anumang oras pwede akong tumawag sa pinas through fb,Skype,Viber or direct call at higit sa lahat salamat at maayos ang pagsasama ng aming pamilya dito,kung tatanungin niyo kung kumusta ang aking kasalukuyang estado masaya at kontento dahil sa pagtanggap at pagmamahal.Nakasanayan ko na rin ang buhay dito, sa araw araw marami akong natututunan gaya ng paghanda ng Taiwanese cuisine, pamilyar na rin ako sa mga mahahalagang pagdiriwang or festivities dito sa Taiwan.
Sa pangkalahatan Taiwan is indeed a better place to live in. As immigrant I saw the goodness and the beauty of Taiwan. Maraming benipisyong binibigay ang pamahalaan. Isa sa aking pinanalangin na sana maging mura ang pabahay so that every family can avail.

Habang May Buhay

Julius Canaveras / Habang May Buhay / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民 Mainit at maalingsangang tanghali. Ma-trapik ang kalsada. Sakay ng pampasadang jeep na minamaneho ni Tatay, kasama ko ang aking aking pamilya – si Nanay, si Tatay, dalawang nakababatang kapatid, at pamangkin, papuntang Manila. Ihahatid daw nila ko sa airport. Batid ko ang kalungkutan sa mga mata … Continue reading “Habang May Buhay”

Julius Canaveras / Habang May Buhay / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民

Mainit at maalingsangang tanghali. Ma-trapik ang kalsada. Sakay ng pampasadang jeep na minamaneho ni Tatay, kasama ko ang aking aking pamilya – si Nanay, si Tatay, dalawang nakababatang kapatid, at pamangkin, papuntang Manila. Ihahatid daw nila ko sa airport. Batid ko ang kalungkutan sa mga mata nina Nanay at Tatay, malamang, mami-miss nila ako. Matatagalan din siguro bago ko makabalik ulit sa Pilipinas.

Panganay ako sa tatlong magkakapatid, lumaki sa isang simpleng pamilya. Si Tatay, isang matiyaga at pursigidong haligi ng tahanan, ay pumapasada ng jeep araw-araw para kumita at maipangtustos sa aming pang-araw-araw na gastusin sa bahay at iskwelahan. Si Nanay, isang mapagmahal at mapag-alagang ilaw ng tahanan, ang buong lakas na nag-aasikaso at nagbibigay ng aming mga kailangan sa bahay – kalinisan at kaayusan sa bahay, masarap na lutuin, mabango at malinis na mga damit, habang nagtatrabaho sa malayo si Tatay.

Bata pa lang ako, namulat na’ko sa kahirapan ng buhay. Minsan, para tulungan si Tatay sa mga gastusin, tumatanggap ng labada si Nanay sa dormitoryong malapit sa’min. Tinutulungan ko naman si Nanay. Ako ang humahakot ng labahin sa dormitoryo papunta sa bahay kung saan mano-manong nilalabhan ni Nanay. Ako din ang naghahatid ng malinis na mga damit sa umagang-umaga bago pumasok sa paaralan. Ilan lamang ang mga ito sa malaking hamon sa akin upang pagbutihin ang aking pag-aaral para balang araw ako naman ang tutulong sa’king pamilya.

Nagagalak akong ibahagi na naging iskolar ako mula sekondarya hanggang kolehiyo. Kaya’t lagi akong ipinagmamalaki nila Nanay at Tatay sa aming lugar.

Hanggang sa nakatapos ako ng kolehiyo sa kursong inhinyero sibil sa Unibersidad ng Pilipinas, ang pambansang pamantasan ng Pilipinas. Pinangarap ko kasing magdisenyo at magtayo ng aming magiging bahay kung papalarin sa hinaharap. Hanggang sa nakamit ko din ang lisensya para sa propesyon ko.

Ngunit hindi naging madali ang lahat. Halos wala rin akong maipon dahil sa hindi gaanong kalakihang sahod at mahal ng gastusin. Tumutulong din ako hanggang sa makatapos ng kolehiyo ang dalawa kong nakakabatang kapatid. Sa awa ng Diyos, nakamit din nila ang diplomang aming pinapangarap para sa kanila. Mahalaga sa’min ang edukasyon dahil laging ipinapaalala nila Nanay at Tatay na wala silang maipapamanang materyal at mamahaling ari-arian sa amin kundi edukasyon at mga turo para maging mabuting tao. Itong mga katagang ito ang lagi kong inspirasyon sa aking bawat gawain.

Baon ang pangarap na bumuo ng sariling pamilya sa malayong lupaing aking kinagisnan, nagdesisyon akong iwan ang aking trabaho sa Pinas at sundan ang aking asawa sa Taiwan. Punong-puno ng positibong adhikain at mataas na ekspektasyon ang aking puso’t isipan para sa desisyong manirahan at magtayo ng sariling pamilya sa Taiwan.

Sa halos tatlong buwan na ang nakalipas nung ikasal kami ng aking misis na Taiwanese, para bang kaytagal naming nagkawalay kung gaano namin na-miss ang isa’t isa. Sa dalawang unang bese kong nakadalaw dito sa Taiwan noong magkasintahan pa kami, kakaiba ang aking naramdaman yun dahil sa paniniwalang mas matagal na akong maninirahan dito. Pansamantala kaming nanirahan sa maliit na paupahang bahay sa Taichung. Nung mga unang buwan, medyo nakabisa ko na ang kapaligiran sa banyagang lupaing pinili kong mahalin, gaya ng pagmamahal ko sa’king asawa, sampu ng kultura nyang kinagisnan.

Lumipas ang marami pang buwan ngunit hirap ako sa paghahanap ng trabaho bilang inhinyero sibil. Nung panahong yun, wala pa ring bagong trabaho si misis kaya unti-unting nauubos ang aming pinansya. Laking pasasalamat namin at kahit papano, mabait ang kanyang ama at tinutulungan kami. Pero, ayaw ko sanang palaging umasa sa tulong ng aking biyenang lalaki.

Hindi ako tumigil maghanap ng trabahong angkop sa karanasan at pinag-aralan ko. Pero naging mailap ang swerte at tila walang pumapansin sa’king solidong resumé. Hindi pa ako nakaranas magtrabaho sa Taiwan. Hanggang sa natuklasan kong marahil ito’y nasa wikang Ingles. Batid kong hindi ganun katatas ang mga Taiwanese sa Ingles pero sa mga multinational na kumpanyang pinagpasahan ko ng aking resumé, inaasahan kong Ingles ang kanilang pangunahing lenguwahe. Ako’y nagkamali.

Naramdaman ko ang liit ng tyansa kong makapasok sa isang magandang kumpanya at magamit ang aking kwalipikasyon at espesyalisasyon. Hanggang sa napadpad kami sa isang agency na konektado sa isang semiconductor factory. Pareho kaming nag-apply ng misis ko at pareho din kaming natanggap. Ano pang mahihiling ko kung ito ang kaloob ng Maykapal sa panahong yun?

Ngunit wala pang isang buwan akong nagtatrabaho, para bang gusto ko nang bumigay sa hirap ng trabaho na marahil ay iba ito sa trabahong alam ko. Kaharap ang lampas kinseng makina, halos mabaliw ako kung paano gagawin ang aking trabaho kahit pa may ibang Pinay din na tumutulong at nagtuturo sa’kin. Hanga ako sa tatag, sipag at dedikasyon nila. Naging mabuti ko silang kaibigan sa loob ng factory. Lahat sila’y may kanya-kanyang kwento ng pagsusumikap para maiahon ang pamilyang iniwan sa Pinas. Lalong lumaki ang respeto ko sa kanila.

Hindi nagtagal, ako’y nagbitiw sa trabaho sa factory at tinanggap ang trabahong pang-inhinyero na ibinalita sakin ng kaibigan ko sa Dubai, UAE. Pinag-usapan namin ‘to ng misis ko at walang naging madaling paraan para tanggapin na kailangan ulit naming magkawalay. Ipinangako kong papasunudin ko sya sa Dubai kapag naging maayos na ang pakikianggkop ko sa pamumuhay sa gitnang silangan.

Pagkatapos ng ilang buwang malayo sa piling ng isa’t isa, muling nagkasama na ulit kami sa Dubai. Kami’y nag-renta ng isang maliit na espasyo na halos kasing laki lamang ng aming kama sa isang apartment na may hindi bababa sa beinteng rumerenta. Wala kaming ibang pagpipilian, kailangan naming makaipon ng pera kaya kailangan naming pagtiyagaan ‘to habang naghahanap pa ang misis ko ng trabaho sa Dubai. Kaso, hindi sya pinalad. Pakiramdam nya, dahil sa kaunting katatasan nya sa Ingles kya hindi sya makapasa sa pakikipanayam. Masakit mang tanggapin, lumalapit na mapaso ang visa nya. Hindi naglaon, kailangan na ulit naming magkawalay. Bumalik syang mag-isa sa Taiwan.

Muli na naman kaming naging konektado sa pamamagitan ng Skype. Mahirap ang kalagayan naming yun dahil sa diperensya sa oras ng aming lokasyon at talakdaan ng aming araw na walang trabaho. Nahihirapan na rin akong mamuhay mag-isa at malayo sa aking misis sa Taiwan at pamilya sa Pilipinas. Madalas, sa sobrang pagka-homesick ko, hindi ko maiwasang maiyak sa pagkasabik sa mga mahal ko sa buhay.

Pinag-usapan na lang namin ng misis ko na matapos ko lang ang isang taon ko sa trabaho ko at pwede nako magbakasyon sa Taiwan, hindi na muli akong babalik sa Dubai, para muling tuparin ang aming pangarap na pagbuo ng pamilya.

Lumipas ang araw, linggo, at buwan. Oras na ng pagbalik sa Taiwan dala ang kaunting naipong pera para makapagsimula ulit. Walang kasing sayang makita muli ang aking kabiyak na naghihintay sa aking pagdating sa paliparan.

Pakiramdam ko parang maraming nagbago sa Taiwan sa lampas isang taon kong pagtatrabaho sa gitnang silangan. Pero hindi pa rin nagbabago ang pagmamahal ko dito kaya ito pa rin ang binalikan ko. Sa pagkakataong ito, sa Hsinchu na kami nanirahan at nagsimulang muli.

Gaya ng dati, sa kagustuhan kong magtulong kami magkaroon ng mas malaking ipon, madaming pagsubok akong naghanap muli ng trabaho. Kasalukuyan syang nagtatrabaho sa isang factory sa Hukou noon. Hanggang sa aking subukang magturo ng Ingles sa ilang buxiban at preschool. Hindi ako masyadong bihasa sa pagtuturo sa mga bata pero dahil sa dala ng pangangailangan, kailangan kong gawin. Oo, mas malaki ang kita sa ganitong trabaho pero ganun din kalaki at katalamak ang diskriminasyon.

Hindi Ingles ang una kong lengwahe pero bihasa at matatas akong magsalita, magbasa at magsulat sa wikang Ingles. Subalit, hindi ito sapat na batayan para makahanap ng permanenteng trabaho bilang guro ng Ingles sa preschool.

Dahil sa impresyon ng bawat preschool at buxiban na ang mga likas na tagapagsalita ng Ingles lamang ang maaaring magturo ng Ingles, masyadong lumiit ang tyansa ng tulad ko para sa ganitong trabaho. Marahil, ganito rin ang nararanasan ng mas nakakaraming bihasa sa Ingles na Taiwanese.

Halos lahat ng preschool ay nakatuon sa nakasanayang pamantayan, na bukod sa bansang pinanggalingan, ang pagpili ng bagong guro ng Ingles ay naayon sa maputing kompleksyon, ibang kulay ng mata, ibang kulay ng buhok, at iba pa.

Masakit mang isipin, dahil ito’y negosyo, mas pinahahalagahan ang panlabas na anyo at bansang pinanggalingan kaysa sa kakayahan at talento para sa pagtuturo ng Ingles sa mga kabataang Taiwanese.

Ngunit hindi ako nawalan ng pag-asa. Lalo akong naging pursigido na subukan lahat ng pagkakataong pwedeng maging umpisa ng aking karera sa pagtuturo ng Ingles ditto sa Taiwan. Sa wakas, dininggin ng Maykapal ang mithiin ng puso ko at ginabayan ako patungo sa isang preschool na nagpapahalaga sa kakahayahan, tiyaga at pagsusumikap ng isang kwalipikadong guro. Nabigyan ako ng pagkakataong patunayan ang kakayahan kong magturo at magpahayag ng pagmamahal sa pagtuturo ng Ingles. Hanggang ngayon, ipinagpapasalamat ko ito sa isang tao na nagbigay ng tiwala sa aking kakayahan at talento, bukod sa aking kwalipikasyon at karanasan.

Ngayong nasa ikatlong taon na akong nagtuturo sa mga kabataang Taiwanese ng Ingles, ipinagmamalaki kong malaki ang aking naiambag sa kanilang pagkatuto at pagbuo ng tiwala sa sarili para ipahayag ang kanilang kakayahang makipagtalastasan sa wikang Ingles. Minahal ko ang mga naging estudyante ko na parang sarili kong anak. Hindi ko man sila kalahi at kapareho ng lengwahe (Mandarin Chinese), nagkakaintindihan pa rin kami, pati na rin sa mga ka-trabaho kong Taiwanese.

Lahat ng aking karanasan, hinanakit, problema, at kasiyahan ay aking ibinabahagi sa aking pamilya sa Pilipinas sa tuwing nagkakausap kami sa Skype. Likas na iyakin si Nanay kaya’t hindi nya mapigilang maluha kapag nagkakausap kami sa Skype. Lalo silang naging masaya para sa aming mag-asawa nung ibinalita naming nagdadalang tao ang misis ko at magiging magulang na kami. Hindi din namin maikubli ang aming pagkagalak at pangamba lalo na’t kami lang dalawang mag-asawa ang magkasama. Malayo kami sa pamilya ko sa Pilipinas at pamilya niya sa Tainan. Ganunpaman, kami’y nagkaisa at nagbigay lakas sa isa’t isa para sa panibagong buhay na aming itataguyod pagkatapos ng lampas siyam na buwan.

Hanggang sa isinilang ang una naming supling na lalaki. Walang kasing ligaya ang aming naramdaman. Wala ring kasingtumbas ang aming pangamba bilang baguhang magulang. Ganunpaman, itinuon na lang namin ang aming pansin sa maayos na pag-aalaga ng aming anak.

Gaya ng ibang relasyon, hindi din perpekto ang aming buhay mag-asawa. Simula nung magkaanak kami, lalo naming nakilala ang pag-uugali, kahinaan at imperpeksyon ng bawat isa.

Maraming naging mitsa ng aming hindi pagkakaintindihan. Dumaan kami sa mga pagsubok na bunsod ng diperensyang dulot magkaibang kultura, paniniwala, lengwahe at paraan ng pakikiangkop sa bawat isa. Hindi naging madali hanggang sa nagkakasumbatan kami sa bawat aming pagtatalo. Dumating sa punto na isinusumbat nya na siya ang dahilan ng pagkakaroon ko ng ARC kaya’t malaya at matagal akong nakakalagi sa Taiwan. Palagi nyang ipinapamukha sa’kin na sya ang dahilan kung bakit maayos ang aking pamumuhay sa Taiwan. Masakit sakin na isumbat yun. Asawa nya ako. Bakit, may nahahawakan ba ako sa perang sinusweldo ko? Nakakapunta ba ako kung saan ko gusto pumunta kung hindi nya ako papayagan? Nasasakal na ako. Parang wala akong kalayaan.

Kaya’t ipinamukha ko sa kanya na iniwan ko ang pamilyang kinagisnan ko sa Pilipinas at pinili ko sya at ang bansa at kultura nya alang-alang sa aming pagmamahal sa isa’t isa. Hindi naging madali makibagay sa banyagang lupaing hindi ko maintindihan ang lengwahe at may kakaibang kultura. Ipinaliwanag ko na pumunta ako sa Taiwan hindi para magtrabaho at kumita ng malaking halaga para sa sarili ko kundi makasama sya at buuin ang aming pangarap na pamilya.

Pero, mukhang naging malabong mangyari yun kung itinuloy kong lumayo na lang sa kanila ng anak ko, noong halos mapuno na ako sa kanya, kaysa naman palagi kaming magbangayan.

Mas nanaig pa rin ang pagmamahalan namin sa isa’t isa at sa aming sariling pamilya. Marami na kaming nalampasang pagsubok kaya hindi kami patitinag basta-basta. Mas nanaig ang pagmamahal ko sa aking sariling anak na simbolo ng aming pagmamahalan. Hindi ganoong basta-basta lang ang aming mga pinagdaanan.

Sa pamumuhay ko dito sa Taiwan, marami akong natutunan sa kultura, paraan ng pamumuhay, relihiyon, at modernong sistema ng pamumuhay ng mga Taiwanese. Walang kapantay ang sarap ng mga tradisyonal na pagkain dito, lalo na sa mga night markets. Madalas man silang pasigaw na makipag-usap, pero hindi nangangahulugan yun ng pagkagalit o hindi pakikipag-unawaan. Likas lang talagang emosyonal, magiliw at masayahin ang mga Taiwanese. Hinahangaan ko din ang mapayapang pamumuhay dito na mahirap ikumpara sa ibang nangungunang maunlad na bansa.

Sa aspeto ng pagyakap ng Taiwan sa lengwaheng Ingles, malakas ang aking paniniwalang mas makakadagdag sa kaunlaran at pagsulong nito, bukod sa pagkakaroon ng matatag na ekonomiya at matuwid na gobyerno. Hindi ko ipagpapalit ang Taiwan bilang aking pangalawang tahanan.

Sa ngayon, patuloy pa rin kaming mag-asawa sa pinili naming buhay-pamilyado. Nananatiling nag-aalab ang pagmamahalan naming mag-asawa sa kabila ng magkaibang kulturang kinagisnan. Patuloy naming gagampanan ang pagiging responsableng magulang ng aming anak na maswerte sa pagkakaroon ng higit sa isang kulturang maaari naming maipamana. Naniniwala akong habang may buhay… may pag-asa, may pagkakataong iwasto ang mga maling nagawa sa nakaraan, may pagkakataong maging kapaki-pakinabang sa kasalukuyan, at may pagkakataong mangarap ng marami para sa hinaharap.

TÔI YÊU XIAOHEI

NGUYEN XUAN PHONG / TÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNG / sinh viên 學生 TÔI YÊU XIAOHEI Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia … Continue reading “TÔI YÊU XIAOHEI”

NGUYEN XUAN PHONGTÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNGsinh viên 學生

TÔI YÊU XIAOHEI

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia đình đông anh em chúng tôi cứ vậy ngày nào cũng thế làm bạn với con trâu, con gà, con chó, con mèo, Ăn những hạt cơm thấm đượm mồ hôi và nước mắt của ba mẹ để lớn lên. Quanh tôi ai cũng vậy trẻ con sinh ra 3 tuổi biết đi, 5 tuổi là biết phụ giúp cha mẹ quét nhà nấu cơm, lớn hơn một chút thì biết đồng áng, bắt cua bắt hến. ngoài giờ đi học phần lớn thời gian chúng tôi phải đều một mình người bạn duy nhất mà hầu như đưa trẻ nào cũng có đó là những chú chó cùng chúng tôi lớn lên. Mà hình như hiếm lắm mới có một đứa trong chúng tôi được lên thành phố học đại học. cái vòng luẩn quẩn đó cứ lập đi hết thế hệ này tới thế hệ khác, gia đình này tới gia đình khác.
Ngày nào cũng vậy ngồi trong bữa cơm giản đơn thứ nhiều nhất có lẽ là rau xanh, nhìn đôi mắt rạng ngời chứa đầy hoài bão tương lai của những đứa em tôi biết nếu chúng cũng đầy đủ như ai đó thì có lẽ tương lai của chúng cũng sẽ là những vị bác sỹ ưu tú, doanh nhân thành đạt hay chí ít cũng là một nhân viên như bao người thành phố khác. Tôi phải thay đổi, phải thoát ra cảnh nghèo khó của vùng quê này để các em tôi chúng có cơ hội công bằng như bao đứa trẻ khác.
Thời gian cứ thế trôi ngày qua ngày tôi luôn mang trong mình suy nghĩ đó, vô tình có người hàng xóm ở thành phố về nói chuyện với tôi rằng ở nơi xa giữa đại dương có một quốc gia nơi đó có thể làm thay đổi cuộc sống hiện tại của chúng tôi mang tên Đài Loan. Giấc mộng Đài Loan của tôi như thế bắt đầu.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với bà mẹ thể hiện ý chí quyết tâm của tôi cuối cùng cũng được ba mẹ chấp nhận. mảnh đất truyền từ cụ chúng tôi đã nay đã cầm cố ngân hàng và vay mượn từ người thân để tôi có trang trải phí đi Đài Loan. Lên thành phố bắt đầu theo lời giới thiệu của Gì hàng xóm tôi đã tới công ty môi giới xxx để bắt đầu đợi chờ mơ ước. sau ba tháng học tiếng và tôi may mắn hết rất nhiều người đồng cảnh ngộ đã trúng tuyển đơn hàng làm xưởng sắt thép tại Đài Loan. Đã định ngày lên đường bố mẹ tổ chức liên hoan chia tay trước lúc tôi đi xa với mâm cỗ mà thức ăn chính đó là món thịt Chó và những chén rượu nếp thơm nồng. ở đâu đó thiếu vắng một thứ gì đó quen thuộc mà tôi vô tình không để ý tới.
Ngày tôi đặt chân lên quốc đảo nhỏ bé Đài Loan mang trên vai là tương lai của những đứa em, trách nhiệm trả món nợ ngân hàng cho bố mẹ tôi quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền bằng mọi giá.
Ngày đầu tiên vào công xưởng giữa những người công nhân Đài ở đó mình tôi đơn độc, không bạn bè, không người thân, ngay cả giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ giờ đây gần như cũng không có cơ hôi. Tôi như lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này. Ý chí quyết tâm, gánh nặng nợ nần đã giúp tôi vượt qua khoảng thời gian này. Tôi ở tại ký túc xa trong công xưởng, thời gian cứ thế trôi sáng đi làm tối lại về ngủ, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ ngơi tôi cũng không biết đi đâu, mua 1 ít đồ tươi nấu một vài món ăn tự thưởng cho mình sau những ngày làm việc mệt mỏi và những ngày dài cơm hộp. Sau một năm tại đây tôi cũng đã dần hiểu được ngôn ngữ của họ, cũng có những người bạn Đài Loan nhiệt tình và ông bà chủ tốt bụng, quen dần với khẩu vị của những bữa cơm hộp ăn tại xưởng làm việc, công việc mặc dù vất vả nặng nhọc nhưng bù lại đều đặn, số giờ tăng ca đáng kể. Và quan trọng nhất đối với tôi là đã trả hết nợ vay và lấy lại mảnh đất cầm cố ngân hàng trước khi đi như vậy đối với tôi đã gỡ được một nửa gánh nặng trên vai. Sau này tôi mới biết tôi đã may mắn hơn rất rất nhiều người Việt tại xứ Đài này.
Một ngày như bao ngày khác tôi tới công xưởng làm việc, tới giờ nghỉ trưa mọi người tụ họp lại một chỗ mát mẻ trong xưởng để ăn cơm và trò chuyện. riêng tôi vẫn thế ít nói chỉ ngồi một góc vừa ăn cơm hộp vừa nghe mọi người nói chuyện, do các câu chuyện không đầu không cuối hay do khả năng ngôn ngữ của tôi vẫn chưa đủ tốt nên chỉ có thể hiểu được một nửa. tôi nhớ về bữa cơm gia đình có cha có mẹ có các em tôi mọi người tuy vất vả những trong bữa cơm gia đình hình như những nỗi lo toàn muộn phiền đều tan biến, mẹ kể chuyện đi chợ, ba kể chuyện đi đồng, các em tôi thì kể chuyện tới lớp tới trường, ai cũng nở nụ cười hạnh phúc trên môi. Gần kết thúc bữa cơm thì đâu đó có một chú chó nhỏ toàn thân đen, gầy gò, từng bước một tới lại gần bên tôi ánh mắt nhìn tôi dường như muốn nói “tôi đói lắm, có thể làm ơn cho tôi ăn được không”. Nhìn chú chó nhỏ tội nghiệp tôi chợt so sánh với tôi, không hiểu hoàn toàn ngôn ngữ của mọi người quanh tôi, tôi cũng phải từng vất vả mới có được một bữa ăn và hơn thế nữa thực ra tôi cũng chỉ có một mình. Tôi quyết định dành phần cơm còn lại ít ỏi cho nó.
Từ bữa đó hầu như ngày nào thôi cũng thấy nó xuất hiện giờ nghỉ trưa để chờ phần cơm ít ỏi tôi nhường lại cho nó. Lâu dần thành quen với vốn tiếng trung ít ỏi của tôi tôi đặt cho nó một cái tên Xiao Hei. Nó tự nhiên trở thành người bạn than thiết của tôi, nơi mà tôi có thể trao gửi những tâm sự không biết kể cùng ai, ngoại trừ có thể nói với tôi, tôi cảm thấy XiaoHei ánh mắt nó biết lắng nghe lắm, nó thấu hiểu nỗi lòng tôi, đồng cảm cùng tôi.
Hai tháng sau ông bà chủ sửa lại ký túc xá trong xưởng vì vậy tôi được chuyển ra ngoài ở tạm thời. tại nơi đó đã xảy ra một số chuyện khiến tôi và XiaoHei ngày càng gắn bó hơn. Hôm đó là ngày nghỉ của tôi thay vì đi chợ mua đồ tươi về nấu cơm như mọi lần thì có lẽ do thời tiết âm u làm nỗi nhớ nhà của tôi dâng trào không có cách nào khỏa lấp. tôi lang thang vô định trên chiếc xe đạp không biết bao lâu nữa. chợt bừng tỉnh vì nơi tôi dừng lại hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi không biết tôi đã đi bao xa, qua bao nhiêu con đường, và con đường nào mới là con đường về. trời bắt đầu tối, nỗi lo sợ bắt đầu lan dần trong tôi. Trong cơn hoảng loạn chợt nhận ra một bong dáng quen thuộc đó là XiaoHei từng bước từng bước chậm rãi vừa sủa vừa đi như gọi tôi đi theo nó. Ô kìa con đường quen thuộc đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi về tới nhà cũng là lúc trời tối hẳn tắm rửa ăn tạm phần cơm mua vội gần nhà cũng không quên chừa lại cho XiaoHei tôi lên giường nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục đi làm. Nằm trên giường lật qua lật lại tôi không sao nhắm mắt được, nếu không có XiaoHei tối nay chắc tôi phải ngủ đâu đó ngoài kia. Càng nghĩ càng thương tôi quyết định đề nghị được chính thức nuôi XiaoHei như hai tâm hồn cô độc nương tựa lẫn nhau. Được sự đồng thuận của ông bà chủ tôi chính thức được nuôi XiaoHei, tôi làm dành cả một ngày nghỉ để làm cho XiaoHei một căn nhà thật đẹp, có chỗ uống nước, có chỗ ngủ rồi chỗ để đồ ăn. Có lẽ từ ngày qua đây 400 ngày có lẻ đây là ngày mà tôi cảm thấy vui nhất. Ký túc xá trong xưởng cũng đã sửa xong tôi hôm nay là buổi cuối cùng tôi ở đây. Đang chìm trong giấc ngủ tôi chợt thật mặt đất chao đảo, đồ đạc đổ lắc lư rơi xuống và tệ hơn nữa hình như ngôi nhà cũng đang sụp xuống, tỉnh lại với một bên chân bị kẹt bức tường đổ xuống tạo thành một hình tam giác giúp tôi thoát khỏi các vật nặng đè lên mình. Quanh tôi là một màu tối đen, tôi không biết mình ở đây bao lâu, chỉ biết mình rất khát, rất đói và rất đau. Chợt nghe thấy tiếng người nói, tiếng chó sủa tỉnh lại tôi đã thấy mình trong giường cấp cứu của bệnh viện. chân tôi trật khớp, bong gân, đầu cũng có vết thương do vật nặng rơi vào nhưng cũng ko nghiêm trọng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại. tôi chợt lo lắng cho XiaoHei của tôi. Không biết nó đang ở đâu và nó có bị làm sao không, hỏi chuyện những người đưa tôi vào đây mới biết, lúc tòa nhà sụp xuống đội tìm kiếm đã được một chú chó bị thương ở chân nhưng vẫn kéo và sủa báo vị trí của tôi để đội cứu thương có thể cứu tôi nhanh nhất, lúc cứu được tôi ra cũng là lúc chú chó kiệt sức nằm tại đó. Thật may mắn vì ông bà chủ có mặt tại đó và đã đưa XiaoHei của tôi đi tới viện thú ý. Ngày tôi bình phục cũng là ngày tôi đón nó trở về. Nó đã bị mất một chân, nhưng thấy tôi nó có vẻ vui lắm sủa to chào đón tôi trở về.
Thời gian cứ thế trôi qua xưởng bên cũng có thêm mấy bạn người Việt mới, tôi vui lắm vì từ giờ tôi không còn cô độc một mình là người Việt giữa chốn người này nữa. Ngày nghỉ thay vì nấu cơm một mình tôi cùng những bạn mới nấu cơm lien hoan, trò chuyện giữa mâm cơm cùng một vài chén rượu giúp tôi quên đi nỗi nhớ nhà da diết.
Thời tiết cuối thu không khi se se lạnh, mưa lâm thâm chợt nhận được điện thoại của các bạn xưởng bên tối nay liên hoan nhậu.
Tan làm tắm rửa vì mai là ngày nghỉ của tôi nên tôi hoàn toàn có thể nhậu hết mình với các bạn. thời tiết này được cùng bạn bè nhâm nhi chén rượu và ngày mai được nghỉ thì thật sự tuyệt vời. Tôi tới nơi cũng cũng là lúc mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thịt, rau, cùng cơ man nào là rượu. Thứ thịt mà lâu lắm tôi không được nếm đó là thịt chó cảm giác thật là ngon tuyệt vời. trong cơn say tôi loáng thoáng nghe thấy vì sao lại có bữa rượu thịt này, tôi thấy bong dáng chú cho đen tuyền và một chân bị gẫy trong đó. Tỉnh dậy cũng là lúc xế trưa, giật mình nhớ lại câu chuyện hôm qua tôi gần như lập tức lao ra khỏi giường tìm XiaoHei của tôi, tôi nhớ rằng tối qua chưa cho XiaoHei ăn, sáng nay cũng không thấy bong XiaoHei quanh quẩn bên tôi như mọi khi. Sau khi đi khắp các con đường gần đó tôi quanh về với nỗi tuyệt vọng gục mình trước bục cửa tôi đã khóc, như vừa mất đi một người thân. Nỗi buồn dường như vô hạn tôi tự thề với bản thân tôi sẽ không bao giờ động tới một miếng thịt chó nào nữa, tôi cũng sẽ làm hết sức để tuyên truyền bảo vệ loại động vật, bảo vệ những chú chó đang thương trên thế giới này.

PS: Tôi thầm ước một ước vọng nhỏ nhoi chú chó trong bữa nhậu hôm trước không phải XiaoHei của tôi. Tôi ước lại được nhìn thấy ánh mắt thấu hiểu của XiaoHei một lần nữa, được nghe nó sủa như mọi lần tôi về nhà.
Một tuần lễ sau khi tôi đi làm về chợt thật bóng XiaoHei sủa mừng đón tôi trước cửa…. Niềm Vui Chợt Vỡ Òa! Tôi Yêu XiaoHei
Hết!

Món Quà Tặng Mẹ

Nguyễn Thị Thúy Liễu / Món Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生 Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ … Continue reading “Món Quà Tặng Mẹ”

Nguyễn Thị Thúy LiễuMón Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生

Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ năm nay rất nhiều ý nghĩa với tôi đánh dấu sự trưởng thành bước qua giai đoạn mới cũng là lúc chia tay các bạn và làm sao để Mẹ vui trong ngày sinh nhật. Cả trăm kế hoạch và câu hỏi hiện trong đầu tôi.
Đi một vòng khắp các cửa hàng hoa và quà lưu niệm mà tôi vẫn chưa biết chọn món quà nào ý nghĩa cho mẹ và món quà chia tay các bạn. Cô giáo đã yêu cầu mỗi bạn nam trong lớp tặng cho một bạn nữ trong lớp một món qua do chính tay mình chuẩn bị để làm kỷ niệm.
Suy nghỉ cả buổi tôi gọi cho Bố để nhờ sự giúp đỡ. Bố hỏi tôi về các bạn trong lớp và món quà tôi muốn tặng đến ai. Nhắc đến đây tôi liền nghỉ đến Gia Hân là cô gái mang trong mình dòng máu Việt Nam. Hân đến Đài Loan cùng mẹ tái hôn khi cô lên 5 tuổi. Hân lớn tuổi hơn các bạn trong lớp và cô bạn gái này cao hơn chúng tôi hơn cả cái đầu. Lúc nào Gia Hân cũng im lặng ít nói chỉ ngồi trong lớp vào giờ ra chơi và chẳng kết bạn nói chuyện với ai ngoài tôi. Người có một phần dòng máu Việt chảy trong người. Tôi hay dùng tiếng Việt trò truyện với bạn để cố gắng thân thiện hơn. Nghe lời Bố tôi đã chọn mua hai bông hoa hướng dương và hai tấm card hình ảnh quê Hương Việt Nam để làm quà tặng mẹ và Hân.
Hôm đó tôi đến sớm nhất lớp, và đặt quà trong ngăn bàn Gia Hân và núp bên ngoài cửa sổ quan sát. Lúc Gia Hân nhìn thấy món quà bạn nhìn quanh lớp để tìm kiếm chủ nhân món quà sau đó bạn ấy đã mở tấm card và cầm lấy bông hoa nở Nụ cười thật tươi, lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy cười sau từng ấy năm học chung. Tôi thấy mình cũng vui và hạnh phúc, nhưng tôi vẫn thắc mắc về món quà ấy tôi hỏi bố về ý nghĩa món quà đó và được nghe câu chuyện về cuộc đời thời sinh viên của mẹ.
Mẹ tôi là người Việt Nam, sinh ra trong một gia đình thuần nông có 7 anh chị em, để có một cuộc sống no đủ đã là một điều rất khó khăn đối với ông bà ngoại. vì ngoài nghề nông ra thì không có một nghề phụ nào cả. Nhưng ông bà vẫn quyết tâm dù có khổ cực thế nào thì vẫn cho các con mình học hành đầy đủ, vì ông bà nhận thức được rằng con đường thoát nghèo nhanh nhất là con đường học vấn. Bảy người con của ông bà ai cũng được học hành đại học, trong đó có mẹ. Mẹ tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi, và nhận được học bổng sau đại học của Úc và Đài Loan. Ai cũng nói mẹ nên chọn Úc , nhưng mẹ lại chọn Đài Loan. Vì mẹ nghĩ rằng Đài Loan là một nước châu á có một số nét văn hóa tương đồng với văn hóa Việt Nam và chi phí ăn chi tiêu sẽ tích kiệm hơn nhiều so với nước Châu âu. Điều này sẽ giúp mẹ sớm hòa mình vào môi trường mới. Nhưng ông bà tôi lại phản đối vì ông bà luôn nghĩ rằng Đài Loan và Trung Quốc là một. Sau rất nhiều ngày thuyết phục thì mẹ cũng được ông bà cho phép đến Đài Loan học.
Cuộc sống của mẹ những ngày đầu ở Đài Loan rất khó khăn do bất đồng ngôn ngữ và bài vở mới đến rất nhiều. Bằng sự lỗ lực không ngừng một năm đầu tiên Mẹ đã nhận được học bổng toàn phần năm tiếp theo và cùng lúc đó Mẹ tìm được công việc bán thời gian tại công ty VNEX, công ty chuyên giúp những người lao động nước ngoàigửi tiền về Việt Nam, gửi hàng hóa và siêu thị bán đồ thực phẩm nước ngoài. Cũng tại đây mẹ đã gặp bố người công nhân Đài Loan làm việc trong nhà máy gần cửa hàng mẹ làm việc. Trong một lần tình cờ tới tiệm mua đồ Việt Nam cùng các bạn Việt Nam.Bố tò mò và thấy thú vị với các thực phẩm nơi đây, đang lúng tìm hiểu vì món nào nhìn cũng ngon, món nào cũng bắt mà lại không đọc hiểu được tiếng Việt mẹ đã giới thiệu cho bố về rất nhiều thứ, về các món ăn Việt Nam. Rồi bố mẹ đã trao đổi số điện thoại cho nhau. Tình yêu của bố mẹ đã nảy sinh từ những câu chuyện đó. Hằng ngày tang ca làm về bố đều ghé qua tiệm mẹ để mua gói mì và chai nước để ăn rồi nhìn mẹ làm việc. Ngày mẹ chuẩn bị tôt nghiệp hạnh phúc tưởng chừng như rất gần khi mẹ và bố có thêm tôi, nhưng mọi thứ không như mong đợi. Bố mẹ bị hai bên gia đình phản đối gay gắt. Ông bà ngoại không đồng ý khoảng các hai đất nước quá xa nhau, bất đồng về ngôn ngữ và đặc biệt ông bà tôi vẫn nghĩ là người Đài Loan và Trung Quốc là một và không tin tưởng vào Bố tôi vì ông chỉ là người công nhân bình thường. Ông bà nói mẹ tôi phải lựa chọn gia đình hay Bố tôi : một là bỏ bố tôi và bỏ đứa con mang hai dòng máu trong bụng là tôi,nếu gia đình bố tôi báo hỉ thì ông bà ngoại sẽ báo tang từ mẹ.
Còn gia đình ông bà nội lại có ác cảm giới người Việt Nam và không đồng ý vơi bố vì lo ngại cách sống, văn hóa và ngôn ngữ khác nhau.

Sau cùng mẹ đã chọn lấy tôi đứa cho mang hai dòng máu kết nối sự yêu thương của bố mẹ. Mẹ không kết hôn và chia tay với bố để giữ gia đình. Cũng không trở về ViêtNam để giữ lại đứa con là tôi.
Hằng ngày mẹ trẻ mang bầu phải vật lộn với công việc để kiếm tiền mưu sinh và đến trường vật lộn với đóng bài vỡ để chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp và kỳ thi sát hạch cuối khóa.
Bụng càng lúc càng lớn dần làm việc đi lại của mẹ khó khăn hơn. Còn bố dù rất thương mẹ nhưng bức lực chỉ biết từ xa đứng nhìn.. Những lúc nhìn mẹ đi lại nặng nhọc, làm việc vất vả, đang làm phải bỏ ngang để chạy vào tolet nôn ọe. Ông trách mình vô dụng, không làm gì được để giúp mẹ và lo cho con.
Sau khi tốt nghiệp mẹ được nhận vào làm chính thức, hai tháng sau đó mẹ sinh tôi mà không có ai bên cạnh ngoài một người bạn học.Lúc đó mẹ và bạn đều còn trẻ tuổi không có kinh nghiệm ẩm con, không có kinh nghiệm chăm em bé ăn. Tôi càng ngày càng ốm đi Bà Ngoại ở nhà lo lắng quá đã bay đến Đài Loan chăm sóc cho tôi. Lần đầu tiên thấy được con gái và cháu ngoại bà đã khóc nất lên ôm tôi vào lòng. Căn phòng của mẹ đã bắt đầu ấm lên hơn vì niềm hạnh phúc yêu thương của gia đình mẹ. Lúc đó bố đã lấy hết can đảm, mặc cho mẹ và bà ngoài hắt hủi, gia đình phản đối để đến gần chăm sóc và xin được bế tôi. Nhìn thấy tôi quấn bố không rời, nhìn thấy sự quyết tâm của bố nên mẹ và Bà ngoại đã để bố ở cạnh hai mẹ con tôi, cả nhà tôi cùng nhau thuyết phục ông bà Nội nhưng không thành vì ác cảm và kỳ thị quá lớn. Sau ba sáng sang chăm tôi visa bà ngoại hết hạn nên đã về nước cuộc sống khó khăn hơn khi mẹ phải đi làm lại, công việc trong nhà máy bố cũng vất vả và tôi còn quá nhỏ. Hằng ngày mẹ mang tôi theo đến công ty làm việc, và bố cũng không biết có tôi bên cạnh mẹ sẽ làm việc như thế nào. Rồi một ngày nọ bố xin nghỉ làm để đưa ông bà nội tình cờ đến nơi mẹ làm việc mua hàng . Ông bà nội nhìn thấy mẹ đặt tôi ngủ trong nôi ngay hóc cầu thang trong cửa tiệm rồi chăm chỉ làm việc. Lúc đó tôi mới được 3 tháng hơn nhưng rất ngoan chỉ nằm im và quấy khóc khi đói vì biết hoàn cảnh của mẹ con tôi nên các cô các bác trong công ty đều thương và tạo điều kiện cho mẹ con tôi. Lúc tôi quấy khóc, khách hàng đông mẹ tôi có lúc cũng khóc theo. Ông bà và bố nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt. Bố tự hứa với long mình sẽ cố gắng để không phụ lòng mẹ tôi. Tôi cứ lớn lên bên mẹ như vậy, cho đến khi tôi 5 tuổi cũng là 5 năm tôi đi làm cùng mẹ, và bằng sự quyết tâm, kiên trì của bố mẹ thì ông bà hai bên đã đồng ý cho cưới và chúc phúc cho gia đình tôi. Ông bà tôi cũng không còn nghĩ Đài Loan và Trung Quốc là một nữa, bà cũng giải thích cho những người quanh mình hiểu Đài Loan là một quốc gia độc lập, con người Đài Loan cũng thật ấm áp và có tình người. Ngày cưới mẹ chỉ có vài người bạn học và bà ngoại. Bố nói sau từng ấy năm bố mới thấy mẹ cười nhiều trở lại, nhưng trong nụ cười của mẹ có thoáng 1 chút buồn. Có lẽ đó là do niềm vui chưa trọn vẹn, do mẹ tủi thân. Sau lễ cưới, cũng gần tới sinh nhật mẹ nên bố đã đem hết tiền tiết kiệm ra mua vé máy bay cho cả gia đình tôi về Việt Nam. Sinh nhật năm đó bố nhìn thấy mẹ cười có xen lẫn những giọt nước mắt nhưng đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Nụ cười khi gia đình được đoàn viên. Từ đó tới nay dù cuộc sống có vất vả thế nào thì ít nhất 1 năm 1 lần đến dịp sinh nhật mẹ cả gia đình tôi đều trở về Việt Nam. Vì mẹ là người đã chịu nhiều thiệt thòi, và giờ mẹ đáng được hưởng hạnh phúc sau những cố gắng, lỗ lực không ngừng vươn lên của mẹ. Mẹ thích hoa hướng dương vì đó là loài hoa luôn hướng về mặt trời, nó tượng trưng cho sự hi vọng và tin tưởng một ngày mai hạnh phúc.
Giờ tôi đã hiểu hạnh phúc thật giản đơn, đôi khi nó chỉ là những bữa cơm cùng mọi người trong gia đình, là được gặp những người thân yêu của mình…Các bạn ạ, con người sinh ra không ai có thể lựa chọn cho mình cha mẹ, nơi sinh ra và hoàn cảnh sống như thế nào. Nhưng cách mình sống và con đường mình lựa chọn sẽ quyết định hạnh phúc của chính mình. Đôi khi chỉ cần ta quan tâm, hỏi han nhau một chút cũng sẽ khiến ấm lòng người đối diện, xoa dịu đi phần nào vết thương và nỗi buồn trong lòng họ.