Habang May Buhay

Julius Canaveras / Habang May Buhay / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民 Mainit at maalingsangang tanghali. Ma-trapik ang kalsada. Sakay ng pampasadang jeep na minamaneho ni Tatay, kasama ko ang aking aking pamilya – si Nanay, si Tatay, dalawang nakababatang kapatid, at pamangkin, papuntang Manila. Ihahatid daw nila ko sa airport. Batid ko ang kalungkutan sa mga mata … Continue reading “Habang May Buhay”

Julius Canaveras / Habang May Buhay / Wala / dayuhang asawa 婚姻移民

Mainit at maalingsangang tanghali. Ma-trapik ang kalsada. Sakay ng pampasadang jeep na minamaneho ni Tatay, kasama ko ang aking aking pamilya – si Nanay, si Tatay, dalawang nakababatang kapatid, at pamangkin, papuntang Manila. Ihahatid daw nila ko sa airport. Batid ko ang kalungkutan sa mga mata nina Nanay at Tatay, malamang, mami-miss nila ako. Matatagalan din siguro bago ko makabalik ulit sa Pilipinas.

Panganay ako sa tatlong magkakapatid, lumaki sa isang simpleng pamilya. Si Tatay, isang matiyaga at pursigidong haligi ng tahanan, ay pumapasada ng jeep araw-araw para kumita at maipangtustos sa aming pang-araw-araw na gastusin sa bahay at iskwelahan. Si Nanay, isang mapagmahal at mapag-alagang ilaw ng tahanan, ang buong lakas na nag-aasikaso at nagbibigay ng aming mga kailangan sa bahay – kalinisan at kaayusan sa bahay, masarap na lutuin, mabango at malinis na mga damit, habang nagtatrabaho sa malayo si Tatay.

Bata pa lang ako, namulat na’ko sa kahirapan ng buhay. Minsan, para tulungan si Tatay sa mga gastusin, tumatanggap ng labada si Nanay sa dormitoryong malapit sa’min. Tinutulungan ko naman si Nanay. Ako ang humahakot ng labahin sa dormitoryo papunta sa bahay kung saan mano-manong nilalabhan ni Nanay. Ako din ang naghahatid ng malinis na mga damit sa umagang-umaga bago pumasok sa paaralan. Ilan lamang ang mga ito sa malaking hamon sa akin upang pagbutihin ang aking pag-aaral para balang araw ako naman ang tutulong sa’king pamilya.

Nagagalak akong ibahagi na naging iskolar ako mula sekondarya hanggang kolehiyo. Kaya’t lagi akong ipinagmamalaki nila Nanay at Tatay sa aming lugar.

Hanggang sa nakatapos ako ng kolehiyo sa kursong inhinyero sibil sa Unibersidad ng Pilipinas, ang pambansang pamantasan ng Pilipinas. Pinangarap ko kasing magdisenyo at magtayo ng aming magiging bahay kung papalarin sa hinaharap. Hanggang sa nakamit ko din ang lisensya para sa propesyon ko.

Ngunit hindi naging madali ang lahat. Halos wala rin akong maipon dahil sa hindi gaanong kalakihang sahod at mahal ng gastusin. Tumutulong din ako hanggang sa makatapos ng kolehiyo ang dalawa kong nakakabatang kapatid. Sa awa ng Diyos, nakamit din nila ang diplomang aming pinapangarap para sa kanila. Mahalaga sa’min ang edukasyon dahil laging ipinapaalala nila Nanay at Tatay na wala silang maipapamanang materyal at mamahaling ari-arian sa amin kundi edukasyon at mga turo para maging mabuting tao. Itong mga katagang ito ang lagi kong inspirasyon sa aking bawat gawain.

Baon ang pangarap na bumuo ng sariling pamilya sa malayong lupaing aking kinagisnan, nagdesisyon akong iwan ang aking trabaho sa Pinas at sundan ang aking asawa sa Taiwan. Punong-puno ng positibong adhikain at mataas na ekspektasyon ang aking puso’t isipan para sa desisyong manirahan at magtayo ng sariling pamilya sa Taiwan.

Sa halos tatlong buwan na ang nakalipas nung ikasal kami ng aking misis na Taiwanese, para bang kaytagal naming nagkawalay kung gaano namin na-miss ang isa’t isa. Sa dalawang unang bese kong nakadalaw dito sa Taiwan noong magkasintahan pa kami, kakaiba ang aking naramdaman yun dahil sa paniniwalang mas matagal na akong maninirahan dito. Pansamantala kaming nanirahan sa maliit na paupahang bahay sa Taichung. Nung mga unang buwan, medyo nakabisa ko na ang kapaligiran sa banyagang lupaing pinili kong mahalin, gaya ng pagmamahal ko sa’king asawa, sampu ng kultura nyang kinagisnan.

Lumipas ang marami pang buwan ngunit hirap ako sa paghahanap ng trabaho bilang inhinyero sibil. Nung panahong yun, wala pa ring bagong trabaho si misis kaya unti-unting nauubos ang aming pinansya. Laking pasasalamat namin at kahit papano, mabait ang kanyang ama at tinutulungan kami. Pero, ayaw ko sanang palaging umasa sa tulong ng aking biyenang lalaki.

Hindi ako tumigil maghanap ng trabahong angkop sa karanasan at pinag-aralan ko. Pero naging mailap ang swerte at tila walang pumapansin sa’king solidong resumé. Hindi pa ako nakaranas magtrabaho sa Taiwan. Hanggang sa natuklasan kong marahil ito’y nasa wikang Ingles. Batid kong hindi ganun katatas ang mga Taiwanese sa Ingles pero sa mga multinational na kumpanyang pinagpasahan ko ng aking resumé, inaasahan kong Ingles ang kanilang pangunahing lenguwahe. Ako’y nagkamali.

Naramdaman ko ang liit ng tyansa kong makapasok sa isang magandang kumpanya at magamit ang aking kwalipikasyon at espesyalisasyon. Hanggang sa napadpad kami sa isang agency na konektado sa isang semiconductor factory. Pareho kaming nag-apply ng misis ko at pareho din kaming natanggap. Ano pang mahihiling ko kung ito ang kaloob ng Maykapal sa panahong yun?

Ngunit wala pang isang buwan akong nagtatrabaho, para bang gusto ko nang bumigay sa hirap ng trabaho na marahil ay iba ito sa trabahong alam ko. Kaharap ang lampas kinseng makina, halos mabaliw ako kung paano gagawin ang aking trabaho kahit pa may ibang Pinay din na tumutulong at nagtuturo sa’kin. Hanga ako sa tatag, sipag at dedikasyon nila. Naging mabuti ko silang kaibigan sa loob ng factory. Lahat sila’y may kanya-kanyang kwento ng pagsusumikap para maiahon ang pamilyang iniwan sa Pinas. Lalong lumaki ang respeto ko sa kanila.

Hindi nagtagal, ako’y nagbitiw sa trabaho sa factory at tinanggap ang trabahong pang-inhinyero na ibinalita sakin ng kaibigan ko sa Dubai, UAE. Pinag-usapan namin ‘to ng misis ko at walang naging madaling paraan para tanggapin na kailangan ulit naming magkawalay. Ipinangako kong papasunudin ko sya sa Dubai kapag naging maayos na ang pakikianggkop ko sa pamumuhay sa gitnang silangan.

Pagkatapos ng ilang buwang malayo sa piling ng isa’t isa, muling nagkasama na ulit kami sa Dubai. Kami’y nag-renta ng isang maliit na espasyo na halos kasing laki lamang ng aming kama sa isang apartment na may hindi bababa sa beinteng rumerenta. Wala kaming ibang pagpipilian, kailangan naming makaipon ng pera kaya kailangan naming pagtiyagaan ‘to habang naghahanap pa ang misis ko ng trabaho sa Dubai. Kaso, hindi sya pinalad. Pakiramdam nya, dahil sa kaunting katatasan nya sa Ingles kya hindi sya makapasa sa pakikipanayam. Masakit mang tanggapin, lumalapit na mapaso ang visa nya. Hindi naglaon, kailangan na ulit naming magkawalay. Bumalik syang mag-isa sa Taiwan.

Muli na naman kaming naging konektado sa pamamagitan ng Skype. Mahirap ang kalagayan naming yun dahil sa diperensya sa oras ng aming lokasyon at talakdaan ng aming araw na walang trabaho. Nahihirapan na rin akong mamuhay mag-isa at malayo sa aking misis sa Taiwan at pamilya sa Pilipinas. Madalas, sa sobrang pagka-homesick ko, hindi ko maiwasang maiyak sa pagkasabik sa mga mahal ko sa buhay.

Pinag-usapan na lang namin ng misis ko na matapos ko lang ang isang taon ko sa trabaho ko at pwede nako magbakasyon sa Taiwan, hindi na muli akong babalik sa Dubai, para muling tuparin ang aming pangarap na pagbuo ng pamilya.

Lumipas ang araw, linggo, at buwan. Oras na ng pagbalik sa Taiwan dala ang kaunting naipong pera para makapagsimula ulit. Walang kasing sayang makita muli ang aking kabiyak na naghihintay sa aking pagdating sa paliparan.

Pakiramdam ko parang maraming nagbago sa Taiwan sa lampas isang taon kong pagtatrabaho sa gitnang silangan. Pero hindi pa rin nagbabago ang pagmamahal ko dito kaya ito pa rin ang binalikan ko. Sa pagkakataong ito, sa Hsinchu na kami nanirahan at nagsimulang muli.

Gaya ng dati, sa kagustuhan kong magtulong kami magkaroon ng mas malaking ipon, madaming pagsubok akong naghanap muli ng trabaho. Kasalukuyan syang nagtatrabaho sa isang factory sa Hukou noon. Hanggang sa aking subukang magturo ng Ingles sa ilang buxiban at preschool. Hindi ako masyadong bihasa sa pagtuturo sa mga bata pero dahil sa dala ng pangangailangan, kailangan kong gawin. Oo, mas malaki ang kita sa ganitong trabaho pero ganun din kalaki at katalamak ang diskriminasyon.

Hindi Ingles ang una kong lengwahe pero bihasa at matatas akong magsalita, magbasa at magsulat sa wikang Ingles. Subalit, hindi ito sapat na batayan para makahanap ng permanenteng trabaho bilang guro ng Ingles sa preschool.

Dahil sa impresyon ng bawat preschool at buxiban na ang mga likas na tagapagsalita ng Ingles lamang ang maaaring magturo ng Ingles, masyadong lumiit ang tyansa ng tulad ko para sa ganitong trabaho. Marahil, ganito rin ang nararanasan ng mas nakakaraming bihasa sa Ingles na Taiwanese.

Halos lahat ng preschool ay nakatuon sa nakasanayang pamantayan, na bukod sa bansang pinanggalingan, ang pagpili ng bagong guro ng Ingles ay naayon sa maputing kompleksyon, ibang kulay ng mata, ibang kulay ng buhok, at iba pa.

Masakit mang isipin, dahil ito’y negosyo, mas pinahahalagahan ang panlabas na anyo at bansang pinanggalingan kaysa sa kakayahan at talento para sa pagtuturo ng Ingles sa mga kabataang Taiwanese.

Ngunit hindi ako nawalan ng pag-asa. Lalo akong naging pursigido na subukan lahat ng pagkakataong pwedeng maging umpisa ng aking karera sa pagtuturo ng Ingles ditto sa Taiwan. Sa wakas, dininggin ng Maykapal ang mithiin ng puso ko at ginabayan ako patungo sa isang preschool na nagpapahalaga sa kakahayahan, tiyaga at pagsusumikap ng isang kwalipikadong guro. Nabigyan ako ng pagkakataong patunayan ang kakayahan kong magturo at magpahayag ng pagmamahal sa pagtuturo ng Ingles. Hanggang ngayon, ipinagpapasalamat ko ito sa isang tao na nagbigay ng tiwala sa aking kakayahan at talento, bukod sa aking kwalipikasyon at karanasan.

Ngayong nasa ikatlong taon na akong nagtuturo sa mga kabataang Taiwanese ng Ingles, ipinagmamalaki kong malaki ang aking naiambag sa kanilang pagkatuto at pagbuo ng tiwala sa sarili para ipahayag ang kanilang kakayahang makipagtalastasan sa wikang Ingles. Minahal ko ang mga naging estudyante ko na parang sarili kong anak. Hindi ko man sila kalahi at kapareho ng lengwahe (Mandarin Chinese), nagkakaintindihan pa rin kami, pati na rin sa mga ka-trabaho kong Taiwanese.

Lahat ng aking karanasan, hinanakit, problema, at kasiyahan ay aking ibinabahagi sa aking pamilya sa Pilipinas sa tuwing nagkakausap kami sa Skype. Likas na iyakin si Nanay kaya’t hindi nya mapigilang maluha kapag nagkakausap kami sa Skype. Lalo silang naging masaya para sa aming mag-asawa nung ibinalita naming nagdadalang tao ang misis ko at magiging magulang na kami. Hindi din namin maikubli ang aming pagkagalak at pangamba lalo na’t kami lang dalawang mag-asawa ang magkasama. Malayo kami sa pamilya ko sa Pilipinas at pamilya niya sa Tainan. Ganunpaman, kami’y nagkaisa at nagbigay lakas sa isa’t isa para sa panibagong buhay na aming itataguyod pagkatapos ng lampas siyam na buwan.

Hanggang sa isinilang ang una naming supling na lalaki. Walang kasing ligaya ang aming naramdaman. Wala ring kasingtumbas ang aming pangamba bilang baguhang magulang. Ganunpaman, itinuon na lang namin ang aming pansin sa maayos na pag-aalaga ng aming anak.

Gaya ng ibang relasyon, hindi din perpekto ang aming buhay mag-asawa. Simula nung magkaanak kami, lalo naming nakilala ang pag-uugali, kahinaan at imperpeksyon ng bawat isa.

Maraming naging mitsa ng aming hindi pagkakaintindihan. Dumaan kami sa mga pagsubok na bunsod ng diperensyang dulot magkaibang kultura, paniniwala, lengwahe at paraan ng pakikiangkop sa bawat isa. Hindi naging madali hanggang sa nagkakasumbatan kami sa bawat aming pagtatalo. Dumating sa punto na isinusumbat nya na siya ang dahilan ng pagkakaroon ko ng ARC kaya’t malaya at matagal akong nakakalagi sa Taiwan. Palagi nyang ipinapamukha sa’kin na sya ang dahilan kung bakit maayos ang aking pamumuhay sa Taiwan. Masakit sakin na isumbat yun. Asawa nya ako. Bakit, may nahahawakan ba ako sa perang sinusweldo ko? Nakakapunta ba ako kung saan ko gusto pumunta kung hindi nya ako papayagan? Nasasakal na ako. Parang wala akong kalayaan.

Kaya’t ipinamukha ko sa kanya na iniwan ko ang pamilyang kinagisnan ko sa Pilipinas at pinili ko sya at ang bansa at kultura nya alang-alang sa aming pagmamahal sa isa’t isa. Hindi naging madali makibagay sa banyagang lupaing hindi ko maintindihan ang lengwahe at may kakaibang kultura. Ipinaliwanag ko na pumunta ako sa Taiwan hindi para magtrabaho at kumita ng malaking halaga para sa sarili ko kundi makasama sya at buuin ang aming pangarap na pamilya.

Pero, mukhang naging malabong mangyari yun kung itinuloy kong lumayo na lang sa kanila ng anak ko, noong halos mapuno na ako sa kanya, kaysa naman palagi kaming magbangayan.

Mas nanaig pa rin ang pagmamahalan namin sa isa’t isa at sa aming sariling pamilya. Marami na kaming nalampasang pagsubok kaya hindi kami patitinag basta-basta. Mas nanaig ang pagmamahal ko sa aking sariling anak na simbolo ng aming pagmamahalan. Hindi ganoong basta-basta lang ang aming mga pinagdaanan.

Sa pamumuhay ko dito sa Taiwan, marami akong natutunan sa kultura, paraan ng pamumuhay, relihiyon, at modernong sistema ng pamumuhay ng mga Taiwanese. Walang kapantay ang sarap ng mga tradisyonal na pagkain dito, lalo na sa mga night markets. Madalas man silang pasigaw na makipag-usap, pero hindi nangangahulugan yun ng pagkagalit o hindi pakikipag-unawaan. Likas lang talagang emosyonal, magiliw at masayahin ang mga Taiwanese. Hinahangaan ko din ang mapayapang pamumuhay dito na mahirap ikumpara sa ibang nangungunang maunlad na bansa.

Sa aspeto ng pagyakap ng Taiwan sa lengwaheng Ingles, malakas ang aking paniniwalang mas makakadagdag sa kaunlaran at pagsulong nito, bukod sa pagkakaroon ng matatag na ekonomiya at matuwid na gobyerno. Hindi ko ipagpapalit ang Taiwan bilang aking pangalawang tahanan.

Sa ngayon, patuloy pa rin kaming mag-asawa sa pinili naming buhay-pamilyado. Nananatiling nag-aalab ang pagmamahalan naming mag-asawa sa kabila ng magkaibang kulturang kinagisnan. Patuloy naming gagampanan ang pagiging responsableng magulang ng aming anak na maswerte sa pagkakaroon ng higit sa isang kulturang maaari naming maipamana. Naniniwala akong habang may buhay… may pag-asa, may pagkakataong iwasto ang mga maling nagawa sa nakaraan, may pagkakataong maging kapaki-pakinabang sa kasalukuyan, at may pagkakataong mangarap ng marami para sa hinaharap.

TÔI YÊU XIAOHEI

NGUYEN XUAN PHONG / TÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNG / sinh viên 學生 TÔI YÊU XIAOHEI Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia … Continue reading “TÔI YÊU XIAOHEI”

NGUYEN XUAN PHONGTÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNGsinh viên 學生

TÔI YÊU XIAOHEI

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia đình đông anh em chúng tôi cứ vậy ngày nào cũng thế làm bạn với con trâu, con gà, con chó, con mèo, Ăn những hạt cơm thấm đượm mồ hôi và nước mắt của ba mẹ để lớn lên. Quanh tôi ai cũng vậy trẻ con sinh ra 3 tuổi biết đi, 5 tuổi là biết phụ giúp cha mẹ quét nhà nấu cơm, lớn hơn một chút thì biết đồng áng, bắt cua bắt hến. ngoài giờ đi học phần lớn thời gian chúng tôi phải đều một mình người bạn duy nhất mà hầu như đưa trẻ nào cũng có đó là những chú chó cùng chúng tôi lớn lên. Mà hình như hiếm lắm mới có một đứa trong chúng tôi được lên thành phố học đại học. cái vòng luẩn quẩn đó cứ lập đi hết thế hệ này tới thế hệ khác, gia đình này tới gia đình khác.
Ngày nào cũng vậy ngồi trong bữa cơm giản đơn thứ nhiều nhất có lẽ là rau xanh, nhìn đôi mắt rạng ngời chứa đầy hoài bão tương lai của những đứa em tôi biết nếu chúng cũng đầy đủ như ai đó thì có lẽ tương lai của chúng cũng sẽ là những vị bác sỹ ưu tú, doanh nhân thành đạt hay chí ít cũng là một nhân viên như bao người thành phố khác. Tôi phải thay đổi, phải thoát ra cảnh nghèo khó của vùng quê này để các em tôi chúng có cơ hội công bằng như bao đứa trẻ khác.
Thời gian cứ thế trôi ngày qua ngày tôi luôn mang trong mình suy nghĩ đó, vô tình có người hàng xóm ở thành phố về nói chuyện với tôi rằng ở nơi xa giữa đại dương có một quốc gia nơi đó có thể làm thay đổi cuộc sống hiện tại của chúng tôi mang tên Đài Loan. Giấc mộng Đài Loan của tôi như thế bắt đầu.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với bà mẹ thể hiện ý chí quyết tâm của tôi cuối cùng cũng được ba mẹ chấp nhận. mảnh đất truyền từ cụ chúng tôi đã nay đã cầm cố ngân hàng và vay mượn từ người thân để tôi có trang trải phí đi Đài Loan. Lên thành phố bắt đầu theo lời giới thiệu của Gì hàng xóm tôi đã tới công ty môi giới xxx để bắt đầu đợi chờ mơ ước. sau ba tháng học tiếng và tôi may mắn hết rất nhiều người đồng cảnh ngộ đã trúng tuyển đơn hàng làm xưởng sắt thép tại Đài Loan. Đã định ngày lên đường bố mẹ tổ chức liên hoan chia tay trước lúc tôi đi xa với mâm cỗ mà thức ăn chính đó là món thịt Chó và những chén rượu nếp thơm nồng. ở đâu đó thiếu vắng một thứ gì đó quen thuộc mà tôi vô tình không để ý tới.
Ngày tôi đặt chân lên quốc đảo nhỏ bé Đài Loan mang trên vai là tương lai của những đứa em, trách nhiệm trả món nợ ngân hàng cho bố mẹ tôi quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền bằng mọi giá.
Ngày đầu tiên vào công xưởng giữa những người công nhân Đài ở đó mình tôi đơn độc, không bạn bè, không người thân, ngay cả giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ giờ đây gần như cũng không có cơ hôi. Tôi như lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này. Ý chí quyết tâm, gánh nặng nợ nần đã giúp tôi vượt qua khoảng thời gian này. Tôi ở tại ký túc xa trong công xưởng, thời gian cứ thế trôi sáng đi làm tối lại về ngủ, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ ngơi tôi cũng không biết đi đâu, mua 1 ít đồ tươi nấu một vài món ăn tự thưởng cho mình sau những ngày làm việc mệt mỏi và những ngày dài cơm hộp. Sau một năm tại đây tôi cũng đã dần hiểu được ngôn ngữ của họ, cũng có những người bạn Đài Loan nhiệt tình và ông bà chủ tốt bụng, quen dần với khẩu vị của những bữa cơm hộp ăn tại xưởng làm việc, công việc mặc dù vất vả nặng nhọc nhưng bù lại đều đặn, số giờ tăng ca đáng kể. Và quan trọng nhất đối với tôi là đã trả hết nợ vay và lấy lại mảnh đất cầm cố ngân hàng trước khi đi như vậy đối với tôi đã gỡ được một nửa gánh nặng trên vai. Sau này tôi mới biết tôi đã may mắn hơn rất rất nhiều người Việt tại xứ Đài này.
Một ngày như bao ngày khác tôi tới công xưởng làm việc, tới giờ nghỉ trưa mọi người tụ họp lại một chỗ mát mẻ trong xưởng để ăn cơm và trò chuyện. riêng tôi vẫn thế ít nói chỉ ngồi một góc vừa ăn cơm hộp vừa nghe mọi người nói chuyện, do các câu chuyện không đầu không cuối hay do khả năng ngôn ngữ của tôi vẫn chưa đủ tốt nên chỉ có thể hiểu được một nửa. tôi nhớ về bữa cơm gia đình có cha có mẹ có các em tôi mọi người tuy vất vả những trong bữa cơm gia đình hình như những nỗi lo toàn muộn phiền đều tan biến, mẹ kể chuyện đi chợ, ba kể chuyện đi đồng, các em tôi thì kể chuyện tới lớp tới trường, ai cũng nở nụ cười hạnh phúc trên môi. Gần kết thúc bữa cơm thì đâu đó có một chú chó nhỏ toàn thân đen, gầy gò, từng bước một tới lại gần bên tôi ánh mắt nhìn tôi dường như muốn nói “tôi đói lắm, có thể làm ơn cho tôi ăn được không”. Nhìn chú chó nhỏ tội nghiệp tôi chợt so sánh với tôi, không hiểu hoàn toàn ngôn ngữ của mọi người quanh tôi, tôi cũng phải từng vất vả mới có được một bữa ăn và hơn thế nữa thực ra tôi cũng chỉ có một mình. Tôi quyết định dành phần cơm còn lại ít ỏi cho nó.
Từ bữa đó hầu như ngày nào thôi cũng thấy nó xuất hiện giờ nghỉ trưa để chờ phần cơm ít ỏi tôi nhường lại cho nó. Lâu dần thành quen với vốn tiếng trung ít ỏi của tôi tôi đặt cho nó một cái tên Xiao Hei. Nó tự nhiên trở thành người bạn than thiết của tôi, nơi mà tôi có thể trao gửi những tâm sự không biết kể cùng ai, ngoại trừ có thể nói với tôi, tôi cảm thấy XiaoHei ánh mắt nó biết lắng nghe lắm, nó thấu hiểu nỗi lòng tôi, đồng cảm cùng tôi.
Hai tháng sau ông bà chủ sửa lại ký túc xá trong xưởng vì vậy tôi được chuyển ra ngoài ở tạm thời. tại nơi đó đã xảy ra một số chuyện khiến tôi và XiaoHei ngày càng gắn bó hơn. Hôm đó là ngày nghỉ của tôi thay vì đi chợ mua đồ tươi về nấu cơm như mọi lần thì có lẽ do thời tiết âm u làm nỗi nhớ nhà của tôi dâng trào không có cách nào khỏa lấp. tôi lang thang vô định trên chiếc xe đạp không biết bao lâu nữa. chợt bừng tỉnh vì nơi tôi dừng lại hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi không biết tôi đã đi bao xa, qua bao nhiêu con đường, và con đường nào mới là con đường về. trời bắt đầu tối, nỗi lo sợ bắt đầu lan dần trong tôi. Trong cơn hoảng loạn chợt nhận ra một bong dáng quen thuộc đó là XiaoHei từng bước từng bước chậm rãi vừa sủa vừa đi như gọi tôi đi theo nó. Ô kìa con đường quen thuộc đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi về tới nhà cũng là lúc trời tối hẳn tắm rửa ăn tạm phần cơm mua vội gần nhà cũng không quên chừa lại cho XiaoHei tôi lên giường nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục đi làm. Nằm trên giường lật qua lật lại tôi không sao nhắm mắt được, nếu không có XiaoHei tối nay chắc tôi phải ngủ đâu đó ngoài kia. Càng nghĩ càng thương tôi quyết định đề nghị được chính thức nuôi XiaoHei như hai tâm hồn cô độc nương tựa lẫn nhau. Được sự đồng thuận của ông bà chủ tôi chính thức được nuôi XiaoHei, tôi làm dành cả một ngày nghỉ để làm cho XiaoHei một căn nhà thật đẹp, có chỗ uống nước, có chỗ ngủ rồi chỗ để đồ ăn. Có lẽ từ ngày qua đây 400 ngày có lẻ đây là ngày mà tôi cảm thấy vui nhất. Ký túc xá trong xưởng cũng đã sửa xong tôi hôm nay là buổi cuối cùng tôi ở đây. Đang chìm trong giấc ngủ tôi chợt thật mặt đất chao đảo, đồ đạc đổ lắc lư rơi xuống và tệ hơn nữa hình như ngôi nhà cũng đang sụp xuống, tỉnh lại với một bên chân bị kẹt bức tường đổ xuống tạo thành một hình tam giác giúp tôi thoát khỏi các vật nặng đè lên mình. Quanh tôi là một màu tối đen, tôi không biết mình ở đây bao lâu, chỉ biết mình rất khát, rất đói và rất đau. Chợt nghe thấy tiếng người nói, tiếng chó sủa tỉnh lại tôi đã thấy mình trong giường cấp cứu của bệnh viện. chân tôi trật khớp, bong gân, đầu cũng có vết thương do vật nặng rơi vào nhưng cũng ko nghiêm trọng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại. tôi chợt lo lắng cho XiaoHei của tôi. Không biết nó đang ở đâu và nó có bị làm sao không, hỏi chuyện những người đưa tôi vào đây mới biết, lúc tòa nhà sụp xuống đội tìm kiếm đã được một chú chó bị thương ở chân nhưng vẫn kéo và sủa báo vị trí của tôi để đội cứu thương có thể cứu tôi nhanh nhất, lúc cứu được tôi ra cũng là lúc chú chó kiệt sức nằm tại đó. Thật may mắn vì ông bà chủ có mặt tại đó và đã đưa XiaoHei của tôi đi tới viện thú ý. Ngày tôi bình phục cũng là ngày tôi đón nó trở về. Nó đã bị mất một chân, nhưng thấy tôi nó có vẻ vui lắm sủa to chào đón tôi trở về.
Thời gian cứ thế trôi qua xưởng bên cũng có thêm mấy bạn người Việt mới, tôi vui lắm vì từ giờ tôi không còn cô độc một mình là người Việt giữa chốn người này nữa. Ngày nghỉ thay vì nấu cơm một mình tôi cùng những bạn mới nấu cơm lien hoan, trò chuyện giữa mâm cơm cùng một vài chén rượu giúp tôi quên đi nỗi nhớ nhà da diết.
Thời tiết cuối thu không khi se se lạnh, mưa lâm thâm chợt nhận được điện thoại của các bạn xưởng bên tối nay liên hoan nhậu.
Tan làm tắm rửa vì mai là ngày nghỉ của tôi nên tôi hoàn toàn có thể nhậu hết mình với các bạn. thời tiết này được cùng bạn bè nhâm nhi chén rượu và ngày mai được nghỉ thì thật sự tuyệt vời. Tôi tới nơi cũng cũng là lúc mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thịt, rau, cùng cơ man nào là rượu. Thứ thịt mà lâu lắm tôi không được nếm đó là thịt chó cảm giác thật là ngon tuyệt vời. trong cơn say tôi loáng thoáng nghe thấy vì sao lại có bữa rượu thịt này, tôi thấy bong dáng chú cho đen tuyền và một chân bị gẫy trong đó. Tỉnh dậy cũng là lúc xế trưa, giật mình nhớ lại câu chuyện hôm qua tôi gần như lập tức lao ra khỏi giường tìm XiaoHei của tôi, tôi nhớ rằng tối qua chưa cho XiaoHei ăn, sáng nay cũng không thấy bong XiaoHei quanh quẩn bên tôi như mọi khi. Sau khi đi khắp các con đường gần đó tôi quanh về với nỗi tuyệt vọng gục mình trước bục cửa tôi đã khóc, như vừa mất đi một người thân. Nỗi buồn dường như vô hạn tôi tự thề với bản thân tôi sẽ không bao giờ động tới một miếng thịt chó nào nữa, tôi cũng sẽ làm hết sức để tuyên truyền bảo vệ loại động vật, bảo vệ những chú chó đang thương trên thế giới này.

PS: Tôi thầm ước một ước vọng nhỏ nhoi chú chó trong bữa nhậu hôm trước không phải XiaoHei của tôi. Tôi ước lại được nhìn thấy ánh mắt thấu hiểu của XiaoHei một lần nữa, được nghe nó sủa như mọi lần tôi về nhà.
Một tuần lễ sau khi tôi đi làm về chợt thật bóng XiaoHei sủa mừng đón tôi trước cửa…. Niềm Vui Chợt Vỡ Òa! Tôi Yêu XiaoHei
Hết!

Món Quà Tặng Mẹ

Nguyễn Thị Thúy Liễu / Món Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生 Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ … Continue reading “Món Quà Tặng Mẹ”

Nguyễn Thị Thúy LiễuMón Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生

Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ năm nay rất nhiều ý nghĩa với tôi đánh dấu sự trưởng thành bước qua giai đoạn mới cũng là lúc chia tay các bạn và làm sao để Mẹ vui trong ngày sinh nhật. Cả trăm kế hoạch và câu hỏi hiện trong đầu tôi.
Đi một vòng khắp các cửa hàng hoa và quà lưu niệm mà tôi vẫn chưa biết chọn món quà nào ý nghĩa cho mẹ và món quà chia tay các bạn. Cô giáo đã yêu cầu mỗi bạn nam trong lớp tặng cho một bạn nữ trong lớp một món qua do chính tay mình chuẩn bị để làm kỷ niệm.
Suy nghỉ cả buổi tôi gọi cho Bố để nhờ sự giúp đỡ. Bố hỏi tôi về các bạn trong lớp và món quà tôi muốn tặng đến ai. Nhắc đến đây tôi liền nghỉ đến Gia Hân là cô gái mang trong mình dòng máu Việt Nam. Hân đến Đài Loan cùng mẹ tái hôn khi cô lên 5 tuổi. Hân lớn tuổi hơn các bạn trong lớp và cô bạn gái này cao hơn chúng tôi hơn cả cái đầu. Lúc nào Gia Hân cũng im lặng ít nói chỉ ngồi trong lớp vào giờ ra chơi và chẳng kết bạn nói chuyện với ai ngoài tôi. Người có một phần dòng máu Việt chảy trong người. Tôi hay dùng tiếng Việt trò truyện với bạn để cố gắng thân thiện hơn. Nghe lời Bố tôi đã chọn mua hai bông hoa hướng dương và hai tấm card hình ảnh quê Hương Việt Nam để làm quà tặng mẹ và Hân.
Hôm đó tôi đến sớm nhất lớp, và đặt quà trong ngăn bàn Gia Hân và núp bên ngoài cửa sổ quan sát. Lúc Gia Hân nhìn thấy món quà bạn nhìn quanh lớp để tìm kiếm chủ nhân món quà sau đó bạn ấy đã mở tấm card và cầm lấy bông hoa nở Nụ cười thật tươi, lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy cười sau từng ấy năm học chung. Tôi thấy mình cũng vui và hạnh phúc, nhưng tôi vẫn thắc mắc về món quà ấy tôi hỏi bố về ý nghĩa món quà đó và được nghe câu chuyện về cuộc đời thời sinh viên của mẹ.
Mẹ tôi là người Việt Nam, sinh ra trong một gia đình thuần nông có 7 anh chị em, để có một cuộc sống no đủ đã là một điều rất khó khăn đối với ông bà ngoại. vì ngoài nghề nông ra thì không có một nghề phụ nào cả. Nhưng ông bà vẫn quyết tâm dù có khổ cực thế nào thì vẫn cho các con mình học hành đầy đủ, vì ông bà nhận thức được rằng con đường thoát nghèo nhanh nhất là con đường học vấn. Bảy người con của ông bà ai cũng được học hành đại học, trong đó có mẹ. Mẹ tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi, và nhận được học bổng sau đại học của Úc và Đài Loan. Ai cũng nói mẹ nên chọn Úc , nhưng mẹ lại chọn Đài Loan. Vì mẹ nghĩ rằng Đài Loan là một nước châu á có một số nét văn hóa tương đồng với văn hóa Việt Nam và chi phí ăn chi tiêu sẽ tích kiệm hơn nhiều so với nước Châu âu. Điều này sẽ giúp mẹ sớm hòa mình vào môi trường mới. Nhưng ông bà tôi lại phản đối vì ông bà luôn nghĩ rằng Đài Loan và Trung Quốc là một. Sau rất nhiều ngày thuyết phục thì mẹ cũng được ông bà cho phép đến Đài Loan học.
Cuộc sống của mẹ những ngày đầu ở Đài Loan rất khó khăn do bất đồng ngôn ngữ và bài vở mới đến rất nhiều. Bằng sự lỗ lực không ngừng một năm đầu tiên Mẹ đã nhận được học bổng toàn phần năm tiếp theo và cùng lúc đó Mẹ tìm được công việc bán thời gian tại công ty VNEX, công ty chuyên giúp những người lao động nước ngoàigửi tiền về Việt Nam, gửi hàng hóa và siêu thị bán đồ thực phẩm nước ngoài. Cũng tại đây mẹ đã gặp bố người công nhân Đài Loan làm việc trong nhà máy gần cửa hàng mẹ làm việc. Trong một lần tình cờ tới tiệm mua đồ Việt Nam cùng các bạn Việt Nam.Bố tò mò và thấy thú vị với các thực phẩm nơi đây, đang lúng tìm hiểu vì món nào nhìn cũng ngon, món nào cũng bắt mà lại không đọc hiểu được tiếng Việt mẹ đã giới thiệu cho bố về rất nhiều thứ, về các món ăn Việt Nam. Rồi bố mẹ đã trao đổi số điện thoại cho nhau. Tình yêu của bố mẹ đã nảy sinh từ những câu chuyện đó. Hằng ngày tang ca làm về bố đều ghé qua tiệm mẹ để mua gói mì và chai nước để ăn rồi nhìn mẹ làm việc. Ngày mẹ chuẩn bị tôt nghiệp hạnh phúc tưởng chừng như rất gần khi mẹ và bố có thêm tôi, nhưng mọi thứ không như mong đợi. Bố mẹ bị hai bên gia đình phản đối gay gắt. Ông bà ngoại không đồng ý khoảng các hai đất nước quá xa nhau, bất đồng về ngôn ngữ và đặc biệt ông bà tôi vẫn nghĩ là người Đài Loan và Trung Quốc là một và không tin tưởng vào Bố tôi vì ông chỉ là người công nhân bình thường. Ông bà nói mẹ tôi phải lựa chọn gia đình hay Bố tôi : một là bỏ bố tôi và bỏ đứa con mang hai dòng máu trong bụng là tôi,nếu gia đình bố tôi báo hỉ thì ông bà ngoại sẽ báo tang từ mẹ.
Còn gia đình ông bà nội lại có ác cảm giới người Việt Nam và không đồng ý vơi bố vì lo ngại cách sống, văn hóa và ngôn ngữ khác nhau.

Sau cùng mẹ đã chọn lấy tôi đứa cho mang hai dòng máu kết nối sự yêu thương của bố mẹ. Mẹ không kết hôn và chia tay với bố để giữ gia đình. Cũng không trở về ViêtNam để giữ lại đứa con là tôi.
Hằng ngày mẹ trẻ mang bầu phải vật lộn với công việc để kiếm tiền mưu sinh và đến trường vật lộn với đóng bài vỡ để chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp và kỳ thi sát hạch cuối khóa.
Bụng càng lúc càng lớn dần làm việc đi lại của mẹ khó khăn hơn. Còn bố dù rất thương mẹ nhưng bức lực chỉ biết từ xa đứng nhìn.. Những lúc nhìn mẹ đi lại nặng nhọc, làm việc vất vả, đang làm phải bỏ ngang để chạy vào tolet nôn ọe. Ông trách mình vô dụng, không làm gì được để giúp mẹ và lo cho con.
Sau khi tốt nghiệp mẹ được nhận vào làm chính thức, hai tháng sau đó mẹ sinh tôi mà không có ai bên cạnh ngoài một người bạn học.Lúc đó mẹ và bạn đều còn trẻ tuổi không có kinh nghiệm ẩm con, không có kinh nghiệm chăm em bé ăn. Tôi càng ngày càng ốm đi Bà Ngoại ở nhà lo lắng quá đã bay đến Đài Loan chăm sóc cho tôi. Lần đầu tiên thấy được con gái và cháu ngoại bà đã khóc nất lên ôm tôi vào lòng. Căn phòng của mẹ đã bắt đầu ấm lên hơn vì niềm hạnh phúc yêu thương của gia đình mẹ. Lúc đó bố đã lấy hết can đảm, mặc cho mẹ và bà ngoài hắt hủi, gia đình phản đối để đến gần chăm sóc và xin được bế tôi. Nhìn thấy tôi quấn bố không rời, nhìn thấy sự quyết tâm của bố nên mẹ và Bà ngoại đã để bố ở cạnh hai mẹ con tôi, cả nhà tôi cùng nhau thuyết phục ông bà Nội nhưng không thành vì ác cảm và kỳ thị quá lớn. Sau ba sáng sang chăm tôi visa bà ngoại hết hạn nên đã về nước cuộc sống khó khăn hơn khi mẹ phải đi làm lại, công việc trong nhà máy bố cũng vất vả và tôi còn quá nhỏ. Hằng ngày mẹ mang tôi theo đến công ty làm việc, và bố cũng không biết có tôi bên cạnh mẹ sẽ làm việc như thế nào. Rồi một ngày nọ bố xin nghỉ làm để đưa ông bà nội tình cờ đến nơi mẹ làm việc mua hàng . Ông bà nội nhìn thấy mẹ đặt tôi ngủ trong nôi ngay hóc cầu thang trong cửa tiệm rồi chăm chỉ làm việc. Lúc đó tôi mới được 3 tháng hơn nhưng rất ngoan chỉ nằm im và quấy khóc khi đói vì biết hoàn cảnh của mẹ con tôi nên các cô các bác trong công ty đều thương và tạo điều kiện cho mẹ con tôi. Lúc tôi quấy khóc, khách hàng đông mẹ tôi có lúc cũng khóc theo. Ông bà và bố nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt. Bố tự hứa với long mình sẽ cố gắng để không phụ lòng mẹ tôi. Tôi cứ lớn lên bên mẹ như vậy, cho đến khi tôi 5 tuổi cũng là 5 năm tôi đi làm cùng mẹ, và bằng sự quyết tâm, kiên trì của bố mẹ thì ông bà hai bên đã đồng ý cho cưới và chúc phúc cho gia đình tôi. Ông bà tôi cũng không còn nghĩ Đài Loan và Trung Quốc là một nữa, bà cũng giải thích cho những người quanh mình hiểu Đài Loan là một quốc gia độc lập, con người Đài Loan cũng thật ấm áp và có tình người. Ngày cưới mẹ chỉ có vài người bạn học và bà ngoại. Bố nói sau từng ấy năm bố mới thấy mẹ cười nhiều trở lại, nhưng trong nụ cười của mẹ có thoáng 1 chút buồn. Có lẽ đó là do niềm vui chưa trọn vẹn, do mẹ tủi thân. Sau lễ cưới, cũng gần tới sinh nhật mẹ nên bố đã đem hết tiền tiết kiệm ra mua vé máy bay cho cả gia đình tôi về Việt Nam. Sinh nhật năm đó bố nhìn thấy mẹ cười có xen lẫn những giọt nước mắt nhưng đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Nụ cười khi gia đình được đoàn viên. Từ đó tới nay dù cuộc sống có vất vả thế nào thì ít nhất 1 năm 1 lần đến dịp sinh nhật mẹ cả gia đình tôi đều trở về Việt Nam. Vì mẹ là người đã chịu nhiều thiệt thòi, và giờ mẹ đáng được hưởng hạnh phúc sau những cố gắng, lỗ lực không ngừng vươn lên của mẹ. Mẹ thích hoa hướng dương vì đó là loài hoa luôn hướng về mặt trời, nó tượng trưng cho sự hi vọng và tin tưởng một ngày mai hạnh phúc.
Giờ tôi đã hiểu hạnh phúc thật giản đơn, đôi khi nó chỉ là những bữa cơm cùng mọi người trong gia đình, là được gặp những người thân yêu của mình…Các bạn ạ, con người sinh ra không ai có thể lựa chọn cho mình cha mẹ, nơi sinh ra và hoàn cảnh sống như thế nào. Nhưng cách mình sống và con đường mình lựa chọn sẽ quyết định hạnh phúc của chính mình. Đôi khi chỉ cần ta quan tâm, hỏi han nhau một chút cũng sẽ khiến ấm lòng người đối diện, xoa dịu đi phần nào vết thương và nỗi buồn trong lòng họ.

บัณฑิตติดเกาะ

นายชูพันธุ์ ชมภูจันทร์ / บัณฑิตติดเกาะ / ไม่มี / นักเรียน  ฤดูหนาวปีนี้ ลมหนาวพัดพาเอาความหนาวเย็นกระหน่ำใส่ไต้หวันมากกว่าปีที่ผ่านๆ มา ในช่วงเวลาพลบค่ำที่ผู้คนพากันหลบลมหนาวอยู่ในบ้าน ฉันกับเหล่าซือและพี่น้องนักเรียนในแลปที่เพิ่งประชุมนำเสนอความก้าวหน้างานวิจัยกันเสร็จก็ออกมาล้อมวงอยู่ที่โต๊ะร้านเจียงหมู่ยา (薑母鴨:เป็ดต้มขิง) ไอร้อนจากหม้อและรสชาติเผ็ดร้อนของซุปขิงช่วยให้คลายความหนาวได้ ส่วนการล้อมวงสนทนาอย่างเป็นกันเองก็ช่วยให้คลายความเหงาได้ เหล่าซือถามฉันว่าปีนี้เรียนปริญญาเอกเข้าปีที่สี่แล้ว สรุปว่าได้อะไรมาแล้วบ้าง ฉันเริ่มตอบคำถามด้วยจำนวนผลงานทางวิชาการที่ทำลงไปและจำนวนรายวิชาที่ศึกษาตามเงื่อนไขการจบการศึกษา เหล่าซือบอกว่าสิ่งเหล่านี้เหล่าซือรู้อยู่แล้ว แต่สิ่งที่อยากรู้มากกว่าคือสิ่งที่ฉันได้เรียนรู้นับตั้งแต่เริ่มมาใช้ชีวิตที่ไต้หวันนี้ ฉันต้องใช้ความคิดทบทวนอยู่พักหนึ่งจึงตอบเหล่าซือไปว่าแท้จริงแล้วสิ่งที่ฉันได้เรียนรู้และมีคุณค่าที่สุดไม่ใช่งานวิจัย แต่เป็น “ทัศนคติ” ในการทำงาน เหล่าซือระเบิดเสียงหัวเราะออกมาอย่างพึงพอใจและเอ่ยว่า ตอบได้ดีๆๆ เหล่าซือหัวเราะพลางคีบเนื้อเป็ดในหม้อที่ต้มจนเปื่อยส่งให้ฉันแล้วบอกว่าเนื้อเป็ดในหม้อนี้ถ้ากินทันทีที่พนักงานเอามาเสิร์ฟใหม่ๆ เนื้อมันจะเหนียวมากจนบางครั้งก็ฉีกกินไม่ได้ แต่ถ้าเราต้มไปเรื่อยๆ กินผัก กินลูกชิ้น กินอย่างอื่นในหม้อไปก่อน พออย่างอื่นเริ่มหมดเนื้อเป็ดก็จะเริ่มเปื่อยกินได้อร่อยกว่า เช่นเดียวกันการเรียนปริญญาเอก บางครั้งก็ต้องเคี่ยวเข็ญฝ่าฟันอุปสรรคอะไรหลายๆ อย่าง แต่เมื่อเวลาที่เหมาะสมมาถึงก็จะเหมือนเนื้อเป็ดที่สุกและเปื่อยพอดี พี่น้องทุกคนในแลปต่างหัวเราะร่วนไปกับวิธีการเปรียบเปรยของเหล่าซือ แต่ในห้วงเวลานั้น ฉันกลับนึกย้อนภาพกลับไปในวันที่ฉันมาถึงไต้หวันวันแรก วันที่ฉันยังเป็นเป็ดเนื้อเหนียวที่ยังไม่ถูกเคี่ยวให้เปื่อย ฉันเรียนจบปริญญาโทจากมหาวิทยาลัยเกษตรศาสตร์ ประเทศไทย ถูกส่งให้มาศึกษาต่อระดับปริญญาเอกและเป็นตัวแทนความร่วมมือทางวิชาการกับสาขาวิชาอนุรักษ์ดินและน้ำ (Soil and Water Conservation) มหาวิทยาลัยแห่งชาติจงชิง (NCHU) ก่อนที่จะมาศึกษาต่อที่ไต้หวันฉันแทบไม่รู้อะไรเกี่ยวกับไต้หวันเลย ในวันแรกที่มาถึงฉันรู้คำศัพท์แค่สวัสดี (你好) ขอบคุณ (謝謝) และนับเลขได้แค่ 1-10 … Continue reading “บัณฑิตติดเกาะ”

นายชูพันธุ์ ชมภูจันทร์ / บัณฑิตติดเกาะ / ไม่มี / นักเรียน 

ฤดูหนาวปีนี้ ลมหนาวพัดพาเอาความหนาวเย็นกระหน่ำใส่ไต้หวันมากกว่าปีที่ผ่านๆ มา ในช่วงเวลาพลบค่ำที่ผู้คนพากันหลบลมหนาวอยู่ในบ้าน ฉันกับเหล่าซือและพี่น้องนักเรียนในแลปที่เพิ่งประชุมนำเสนอความก้าวหน้างานวิจัยกันเสร็จก็ออกมาล้อมวงอยู่ที่โต๊ะร้านเจียงหมู่ยา (薑母鴨:เป็ดต้มขิง) ไอร้อนจากหม้อและรสชาติเผ็ดร้อนของซุปขิงช่วยให้คลายความหนาวได้ ส่วนการล้อมวงสนทนาอย่างเป็นกันเองก็ช่วยให้คลายความเหงาได้ เหล่าซือถามฉันว่าปีนี้เรียนปริญญาเอกเข้าปีที่สี่แล้ว สรุปว่าได้อะไรมาแล้วบ้าง ฉันเริ่มตอบคำถามด้วยจำนวนผลงานทางวิชาการที่ทำลงไปและจำนวนรายวิชาที่ศึกษาตามเงื่อนไขการจบการศึกษา เหล่าซือบอกว่าสิ่งเหล่านี้เหล่าซือรู้อยู่แล้ว แต่สิ่งที่อยากรู้มากกว่าคือสิ่งที่ฉันได้เรียนรู้นับตั้งแต่เริ่มมาใช้ชีวิตที่ไต้หวันนี้ ฉันต้องใช้ความคิดทบทวนอยู่พักหนึ่งจึงตอบเหล่าซือไปว่าแท้จริงแล้วสิ่งที่ฉันได้เรียนรู้และมีคุณค่าที่สุดไม่ใช่งานวิจัย แต่เป็น “ทัศนคติ” ในการทำงาน เหล่าซือระเบิดเสียงหัวเราะออกมาอย่างพึงพอใจและเอ่ยว่า ตอบได้ดีๆๆ เหล่าซือหัวเราะพลางคีบเนื้อเป็ดในหม้อที่ต้มจนเปื่อยส่งให้ฉันแล้วบอกว่าเนื้อเป็ดในหม้อนี้ถ้ากินทันทีที่พนักงานเอามาเสิร์ฟใหม่ๆ เนื้อมันจะเหนียวมากจนบางครั้งก็ฉีกกินไม่ได้ แต่ถ้าเราต้มไปเรื่อยๆ กินผัก กินลูกชิ้น กินอย่างอื่นในหม้อไปก่อน พออย่างอื่นเริ่มหมดเนื้อเป็ดก็จะเริ่มเปื่อยกินได้อร่อยกว่า เช่นเดียวกันการเรียนปริญญาเอก บางครั้งก็ต้องเคี่ยวเข็ญฝ่าฟันอุปสรรคอะไรหลายๆ อย่าง แต่เมื่อเวลาที่เหมาะสมมาถึงก็จะเหมือนเนื้อเป็ดที่สุกและเปื่อยพอดี พี่น้องทุกคนในแลปต่างหัวเราะร่วนไปกับวิธีการเปรียบเปรยของเหล่าซือ แต่ในห้วงเวลานั้น ฉันกลับนึกย้อนภาพกลับไปในวันที่ฉันมาถึงไต้หวันวันแรก วันที่ฉันยังเป็นเป็ดเนื้อเหนียวที่ยังไม่ถูกเคี่ยวให้เปื่อย

ฉันเรียนจบปริญญาโทจากมหาวิทยาลัยเกษตรศาสตร์ ประเทศไทย ถูกส่งให้มาศึกษาต่อระดับปริญญาเอกและเป็นตัวแทนความร่วมมือทางวิชาการกับสาขาวิชาอนุรักษ์ดินและน้ำ (Soil and Water Conservation) มหาวิทยาลัยแห่งชาติจงชิง (NCHU) ก่อนที่จะมาศึกษาต่อที่ไต้หวันฉันแทบไม่รู้อะไรเกี่ยวกับไต้หวันเลย ในวันแรกที่มาถึงฉันรู้คำศัพท์แค่สวัสดี (你好) ขอบคุณ (謝謝) และนับเลขได้แค่ 1-10 การที่ฉันไม่รู้ภาษาจีนมาก่อนก็ทำให้เป็นอุปสรรคในการดำเนินชีวิตช่วงแรกพอสมควร เพราะถึงแม้ว่าภายในแลปจะสามารถใช้ภาษาอังกฤษสื่อสารกับเหล่าซือได้ก็ตาม แต่หลายสิ่งหลายอย่างภายนอกแลปล้วนแต่ใช้ภาษาจีนในการสื่อสารเกือบทั้งสิ้น ช่วงปีแรกฉันต้องลงทะเบียนเรียนวิชาในชั้นเรียนซึ่งบางวิชาก็ไม่มีการบรรยายเป็นภาษาอังกฤษเลย แม้แต่คำศัพท์เฉพาะทางวิชาการก็ยังแปลเป็นภาษาจีนทุกคำ ซึ่งเหล่าซือหลายท่านก็เข้าใจและใช้วิธีมอบหมายงานเพิ่มเติมหรือคอยอธิบายเป็นภาษาอังกฤษเสริมให้ฉันนอกเวลา นอกจากนี้ฉันต้องเข้าเรียนภาษาจีนเสริมตั้งแต่ระดับพื้นฐานอีกด้วย ทำให้ช่วงเวลาในปีแรกของฉันหมดไปกับการปูพื้นฐานความรู้ในชั้นเรียน ฝึกทักษะภาษาจีน และปรับตัวใช้ชีวิตในไต้หวัน กระนั้น ฉันรู้สึกว่าชีวิตของฉันในไต้หวันผ่านพ้นไปได้ด้วยดีเพราะความโชคดีสามประการ หนึ่งคือมีเหล่าซือที่ดี สองคือมีพี่น้องในแลปที่ดี และสามคือมีพี่น้องนักเรียนไทยใน ม.จงชิง ที่ดี

เหล่าซือของฉันอยู่ในวัยใกล้เกษียนแล้ว แต่ยังมีพลังในการทำงานที่เหลือล้น เหล่าซือมีความห่วงใยและใส่ใจดูแลนักเรียนในแลปอยู่อย่างสม่ำเสมอ แม้ว่าการทำงานวิจัยในแลปอาจจะมีความเครียดบ่อยครั้ง ต้องอยู่แลปจนดึกดื่นเป็นประจำ รู้สึกเหนื่อยล้าและกดดันบ้างในบางเวลา แต่ด้วยความเป็นกันเองของเหล่าซือ ทำให้บรรยากาศในห้องแลปมีความรู้สึกเป็นเหมือนบ้านและครอบครัวมากกว่าโรงงานหรือบริษัท พี่น้องในแลปและเหล่าซือมักจะออกไปซื้อข้าวมานั่งกินด้วยกันที่แลปเป็นประจำ มื้อเย็นบางวันเหล่าซือก็ชวนทุกคนในแลปออกไปกินหั่วกวอ (火鍋:หม้อไฟ) บางคืนเหล่าซือก็จะเรียกไปนั่งจิบน้ำชาคุยกันเรื่องสัพเพเหระ สิ่งเหล่านี้ทำให้ฉันรู้สึกลดความกังวลจากการต้องปรับตัวใช้ชีวิตในสภาพแวดล้อมและวัฒนธรรมใหม่ นอกจากนี้ หลายครั้งเหล่าซือจะพาฉันลงสำรวจพื้นที่ภาคสนามด้วยกัน ทำให้ฉันพบว่าเกาะเล็กๆ แห่งนี้ประสบกับภัยพิบัติทางธรรมชาติอยู่สม่ำเสมอโดยเฉพาะบนภูเขาและพื้นที่ลาดชัน ไม่ว่าจะเป็นแผ่นดินไหว แผ่นดินถล่ม พายุไต้ฝุ่น ซึ่งการจัดการรับมือกับภัยพิบัติเหล่านี้เป็นหน้าที่ของสำนักอนุรักษ์ดินและน้ำ (Soil and Water Conservation Bureau) หลายคนมักจะเห็นว่าฉันมีโอกาสได้เดินทางตระเวนไปทั่วเกาะ แต่นั่นไม่ใช่เพื่อการท่องเที่ยว เกือบทุกที่ที่ฉันไปล้วนแล้วแต่เป็นพื้นที่เสี่ยงภัยหรือพื้นที่ที่ต้องได้รับการฟื้นฟูจากภัยพิบัติทั้งสิ้น แต่การที่ได้ออกไปเห็นวิธีการจัดการป้องกันและแก้ไขปัญหาจากพื้นที่จริง ทำให้ฉันเข้าใจและมองเห็นภาพชัดเจนกว่านั่งเรียนในชั้นเรียนหรือศึกษาจากตำรา รวมทั้งสามารถตั้งโจทย์สำหรับทำวิจัยเพื่อแก้ปัญหาในพื้นที่ได้อีกด้วย สิ่งหนึ่งที่ฉันประทับใจมากๆ ก็คือเหล่าซือสามารถตั้งคำถามเพื่อกระตุ้นให้มองงานวิจัยให้รอบด้านจากหลากหลายมุมมอง หลายครั้งที่ฉันพบว่าแม้กระทั่งงานวิจัยที่ฉันคิดว่าสมบูรณ์แบบไร้ที่ติ ก็ยังมีมุมบางมุมที่เหล่าซือมองเห็นแล้วตั้งคำถามจนพบจุดอ่อนของงานจนได้ และในทางตรงกันข้ามงานวิจัยบางชิ้นที่ฉันมองว่าไร้ซึ่งคุณค่าทางวิชาการแต่เหล่าซือก็สามารถหมุนเปลี่ยนมุมมองจนพบคำตอบที่เกิดคุณประโยชน์มหาศาลได้อย่างไม่น่าเชื่อ นอกจากนี้เหล่าซือยังเป็นพหูสูตรผู้มีองค์ความรู้รอบด้าน ทำให้การทำงานกับเหล่าซือต้องเหนื่อยกับการทำความเข้าใจศาสตร์รอบด้านไปด้วย แต่ในอีกมุมหนึ่ง นั่นคือการเปิดโลกทัศน์ของฉันสู่จักรวาลแห่งการเรียนรู้ได้อย่างไม่สิ้นสุด

ฉันมีคู่หูประจำแลปคนหนึ่งที่เข้าเรียนปริญญาเอกพร้อมกัน ชื่อ หลินเจิ้งโย่ว แต่ทุกคนที่แลปชอบเรียกฉายาว่า เหล่าเหริน (老人:ไอ้เฒ่า) ช่วงแรกๆ ฉันพูดภาษาจีนไม่ได้ เหล่าเหรินก็ใช้ภาษาอังกฤษไม่ค่อยคล่อง แต่เมื่อต้องทำแลปร่วมกันเหล่าเหรินก็ต้องหัดพูดภาษาอังกฤษกับฉัน ส่วนฉันก็ต้องฝึกเรียนภาษาจีนจากเหล่าเหรินเช่นกัน จากที่ช่วงแรกๆ ต้องคุยไปด้วยกดหาคำศัพท์ในดิกชันนารีไปด้วย จนกระทั่งทุกวันนี้ฉันกับเหล่าเหรินสามารถสื่อสารกันได้ด้วยภาษาจีนปนอังกฤษกันอย่างคล่องแคล่ว เหล่าเหรินเรียนจบปริญญาตรี-โท และเรียนต่อปริญญาเอกต่อเนื่องในสาขาเดียวกัน เหล่าเหรินจึงมีองค์ความรู้ในด้านอนุรักษ์ดินและน้ำค่อนข้างมาก ส่วนฉันมีเครื่องมือและวิธีการในการทำวิจัยที่หลากหลาย ดังนั้นการทำวิจัยในแลป ฉันกับเหล่าเหรินจึงเป็นส่วนที่เติมเต็มความรู้ซึ่งกันและกัน นอกจากนี้เราทั้งสองก็ยังช่วยกันทำหน้าที่ดูแลและให้คำปรึกษางานวิจัยแก่รุ่นน้องปริญญาโทในแลปอีกด้วย ส่วนการใช้ชีวิตภายนอกแลปนั้นฉันได้เรียนรู้หลายสิ่งหลายอย่างเกี่ยวกับไต้หวันจากเหล่าเหริน ช่วงเวลาหนึ่งที่ฉันสนุกที่สุดก็คือวันหยุดยาวช่วงตรุษจีน ฉันได้ไปเที่ยวบ้านเกิดของเหล่าเหรินที่เมืองจีหลง พวกเราขี่มอเตอร์ไซค์เที่ยวลัดเลาะชายฝั่งทะเลทางตอนเหนือของเกาะและขึ้นไปถึงหมู่บ้านจิ่วเฟิ่น รวมทั้งได้ไปเยี่ยมบ้านเกิดพ่อแม่ของเหล่าเหรินที่เมืองอี๋หลาน ได้เห็นประเพณีการไหว้เจ้าและการเฉลิมฉลองต่างๆ ได้เล่นไพ่นกกระจอกกันจนถึงเช้า ส่วนเหล่าเหรินเองก็ชอบติดสอยห้อยตามฉันไปตลอดเมื่อฉันมีกิจกรรมต่างๆ ที่ต้องทำร่วมกับพี่น้องนักเรียนไทย แล้ววันหนึ่งเมื่อพวกเรามีโอกาสไปนำเสนอผลงานวิจัยในที่ประชุมทางวิชาการที่ประเทศไทย ฉันก็ได้พาเหล่าเหรินขับรถตระเวนเที่ยวจากทะเลฝั่งอ่าวไทยขึ้นไปถึงยอดเขาที่จังหวัดเชียงรายบ้านเกิดของฉัน สิ่งหนึ่งที่เหล่าเหรินติดใจมากที่สุดก็คือรสชาติของผัดกะเพรา ต้มยำกุ้ง และอาหารไทยอีกหลายชนิด

กลุ่มนักเรียนไทยเป็นกลุ่มนักเรียนต่างชาติกลุ่มใหญ่ที่สุดใน ม.จงชิง ในช่วงปีที่ 2 และ 3 ของการเรียนปริญญาเอก ฉันได้รับเลือกให้ทำหน้าที่ประธานนักเรียนไทย ม.จงชิง พวกเรามีกิจกรรมร่วมกันอยู่สม่ำเสมอ โดยเฉพาะกิจกรรมวันเฉลิมพระชนม์พรรษาพระบาทสมเด็จพระเจ้าอยู่หัว วันที่ 5 ธันวาคมของทุกปี ซึ่งถือว่าเป็นกิจกรรมหลักที่ทำให้พวกเราได้มีโอกาสแสดงออกถึงความจงรักภักดีของพสกนิกรชาวไทยที่มีต่อพระองค์ท่าน และนับว่าเป็นเกียรติอย่างยิ่งที่ฉันได้มีโอกาสขึ้นกล่าวถวายพระพรชัยมงคล ฉันเคยสงสัยว่าทำไม ม.จงชิงถึงได้สนับสนุนให้จัดกิจกรรมนี้ให้กับกลุ่มนักเรียนไทยมาโดยตลอด ภายหลังฉันจึงได้ทราบว่าแท้จริงแล้วเมื่อสามสิบกว่าปีก่อนทาง ม.จงชิงได้รับความช่วยเหลือจากโครงการหลวงของไทย มีการส่งอาจารย์และนักเรียนจาก ม.จงชิงเข้ารับการฝึกอบรมและศึกษาความรู้จากโครงการหลวงอย่างต่อเนื่อง อีกทั้งทางมูลนิธิโครงการหลวงก็ได้ให้การสนับสนุนความร่วมมือทางวิชาการระหว่าง ม.จงชิงและมหาวิทยาลัยของไทยหลายแห่ง อาทิ ม.แม่โจ้ ม.เชียงใหม่ ม.เกษตรศาสตร์ จนทำให้เกิดความก้าวหน้าและการพัฒนางานด้านการเกษตรระหว่างสองประเทศตราบจนทุกวันนี้ ด้วยสายสัมพันธ์นี้อาจเป็นเหตุผลหนึ่งที่ทำให้ฉันและนักเรียนไทยอีกหลายคนได้รับทุนการศึกษาจาก ม.จงชิง ฉันจึงปลาบปลื้มใจทุกครั้งที่เห็นพี่น้องนักเรียนไทยหลายคนที่จบการศึกษาจาก ม.จงชิง ได้มีโอกาสกลับไปทำงานให้กับโครงการหลวงหรืองานเกี่ยวกับการเกษตรที่ไทย ปัจจุบันนี้ ม.จงชิงได้ขยายความร่วมมือไปยังอีกหลายมหาวิทยาลัยในประเทศไทย และมีการแลกเปลี่ยนนักเรียน นักวิจัยและคณาจารย์อย่างสม่ำเสมอ ประหนึ่งว่าต้นกล้าสายใยแห่งความสัมพันธ์เมื่อสามสิบกว่าปีก่อนนั้นได้เติบใหญ่แตกกิ่งก้านแผ่กระจายและหยั่งรากลึกแห่งความผูกพันมาจนถึงปัจจุบันนี้ ฉันสังเกตเห็นเสมอว่ารุ่นน้องที่มาเป็นนักเรียนแลกเปลี่ยนที่ ม.จงชิง เมื่อมาถึงใหม่ๆ หลายคนจะรู้สึกเหงา เคว้งคว้าง ว้าเหว่ สื่อสารภาษาจีนก็ไม่ได้ อยากกลับไทยให้เร็วที่สุด แต่เมื่อถึงเวลาที่ต้องกลับไทยต่างก็พูดเป็นเสียงเดียวกันว่าเสียดายไม่อยากกลับ อยากอยู่ต่อให้นานกว่านี้ ด้วยเหตุผลที่ว่าประทับใจความมีน้ำใจของคนไต้หวัน อาหารไต้หวันที่แสนอร่อย การคมนาคมสะดวก ภูมิประเทศสวยงาม แหล่งท่องเที่ยวมากมาย รวมทั้งประทับใจที่มีรุ่นพี่นักเรียนไทยคอยช่วยเหลือน้องๆ อยู่เสมอ ทุกวันนี้ฉันเห็นนักเรียนแลกเปลี่ยนเหล่านั้นกลับมาเที่ยวไต้หวันบ้าง และกลับมาเรียนต่อปริญญาโท-เอกที่นี่ก็หลายคน

ชีวิตของการศึกษาระดับปริญญาเอก ความยากลำบากที่สุดไม่ใช่การเรียนแต่เป็นการทำวิจัยและการเขียนบทความวิจัยเพื่อตีพิมพ์ในวารสารทางวิชาการที่เป็นที่ยอมรับในระดับนานาชาติ ดังนั้นจึงจะเห็นว่านักเรียนปริญญาเอกหลายคนแทบไม่ได้เจอหน้ากันเลย บางคนอยู่แลปห้องตรงข้ามกันหรืออยู่บ้านเช่าหลังเดียวกันแต่กลับแทบไม่มีโอกาสได้คุยกันก็มี หลายคนจะมีความรู้สึกเครียด กดดัน ท้อถอยและผิดหวังเมื่อผลแลปไม่เป็นไปอย่างที่ต้องการหรือเมื่อบทความวิจัยถูกปฏิเสธไม่ได้รับการตีพิมพ์ ฉันเคยเห็นเหล่าเหรินตกอยู่ภายใต้สภาวะผิดหวังถึงขีดสุดเมื่อบทความวิจัยถูกตีกลับ เราสองคนและเหล่าซือทะเลาะกันหนักมากเมื่อถกเถียงกันถึงหลักวิชาการในบทความดังกล่าวถึงขั้นที่ว่าเหล่าเหรินเอ่ยปากจะลาออกจากการเรียนปริญญาเอก แต่สุดท้ายแล้วเมื่อปรับความเข้าใจกันได้เหล่าเหรินก็เริ่มต้นเดินหน้าศึกษาวิจัยในเรื่องใหม่ต่อไป แต่ทว่าต่อมาไม่นานฉันเองก็เดินมาถึงทางตันเช่นกัน เมื่อพบว่างานวิจัยชิ้นแรกที่ทุ่มพลังสมองนานนับปีในการค้นคว้ามีจุดบกพร่องในเชิงทฤษฎีอย่างไม่น่าให้อภัยซึ่งอาจส่งผลให้งานที่เหลือเกือบทั้งหมดเกิดความผิดพลาดได้ ช่วงเวลานั้นฉันรู้สึกเคว้งคว้างว่างเปล่าอยู่หลายวัน ฉันคว้าเป้หนึ่งใบยัดเสื้อผ้าใส่แล้วหนีหน้าหายตัวจากแลปสามวัน ไปเดินเตร็ดเตร่อยู่ที่ไทเปในสภาพเหมือนคนไร้วิญญาณ พอกลับมาที่แลปฉันคาดว่าคงจะโดนเหล่าซือด่าที่หายไปไม่บอกกล่าวไม่มารายงานความก้าวหน้างานวิจัย แต่เหล่าซือกลับเรียกฉันไปจิบน้ำชาแล้วไม่พูดอะไรเลย เพียงเอ่ยสั้นๆ คำเดียวว่า เจียโหยว (加油:สู้ๆ) แต่เป็นคำเดียวที่ทรงพลังและทำให้ฉันฮึดสู้ทำวิจัยเรื่องใหม่ต่อไป และในวันที่ฉันล้มเหลวกับงานวิจัย ฉันได้มองไปรอบตัวก็เห็นพี่น้องนักเรียนไทยอีกหลายคนสะดุดล้มในงานวิจัยของตนเองเช่นกัน บางคนอาจจะเหนื่อยและเจ็บปวดยิ่งกว่าเพราะไม่ได้มีเพียงอุปสรรคจากการทำวิจัยอย่างเดียวแต่ต้องเผชิญกับสารพัดปัญหาถาโถมเข้าใส่ บางคนประสบอุบัติเหตุหรือป่วยหนักจนต้องพักรักษาตัวหลายเดือน บางคนไม่จบการศึกษาตามกำหนดจนโดนตัดทุนต้องออกไปหารายได้พิเศษเพื่อความอยู่รอด บางคนก็ทุ่มเวลาให้กับงานวิจัยจนถึงขั้นทะเลาะและแยกทางกับคนรักที่เมืองไทย มีบ้างบางคนที่ท้อถอยและตัดสินใจเลิกเรียนแล้วกลับไทย ฉันได้เห็นและเข้าใจว่าความล้มเหลวที่ฉันเจอเป็นเพียงเรื่องปกติที่หลายต่อหลายคนก็เจอเช่นกัน ฉันจึงปล่อยวางความรู้สึกท้อแท้ไว้ข้างหลังและตัดสินใจก้าวไปข้างหน้า พัฒนาหัวข้อวิจัยขึ้นมาใหม่

ปีนี้เป็นปีที่สี่ของการเรียนปริญญาเอกของฉันแล้ว แม้ว่าฉันอาจจะยังไม่จบการศึกษาในปีนี้ แต่ความก้าวหน้าในงานวิจัยหัวข้อใหม่ของฉันก็พอจะประเมินความสำเร็จที่จะเกิดขึ้นเร็วๆ นี้ได้ หนทางสำเร็จการศึกษาอาจจะดูอีกยาวไกลแต่ในมุมมองของฉันนั้นระยะทางไม่สำคัญเท่ากับการได้เรียนรู้อะไรมากมาย และที่สำคัญคือ “ทัศนคติ” ในการทำงาน ฉันได้ฝึกภาษาจีนเพื่อจะได้สื่อสารสร้างความสัมพันธ์กับคนในแลปและนำไปใช้ในชีวิตประจำวันได้ ฉันสามารถค้นคว้าและอ่านบทความวิจัยนับร้อยนับพันด้วยตนเองเพื่อจะได้ค้นหาโจทย์วิจัยและอภิปรายปัญหากับเหล่าซือได้ สิ่งเหล่านี้ต่างหากที่ฉันมองว่ามีคุณค่ากว่าคะแนนสอบหรือบทความวิจัย รวมทั้งอุปสรรคที่ผ่านมาก็ได้หล่อหลอมให้ฉันมีความเข้มแข็งในการรับมือกับปัญหาและมีความรอบคอบระมัดระวังในการทำงานมากขึ้น ฉันและพี่น้องนักเรียนไทยอีกหลายคนต่างก็คอยเป็นกำลังใจให้แก่กันและกัน แม้ว่าพวกเราจะศึกษาหาความรู้และทำวิจัยเฉพาะทางกันคนละสาขาวิชาแตกต่างกันไป อาทิ งานปรับปรุงพันธุ์ข้าว งานวิจัยโรคมาเลเรีย งานวิจัยพลังงานชีวมวล งานพัฒนาเซลพลังงานแสงอาทิตย์ งานพัฒนาหุ่นยนต์และระบบควบคุม แต่ท้ายที่สุดแล้ว พวกเราทุกคนต่างก็หวังว่าผลสำเร็จจากงานวิจัยไม่เพียงแต่จะสร้างผลงานตีพิมพ์ทางวิชาการให้แก่มหาวิทยาลัย แต่คาดว่าจะเป็นประโยชน์ต่อการพัฒนาประเทศทั้งไทยและไต้หวันอีกด้วย ฉันสัญญากับเหล่าเหรินและพี่น้องนักเรียนไทยอีกหลายคนไว้ว่า วันใดที่จบการศึกษาพร้อมกัน จะไป หวนเต่า (環島:เดินทางรอบเกาะ) ฉลองจบการศึกษาด้วยกัน ส่วนพี่น้องในแลปก็เฝ้ารอวันที่ฉันสำเร็จการศึกษาเพื่อจะได้มีโอกาสให้ฉันพาเที่ยวประเทศไทย หวังว่าวันที่ฉันสำเร็จการศึกษาจะมาถึงในเร็ววันนี้

Con chó hoang

Hạ Vân / Con chó hoang / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  CON CHÓ HOANG – Lại mưa rồi chúng mày ạ! Đức mở hé chiếc cửa sổ ló đầu ra ngoài đường rồi quay lại nói với cả bọn. – Mưa gì mà mưa suốt tuần thế? À! Đến khi nào thì có thông … Continue reading “Con chó hoang”

Hạ Vân / Con chó hoang / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

CON CHÓ HOANG

– Lại mưa rồi chúng mày ạ!
Đức mở hé chiếc cửa sổ ló đầu ra ngoài đường rồi quay lại nói với cả bọn.
– Mưa gì mà mưa suốt tuần thế? À! Đến khi nào thì có thông báo bên môi giới đổi sang chủ mới đấy. Thằng Long làu bàu.
Thằng Trung giọng như bất cần:
-Chả biết!Chờ thôi!.Có đứa nào thèm thịt chó không?
-Thèm chết đi được.Trời rét thế này có đĩa thịt chó thì còn gì bằng. Kiếm chó về nhậu thôi mấy anh. Công ty này cũng sập cửa rồi. Chủ bên này nó đang lo việc nó, chả hơi đâu mà quản lý anh em mình. Hải như bắt được vàng ,nói liền một chặp.
-Tao thấy đúng đấy! Làm ngay và luôn! Con chó nhà lão già ba tầng bên kia kìa. Nhìn cũng ngon thịt phết. Chiều nào chả lởn vởn ngoài ngõ. Bên này nó cấm ăn thịt chó nhưng cấm làm sao cái bụng anh em mình. Long lý lẽ.
Cả bọn nghe xong cười khành khạch.
-Mà chả hiểu nó chuyển mắm tôm bằng máy bay hay tàu biển mà quán bà Hằng bày đầy trên kệ đấy.Thích riềng,mẻ,xả … có tuốt.
Không hiểu nuôi mãi đến khi già, chó chết rồi người ta an táng nó làm sao? Chôn? Hỏa táng hay thủy táng giống bên Ấn Độ nhỉ?
Như bọn mình có một cách ít tốn kém nhất là “khẩu táng” nhỉ? Hê hê! Chỉ tốn thêm thùng bia nữa thôi.
Hải Tít đế vào:
-Em thấy đúng! Các cụ ngày xưa bảo rồi:
“Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó.
Chết xuống âm phủ không có mà ăn”.
Ông chú sát nhà em có quán thịt chó, em vẫn sang giúp thui với cạo lông. Làm thịt chó thì cứ phải để em.
Cuộc trò chuyện rôm rả luận bàn về thịt chó. Đứa nào đứa nấy cứ như thể rành rọt lắm. Nào là chế biến ra sao, nào là: “nhất bạch, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm”, nào là “ chó già, gà non” thứ ấy mới ngon.
Riêng Đức chỉ gật gù, vì nó chẳng biết luận bàn về thịt chó.Ở quê, nó cũng có vài lần ăn nhưng không biết chế biến thế nào.
Bốn đứa, mỗi đứa một tính một nết.Thằng Trung thì nóng tính, hay bốc đồng. Hải Tít láu táu mà cái gì nó cũng biết làm. Long thì như ông cụ non,cái gì cũng lí lẽ.
Đấy! Cái lí lẽ ăn thịt chó mới là đàn ông của nó lảm nhảm nãy giờ cũng hai mươi phút rồi. Chỉ có thằng Đức là lầm lì, ít nói. Anh em nói sao nó cũng chiều thế vậy.
Mấy anh em chung chuyến bay, được sắp xếp làm cùng công ty, gắn bó với nhau cũng một năm rồi. Tháng trước công ty thông báo ngừng sản xuất. Cả bốn đứa vật vờ vì không có việc. Nghe nói công ty sắp đóng cửa.
Trong bốn đứa, chỉ có thằng Trung quê Ninh Bình, còn Đức,Long với Hải Tít đều quê Hà Nam. Có lẽ vậy nên thói quen ăn uống không khác nhau là mấy. Hương vị thịt chó lá mơ như ngấm vào máu từng đứa.
Cả bọn kết thúc chủ đề thịt chó với kế hoạch “câu” con chó nhà lão ba tầng đầu ngõ. Thằng Hải rủ cả bọn đánh bài tiến lên.Tập hợp nhanh chóng, bốn đứa ngồi bốn góc, trên tay là những lá bài đen đỏ. Xung quanh ngổn ngang những lon bia bẹp gí đã uống hết từ hôm trước.
Sáng sớm, ánh sáng bên ngoài len lỏi qua chiếc rèm màu cánh gián, rọi vào đôi mắt khiến Đức cũng không ngủ thêm được nữa.
Đã hơn 8 giờ! Cả bọn vẫn nằm im thin thít sau một đêm đập tứ cường. Tay huơ huơ chiếc áo khoác treo hờ bên hông tủ sắt, Đức xỏ áo đi ra ngoài. Cái bụng réo rắt kêu khiến nó quyết định ra ngoài kiếm gì lót vào dạ-một quyết định không mấy dễ dàng. Vì nửa tháng nay,công ty hết hẳn việc, tối đến cả bọn cứ đánh bài đến khuya rồi ngủ tới 11 giờ trưa mới dậy đi ăn một thể. Nhất là trong cái thời tiết đỏng đảnh này của Tân Trúc, vừa lay phay mưa, vừa gió bấc, lại vừa thêm mấy giọt nắng vô duyên, tuy yếu ớt nhưng đủ làm người ta khó chịu.
Trời mưa thế này chắc mấy đứa lười dậy. Nghĩ bụng thế, Đức đạp đến quán mì cả bọn thường hay ăn mua bốn phần. Móc lủng lẳng bốn bịch mì còn nóng hổi vào tay lái,Đức leo lên xe. Nhưng đạp được một đoạn thì có chiếc xe tải chở vật liệu chình ình chặn ngang đường nên Đức quay xe vào con ngõ nhỏ hơn. Biết đường này cũng về được phòng trọ nhưng rất hiếm khi Đức đi qua. Nghe nói khu đất này trước đây nuôi cá nhưng giờ bỏ hoang. Đức vừa đạp, vừa ngáo ngơ. Hai bên đường lởm chởm gạch với gạch.Những chiếc bể xi măng không mái cỏ mọc um tùm, leo lên ngấp nghé mặt thành. Đoạn rẽ kia là quặt vào đường về nhà trọ rồi. Đột nhiên ở đâu ra một con chó vàng khoảng chừng mười lăm cân lao tới kéo bịch mì trên tay lái rơi cái bốp xuống đất. Đức chưa kịp hoàn hồn thì nhanh như cắt con chó đã ngoạm bịch mì rồi chuồn thẳng vào cái nhà hoang.
Về đến phòng, Đức gọi từng đứa dậy ăn mì rồi kể chuyện bực mình khi nãy gặp con chó.
Thằng Hải nhanh nhảu:
-Chỗ nào?
Long hăm hở :
-Ờ! Vụ này hay đấy! Xử nó đi!
ThằngTrung như được thể, hùa vào:
-Được đấy!Để tao đi tìm gậy.
Cả bọn giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng cái dạ dày đứa nào đứa nấy tỉnh cả rồi.
Thấy cả bọn hăm hở đứa gấp bao tải nhét áo khoác, đứa cầm gậy, Đức ngả ý theo nhưng trong lòng cũng có phần e dè.Thằng Hải lôi dưới hộc bàn mấy viên thuốc ngủ, tay bóp bóp từng viên trộn với mì .
Đến khu đất hoang, cả bọn giao cho Đức cầm bịch mì nhử chó ăn. Bước đến cái bể thứ hai thì Đức thấy con chó vàng lúc nãy lững thững mò đến.Nó chẳng có vẻ gì là sợ hãi . Chắc thường ngày cũng có người đem cho nó thức ăn.Mà mấy hôm nay mưa rét vậy, ai hơi đâu ra khỏi nhà đem bố thí cho con chó hoang. Lẽ vậy nên Đức đổ bịch mì xuống , con chó cứ ăn ngấu nghiến mà không phát hiện ra mùi lạ .
Cái giống đời đi ăn trộm, đứa nào cũng lấm lét,mắt đảo như rang lạc. Không đứa nào bảo đứa nào, mỗi thằng một góc tản ra cảnh giới.
Liếm hết những sợi mì vương dưới đất,con chó vẫy vẫy đuôi rồi quay đầu định bỏ đi. Nhưng được dăm bước thì nó loạng choạng rồi gục xuống.Đức cũng không ngờ thuốc ngủ của thằng Hải lại có tác dụng nhanh đến vậy. Thằng Hải cầm gậy khua mấy cái thử xem con chó đã mê hẳn chưa. Sau khi thấy không có phản ứng gì, Thằng Trung lôi bao tải trong áo khoác cho Hải với Đức nhấc chó bỏ vào. Cả bọn nhanh chóng leo lên hai chiếc xe đạp. Đức ngồi sau xe cởi áo khoác trùm lên bao tải để tránh bị phát hiện.
Thế là trót lọt.Về được đến khu trọ thì chẳng lo gì rồi. Chủ khu trọ chỉ đến vào cuối tháng,nên cả bọn cứ thế tung hoành. Đức mở bao tải lôi con chó ra, để nó nằm ở góc hiên.Thằng Hải Tít đi kiếm dây buộc, phòng lúc con chó tỉnh sẽ tẩu thoát. Hải nói khoảng hai tiếng nữa con chó sẽ tỉnh lại. Trung với Long bảo nhau ra quán bà Hằng mua riềng với mắm tôm.Cả bọn tính tối nay sẽ hóa kiếp cho con chó. Còn gì tuyệt vời hơn bằng hữu tửu thơm cùng thịt chó.
Nửa tiếng sau, Trung với Long đã về tới nơi, trên tay là riềng mẻ,mắm tôm.Trung còn khệ nệ ôm thêm thùng bia nữa.
-Về rồi à? Cả bọn vào đây tao bàn cái này.Thằng Đức nói, giọng có vẻ nghiêm trọng.
-Chuyện gì?
-Bọn mày vừa đi xong thì bên môi giới gọi cho tao.
-Sao? Sao? Người ta bảo sao?
Chưa kịp để Đức nói thêm,Trung đã sốt ruột hỏi dồn dập.
– Sang bên Hương Sơn .Công ty này cũng làm gỗ nhưng lớn hơn mấy lần chỗ này.Chỉ có điều,họ lấy có ba người thôi. Đạp xe cũng mất bốn mươi phút. Bây giờ công ty muốn nhận người ngay vì nó chạy làm đơn hàng cho đối tác gấp.
-Nhưng ba người thì ai đi ai ở ? Thằng Hải ngập ngừng hỏi.
Đức bước mấy bước quanh bàn,giọng tần ngần:
-Ba đứa tụi mày cứ sang đấy làm đi. Dù sao tao cũng thông tiếng hơn tụi mày,chờ tuần sau môi giới sắp xếp làm ở đâu cũng được.Chứ biết sao bây giờ?
Nghe Đức nói, ba đứa đồng ý đi sửa soạn, chờ môi giới đến dắt sang công ty mới.
-Đồ đạc thì cũng chẳng có gì với lại cách cũng có mấy chục phút đạp xe.Cứ để lại rồi cuối tuần anh em mình về lấy,còn “xử” con chó ngoài kia nữa mà. Long nói khẽ.
Thằng Hải Tít vào nhà vệ sinh vơ chiếc bàn chải, ngỏng cổ ra:
-Anh Đức nhớ trông con chó đấy. Nay là thứ năm rồi.Đợi tụi em thứ bảy về “xử” nó.
-Được rồi! Tụi mày cứ chuẩn bị đi. Gặp lại vào thứ bảy.
Ba đứa đi được một lúc thì con chó tỉnh mê, cứ quyện đi quyện lại quanh cột sắt rồi kêu oẳng oẳng.Đức cũng không để ý lắm vì bận “cày” phim.Tối đến, còn lại một mình với căn phòng trống,tiếng thạch sùng chậc chậc gọi bạn tình trên mái tôn khiến Đức càng khó ngủ. Phần vì nhớ mấy đứa, phần vì lo không biết nó được chuyển đến đâu.
Nằm nghĩ đến khoảng thời gian vất vưởng không có việc,rồi tối ngày đánh bài nhậu nhẹt.Tự dưng nó thấy chột dạ nhớ đến mẹ nó ở quê.
Nằm mãi trời cũng sáng.Đức bò dậy ngó con chó nơi góc hiên. Nó vẫn nằm lù lù ở đấy. Thấy bóng Đức, con chó ngước mắt nhìn lên- đôi mắt màu quả hạnh nhân, rồi khẽ gục xuống.Bộ dạng nó ngoan ngoãn như thể vừa gây ra tội lỗi gì đó bị chủ nhân bắt gặp.
Con chó lông vàng nhạt dầy cộm,bộ móng bằng lì như cắt rất đặc trưng của giống chó hoang. Hàng vú bùng nhùng, chắc mới đeo con không lâu.
Điều làm Đức ngạc nhiên là con chó không gầm gừ phòng vệ khi Đức đến gần-cái bản năng vốn dĩ với cuộc sống hoang dại.Hay con chó nghĩ rằng nó vừa được giải cứu khỏi cuộc sống khốn khổ, từ nay con người lạ lùng đang đứng trước mặt nó đây sẽ cho nó thức ăn và yêu thương nó chăng?
Trong đầu Đức thoáng qua những suy diễn điên rồ ấy -Nghĩ thay một con chó mà ngày mai Đức cùng mấy anh em sẽ cạo lông,róc thịt nó. Đặt ca nước gần chỗ con chó nằm, đột nhiên Đức phát hiện ra chiếc dây buộc đã bị đứt. Chắc do quyện nhiều vòng vào cột sắt làm sợi dây đứt chăng? Nghĩ bụng vậy,Đức vào phòng tìm sợi dây khác cột con chó lại nhưng vẫn phòng vệ, sợ con chó cắn.
Vật vờ rồi một ngày cũng trôi qua .Đức tranh thủ ra ngoài ăn tối rồi lại về phòng “cày” phim. Nó cũng không quên quẳng cho con chó ít thức ăn. Người ta dự báo là hôm nay có khối khí lạnh cuối cùng. Ngày mai thời tiết sẽ ấm dần lên. Chao ôi! Đức cũng chỉ mong những ngày mưa rét đáng ghét này qua đi thật nhanh.Nằm trùm chăn kín từ chân lên đầu mà vẫn nghe gió bấc luồn vào từng thớ thịt.Tiếng mưa lách tách đập vào mái tôn làm Đức thấy trống trống. Nghĩ tới con chó ngày mai phải làm mồi cho anh em so tửu lượng cũng tội. Lục tủ quần áo, Đức lấy ra chiếc áo khoác rách một miếng ở cánh tay. Ngắm mấy cái rồi Đức mở cửa đem ra cho con chó. Nó nằm cuộn co ro, thấy bóng Đức liền nhổm dậy. Bốn chân nó run bần bật tưởng chừng như sắp khụy xuống. Ánh mắt nhìn Đức như sự hàm ơn. Đức bỏ lại chiếc áo và đi về phòng.

Ngả mình xuống chiếc giường, trong đầu cứ luẩn quẩn suy nghĩ về ngày mai. Đức cũng ngóng ngày mai gặp lại ba thằng nhưng nghĩ đến cảm giác tự tay giết một con chó, cái việc Đức chưa từng làm, sao cứ thấy chợn rợn trong lòng.
Sáng nay,mới hơn 7 giờ,Đức đã tỉnh dậy rồi.Cũng hay thật, đêm qua vừa mưa vừa gió vậy mà sáng nay không khí ấm lên rõ rệt.Hơi ẩm sộc lên mũi khiến nó hắt hơi mấy cái liền. Mặt trời kéo mây lên bổng hơn, không như mấy hôm trước.
Đức mở cửa ra ngoài xem con chó thế nào vì cả bọn hẹn chín giờ đến làm thịt. Nhưng con chó không còn thấy tăm hơi đâu.Chiếc áo khoác tối qua Đức bỏ cho nó nằm cũng không thấy.Có khi nào nó bỏ về nhà hoang kia không?
Mà không phải! Sáng qua dây buộc đứt nó bỏ đi thì đã bỏ đi từ khi đấy rồi.Tài thật! Hay là nó biết hôm nay bị làm thịt nên tìm cách bỏ đi? Nghĩ một lát, Đức dắt xe đạp tìm đến khu đất hoang.
Nó đã không tin vào mắt mình nữa.Ngay lối vào,sát chiếc bể rong rêu ,xác con chó vàng nằm sõng soài dưới nền cỏ như bàn chông.Cái mõm há hốc còn móc lại chiếc áo khoác rách của Đức.Từng đám lông vón lại lẫn với những cánh mối.Con chó đã chết! Bên cạnh có hai con chó nhỏ lông vàng giống hệt nhau chừng hơn hai tháng. Chắc là con của nó. Thấy bóng người,hai con chó con lùi lại,ánh mắt vừa sợ hãi vừa như cầu cứu. Một con liếm liếm vào mũi con chó mẹ kêu ư ử, nước dãi nhỏ thành dòng. Một con cứ chồm lên,bàn chân cào cào lên cái xác như muốn kêu chó mẹ tỉnh dậy. Đức chỉ biết lặng người đi,đứng nhìn chúng quấn quanh xác chó mẹ. Bất giác ngẩng đầu lên, Đức ngỡ ngàng thấy chiếc bát nhựa mà hôm kia Đức bỏ thức ăn cho con chó ăn.Vậy là Đức đã hiểu ra! Sợi dây không phải cuốn nhiều vòng bị đứt mà do nó tự cắn đứt. Nó đã tha chiếc bát đem thức ăn về cho hai đứa con. Đêm qua nó cắn đứt dây tha chiếc áo rách về đây. Con chó khốn khổ ấy đêm qua đã đi trong mưa gió tha chiếc áo về cho hai đứa con của nó. Nhưng chính bản thân nó đã không chống chọi được cái rét dưới 7 độ này của Tân Trúc.Con chó đã chết đói và rét trong cơn mưa gió đêm qua.Tự dưng sống mũi Đức cay cay. Có vị chan chát nơi cuống họng. Chưa bao giờ Đức thấy mình tội lỗi và hèn đến vậy.
Chiều chủ nhật công viên thật đông người. Dưới ráng chiều lả lướt trên hàng râm bụt thẳng tắp, Đức với Như Nguyệt ngồi tựa vào nhau nhìn con chó Kaky đang ghẹo con bướm bay là là. Đức thấy mãn nguyện khi giờ đây anh đã chuyển sang làm chuyền trưởng sau bao nỗ lực học tiếng. Điều tự hào hơn nữa là cô người yêu dịu hiền Như Nguyệt.Cô là người Bình Đông, làm kế toán chỗ Đức. Như Nguyệt nói đã để ý đến anh chàng công nhân Việt khi chiều nào cũng thấy anh chạy bộ với con chó vàng quanh kí túc. Bởi vì những bài báo nói về công nhân Việt bắt trộm chó giết thịt khiến cô có ác cảm về họ. Nhưng cử chỉ vui đùa với con chó vàng của anh làm thay đổi những thành kiến cố hữu trong cô.Những lần gặp gỡ trong công việc và những buổi giao lưu đã kết nối cô với Đức. Bây giờ hai người đang vun đắp cho một tình yêu đẹp.
Ngồi ngắm con chó trên bãi cỏ, Như Nguyệt quay người khẽ hỏi Đức, điều mà cô vẫn thắc mắc bấy lâu:
-Tại sao anh chọn nuôi Kaky tuy không xấu nhưng chẳng có vẻ ngoài của giống chó cảnh? Và vì sao anh lại bỏ ăn thịt chó mà trước đây anh từng ăn?
Đức nắm tay Như Nguyệt, khẽ mỉm cười:
-Ngày mai anh sẽ đưa em đến gặp mấy người bạn của anh ở Hương Sơn. Là A Long,A Trung, A Hải mà anh có kể với em lần trước, em nhớ không?
Ở đó, Kaky còn có một người anh em cùng mẹ.Anh sẽ kể em biết vì sao anh không ăn thịt chó nữa và vì sao anh đã nuôi và thương Kaky đến vậy.
Bóng chiều đã ngả màu huyết dụ, có tiếng hai người gọi với sang bãi cỏ bên kia:
-Kaky ơi! Chúng ta về thôi!

Bersembunyi di Balik Kontrak Kerja

Eka Dwi Saputri / Bersembunyi di Balik Kontrak Kerja / Tidak ada / tenaga kerja asing  Dua ribu lima ratus lima puluh lima hari telah berlalu, pertama mengijakkan kaki di bumi Formosa masih terekam jelas dalam memori ingatanku. Sampailah di sebuah apartemen elit aku yakin pasti sang pemilik orang yang kaya raya. Detak jantungku tak menentu napas tersenggal … Continue reading “Bersembunyi di Balik Kontrak Kerja”

Eka Dwi Saputri / Bersembunyi di Balik Kontrak Kerja / Tidak ada / tenaga kerja asing 

Dua ribu lima ratus lima puluh lima hari telah berlalu, pertama mengijakkan kaki di bumi Formosa masih terekam jelas dalam memori ingatanku.
Sampailah di sebuah apartemen elit aku yakin pasti sang pemilik orang yang kaya raya.
Detak jantungku tak menentu napas tersenggal pikiran melayang tak menentu membayangkan pekerjaan yang akan aku hadapi kelak.
Maklum aku belum pernah bekerja setelah lulus SMA.

Sepertinya ejenku menangkap apa yang aku pikirkan raut wajahku terlihat tegang bisa dibacanya.

“Eka, apakah kamu baik-baik saja?”
“Jangan takut,” Lanjutnya sembari merangkul pundakku.

Aku hanya menganggukkan kepala dan tersenyum, sebenarnya aku ingin menjawab dan menjelaskan kegundahan yang sedang aku rasakan namun kendala bahasa yang belum banyak kukuasai. Aku pun berjalan di samping mengikutinya yang mengantarkanku menuju tempat kerja dimana menjadi bagian perjalanan hidupku kini.

Siang yang terik panas tak kalahnya musim panas di Indonesia. Taiwan sedang musim panas ketika aku datang. Setiap sudut apartemen yang kami lewati terdapat interior indah, taman dan air mancur dikelilingi bangunan apartemen megah dengan penjagaan satpam di pintu utama terdapat ruang loby membuat suasana terlihan aman dan nyaman.

Sungguh aku sangat beruntung mendapatkan pekerjaan yang tidak begitu berat, tempat yang layak serta bos yang baik hati.
Di sini ternyata aku tak bekerja sendiri ada perawat- perawat dari Negara lain seperti Filipina, Vietnam dan juga dari Talu.
Nina teman samping kamarku dia berasal dari Semarang – Indonesia, Ling Ling dari Vietnam dan Jove berkewarganegara Filipina mereka bertiga kawan yang paling akrab diantara pekerja lainnya.

Hari pertama aku mulai bekerja berjalan lacar, seniorku semua baik dengan sabar mereka mengajariku, aku pun tidak sungkan menanyakan apa yang tidak aku pahami dengan berbekal mandarin seadanya dan bahasa inggris Alhamdullilah aku tidak mendapati kesulitan dalam komuikasi dan beradaptasi dengan lingkungan baruku.

Sore itu sepulang kerja aku berjalan-jalan di taman dekat asrama kami di sana ramai anak-anak kebetulan terdapat tempat bermain. Aku melihat anjing berwarna putih dari kejauhan anjing kecil itu berlari menuju ke arahku ia melompat-lompat ketika berada di dekatku bermaksud mengajakku bermain. Sungguh lucu dan menggemaskan anjing itu, pemiliknya tersenyum ramah kepadaku yang takut mendekati anjingnya. Bukan takut tapi lebih tepatnya umat islam tidak boleh terkena najis anjing.

“Kamu pekerja baru di panti jompo itu ya? Aku tak pernah melihatmu sebelumnya,” tanya pemilik anjing yang lucu tadi.

“Iya, baru datang kemaren. Anjingmu lucu dan menggemaskan bolehkan aku bermain dengannya? Siapa namanya?” Tanyaku menggunakan bahasa inggris.

“Tentu saja boleh. Namanya Momo,” Jawabnya sambil tersenyum.

Sejak pertemuan itu hampir setiap hari kami bermain dan seolah ajing itu tau bahwa aku tak bisa bersentuhan dengannya. Momo setiap kali melihatku dari kejauhan ia berlari mendekati setelah dekat hanya melompat-lompat mengitari tubuhku tanpa menyentuh sedikitpun. Ah! Kamu memang anjing yang cerdas.

“Maafkan aku momo, bukan aku tak mau menyentuhmu dan membelai bulu indahmu namun dalam agamaku tak dibolehkan,” bisikku dalam hati.

****

Minggu pagi yang cerah, angin menembus jendela kamarku yang sengaja aku buka semalaman hanya tertutup jendela kasa. Mentari bisa dengan leluasa membagikan vitaminnya ke tubuhku. Musim panas tahun ini aku begitu menikmati.
Teman kerja tak hanya sekedar teman lagi sudah terjalin persaudaraan yang erat, apa pun kami saling berbagi sunggung merekalah pengganti keluarga saat di perantauan.

“Jov, kamu liburkan hari ini? Nanti pulangnya tolong belikan martabak ya di Warung Indonesia dekat TMS,” pintaku.

Kulihat dia sibuk berdandan merias wajahnya yang memang sudah cantik sekali pun tanpa polesan bedak dan lipstik.
Ia tidak menjawab hanya mengangguk dan tersenyum ke arahku. Kuletakkan satu lembar uang lima ratusan di meja rias dan aku pun meninggalkan kamarnya.

“Toook … Tok … Toook!” kuketuk kamar Ling Ling salah satu sahabatku.
Aku masuk setela ia bukakan dan langsung duduk di tempat tidurnya.

“Hari ini kamu libur kemana?” Tanyaku ingin tahu.
“Aku capek, mau istirahat di asrama saja,” lanjutku sambil merebakan tubuh di kasur miliknya.

Ling Ling sibuk menata baju dalam tas rangsel. Sesekali melirikku sembari mengangkat bahunya. Seolah dia bingung menjawab pertanyaanku. Dia salah satu temanku yang rajin dan gesit dalam bekerja, dia ringan tangan membantu rekan kerja tanpa pernah memikirkan dirinya yang lelah. Dari ceritanya ia adalah tulang punggung keluarga. Ayahnya sakit-sakitan, Ibu yang hanya buruh harian di sebuah toko kelontongan. Ia pun membiayai adik-adiknya yang masih kecil. Melihat kegigihannya bekerja, diri ini tak ada apa-apannya yang kadang masih mengeluh. Sungguh aku sangat kurang bersyukur.

“Aku pamit dulu ya. Aku buru-buru hari ini ada kerja sampingan bersih-bersih di tiga rumah,” Jawabnya singkat.
Secepat kilat punggungnya sudah tak terlihat lagi meninggalkan aku yang masih rebahan di tempat tidurnya.

Waktu libur ia gunakan mencari uang tambahan dengan bekerja apa saja yang penting tidak mencuri katanya. Terkadang ia bekerja di restauran, kadang menjaga anak, dan juga membersihkan rumah milik warga pribumi yang membutukan tenaganya. Upah yang ia dapat dihitung per jam. Rata-rata per jamnya 120 dolar Taiwan.
Sebenarnya aku kasihan padanya tapi apalah dayaku? Karena aku pun bekerja di sini demi cita-citaku bisa melanjutkan study hingga kejenjang yang lebih tinggi kelak.
Aku mengkawatirkan keadaannya andai saja ketahuan pihak berwajib pasti mendapatkan sangsi keras.
Belum saja aku beranjak dari kamar Ling Ling, Nina datang membuyarkan lamunanku. Aku menoleh ke arahnya yang tiba-tiba sudah duduk di dekatku.

“Ka, ikut yuk ke kos-kosanku. Ada proyekk besar nih! Aku butuh tenagamu.”

Nina sudah sepuluh tahun di Taiwan bahkan dia punya rumah yang dia sewa untuk bisnis tata rias pengantin. Aku pernah sekali diajak ke rumah itu yang didekor layaknya studio rental kostum pengantin. Sunggu aku terkagum-kagum dibuatnya, Nina membangun bisnis sejak dua tahun terakhir, ia menyewakan baju pengantin dari berbagai adat daerah Indonesia dan gaun modern.
Ia pun merekrut teman-teman dari Indonesia yang sedang bekerja di Taiwan sebagai team rekan kerjanya mulai dari membantunya merias, fotografer hingga video shooting.
Luar biasa! Harga sewa satu set kostum pun ribuan dolar Taiwan bahkan bisa puluhan ribu.

“Eka! Kok bengong sih … Buruan siap-siap! Bantu aku ya, satu orang teamku sedang cuti jadi kurang tenaga. Ini proyek besar. Nanti aku kasih bonus lebih deh buat kamu,” pintanya.

Aku masih tak bergerak. Mengumpulkan tenaga dan merangkai kata untuk menolak dengan tidak membuatnya kecewa.

“Eka … Please bantu aku, aku butuh banget tenagamu,” pintanya sambil memelas.

“Maafkan aku Nina, aku tak bisa membantumu. Aku takut, Sekali lagi maafkan aku. Nina, aku takut terjadi sesuatu dan berakibat fatal.”

“Yang penting tidak ketahuan, ya sudah kalau gak mau,” Jawabnya seraya meninggalkanku sendiri.

Sering aku mengingatkan sahabat-sahabatku tapi mereka tak mengindahkan. Terkadang ingin aku melaporkan mereka kepada yang berwajib namun alangkah jahatnya aku. Ah! Serba salah. Mereka sahabatku sekaligus saudara tidak mungkin aku memukulnya dari belakang. Namun, jika tidak kulaporkan berarti aku ikut menyembunyikan sesuatu yang salah di muka bumi ini. Sungguh bagaikan buah simalakama hidupku.

“Tuhan … Ampuni hambaMu yang tiada daya ini.”

****
Pukul 22:00 batas waktu penghuni asrama harus sudah berada di dalam semua tanpa terkecuali, ketat memang aturan di asrama kami bahkan kami tak diijinkan tidur di luar asrama sekalipun itu jatah libur. Dan satu lagi orang luar tak diperkenankan masuk ke asrama kecuali di ruang loby.
Walau peraturan super ketat kami nyaman tinggal di sini buktinya aku sudah lebih dari tujuh tahun.

“Kreeeeeeggggg…. “
Suara gerbang di tutup oleh satpam piket malam ini. Berarti Jove sudah pulang. Aku bergegas menuju kamarnya berniat menanyakan titipanku pagi tadi. Sudah lama sekali aku tidak makan martabak kue terang bulan kesukaanku. Hari ini aku tak bisa menahan hasrat untuk menikmati kue tersebut.

“Took… Tok … Tok,” Kuketek pelan pintu kamarnya.
“Masuk kamar tidak dikunci,” Suaranya terdengar dari dalam.

Kulihat Jove sedang menghitung uang di atas kasurnya dari recehan hingga ribuan.
“Ada yang bisa aku bantu?” Candaku.

Dia hanya tersenyum dan mempersilahkan aku duduk.
“Itu titipanmu di meja, dan ini uangmu tadi pagi aku kembalikan gak usah bayar.”
“Pakai uangku saja,” Lanjutnya.

“Bulan ini keuntunganku tiga kali lipat gaji bulanan kita kerja,” Jelasnya.

Iya, Jove bekerja dip anti jompo ini sambil jualan online melalui facebook, ketika libur ia bawa barang pesanan kostumer ada yang ia kirim melalui kantor pos ada juga kostumer yang bertemu di aula TMS untuk mengambil barang pesanannya. Berbagai macam barang dagangannya dari mulai baju, sepatu, sandal, tas dan juga asesoris wanita bahkan barang elektronik. Terkadang dia libur membawa koper seperti orang yang hendak pergike luar negri.
Pantas saja jika keuntungannya bisa mencapai tiga kali lipat gaji bulanan.

“Tidak Jove, aku harus membayar titipanku ini. Walau keuntunganmu besar itu kerja kerasmu sendiri dan kamu tetap harus irit agar bisa membantu keluargamu di rumah,” jawabku.

Namun, ia tetap memaksa mengembalikan uangku. Dengan berat hati aku pun mengambil kembali uangku.

“Baiklah, kalau begitu kue ini kita makan bersama ya?” Pintaku.

Tanpa pamit padanya aku keluar memanggil Nina dan Ling Ling untuk ke kamar Jove. Sembari makan martabak kami ngobrol saling curhat satu sama lain. Indahnya kebersamaan ini seakan tak ingin cepat berlalu.
Tak terasa hampir satu jam kami mengobrol. Setiap pertemuan pasti ada perpisahan maka aku piker ini waktu yang tepat untuk mengatakan pada mereka rencana kepulanganku besok pagi 31 Mei 2016.

“Jove, Nina, Ling Ling,” Sapaku.

Disambut hening seketika, mereka memandangi tatapan wajahku seolah mereka sedang menunggu sesuatu yang ingin aku sampaikan.

“InshaAllah, besok aku pulang ke Indonesia dan tidak akan kembali bekerja ke sini lagi,” lanjutku.

Suasana masih hening, jove yang sedang minum pun terbatuk dan menghentikannya, membelalakkan mata.
Begitu pula dengan Nina dan Ling Ling.
“Mengapa mendadak sekali,” protes Jove.

Ini bukan mendadak kawan. Ini sudah lama aku rencanakan namun belum ada waktu yang tepat untuk berbicara pada kalian. Dan memang sengaja aku rahasiakan selama ini.
Ini bukan karena kalian tak mengindahkan nasehat-nasehatku. Bukan! Karena aku sudah menata rencana kehidupanku di masa mendatang.
Aku bahagia berada di sini di antara kalian, pengalaman di negeri Formosa banyak hal mengajarkanku kemandirian, kedisiplinan, kebersihan dan kepedulian akan sesama. Tanpa sepatah kata pun kami saling berpeluk. Entah kata tak mampu terucap dari bibir, kami hanya mampu merasakan hangatnya pelukan satu sama lain.
Malam ini kami membiarkan tubuh kami berdekatan tidur satu kamar tanpa ada satu suara yang terucap. Seakan kami tak ingin berpisah hingga kami tertidur pulas. Diam-diam aku bangun meninggalkan mereka untuk ke kamarku dan menulis sepucuk surat perpisahan.
Yang akan aku selipkan di kamar Jove besok pagi sebelum aku meninggalkan Formosa.

***

Taipei, 2016 Mei 31
Pukul 01:40

Teruntuk sahabatku tercinta,
Jove, Nina & Ling Ling.

Sungguh sebuah anugrah bisa mengenal kalian menjadikanku sahabat bahkan saudara di negri yang jauh dari sanak family. Bertahun-tahun kita hidup bersama kita sudah sangat paham karakter masing-masing. Aku sangat sayang kalian.
Semoga persahabatan kita hingga akhirat. Aamiin ya Allah.
Duhai sahabatku,
Satu hal yang masih mengganjal dalam benak ini yang ingin aku utarakan pada kalian. Namun, sebelum aku utarakan maafkan aku yang bodoh ini, jika kata-kataku melukai hati kalian kelak.
Sungguh bukan maksud hati untuk membuat kalian terluka. Aku sangat sayang pada kalian sahabat-sahabatku.

Bisakah kalian menghentikan kegiatan kalian menambah uang pemasukan dengan bekerja di luaran, berjualan online dan juga bisnis tat arias kalian di luar jam kerja?
Aku mengkawatirkan kalian jika suatu waktu ketahuan pihak berwajib. Kalian sudah menyalahi aturan yang berlaku dengan bersembunyi di balik kontrak kerja yang sesungguhnya.

Sahabat,
hanya ini yang bisa saya pesankan sebagai bentuk kasih sayangku pada kalian. Selamat tinggal semoga kita bisa bertemu dilain kesempatan. Jaga diri kalian baik-baik ingat keluarga menunggu kepulangan kalian.
Terima kasih atas kasih sayang kalian selama ini.
Mohon maaf atas segala khilaf baik yang aku sengaja atau pun tidak.

Dariku yang mencintai kalian karena Allah,

Eka Dwi Saputri

Nhớ quê nhà

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  床 前 明 月 光 疑 是 地上霜 舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉 Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc Cúi đầu ray dứt … Continue reading “Nhớ quê nhà”

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

床 前 明 月 光
疑 是 地上霜
舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉

Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc
Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa
Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc
Cúi đầu ray dứt nhớ quê nhà
_Lý Bạch_
Nhớ quê nhà là tâm trạng chung của những người con xa xứ.Từng xa có lẽ mới thấu hiểu được hết thơ từ trên của “thi tiên”Lý Bạch.Tôi cũng là một trong những người con xa xứ,chưa ngày nào trái tim không ngừng nhớ về quê nhà nơi có những người thân của tôi.
Học xong lớp mười hai với bao ước mơ còn dang dở vì cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn.Tôi buộc rời xa dải đất hình chữ S thân yêu đến Đài Loan.Bước chân về nhà chồng với suy nghĩ của cô gái mới lớn mười chín tuổi mơ mộng,khao khát.May mắn thay tôi gặp được người chồng tốt yêu thương,chăm sóc tôi.Gia đình anh rất thân thiện chỉ bảo tôi từ cách giao tiếp,sinh hoạt,phong tục tập quán của người Đài.Sau một tháng,tôi bắt đầu làm việc tại một công ty nhỏ gần nhà.Thời gian rảnh tôi phụ giúp gia đình làm việc nhà.Cứ thế ngày qua ngày trôi đi tôi nhanh chóng hòa nhập với con người,cuộc sống mới.Đến nay,vừa tròn hai năm tôi xa nhà sinh sống nơi xứ người.Cùng với lòng quyết tâm,chăm chỉ làm viêc tôi góp được một số tiền giúp đỡ gia đình ở Việt Nam.Giờ đây nhiệm vụ của tôi là cùng chồng cố gắng làm việc chuẩn bị cho những dự định trong tương lai.Một trong những dự đinh ấy là có thể đón thêm thành viên mới sợi dây gắn kết tình yêu giữa tôi và anh gần hơn.Biết trong tương lai còn nhiều trông gai và khó khăn.Nhưng đôi chân tôi đang thôi thúc muốn bước tiếp trên con đường đã chọn bằng sự lỗ lực hơn và hơn nữa.
Đi song song với màu hồng trong cuộc sống ấy.Tôi cũng trải qua những ngày tháng buồn vì bản thân giao tiếp còn yếu kém,bất đồng ngôn ngữ, chữ viết.Đã có những giọt nước mắt mong nhớ người thân,quê nhà.Nhớ cái mảnh đất nơi tôi sinh ra và lớn lên,vùng quê ven biển thuộc thành phố Hải Phòng.Nhớ tiếng sóng biển “rì rầm” gió biển “vi vu”.Cả những ngày mưa bão thuyền bố không ra khơi,gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc chỉ canh rau muống,muối vừng nhưng ngọt ngào vị quê hương mà trên đất Đài không có.Nhớ mùi hương lúa chín của mẹ trồng ngày thu hoạch,nhớ quãng thời gian cắp sách tới trường cùng bạn bè trên con đường làng phủ đầy rơm vàng.Nhớ đứa em trai nhỏ dại nhiều lần hỏi mẹ:
_ Mẹ ơi ! Sao bữa cơm hôm nay không có thịt.
Sinh sống ở Đài Loan hòn đảo ngọc xinh đẹp,văn minh,phát triển tôi có cuộc sống tốt hơn thật là tuyệt.Nhưng trong trái tim tôi luôn hướng về quê nhà nơi có những người yêu thương tôi.Giống như hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời mọc.