臺北監獄 / 吳文全 / 教誨師吳政虔推薦
吳文全
臺北監獄 / 吳文全 / 教誨師吳政虔推薦 05-6工-1534-吳文全-作品
Taiwan Literature Awards for Migrants
臺北監獄 / 吳文全 / 教誨師吳政虔推薦 05-6工-1534-吳文全-作品
臺北監獄 / 吳文全 / 教誨師吳政虔推薦
臺北監獄 / 阿曼 / 教誨師吳政虔推薦 04-6工-983-阿曼-作品
臺北監獄 / 阿曼 / 教誨師吳政虔推薦
【2016年入圍作品】泰文|金三角與台灣 臺北監獄 / CHI / 教誨師吳政虔推薦 03-4工-594-CHI-作品 【2016年入圍作品】泰文|金三角與台灣 提到毒品,相信誰都知道它不是個好東西,但還是有些人願意被它控制,甚至上癮到無法自拔,為了它竟然願意犧牲一切,就連生命都不要。台灣本身也有不輸給其他國家的毒品問題,就連我們外勞也無法逃脫,所以毒品的問題已經成為地球人的問題。 小時候,我記得我家種鴉片,為此,我們需要常常搬家,所以沒有固定的住所。因為這樣,使我們家人無國籍證明,當我20歲才真正成為泰國人(讀者應該很懷疑這是怎麼一回事吧?)但是不用懷疑,因為直至今日,很多住在山區的人還沒有拿到國籍的還多的是呢!直到今天,我住的村落還沒有興建任何一所學校,大家沒有自己的家、沒有自己的地可以耕作維生,就連下一餐要吃什麼或要睡在哪裡都還是個大問題,生病時要在哪裡就醫也不知道,更別說未來會是什麼樣子,我連想都不敢想。 之前我總是想,如果我的家人都有泰國國籍,那該會是多麼美好的事!但這些事情我不能責怪別人,畢竟我們無法選擇要出生在什麼樣的家庭,每個人的人生,也會遇到各種不同的問題。例如,我們一生出來,就握緊拳頭和放聲大哭,已經足夠說明,這世界並不是那麼的美麗。之前我曾經責怪過父母、怪社會、怪輪迴、怪國家、怪東怪西但就是沒有怪過自己,自從被關了好多年,才能讓我了解人生也接受自己的命運,我透過讀書和反思待在監獄的事件,深刻反省自己,我相信如果要我們每件事情都稱心如意那應該是不可能的事,就算赫赫有名的企業家王永慶,出生時,他同樣什麼都沒有,但今天,他的成就和貢獻讓後面的人得以享福,讓我們得到很多便利,生活水準得以提升,他是一個有遠見的人,也懂得常常為別人著想。 雖然我跟他生在不同的時間點,但現在的我,了解也接受每件事情的原委,引為借鏡。加上我利用這段事件,做為未來人生規劃的基礎,我相信我會有更美好的人生。我在台灣學到了很多可以應用在未來的日子,雖然我不可能成為第二個王永慶,但是我相信我學到的知識,將會讓我和我愛的人有更好的生活。 以後我不再責怪老天或後悔我的所作所為,雖然我不知道自己在哪裡、哪個國家出生,因為我沒有出生證明,就連我的祖先來自何方我都不知道,我只知道,我們家姓張,但是現在我已經改姓了,而我們家的宗教儀式都比照中國人的習俗。我的生活從小就很辛苦,即使直到今日人在國外,還是沒有完全自由的生活,一切都是因為我的貪欲,明明就來台灣有好的工作好的薪水好的老闆,老闆一直為我加薪,一加再加,加到連我的同事都羨慕,台灣給了我好多、好多禮物,但是為了朋友,我竟然傷害了台灣,如同有句話叫忘恩負義。背叛了台灣,現在的我失去自由也活該。 回到毒品的話題上,我相信海洛因能來到台灣,通常都是從泰國引進,不知道的人會以為海毒品來自泰國的金三角。但金三角不是製造毒品的地方,現在的金三角主要以發展旅遊景點或博物館為主,泰國和台灣的毒品都來自緬甸,是由一個叫做韋小干集團進行(如果沒有寫錯的話)之前是張崑濱所掌控。有了上游集團,泰國商人再派人去拿,然後放置在泰國清邁、清萊、湄洪順邊境,再轉賣給更小的廠商,這些廠商再想盡辦法運到各個地方,最後到了台灣。 今日的金三角,已經不再是毒品出產地,寫到這裡,應該有很多人認為我在騙人,或以為我曾販賣毒品,但是我發誓,我從來沒有嘗試過海洛因或其他毒品,因為偶爾去幫朋友運毒,我才知道這些細節,加上之前我身邊的人大部分都跟毒品有關係,所以清楚販毒過程。但奉勸大家,休想因為毒品而成為富人或蓋豪房從此這輩子就好過,我沒有看過有人因為販毒而過得好,往往一旦拿到錢就會不知不覺花掉,左手收、右手花,最後不是被人暗殺就會像我現在這樣關在牢裡。 我還算幸運,第一次幫朋友運毒就被抓,也許是因為老天有眼,才不讓我無意的傷害更多人,很高興我還沒有因此傷害台灣,如果我沒有被抓到,應該已經傷害不少人,也會有沒完沒了的刑期。現在的我,只求好好為未來做準備,出獄後,才有辦法養活自己,還有照顧年事已高的父母,最重要的是我要利用這段時間學習更多,因為只有知識和能力,才能讓我達到理想的人生目標。賭博或剝削別人的行為不會讓你致富,就算從身上拿到錢,也不會使人感到快樂。 我認為來到台灣生活,真的讓我學到很多東西,我很高興、也感謝台灣給我了這一切也教導我不少,雖然現在我的人生面臨很大的困難,但這也是人生經驗,讓我在過程中增加了智慧。因為現在的我知道如何寫商業計畫,如何看股票和觀察經濟變化,我知道什麼是GDP和亞投行和東協,還有很多新的知識,最重要的我會聽、說、讀、寫中文,更重要的是我終於發現了真自己,我學習到如何忍耐和增廣視野,我相信我所得到的知識,會引領我去認識成功這條路,加上亞洲市場一天比一天大,而越南也將成為世界第二大工業國家,僅次於中國。亞洲還有許多發展的機會、還有很多東西等待讓我們去拓展,我想,只要有足夠的知識和時時提醒自己要為別人著想就夠了。 而我們來自四個國家的外勞朋友,應該感到開心能夠來到台灣挖金,如果我們有足夠的耐心,也知道老闆需要什麼,願意將心比心加上認真工作,我相信老闆會友愛我們也會給我們機會,不用去想自己出身卑微、沒有受過教育,只要不要做讓別人看不起的事,別人就會看到我們的價值。我們應該要懂得感謝台灣,給了我們這麼多,台灣不只給我們工作機會,讓我們賺錢養家,還提供很多社會福利,就連關在監獄裡的人也有人權可言。遠嫁來台灣的新住民,台灣也給予很多幫助和補助,不論是開設中文課程或其他專業課程,照顧子女也提供就業機會,還有設有很多媒體,例如:四方報、新住民電視台和廣播電台,還有提供諮詢服務。這些事,我相信沒有任何一個國家能比得上台灣,就連美國願意給台灣人免簽6年的優惠也比不上,因為台灣把外勞照顧的很好,也徹底的處理人口販運問題。 雖然我沒有機會回到台灣,但是我也很開心有機會在台灣待上一段日子,我會將我所學到的知識,應用在未來的日子,我會努力的達到我的人生目標,只要有堅定的意志力,我相信不會有任何無法克服的問題,就算是毒品也無法控制我們。我們要懂得自力更生,不要靠運氣或毒品,如果就連我們自己都不幫助自己,誰也無法幫我們。為了自己,也為了自己所愛的人努力,不要剝削別人,也不要為了致富而走捷徑,因為結局可能會比我更難堪。
【2016年入圍作品】泰文|金三角與台灣
臺北監獄 / CHI / 教誨師吳政虔推薦
【2016年入圍作品】泰文|金三角與台灣
提到毒品,相信誰都知道它不是個好東西,但還是有些人願意被它控制,甚至上癮到無法自拔,為了它竟然願意犧牲一切,就連生命都不要。台灣本身也有不輸給其他國家的毒品問題,就連我們外勞也無法逃脫,所以毒品的問題已經成為地球人的問題。
小時候,我記得我家種鴉片,為此,我們需要常常搬家,所以沒有固定的住所。因為這樣,使我們家人無國籍證明,當我20歲才真正成為泰國人(讀者應該很懷疑這是怎麼一回事吧?)但是不用懷疑,因為直至今日,很多住在山區的人還沒有拿到國籍的還多的是呢!直到今天,我住的村落還沒有興建任何一所學校,大家沒有自己的家、沒有自己的地可以耕作維生,就連下一餐要吃什麼或要睡在哪裡都還是個大問題,生病時要在哪裡就醫也不知道,更別說未來會是什麼樣子,我連想都不敢想。
之前我總是想,如果我的家人都有泰國國籍,那該會是多麼美好的事!但這些事情我不能責怪別人,畢竟我們無法選擇要出生在什麼樣的家庭,每個人的人生,也會遇到各種不同的問題。例如,我們一生出來,就握緊拳頭和放聲大哭,已經足夠說明,這世界並不是那麼的美麗。之前我曾經責怪過父母、怪社會、怪輪迴、怪國家、怪東怪西但就是沒有怪過自己,自從被關了好多年,才能讓我了解人生也接受自己的命運,我透過讀書和反思待在監獄的事件,深刻反省自己,我相信如果要我們每件事情都稱心如意那應該是不可能的事,就算赫赫有名的企業家王永慶,出生時,他同樣什麼都沒有,但今天,他的成就和貢獻讓後面的人得以享福,讓我們得到很多便利,生活水準得以提升,他是一個有遠見的人,也懂得常常為別人著想。
雖然我跟他生在不同的時間點,但現在的我,了解也接受每件事情的原委,引為借鏡。加上我利用這段事件,做為未來人生規劃的基礎,我相信我會有更美好的人生。我在台灣學到了很多可以應用在未來的日子,雖然我不可能成為第二個王永慶,但是我相信我學到的知識,將會讓我和我愛的人有更好的生活。
以後我不再責怪老天或後悔我的所作所為,雖然我不知道自己在哪裡、哪個國家出生,因為我沒有出生證明,就連我的祖先來自何方我都不知道,我只知道,我們家姓張,但是現在我已經改姓了,而我們家的宗教儀式都比照中國人的習俗。我的生活從小就很辛苦,即使直到今日人在國外,還是沒有完全自由的生活,一切都是因為我的貪欲,明明就來台灣有好的工作好的薪水好的老闆,老闆一直為我加薪,一加再加,加到連我的同事都羨慕,台灣給了我好多、好多禮物,但是為了朋友,我竟然傷害了台灣,如同有句話叫忘恩負義。背叛了台灣,現在的我失去自由也活該。
回到毒品的話題上,我相信海洛因能來到台灣,通常都是從泰國引進,不知道的人會以為海毒品來自泰國的金三角。但金三角不是製造毒品的地方,現在的金三角主要以發展旅遊景點或博物館為主,泰國和台灣的毒品都來自緬甸,是由一個叫做韋小干集團進行(如果沒有寫錯的話)之前是張崑濱所掌控。有了上游集團,泰國商人再派人去拿,然後放置在泰國清邁、清萊、湄洪順邊境,再轉賣給更小的廠商,這些廠商再想盡辦法運到各個地方,最後到了台灣。
今日的金三角,已經不再是毒品出產地,寫到這裡,應該有很多人認為我在騙人,或以為我曾販賣毒品,但是我發誓,我從來沒有嘗試過海洛因或其他毒品,因為偶爾去幫朋友運毒,我才知道這些細節,加上之前我身邊的人大部分都跟毒品有關係,所以清楚販毒過程。但奉勸大家,休想因為毒品而成為富人或蓋豪房從此這輩子就好過,我沒有看過有人因為販毒而過得好,往往一旦拿到錢就會不知不覺花掉,左手收、右手花,最後不是被人暗殺就會像我現在這樣關在牢裡。
我還算幸運,第一次幫朋友運毒就被抓,也許是因為老天有眼,才不讓我無意的傷害更多人,很高興我還沒有因此傷害台灣,如果我沒有被抓到,應該已經傷害不少人,也會有沒完沒了的刑期。現在的我,只求好好為未來做準備,出獄後,才有辦法養活自己,還有照顧年事已高的父母,最重要的是我要利用這段時間學習更多,因為只有知識和能力,才能讓我達到理想的人生目標。賭博或剝削別人的行為不會讓你致富,就算從身上拿到錢,也不會使人感到快樂。
我認為來到台灣生活,真的讓我學到很多東西,我很高興、也感謝台灣給我了這一切也教導我不少,雖然現在我的人生面臨很大的困難,但這也是人生經驗,讓我在過程中增加了智慧。因為現在的我知道如何寫商業計畫,如何看股票和觀察經濟變化,我知道什麼是GDP和亞投行和東協,還有很多新的知識,最重要的我會聽、說、讀、寫中文,更重要的是我終於發現了真自己,我學習到如何忍耐和增廣視野,我相信我所得到的知識,會引領我去認識成功這條路,加上亞洲市場一天比一天大,而越南也將成為世界第二大工業國家,僅次於中國。亞洲還有許多發展的機會、還有很多東西等待讓我們去拓展,我想,只要有足夠的知識和時時提醒自己要為別人著想就夠了。
而我們來自四個國家的外勞朋友,應該感到開心能夠來到台灣挖金,如果我們有足夠的耐心,也知道老闆需要什麼,願意將心比心加上認真工作,我相信老闆會友愛我們也會給我們機會,不用去想自己出身卑微、沒有受過教育,只要不要做讓別人看不起的事,別人就會看到我們的價值。我們應該要懂得感謝台灣,給了我們這麼多,台灣不只給我們工作機會,讓我們賺錢養家,還提供很多社會福利,就連關在監獄裡的人也有人權可言。遠嫁來台灣的新住民,台灣也給予很多幫助和補助,不論是開設中文課程或其他專業課程,照顧子女也提供就業機會,還有設有很多媒體,例如:四方報、新住民電視台和廣播電台,還有提供諮詢服務。這些事,我相信沒有任何一個國家能比得上台灣,就連美國願意給台灣人免簽6年的優惠也比不上,因為台灣把外勞照顧的很好,也徹底的處理人口販運問題。
雖然我沒有機會回到台灣,但是我也很開心有機會在台灣待上一段日子,我會將我所學到的知識,應用在未來的日子,我會努力的達到我的人生目標,只要有堅定的意志力,我相信不會有任何無法克服的問題,就算是毒品也無法控制我們。我們要懂得自力更生,不要靠運氣或毒品,如果就連我們自己都不幫助自己,誰也無法幫我們。為了自己,也為了自己所愛的人努力,不要剝削別人,也不要為了致富而走捷徑,因為結局可能會比我更難堪。
臺北監獄 / 阮中學 / 教誨師吳政虔推薦 02-4工-1638-阮中學-作品
臺北監獄 / 阮中學 / 教誨師吳政虔推薦
臺北監獄 / 江金安 / 教誨師吳政虔推薦 01-4工-759-江金安-作品
臺北監獄 / 江金安 / 教誨師吳政虔推薦
Hà Duy Lộc / Thăng Trầm Cuộc Sống / Không / sinh viên Tôi sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế khó khăn. Ba mẹ đều không có tài sản riêng, thậm chí ngay cả một nơi để trú thân che mưa chắng gió cũng là điều mà gia đình chúng tôi ngày mong … Continue reading “Thăng Trầm Cuộc Sống”
Hà Duy Lộc / Thăng Trầm Cuộc Sống / Không / sinh viên
Tôi sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế khó khăn. Ba mẹ đều không có tài sản riêng, thậm chí ngay cả một nơi để trú thân che mưa chắng gió cũng là điều mà gia đình chúng tôi ngày mong mơ ước.
Ba tôi từ năm 17 tuổi đã phải xa gia đình từ miền Trung vào miền Nam để kiếm sống, bơ vơ không một người thân giúp đỡ, buộc phải làm đủ mọi thứ nghề như bốc xếp, giữ xe, giặt ủi để bương chải cuộc sống qua ngày. Còn mẹ thì sinh ra trong một gia đình đông con ở huyện Bình Chánh, từ nhỏ cũng đã vất vả sớm hôm lo toan mọi bề: vừa đi học vừa đi làm lại phải phụ ông bà tôi chăm lo cho các em nhỏ. Năm mẹ 25 tuổi, khi đang công tác tại một xưởng làm đồ gốm ở Quận 6, lúc đó được một người bạn giới thiệu ba tôi cho mẹ làm quen. Sau một thời gian tiếp xúc ba và mẹ hỏi thăm tìm hiểu lẫn nhau, thấy hoàn cảnh đáng thương của ba, vốn dĩ là người hiền lành nhân hậu và thương người, mẹ tôi đồng cảm và dần dần nảy sinh tình cảm với ba, muốn được cùng ba san sẻ đắng cay ngọt bùi. Ít lâu sau tình cảm của ba và mẹ “tiến gần” hơn một bước, nhưng lại không được sự ủng hộ của các dì các cậu tôi. Thế nhưng dù có bao nhiêu trắc trở và cản ngăn, tình yêu của mẹ dành cho ba ngày càng sâu sắc, và thế là mẹ quyết định gã cho ba tôi. Không bao lâu sau, ông bà ngoại qua đời, các dì các cậu viện cớ cho rằng mẹ tôi có chồng thì phải theo chồng nên đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, quăng tất cả đồ đạc của mẹ ra khỏi nhà, buộc gia đình chúng tôi ra đi ngay lập tức mà không thương tiếc, khi đó tôi mới được 3 tuổi còn em trai tôi thì chỉ vẻn vẹn vừa tròn 1 tuổi đầu.
Thế là từ đó gia đình tôi ngày đây mai đó, lang thang suốt khắp cả huyện Bình Chánh, van xin chòm xóm láng giềng cho ở tạm vài ngày. Một ngày hai ngày, người ta còn có thể chứa chấp nhưng về lâu về dài thì chỉ mang thêm phiền phức đến cho người ta mà thôi, vì thế ba mẹ tôi quyết định dắt anh em chúng tôi lên Sài Gòn mà sinh sống. Một khoảng thời gian sau ba mẹ cũng tìm được việc làm: ba tôi xin vào làm bảo vệ cho trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, còn mẹ tôi thì ghi danh cho một trung tâm dạy tiếng Anh ở trường THCS Hoàng Văn Thụ. Tuy cuộc sống lúc bấy giờ cũng có đồng ra đồng vô, song vẫn chỉ là tạm sống qua ngài, ước mơ về một căn nhà trú ngụ cũng chỉ là điều quá xa vời. Vừa vào đất Sài Gòn, không ai thân thích, chi phí lại đắt đỏ, mẹ tôi đành phải tìm đến ở nhờ một người đồng nghiệp lúc xưa của mẹ – dì Thanh. Dì Thanh là một người hảo tâm và dì cũng tương đối có điều kiện về mặt kinh tế nên cưu mang gia đình chúng tôi mà không lấy một đồng tiền nhà. Cuộc sống của gia đình tôi từ đó có thể nói là đã bớt đi phần nào sóng gió!
Cuộc sống tạm an định được một thời gian, dì Thanh phải bán nhà để sang Mỹ định cư. Trước đó dì cũng đã nói với mẹ tôi để chuẩn bị tâm lý, từ khi mẹ hay tin thì ngày đêm rầu rĩ lo âu, ăn không ngon miệng ngủ không yên giấc, sợ rằng mai này gia đình rồi sẽ ra sao, bây giờ phải biết đi đâu đây? Ngày mà dì Thanh ra đi định cư cũng đến, không còn cách nào khác thế là gia đình tôi một lần nữa lại “di cư” sang nơi khác, tiếp tục cuộc sống lang thang tạm bợ.
Trước tình cảnh khốn khó ấy, ba tôi đã viết một lá đơn trình bày với Ban giám hiệu nhà trường Lê Hồng Phong, với mong mỏi được sự giúp đỡ bên phía nhà trường. May mắn thay ba tôi làm bảo vệ được một thời gian dài cho nhà trường, đã tạo được uy tín với nhà trường và lá đơn trình bày hoàn cảnh ấy được nhà trường chấp thuận giúp đỡ, cho phép gia đình chúng tôi tạm ở nhờ phía sau sân vận động của nhà trường. Gia đình tôi ở đây bắt đầu từ năm 2001, và là nơi cư ngụ tạm thời mà chúng tôi được ở lâu dài nhất trong suốt bao năm trời lang thang ngày đây mai đó.
Ba năm sau, năm 2004, đây là bước ngoặc lớn nhất trong cuộc đời tôi, sau khi hoàn tất năm học cấp 2, tôi đã may mắn thi đậu vào trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, ngôi trường mà bao lớp học trò từng mơ ước. Đối với tôi không chỉ là niềm vui sướng tột cùng mà còn là sự tiện lợi trong việc giao thông đi lại; vì học trong trường Lê Hồng Phong tức là học ngay nhà của mình, đi đến lớp chỉ khoảng năm ba phút, tiết kiệm rất nhiều thời gian đi lại. Nhưng chủ yếu cũng là để tôi có thể tranh thủ vào lúc những giờ ra chơi chạy về phụ mẹ buôn bán nước uống cho học sinh nhà trường khi họ vừa tan giờ môn thể dục.
Tôi thi đậu vào lớp chuyên tiếng Trung của nhà trường, nhưng rất lo sợ, bởi vì 12 năm trước tiếng Hoa không được thịnh hành như bây giờ, khi tốt nghiệp cũng chẳng biết rằng có thể giúp ích được cho gia đình và xã hội hay không. Trong đầu tôi lúc bấy giờ luôn có một giấc mơ, mơ rằng mình cũng có thể được sang nước ngoài du học, thế nhưng nhìn lại hoàn cảnh gia đình như thế này, tôi lại dập tắt ngay ý nghĩ xa vời đó, thậm chí muốn tâm sự với cùng với mẹ cũng không thốt nỗi nên lời.
Tháng 12 năm 2006, tức là còn một học kỳ nữa chúng tôi sẽ rời khỏi môi trường phổ thông mà bước vào cuộc sống sinh viên Đại học. Trong lúc phân vân và lo sợ cho tương lai học vấn của mình thì ngày hôm ấy trong trường Lê Hồng Phong xuất hiện một tốp giáo sư từ trường Đại học Đài Đông ở Đài Loan đến tận trường chúng tôi mà tuyển du học sinh. Có lẽ đây là dịp may hiếm có, tôi cũng đăng ký đi phỏng vấn, trực tiếp giao lưu với các thầy cô ấy bằng tiếng Trung, các thầy cô rất vui mừng vì đã tìm được số ít học sinh biết tiếng Trung ở Việt Nam lúc bấy giờ để có thể theo học bên trường Đài Đông.
Sau hôm đó, lớp chuyên Trung chúng tôi đăng ký đi thi kỳ thi TOP (bây giờ là TOECF), về phần tôi thì cố gắng hết mình và quyết tâm đạt được học bổng du học của trường Đài Đông. Vài tháng sau, tưởng chừng như đã vô vọng vì kết quả học bổng; bỗng một ngày nọ khi đang trên lớp học, thầy hiệu trưởng đến lớp chúng tôi công bố danh sách các học sinh trúng tuyển học bổng theo học tại trường Đài Đông. Trong lúc hồi họp mong đợi thì hạnh phúc và vui sướng thay khi nghe được tên mình đã trúng tuyển trong số 9 người đã đạt yêu cầu của các thầy cô bên trường Đài Đông. Sau buổi học hôm đó, tôi liền chạy về nhà khoe với ba mẹ, con đã được đậu học bổng toàn phần theo học tại trường bên Đài Loan, không những không cần đóng học phí mà mỗi tháng còn chu cấp sinh hoạt phí cho con nữa! Chỉ cần con lấy được bằng tốt nghiệp cấp 3 trong cuộc thi tháng 6 sắp tới thì có thể sang Đài Loan học Đại học ngay! Nghe xong ba mẹ tôi rưng rưng khóe mắt mừng rỡ không nói nên lời, ba mẹ đang lo lắng vì không biết tôi nên chọn trường Đại học nào ở Việt Nam để theo học đây? Nay, sau khi được tin tôi nhận học bổng ở nước ngoài, ba mẹ tôi mừng lắm vì biết rằng với điều kiện kinh tế gia đình để cho tôi sang nước ngoài du học đó là chuyện không thể thực hiện được!
Ngày 22/09/2007, đây là sự trải nghiệm đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm giác được bước lên máy bay là như thế nào, và cũng là lần đầu tôi rời ba mẹ đi xa đến thế! Trước đêm hôm ấy, trong lúc dọn dẹp hành trang vào vali, mẹ đinh ninh dặn dò mà nói mãi: “đi qua đó giữ gì sức khoẻ, ăn uống cho đầy đủ, đừng quá tiết kiệm nghen con”. Nghe xong, tôi không kiềm được nước mắt, hai hàng lệ rơi đầy trên mặt, không nỡ vì sẽ phải sắp xa ba mẹ trong một khoảng thời gian dài, sẽ không được mẹ chăm sóc tận tình chu đáo nữa rồi, và tôi biết ba mẹ lại càng không nỡ xa tôi. Nhưng rồi tôi cũng phải mạnh mẽ mà đứng lên phải đối diện với tương lai và cuộc sống, mong sao sau khi hoàn thành bằng cử nhân nước ngoài sẽ phần nào cải thiện cho cuộc sống của gia đình tôi.
Đến Đài Loan được một tuần, chúng tôi mới chính thức nhập học, bữa học đầu tiên thật hồi họp và vô cùng lo sợ, bởi vì thầy giáo giảng bài tôi hoàn toàn không hiểu gì cả; tôi hết sức lo lắng và sợ hãi, sợ sẽ theo học không kịp chương trình, sợ sẽ làm ba mẹ thất vọng. Không còn cách nào khác, tôi buộc phải luôn tự nhủ với bản thân rằng: “Hãy cố lên, hãy khắc phục khó khăn!” Ngoài giờ học trên lớp, tôi còn đi làm thêm để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người bản xứ, nâng cao và rèn luyện khả năng nghe nói của mình, hơn nữa là để kiếm thêm chút đồng lương ít ỏi phụ giúp gia đình mình. Trên người tôi luôn mang theo một cuốn từ điển nhỏ, tiện cho việc tra cứu khi cần thiết và những lúc rảnh rỗi cứ lấy ra xem, nhờ thế mà trong bao nhiêu năm qua tôi bổ sung cho mình không ít vốn từ vựng.
Bốn năm Đại học cũng thấm thoắt trôi qua, và thế là tấm bằng tốt nghiệp ngày đêm mong chờ cuối cùng cũng đã lấy được về tay. Tôi vô cùng mừng rỡ, tháng 9 năm 2011 trở về Việt Nam, tôi may mắn được nhận vào dạy tiếng Hoa ở một trung tâm ngoại ngữ tại Q1, thành phố Hồ Chí Minh. Sau kinh nghiệm vài tháng làm quen với môi trường giáo dục, dần dần cũng tự tin hơn trong công tác đứng lớp giảng dạy, tôi xin vào trường Đại học Sư phạm khoa Trung làm giáo viên thỉnh giảng. Nhưng thất vọng thay mỗi một học kỳ 4 tháng, tôi mới nhận được lương của mình, nhưng khi tiền lương về tay thì chỉ vẻn vẹn có 3,500,000 VNĐ trong suốt 4 tháng mà thôi. Buồn thì có buồn nhưng tôi không vì thế mà nản chí, tôi nghĩ chắc có lẽ học vấn của mình chưa đủ nên lương hướng không được như mong muốn, thế là tôi quyết định tiếp tục theo đuổi sự nghiệp học vấn trở về trường Đài Đông mà theo học thạc sỹ.
Trở về trường cũ, được thầy cô thương yêu giới thiệu tôi đến một trường cấp 3 ở tỉnh Đài Đông để nhận vai trò là giáo viên dạy tiếng Việt cho học sinh của trường. Đó lại là một trải hoàn toàn mới lạ đối với một du học sinh như tôi, tôi vô cùng vinh dự, dạy được một học kỳ lớp học đành phải giải tán vì do số lượng học sinh năm thứ hai quá ít không đủ để mở lớp. Thế là tôi lại bớt đi một khoảng thu nhập nhưng nhờ có lớp học này mà tôi đã có ý tưởng cho bài luận văn thạc sỹ của mình.
Thật sự có rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống của tôi, nhưng ngoài nỗ lực cố gắng để khắc phục ra thì cũng không còn có cách nào nữa. Chỉ mong rằng sau khi tốt nghiệp văn bằng thạc sỹ thì cuộc sống của tôi sẽ cải thiện nhiều hơn để có công việc tốt giúp đỡ nhiều hơn cho gia đình mình.
Sunrise / Keberanian / Tidak ada / pengantin asing Sudah hampir 3tahun, aku dan anak-anakku berimigrasi ke negara Sakura ini. Banyak teman-teman yang bertanya ,” Kog bisa sih sampe ke Jepang?”… “Enak yah..tinggal di Jepang…?” “Iri banget deh..sama kamu…” Begitulah reaksi teman-temanku setelah tau aku imigrasi keJepang. Memang, bagi sebagian orang, bisa tinggal dinegara maju seperti Jepang merupakan … Continue reading “Keberanian”
Sunrise / Keberanian / Tidak ada / pengantin asing
Sudah hampir 3tahun, aku dan anak-anakku berimigrasi ke negara Sakura ini. Banyak teman-teman yang bertanya ,” Kog bisa sih sampe ke Jepang?”… “Enak yah..tinggal di Jepang…?” “Iri banget deh..sama kamu…” Begitulah reaksi teman-temanku setelah tau aku imigrasi keJepang. Memang, bagi sebagian orang, bisa tinggal dinegara maju seperti Jepang merupakan hal yang menyenangkan dan membanggakan. Begitu juga bagiku, tawaran ini kuanggap berkat bagiku. Aku senang sekali, setelah 7tahun lamanya aku dan suami hidup terpisah. Anak-anak tinggal diTaiwan bersamaku, sementara suamiku , dia bekerja sebagai koki diJepang . Kami sekeluarga hanya bisa berkumpul 6bulan sekali, kurang lebih 2minggu . Bisa imigrasi ke Jepang membuatku senang karena kami sekeluarga akan segera berkumpul, setelah sekian lama anak-anak tumbuh besar tanpa ada sosok ayah yang menemani. Tapi disisi lain, memulai hidup diJepang adalah merupakan suatu tantangan berat untukku. Aku dan anak-anak harus memulai segala sesuatunya dari nol. Dihari pertama aku menginjakkan kaki dinegara sakura ini, serasa ada berton-ton beban berat dipundakku. Yah.. Hanya berbekal keberanian saja, aku siap memulai petualangan ku. Tiba-tiba saja, pikiranku serasa kembali ke13 tahun yang lalu. Yuppp.. Saat pertama kalinya aku menginjakkan kaki ku diTaiwan dan menjatuhkan pilihan untuk menikah dengan suamiku. Saat itu usiaku hanya 20tahunan, tergolong usia yang muda memang. Hanya berbekal tekad dan keberanian untuk bisa hidup lebih baik dinegara orang dan bisa membantu ekonomi keluargaku yang terpuruk waktu itu, karena kecanduan ayahku terhadap judi..aku memutuskan berhenti dari kuliahku yang belum setahun, berangkatlah aku keTaiwan.. Ampun..nekad benar aku..!!! Sesampainya aku diTaiwan, walaupun hanya ada perasaan asing dan kesepian yang menyelimuti, tapi kujalani hari-hari ku dengan penuh harapan. Orang rumah dan suami baik dan sayang padaku.. Cukup membuatku merasa hangat dan betah..Hari demi hari kulewati.. Aku mulai sibuk belajar mandarin, belajar memasak, dan mulai ikut membantu usaha suami.. Aku pun hamil dan melahirkan putra pertamaku. Tapi ternyata, tidak semuanya berjalan semulus yang kuharapkan.. Usaha katering(辦桌生意) yang dijalani suami , mengalami krisis keuangan dan bankrut. Suamiku terlilit hutang dalam jumlah besar. Aku tau.. Mimpi burukku akan segera tiba..” Aku harus bagaimana..?? ” tanyaku dalam hati. Perasaanku kacau balau saat itu… Resah dan cemas memenuhi pikiranku. Waktu itu, aku sedang dalam masa kehamilanku yang ke2, putraku baru berumur 3tahun. Hari-hari kulewati dengan berat sekali, menghadapi tagihan hutang, serta beban berat untuk persiapan menyambut kelahiran anak ke2 kami. “Harusnya aku berbahagia saat ini..tapi mengapa malah hal buruk ini yang menimpa ku saat ini..?? ” Sampai pada suatu hari, suami mendapat tawaran untuk kembali kerja diJepang. Dan atas pertimbangan bersama, suami memutuskan untuk kembali bekerja diJepang. Jujur aku sedih, tapi ini adalah salah satu pilihan terbaik buat kami. Dengan harapan gaji yang lebih tinggi, sebagian dapat dipakai untuk melunasi hutang dan sisanya untuk biaya hidupku dan anak-anak. Suamiku berangkat keJepang pada saat putriku baru berumur belum genap 2bulan. Mulai detik itu, tanggung jawab untuk menjaga ke2 anak dan bapak mertuaku yang mulai sakit-sakitan terpaut dipundakku. Sungguh berat, berat sekali rasanya… “Lengkap sudahlah penderitaanku..” .. “Aku merasa Tuhan jahat dan tidak adil padaku. Akulah wanita yang paling malang sedunia ini. ” Begitulah keluhanku setiap detiknya. Aku sempat stress dan depresi, setelah kepergian suamiku keJepang. Aku hanya bisa menangis… Tapi didalam semua kepahitan dan kesusahanku ini, selalu saja ada malaikat-malaikat yang mengelilingi dan membantuku. Mulai saat itu aku sadar, Tuhan baik dan sayang padaku, aku seharusnya bersyukur… Anak-anak membutuhkan ku, aku harus tegar dan bangkit dari keterpurukanku. Aku pasrah, akan kuterima dan kuhadapi semua ini dengan berani. “Semua akan baik-baik saja, badai akan segera berlalu .. ” , kuhibur diriku setiap saat. Begitulah, 7tahun lamanya kulewati hari-hariku tanpa suami. Mengasuh anak, merawat bapak mertua dan memulai bisnis menjual sarapan pagi. Banyak sekali hal dan hikmah yang kudapat selama 7tahun ini. Aku menjadi sosok pribadi yang mandiri dan tegar. Aku belajar menghadapi berbagai masalah seorang diri. Ada kalanya aku merasa beruntung karena selalu ada yang menolongku. Aku bersyukur sekali … Terkadang, aku merasa salut pada diriku sendiri.. “Kog bisa yah aku menghadapi semua ini ?!?” Kunci dari semua ini, hanya satu … “Keberanian !!” Kalau hidup ibaratnya medan perang, keberanian dan tekad adalah senjata yang kumiliki untuk bertempur dimedan perang. Dalam menghadapi segala macam rintangan dan kesulitan, kita membutuhkan sebuah keberanian. Keberanian untuk memutuskan, memulai, menghadapi dan menjalaninya. Saat ini.. Jalan hidupku mungkin masih jauh dari keberhasilan , tapi aku yakin aku akan meraihnya suatu hari nanti.. Apapun yang akan menghalangi jalanku, aku akan tetap kokoh dan tidak akan goyah lagi .. Selesai.. ==Terima Kasih==
Merita raonamia / Sakura yg kau sia siakan / Justo lasso / tenaga kerja asing Nama saya naila bisa di panggil ila,umur saya 21taun,saya dapat job jaga ama,dia masih bisa jalan,hanya saja dia agak rabun karena kadar gula terlalu tinggi mengakibatkan pembuluh darah ke retina lancar mengakibatkan penglihatan nya terganggu, ama punya 1 orang anak yaitu ayi,sebelum saya … Continue reading “Sakura yg kau sia siakan”
Merita raonamia / Sakura yg kau sia siakan / Justo lasso / tenaga kerja asing
Nama saya naila bisa di panggil ila,umur saya 21taun,saya dapat job jaga ama,dia masih bisa jalan,hanya saja dia agak rabun karena kadar gula terlalu tinggi mengakibatkan pembuluh darah ke retina lancar mengakibatkan penglihatan nya terganggu, ama punya 1 orang anak yaitu ayi,sebelum saya datang ayi lah yg merawat dan menjaga ama,lebih dari 5 taun ayi berhenti bekerja,tidak pernah libur,pergi berkumpu dngan teman2 nya sj dia tidak pernah.usia ayi sekitar 50,dia belum menikahi dia jg tidak punya teman laki-laki,selama itu dia hanya fokus di rumah merawat ibunya.
Ayi pernah menceritakan tentang kisah hidupnya,masa kecilnya,masa perjuangan nya,masa kelam nya.dia bertanya kepada saya kenapa km pergi ke Taiwan,saya menjawab ayah saya meninggal 5 tahun yg lalu ibu saya hanya penjahit adik saya 2 masih sekolah butuh biaya,saya tidak mungkin membiarkan mereka terpuruk,ayi bertanya lagi padaku” kenapa km seperti itu? Kmu juga punya masa depan apa kamu tak memikirkan masa depan mu?” saya pun menjawab saya iklas membantu membahagiakan mereka,saya yakin Tuhan akan memberikan kebahagiaan jika kita mau membahagiakan orang lain, saya salut dengan mu yg ceria,dan dewasa di saat usia mu yg masih belia.
Ayi menceritakan kehidupan nya,ayahnya hanya tukang becak,lulus sd ayi membantu ama jd buruh cuci baju,setelah usia 18 ada teman mengajak ayi kerja jd pelayan lestoran di situ ayi kenal dengan pemilik lestoran cinta bersemi diantara keduanya kata orang jawa tresno jalaran soko kulino,ga tau kalo kata orang cina gimana,namun takdir menulis kan cerita lain,orang yang ayi impikan menjadi teman hidupnya lebih memilih menikah dgn wanita lain,karena ayi hanya pelayan lestoran,tidak mungkin berbanding dengan pemilik lestoran seorang kaya.sejak saat itu ayi bersumpah akan punya lestoran,dia bekerja mengumpulkan uang sebanyak mungkin, akan dia tunjuk an pada lelaki itu bahwa ia akan menyesal telah mencampakan nya,saking ia kerja keras ia lupa akan menikmati hidup,harapan dan keinginan sudah ia dapat kan tp hati nya kosong dia tidak menemukan cinta,tak menemukan kebahagiaan yg sebenarnya,
Saya bertanya pada ayi ” apa ayi masih menyimpan luka itu” ayi menjawab dengan lantang ” tidak”, lalu kenapa ayi tidak membuka pintu hati ayi,,keluar lah ayi,banyak teman 2 menunggu mu di luar sana, berbahagia lah,,sakura di yamingsan yg mekar cantik,matahari terbenam di tamsui jg indah, pergilah menikmati hidup ayi,,
Sejak saat itu setiap saptu minggu ayi pergi liburan.dan sepertinya dia juga sudah lupa pada masa lalu nya,kata anak kekinian MOVEON gitu,,
Ayi pun berkata pada ku,” terima kasih ila kamu telah memberi ku dukungan,membantu membuka jendela hati ku”,
Aku pun menjawab sama sama ayi tetap semangat ya…
Nurhayati / Di Balik Gelar Nyonya Besar / Tidak ada / tenaga kerja asing Di Balik Gelar Nyonya Besar Kegagalan bukan akhir dari semuanya, tapi awal kita untuk menuju kesuksesan. Pengalaman adalah guru terbesar dalam hidup ini. Dari situ aku banyak belajar arti kehidupan yang sesungguhnya. Kerasnya kehidupan di Formosa mengajarkan diri ini lebih dewasa lagi dalam menyikapi … Continue reading “Di Balik Gelar Nyonya Besar”
Nurhayati / Di Balik Gelar Nyonya Besar / Tidak ada / tenaga kerja asing
Di Balik Gelar Nyonya Besar
Kegagalan bukan akhir dari semuanya, tapi awal kita untuk menuju kesuksesan. Pengalaman adalah guru terbesar dalam hidup ini. Dari situ aku banyak belajar arti kehidupan yang sesungguhnya. Kerasnya kehidupan di Formosa mengajarkan diri ini lebih dewasa lagi dalam menyikapi segala hal. Pemberangkatanku yang pertama, tidak membawa kesuksesan. Namun, tidak membuatku putus asa. Perjuanganku belum selesai sampai di situ, untuk menyekolahkan ketiga adikku dan membahagiakan keluarga. Sekarang pemberangkatan yang kedua kalinya, aku harus finis kontrak–pulang membawa kesuksesan–walau seberapa beratnya kerjaanku nanti. Masih kugantungan asa ini di negeri Formosa, menggapai mimpi yang tertunda.
*****
Maret 2008, kuinjakan kaki di bumi Formosa, tepatnya di daerah Taichung City. Di sini aku bekerja menjaga seorang kakek yang kedua kakinya habis dioprasi, karena kecelakaan. Tuan bernama Jung Ta Wei dan Nyonya Lee Hua Mei, keduanya seorang guru, sehingga mereka jarang berada di rumah. Semoga Tuan dan Nyonya mengerti tata cara memperlakukan pekerjanya dengan baik, serta mengerti tentang hak dan kewajiban pekerjanya. Masa-masa adaptasi selama satu bulan kadang sulit kulewati–mencoba menyibukan diri dengan kerjaan–tak terasa waktu begitu cepat berlalu.
Kakek yang aku rawat lumayan baik, walau terkadang dia sering marah-marah. Mungkin dia marah karena menahan rasa sakit di kakinya itu. Tapi, dugaanku salah. Dia marah bukan menahan rasa sakit di kaki, tapi sakit dibatinnya. Di rumah ini kakek bagaikan mekanik, mereka menganggap kakek ada namun tak pernah mengajak dia bicara, kedua cucunya pun tak pernah menyapanya.
“Aila, maafkan aku karena telah memarahimu,” ucap kakek sambil menarik napas dalam-dalam.
“Tidak apa-apa, Kakek. Boleh aku tahu, kenapa mereka tidak pernah bicara denganmu?” tanyaku.
“Menantuku, Lee Hua Mei tidak suka sama aku, gara-gara masalah uang. Dulu keluarganya meminjam uang puluhan juta, namun tak mau membayarnya. Sehingga terjadi pertengkaran besar, sampai sekarang dia membenciku begitu juga dengan anakku. Ah, sudah jangan membahasa masalah ini lagi,” jawab kakek menitikkan air mata.
“Maaf Kakek, jika aku tidak sopan,” ucapku.
Kakek hanya menjawabnya dengan senyuman, dan aku kembali melanjutkan pekerjaan.
Sekarang aku mulai paham dan bisa merasakan apa yang kakek rasakan. Kadang melihatnya kasihan, saat Kakek makan tak pernah satu meja dengan mereka. Seolah mereka jijik jika makan bersama Kakek, di raut wajahnya penuh kesedihan. Tuan Jung yang bertubuh gemuk, perutnya buncit kaya orang hamil sembilan bulan itu, beliau walaupun kepala rumah tangga tak berani membantah perintah istrinya–Nyonya Lee–yang berkuasa dan harus mematuhi perintahnya. Nyonya Lee–dia yang memiliki tubuh ramping dan wajah cantik–selalu menjaga penampilan dan kecantikannya. Sehingga aku dilarang untuk memakai pakaian ketat disaat bekerja, takut kecantikannya tersaingi olehku. Nyonya Lee tak peduli dengan kebutuhan rumah tangga, sepeser pun beliau tak pernah memberiku uang belanja, semuanya dari kakek. Nyonya Lee bisanya cuma ; makan, tidur, main game di laptop serta bekerja.
Lambat laun keadaan kakek semakin membaik, dia sudah bisa berjalan walau menggunakan tongkat. Namun, ini bukan meringankan pekerjaanku. Tapi, kerjaan malah tambah banyak. Selain membersihkan rumah enam lantai, aku harus bekerja di rumah temannya Nyonya Lee.
“Aila, mulai besok pagi kamu bantu bersih-bersih di rumah temanku. Dia akan kasih kamu uang, lumayan buat jajan,” ucap Nyonya Lee berharap aku mau menurutinya.
“Tapi, Nyonya. Gimana dengan Kakek dan kerjaan rumah?” ungkapku berharap Nyonya memahaminya.
“Sekarang Kakek sudah bisa berjalan, serta kerjaan rumah bisa kamu kerjakan malam hari,” jelasnya.
“Maaf Nyonya, saya tidak bisa. Kalau seperti itu saya kerepotan. Sore hari saya harus menjemput anak Nyonya pulang sekolah, lalu masak dan mengurus kakek, kemudian lanjut pekerjaan rumah. Terus kapan saya istirahatnya, Nyonya?” ungkapku padanya semoga Nyonya mengerti.
“Sudahlah, jangan banyak ngomong! Pokoknya besok kamu harus pergi bekerja di rumah temanku itu,” ucapnya dengan nada sinis. Mau tak mau, aku harus menuruti perintahnya. Padahal, kerjaan di rumah sendiri menumpuk.
*****
Embun pagi masih menyelimuti bumi, tetesan airnya membasahi dedaunan yang menjadi segar. Beda denganku, tetesan embun tidak memberikan kesegaran pada tubuh ini, seperti semangat kerjaku hilang. Terasa malas untuk pergi bekerja di rumah orang lain. Pagi ini, Nyonya Lee yang mengantarku ke rumah temannya itu.
“Aila, cepat kita pergi! Aku tidak punya banyak waktu, karena aku juga harus bekerja,” ucapnya.
“Iya, Nyonya,” jawabku sambil berlari menuju mobil Nyonya Lee.
“Kamu harus ingat jalannya, besok kamu pergi sendiri,” ungkap Nyonya Lee seraya menancap gas dengan kecepatan tinggi.
Sepanjang jalan aku terus mengamati nama jalannya. Berharap esok pagi, ketika aku pergi sendiri tidak kesasar. Saat itu juga, aku kurang istirahat karena pulang dari rumah sahabatnya masih membersihkan rumah Nyonya Lee. Kakek memarahiku, agar aku tidak bekerja lagi di rumah orang lain.
“Aila, kamu di sini itu tugasnya merawatku bukan membersihkan rumah orang lain. Satu hari NT 100 ini sangat keterlaluan,” ucap Kakek merasa iba padaku.
“Aku juga tahu, Kakek. Tapi, aku tidak bisa melawan perintah Nyonya Lee, dia adalah majikanku. Aku bicara juga percuma, Nyonya Lee tetap memaksaku bekerja di rumah temannya. Mungkin kakek yang bicara, dia tak akan berani lagi mempekerjakanku di rumah orang lain,” ungkapku panjang lebar berharap kakek memahamiku.
Kakek hanya terdiam, sungguh tak mungkin dia bertatap muka dengan menantunya, bicara tentang masalahku ini. Karena sudah lama sekali, mereka saling diam. Yang dikatakan kakek memang benar, satu hari NT 100 sangat keterlaluan, karena uang segitu tidak cukup untuk uang jajanku, atau hanya sekadar untuk membeli obat jika badan sakit. Semenjak kerjaanku double, tubuh ini sering sakit–kecapean. Nyonya Lee walaupun beliau seorang guru, tapi tak punya hati nurani. Mata hatinya seperti sudah dibutakan oleh uang. Padahal uang banyak tak akan dibawa mati. Sikapnya yang masih seperti anak kecil membuatku jengkel.
Jam dinding menunjukan pukul 11:30 menit, sudah larut malam. Ada sebagian orang sudah terlelap dengan tidurnya, beda denganku masih bertarung dengan pekerjaan rumah yang masih menumpuk. Saat itu, aku sedang menyetrika baju–Nyonya Lee berteriak memanggilku–nadanya yang begitu nyaring membuat gending telinga ini seakan mau pecah. Kumatikan setrikaan dan segera menghampiri dirinya.
“Ada apa, Nyonya?” tanyaku.
“Perut saya laper, kamu bantu saya belikan makanan di pasar malam,” ungkapnya.
“Baik, Nyonya,” jawabku singkat, seraya pergi meninggalkan dirinya.
Di bawah terangnya lampu jalanan, aku masih mengayukan sepeda, menelusuri jalan yang mulai sepi. Jarak antara rumah dengan pasar malam itu lumayan jauh, jika di tempuh menggunakan sepeda ontelku ini, sekitar tiga puluh menit baru sampai. Lamannya kaki ini mengayunkan sepeda akhirnya sampai juga, aku segera membeli makanan yang Nyonya Lee pesan, kemudian langsung pulang.
Kuayunkan sepeda dengan cepat, takut Nyonya Lee marah-marah. Namun, dari belakang terasa ada orang yang mengintaiku. Pikiran mulai takut tidak karuan, sesekali aku menengok ke belakang–dua orang polisi–mengintaiku. Mau apa mereka berdua mengikutiku? Rasa penasaran mulai merasuk dalam pikiran, detak jantungku ikut berdenyut kencang. Dua polisi itu, langsung menghalangi jalanku.
“Stop!” Silakan turun dari sepedamu! Kami berdua akan memeriksamu,” ucap seorang polisi yang berbadan kekar dan tinggi, tatapan mata elangnya menatap wajahku tajam.
“Ada apa, Pak?” tanyaku penuh ketakutan.
“Kamu orang mana?” tanya Pak polisi bermata elang itu.
“Saya orang Indonesia, Pak,” jawabku.
“Kamu pasti orang kaburan, ya?” tanyanya lagi.
“Bukan, Pak. Saya pekerja resmi, saya tidak kaburan,” jawabku.
“Terus kamu ngapain malam-malam ke luar? Mana KTP-mu?” tanyanya lagi, dengan nada tinggi.
“Saya hanya ke luar untuk membeli makanan. Sebentar, KTP-nya saya cari dulu,” ucapku seraya membuka dompet kecil mencari KTP sebagai bukti bahwa aku bukan BMI kaburan.
“Okay.”
“Ini Pak, KTP saya!” kusodorkan KTP itu padanya.
Dua orang polisi itu memandangi wajahku dengan seksama, kemudian mereka mengembalikan KTP itu dan mempersilakan aku pergi.
“Alhamdulilah, rasanya lega hati ini,” gumamku sembari menarik napas dalam-dalam.
Kupercepat ayunan sepeda, takut Nyonya Lee menungguku terlalu lama. Sepeda ontel kupakirkan di depan rumah dan tak lupa menguncinya. Tangan ini mulai membuka gagang pintu, sambil menarik napas berharap Nyonya tak ada di ruang tamu. Kreekkk … pintu terbuka, mataku terbelalak kaget, ternyata Nyonya Lee sudah berada di hadapanku.
“Aila, kamu beli makanan itu di Hongkong, ya? Lama banget, tidak tahu kalau perutku sudah keroncongan,” cerocosnya.
“Maafkan saya, Nyonya. Tadi, saat perjalanan pulang ada polisi mengintai saya dan di introgasi olehnya,” jelasku semoga Nyonya mengerti.
“Iya, sudah. Mana makanannya!” ucapnya.
Aku pun memberikan makanan itu pada Nyonya Lee, dan langsung melanjutkan pekerjaanku yang tertunda.
*****
“Ting … tong … ting … tong … ting … tong ….”
Suara bel pintu berbunyi, aku berlari segera membukanya. Ternyata Nona Lan Jie Yi–temannya Nyonya Lee–dia datang pasti akan memberikan uang gajiku pada Nyonya Lee. Kupersilakan duduk, kemudian aku langsung pergi memanggil Nyonya Lee.
Mereka pun mulai bercakap. Sementara, di balik pintu dapur yang berdekatan dengan ruang tamu, aku menguping pembicaraan mereka. Nona Lan Jie Yi menyerahkan semua hasil keringatku pada Nyonya Lee, kurang lebih sekitar NT 25.000, jumlah uang yang lumayan besar dibandingkan gaji pokokku. Aku yang melihat dan mendengar percakapan mereka sangat menyayat hati, Nyonya Lee sedikitpun tak pernah punya rasa bersalah. Beliau seenaknya saja memakan uang hasil keringatku. Setelah mendapatkan semuanya, beliau tertawa bahagia. Nona Lan Jie Yi, tak berbincang banyak hal, setelah uang itu diterima Nyonya Lee, dia segera pamit pergi karena ada keperluaan.
Nyonya masih menghitung lembar demi lembar uang yang ada di tangannya, sesekali beliau tersenyum lebar. Beliau tertawa bahagia di atas deritaku. Ketika tertawa lepas, tangannya menyentuh bagian dada. Beliau berhenti tertawa, raut wajahnya mulai pias pudar. Aku yang masih berada di balik pintu dapur, pergi menghampiri dirinya.
“Maaf, Nyonya kenapa?” tanyaku sedikit cemas.
“Bagian payudara saya tiba-tiba sakit, begitu juga kepala. Sakit banget. Tolong panggilkan Tuan Jung, bilang antar saya ke dokter,” ucapnya dengan nada meringis kesakitan.
“Baik, Nyonya,” jawabku.
Aku pun memanggil Tuan Jung, langsung berbicara padanya sesuai apa yang Nyonya Lee katakan. Sebenarnya aku sering melihat Nyonya Lee kesakitan seperti itu, cuman kali ini rasa sakitnya tidak bisa beliau tahan lagi, dan minggu-minggu ini rambut Nyonya Lee mulai rontok. Aku mengetahuinya saat merapikan meja rias beliau, dibagian sisirnya banyak rambut yang nyangkut. Penasaran. Jadi selama ini Nyonya Lee punya penyakit apa? Entahlah, aku tak mau memikirkan beliau.
“Aila, ayo bantu Nyonya Lee masuk ke dalam mobil!” teriak Tuan Jung.
“Baik, Tuan,” jawabku.
Tuan Jung menyalakan mobil tergesa, beliau sangat khawatir dengan keadaan istrinya. Rasa sakit yang mulai menggerogoti tubuh Nyonya Lee membuat raganya lemas tak berdaya. Tuan Jung, sudah tahu dari awal penyakit yang didera isterinya. Tuan Jung membawa isterinya ke dokter pribadinya bernama–Wang Liu Zhen–dokter yang menangani penyakit isterinya itu. Dokter Wang membawa Nyonya Lee ke sebuah ruangan untuk diperiksa penyakitnya. Sementara, aku dan Tuan Jung menunggu di luar. Sepuluh menit berlalu, dokter Wang ke luar dari ruangan dan membicarakan tentang penyakit Nyonya Lee pada Tuan Jung.
“Maaf, Tuan Jung. Saya mau memberitahukan bahwa daging yang tubuh di dalam payudaranya Nyonya Lee sudah membesar, saya khawatir jika tidak segera di buang akar dari daging tersebut akan merambat kebagian tubuh lainnya. Tak ada cara lain lagi, harus segera di oprasi. Takut kankernya tambah parah,” ungkap dokter Wang sejelas-jelasnya.
“Iya, dokter kalau tidak ada cara lain, oprasi saja. Yang penting isteri saya bisa sehat kembali,” ucap Tuan Jung.
Aku tersentak kaget mendengar percakapan mereka, jadi selama ini Nyonya Lee punya penyakit kanker payudara. Pantas saja rambut Nyonya Lee sering mengalami kerontokan yang begitu banyak, bagian rambutnya menipis dan botak. Besok, Nyonya Lee akan dioprasi bagian payudaranya. Beliau pasti setres berat, karena kecantikannya mulai pudar dan tubuhnya semakin kurus. Walaupun Nyonya Lee sakit, aku masih tetap bekerja di rumah temannya itu. Terkadang lelah juga, kerja mondar-mandir dari rumah temannya, terus rumah sendiri dan malam menjaga Nyonya Lee di rumah sakit.
Aku terdiam di sudut pojok kamar pasien, batin menangis saat lelah menghampiri. Tidak bisa apa-apa, selain menuruti perintahnya itu. Mungkin aku orang bodoh, yang mudah dimanfaatkan olehnya. Karena kebaikan hatiku, sehingga aku tidak melaporkan masalah ini ke pihak konseling. Pernah melaporkan ke pihak agensi, namun mereka tak pernah mendengarkan jeritan hatiku. Seolah tak peduli dengan tugasnya–membantu BMI jika ada masalah–mereka menanggapinya dengan cuek, sama seperti Nyonya Lee. Kalau uang sudah ditangannya, bisa lupa segalanya tidak pernah peduli. Sehingga sekarang raganya terdampar di ranjang, namun di mata hati beliau tetap yang ada hanyalah uang.
Inilah kisah di balik gelar Nyonya besar, yang telah banyak memakan uang hasil keringat orang lain. Tidak takut azab dari Tuhan, walau raganya sekarang mulai merapuh. Harusnya beliau segera sadar, karma itu pasti ada. Mungkin rejekiku hanya segitu, aku hanya bisa mensyukurinya. Tak terasa akhirnya aku kerja di sini sampai finis kontrak. Pulang membawa kesuksesan dan sejuta cerita tentang kehidupan di negeri Formosa.
Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài CÁNH CHIM DI CÔNG Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê … Continue reading “CÁNH CHIM DI CÔNG”
Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài
CÁNH CHIM DI CÔNG
Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê hương, ai cũng muốn gần bố mẹ và mỗi người có một lý do khi mong muốn đó chưa thành. Ai cũng hỏi tại sao? Tại sao ư? Biết trả lời thế nào? Cũng đành nói đó là số phận thôi. Có người hiểu, có người không, có người cười, có người đố kỵ, có người coi thường và cũng có người thương cảm. Có nhiều điều muốn nói, muốn bày tỏ nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, viết như thế nào.
Tôi, một thằng con trai sinh ra và lớn lên trên mãnh đất Tây Ninh với ngọn núi Bà Đen cao sừng sững chọc ngang trời; nơi hồ Dầu Tiếng chảy quanh năm bồi đắp phù sa cho miền đồng bằng có những vụ mùa màu mỡ; nơi mà nắng thì cháy da, mưa thì lầy lội. Nhưng người dân quê tôi vẫn ngày ngày bám lấy từng mảnh đất, từng cánh đồng, từng con kênh tiêu mặc cho thời tiết có khắc nghiệt tới đâu. Quả thật, Tây Ninh mùa nắng thì khô cạn, kênh thì không có nước cung cấp cho ruộng đồng, ba mẹ tôi phải ngày ngày đội cái nắng nóng gay gắt để tác từng gàu nước tưới cho những thửa ruộng, mưa thì hoa màu ngập úng không thu hoạch được gì. Chính vì thế, ngôi nhà của chúng tôi, một ngôi nhà vách lá cột xiêu, một ngôi nhà chỉ vỏn vẹn 2 cái giường là chổ ngủ cho cả 7 con người, mưa thì dột nát. Từ lúc còn bé chị em tôi đã phải ra đồng phụ giúp ba mẹ, nhổ cỏ, bắt sâu đến tưới nước cho ruộng, mùa gặt thì vác từng bó lúa bó mạ, người lúc đấy thì bé xíu, đen nhẻm nhưng lại nhanh thoắt và làm được việc lắm. Nhà tôi nghèo lắm, có những bửa cơm chỉ vỏn vẹn nồi cơm nấu và một chén nước mắm mà nuôi sống cả bảy con người. Tôi còn nhớ lúc chị em tôi còn đang ngủ, trời mưa như trút nước, mưa như hờn như dỗi, mưa như mồ hồi ba mẹ thấm mặn trên từng thửa ruộng nhưng có biết rằng mưa đã làm tuổi thơ của chị em tôi như cơ cực thêm khi giấc ngủ cũng không trọn vẹn. Những đêm ấy, chúng tôi phải gom tất cả thao, nồi chảo… tất cả các dụng cụ trong nhà để hứng từng chổ mưa dột, rồi ngồi co ro một góc không bị dột mưa như những con mèo ướt vì chẳng có một mảnh áo lành lặng mà mặc cho đủ ấm. Nhưng chúng tôi lại thích những ngày mưa ấy, nếu mưa tôi có thể ra đồng bắt ếch, câu cá số thì ăn
còn dư lại thì đem ra chợ bán lấy tiền đi học. Trời nắng thì cũng chẳng vui vẻ gì, một cái giường nhỏ cho cả 4 người thì làm sao ngủ được dưới cái nắng nóng của Tây Ninh. Nhưng chúng tôi có thể và hầu hết tuổi thơ của tôi lớn lên bằng những giấc ngủ như thế.
Ba mẹ tôi, người đã bương chảy cả đời để nuôi 5 chị em tôi ăn học, nhưng cái ăn đã khó thì cái học làm sao được trọn vẹn. Thế là, chị hai tôi, đang ở cái tuổi 12, ăn chưa no lo chưa tới, buộc phải nghỉ học đi học cho mình cái nghề may vá để đỡ đần ba mẹ, những vẫn không có gì khởi sắc cho gia đình. Cứ như vậy, con đường học tập của chị ba, chị tư đều phải gián đoạn để lo cho cái ăn cái mặc của gia đình, lo cho tương lai của hai đứa em nhỏ là tôi và em gái tôi, cũng để đỡ đần cho nổi cơ cực của ba mẹ đã ngoài lục tuần. Vậy là sau bao khó khắn, vất vả, sau sự hi sinh của ba mẹ và của ba người chị, tôi đã hoàn thành chương trình cấp 3 và bước vài giảng đường của một ngôi trường Đại học với ngành xây dựng, cứ tưởng sau 4 năm ở trường đại học sẽ có một cái nghề chính thức cới thu nhập ổn định lo cho ba mẹ, lo cho gia đình, lo cho đứa em gái đang theo học đại học, tương lai mình sẽ không còn cơ cực, không còn những thắng ngày đội nắng đội mưa vất cả của ba mẹ, không còn những giấc ngủ chập chờn trên cái giường chậc chội chứa cả 4 con người. Nhưng, ngày tôi cầm tấm giấy báo nhập học trên tay, trên chiếc xe đạp cũ kĩ chạy ù về nhà trên con đường đất đỏ, con đường mà mừa mưa đi học bùn đất cứ dín vào áo trắng vào giày, mùa nắng thì gió cuốn bụi mịt mù. Cứ như thế tôi chạy thật nhanh với niềm vui hớn hở về báo tin cho ba mẹ. Ba tôi cầm giấy trên tay mà mừng rưng rung nước mắt “cả đời chỉ nhìn thấy cỏ lúa, con trâu, con bò, con gà chứ có khi nào thấy cái giấy ghi con mình đậu đại học đâu”, mẹ tôi vui sướng không kiềm được cảm xúc, những giọt nước mắt đã chảy trên đôi má gầy gò, đôi môi rung rung: “ Trời ơi! Thằng Giàu nó đậu đại học rồi bây ơi”. Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn, để tôi được học đại học, ba mẹ đã bán cái ti vi trong nhà, cái vật quí giá nhất trong nhà vách của chúng tôi. Tôi còn nhớ, ngày nhỏ nhà chưa có tivi, chị em tôi phải chạy đi qua nhà hàng xóm để xem ké, nhưng cũng chẳng được ngồi đàng hoàng, phải núp ngoài cửa sổ, kiểng chân, đứa này đèo đứa kia trên vai mà xem . Nhưng vui thì người ta cho
xem, không thì chị em tôi lại ủ rũ về nhà khóc lóc. Ba mẹ thấy tội, chắt chiêu mua cho tụi nhỏ một cái tivi xem, chị em tôi mừng lắm… Bán tivi vẫn chưa đủ bầy gà, kể cả con bò mà ba mẹ vay vốn hợp tác xã để nuôi cũng theo đó mà ra đi. Và tôi cầm số tiền “ mồ hôi nước mắt” ấy lên sài gòn hoa lệ dưới sự lo lắng yêu thương của ba mẹ và chị.
Tôi lên Sài Gòn, choáng ngợp với sự xa hoa hoành tráng của thành thị, choáng ngợp với những ngôi nhà chọc trời những ngọn núi bà quê tôi. Bước vào cổng trường đại học, có rất rất nhiều sinh viên tỉnh lẻ như tôi, nhưng cũng có nhiều bạn mà có thể nói tôi và họ là 2 tầng lớp khác nhau.
Tôi quyết định ở kí túc xá để đỡ chi phí. Tôi vừa học vừa làm thêm để có thêm tiền trang trãi cho cuộc sống. Tôi bắt đầu bằng việc phục vụ cho nhà hàng tiệc cưới, sáng thì đến lớp, chiều 14h lại đi làm và chỉ có những ai trãi qua thời sinh viên, trãi qua công việc này mới biết nó cực đến mức nào.14h phải có mặt ở chổ làm sau đó phải làm tất cả công việc như bưng bê, lao chén bát, set up bàn tiệc. Công việc kể ra tưởng chừng đơn giản và nhẹ nhàng nhưng không phải vậy. Công việc bắt đầu lúc 14h đến tàn tiệc là lúc 23h với đồng lương ít ỏi là 90.000 VNĐ. Cầm số tiền trên tay đạp xe về kí túc xá, nhưng giờ đó thì kí túc xa nào mà còn mở cửa. Vậy là ngày đi làm đâu tiên về lại phải tìm ra trạm xe buýt và ngĩ lưng. Tay, chân mỏi nhừ, nhấc không lên, cơ thể mệt mỏi rã rời nhưng ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng về lại kí túc xá với tinh thần uể oải và tất nhiên phải lên lớp như bình thường nhưng tinh thần thì không được như vậy. Công việc phục vụ tiệc cưới thì chỉ vào những diệp cuối tuần. Và cuộc sống của năm đầu tiên đại học của tôi là như vậy, có những ngày cuối tháng chỉ làm bạn với mì gói, có những ngày không có gì trong bụng, thằng bạn cùng phòng nấu một gói mì mà cả bọn ngồi xung quanh chia nhau từng đũa.Với số tiền ít ỏi từ việc phục vụ chưa đủ tiền ăn lấy gì lo các khoản còn lại, chính vì vậy ba mẹ đã vay hội khuyến ở huyện để có tiền cho tôi sinh hoạt hàng tháng. Sau 2 năm đại học, số tiền nợ đã lên đến 32 triệu đồng. Nỗi khổ không dừng
lại ở đó, em gái tôi lại bắt đầu vào đại học, tay ba tôi lại chay sần nhiều hơn, mắt mẹ tôi lại sâu và nhiều vết nhăn hơn.
Với trách nhiệm của một đứa con trai trong gia đình, không cho phép tôi được trọn vẹn sống trong sự hi sinh của tất cả mọi người và càng không để tương lai đứa em gái nhỏ của mình lại trở nên cơ cực. Đọc được mẫu từ rơi ở trạm xe buýt có đăng tin tuyển lao động ở Đài Loan, mức lương hoàn toàn đủ để lo cho ba mẹ cuộc sống sung túc, lo cho đứa em gái đến giảng đường, xây lại cho ba mẹ ngôi nhà tranh cũ kĩ, rách nát, mua cho ba một chiếc xe Honda đàng hoàng cho đỡ vất vả trên con đường quê nghèo. Căn bệnh cao huyết áo mấy mươi năm qua của ba sẽ không còn trở đi trở lại nặng nề, khiến mỗi lần ba ra đồng mẹ cứ hồi hộp lo lắng cho ba có chuyện gì; căn bệnh đái tháo đường của mẹ cũng sẽ không biến chứng làm mẹ tôi phải thở dốc mỗi khi đường huyết lên xuống mà một đứa con như tôi khi chứng kiến điều đó thì không làm được gì ngoài con tim đang thắt lại. Rồi cứ như thế, tôi ngồi ở trạm xe buýt mà vẽ ra viễn cảnh tương lai mơ ước. Thế là, tôi quyết định sẽ xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Nhưng quên mất rằng để được làm nơi đó tôi phải mất 100 triệu để làm tất cả các loại giấy tờ. Một lần nữa lại trăn trở về khoản chi phí quá lớn kia. Tôi gọi về cho mẹ, mẹ tôi không hề đồng ý.
Mẹ: Ba mẹ hy sinh cả đời nuôi mày học đến đại học, giờ mày lại nghỉ học là sao con, ba mẹ còn sống, còn lo được cho mày mà!
Tôi: Nhưng mẹ ơi, nhà mình khổ, con út lại đi học đại học. Làm sao ba mẹ nuôi nổi hai đứa con hả mẹ? Tại sao con lại không được đi làm để giúp ba mẹ hả mẹ?
Mẹ: Nhưng mà nước ngoài chứ không phải nước mình con ơi, có quen ai đâu mà đi bên đó rồi ăn, mặc, ở như thế nào hả con?
Tôi: Mẹ à! Con lớn rồi, đã biết gì lợi cho tương lai con, gia đình mình. Con chịu được hết mẹ à!
Có lẽ ba tôi đứng gần đó, tôi nghe được tiếng thở dài của ba!!!
Hôm sau tôi về nhà, ngôi nhà cũ kĩ khi xưa nhưng đầy ấp tình thương hôm nay lại lạnh tanh màu buồn bã. Tôi đặt ba lô xuống, nhìn ba tôi vẫn đôi mắt đó nhưng hôm nay sao hốc mắt lại sâu hơn, đôi gò má lại nhô hơn và hốc hác hơn, đôi tay với những đường gân nổi lên dày cộm thì hôm nay lại lộ rõ hơn. Tôi nhìn sang mẹ, mái tóc bạc ngày nào như lại điểm thêm vài sợi, đôi mắt ngày nào sao giờ lại cứ đọng những giọt nước, đôi môi sao cứ rung rung và nghèn nghẹn, tay mẹ gầy guộc, chân mẹ lại thêm nhiều vết nức hơn xưa.
Tôi thương ba!
Tôi thương mẹ!
3 chị của tôi đều có gia đình riêng, nhưng cũng không khá giả gì để có thể đỡ đần ba mẹ. Mắt tôi cay xè, sóng mũi nồng. Quyết tâm trong tôi lại càng rõ ràng hơn. Một lần nữa mẹ tôi lại khóc khi nghe đến chuyện xuất khẩu lao động, ba tôi không đồng ý và cũng chẳng nói gì, uống từng ngụm trà. Tôi đọc được suy nghĩ trong hơi thở dài của ba, ba không muốn cho tôi đi làm xa, nhà chỉ có một đứa con trai có chuyện gì thì sao và còn nhiều lý do nữa nhưng cuối cùng ba tôi lại nói: “ Thôi cứ cho nó đi. Nó lớn rồi”. Câu nói của ba như xóa tan không khí lúc này. Nước mặt mẹ rơi nhiều hơn, mắt ba lại nhìn về xa xăm hơn như mong đợi điều gì đó ở tương lai của tôi và tôi đã được đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Một lần nữa, ba lại cầm quyển sổ đỏ của gia đình lên ngân hàng vay lấy số tiền cực lớn 150 triệu để cho tôi làm thủ tục xuất cảnh. Số tiền đó không biết cả đời làm nông của ba mẹ có thể dành dụm đủ hay không. Vậy mà… Tôi tự hứa với mình càng phải cố gắn và quyết tâm hơn nữa.
Tôi lên máy bay bằng những giọt nước mắt đưa tiễn của mẹ, của chị, của em gái, bằng cái vẫy tay của ba và vô vàng những lời dặn dò. Gạt nhanh nước mắt của một thằng con trai tôi bước vội vào nơi làm thủ tục. Hơn lúc nào khác, bây giờ cảm thấy yêu gia đình vô cùng. Nhưng, có những nổi đau vẫn mãi là nổi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Sau 3 tiếng ngồi trên máy bay, đoàn chúng tôi đã đến sân bay Đài Bắc. Thời tiết hoàn toàn khác Việt Nam, lạnh hơn mùa gió đông bắc về trên quê tôi. Mở ra trước mắt tôi bây giờ là một Đài Loan hoàn toàn xa lạ và khác hẳn. Ở sân bay Đài Bắc nó sang trọng và tiện nghi biết mấy. Xe đưa tôi và một vài người khác trong đoàn đến kí túc xá của công ty nơi chúng tôi sẽ làm việc tại đó. Thật khác với cảnh tượng những ngôi nhà sang trọng tôi thấy trên đường tới đây, thì nơi này là một căn phòng nhỏ hẹp với những chiếc giường tầng nằm kế nhau. Nhưng dù sao thì nó cũng kín và tiện nghi hơn ngôi nhà của tôi ở quê nhà.
Tôi nhớ nhà!!!
Ngày đầu tiên trong căn phòng mới, tôi không ngủ được, cứ suy nghĩ ngày mai mình sẽ làm việc gì ở công ty, mọi người làm chung sẽ đối xử với mình như thế nào? Và hàng ngàn câu hỏi lung lung trong đâu làm tôi không ngủ được. Hôm sau, tôi và một vài người hôm qua được dẫn đến xưởng sản xuất, nơi chúng tôi sẽ làm việc. Đây là một xưởng sản xuất sữa, vì là người mới nên công việc của tôi chỉ là làm những việc lặt vặt như khuynh vác trong xưởng mà thôi, công việc xem chừng nhẹ nhưng không nhẹ, không mệt nhưng rất mệt. Một ngày làm 8 tiếng nhưng thêm giờ tăng ca tất cả 12 tiếng về tới phòng ăn uống, vệ sinh cá nhân xong thì đã đến giờ ngủ và chỉ ngủ vì cả ngày rất mệt. Mặc khác, vấn đề ngôn ngữ làm tôi không thể hiểu được tất cả mọi người. tôi như bị cô lập ở nơi xa lạ này. Tôi có nghe được tin 2 người trong số những người đi chung trong đoàn hôm ấy đã bị chính phủ Đài Loan bắt giam vì tội đơn phương chấm dứt hợp đồng và khoản tiền họ phải đền bù cũng không hề nhỏ. Điều đó càng làm tôi phải cố gắn để gắn bó với nơi này hơn, cố gắn học lấy ngôn ngữ Đài Loan sau giờ làm, cố gắn tìm hiểu nhiều hơn nền văn hóa và con người ở đây để có thể dung hòa hơn.
Tính đến thời điểm này, tôi qau đây đã được 6 tháng, đã dần quen được nếp sống và nói được khá nhiều ngôn ngữ nơi đây. Có thể nói, công việc dần đã quen và thích nghi hơn với cuộc sống ở đây. Chính phủ ở Đài Loan rất quan tâm cho đời sống người dân di công sang đây. Làm cho những người lao động xa quê như tôi cảm thấy một phần nào đó ấm lòng. Tất cả là cuộc sống. Nhớ nhé các bạn, Trái Đất vẫn quay, thời gian vẫn trôi,đời người vẫn tiếp tục hãy làm cho cuộc sống của mình thực sự có ý nghĩa.
Cảm ơn thời gian đã cho tôi trưởng thành qua những nỗi đau và cảm ơn đơn vị tổ chức chương trình này cho tôi có cơ hội bày tỏ tấm lòng nơi đất khách này.