Hà Duy Lộc / Thăng Trầm Cuộc Sống / Không / sinh viên
Tôi sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế khó khăn. Ba mẹ đều không có tài sản riêng, thậm chí ngay cả một nơi để trú thân che mưa chắng gió cũng là điều mà gia đình chúng tôi ngày mong mơ ước.
Ba tôi từ năm 17 tuổi đã phải xa gia đình từ miền Trung vào miền Nam để kiếm sống, bơ vơ không một người thân giúp đỡ, buộc phải làm đủ mọi thứ nghề như bốc xếp, giữ xe, giặt ủi để bương chải cuộc sống qua ngày. Còn mẹ thì sinh ra trong một gia đình đông con ở huyện Bình Chánh, từ nhỏ cũng đã vất vả sớm hôm lo toan mọi bề: vừa đi học vừa đi làm lại phải phụ ông bà tôi chăm lo cho các em nhỏ. Năm mẹ 25 tuổi, khi đang công tác tại một xưởng làm đồ gốm ở Quận 6, lúc đó được một người bạn giới thiệu ba tôi cho mẹ làm quen. Sau một thời gian tiếp xúc ba và mẹ hỏi thăm tìm hiểu lẫn nhau, thấy hoàn cảnh đáng thương của ba, vốn dĩ là người hiền lành nhân hậu và thương người, mẹ tôi đồng cảm và dần dần nảy sinh tình cảm với ba, muốn được cùng ba san sẻ đắng cay ngọt bùi. Ít lâu sau tình cảm của ba và mẹ “tiến gần” hơn một bước, nhưng lại không được sự ủng hộ của các dì các cậu tôi. Thế nhưng dù có bao nhiêu trắc trở và cản ngăn, tình yêu của mẹ dành cho ba ngày càng sâu sắc, và thế là mẹ quyết định gã cho ba tôi. Không bao lâu sau, ông bà ngoại qua đời, các dì các cậu viện cớ cho rằng mẹ tôi có chồng thì phải theo chồng nên đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, quăng tất cả đồ đạc của mẹ ra khỏi nhà, buộc gia đình chúng tôi ra đi ngay lập tức mà không thương tiếc, khi đó tôi mới được 3 tuổi còn em trai tôi thì chỉ vẻn vẹn vừa tròn 1 tuổi đầu.
Thế là từ đó gia đình tôi ngày đây mai đó, lang thang suốt khắp cả huyện Bình Chánh, van xin chòm xóm láng giềng cho ở tạm vài ngày. Một ngày hai ngày, người ta còn có thể chứa chấp nhưng về lâu về dài thì chỉ mang thêm phiền phức đến cho người ta mà thôi, vì thế ba mẹ tôi quyết định dắt anh em chúng tôi lên Sài Gòn mà sinh sống. Một khoảng thời gian sau ba mẹ cũng tìm được việc làm: ba tôi xin vào làm bảo vệ cho trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, còn mẹ tôi thì ghi danh cho một trung tâm dạy tiếng Anh ở trường THCS Hoàng Văn Thụ. Tuy cuộc sống lúc bấy giờ cũng có đồng ra đồng vô, song vẫn chỉ là tạm sống qua ngài, ước mơ về một căn nhà trú ngụ cũng chỉ là điều quá xa vời. Vừa vào đất Sài Gòn, không ai thân thích, chi phí lại đắt đỏ, mẹ tôi đành phải tìm đến ở nhờ một người đồng nghiệp lúc xưa của mẹ – dì Thanh. Dì Thanh là một người hảo tâm và dì cũng tương đối có điều kiện về mặt kinh tế nên cưu mang gia đình chúng tôi mà không lấy một đồng tiền nhà. Cuộc sống của gia đình tôi từ đó có thể nói là đã bớt đi phần nào sóng gió!
Cuộc sống tạm an định được một thời gian, dì Thanh phải bán nhà để sang Mỹ định cư. Trước đó dì cũng đã nói với mẹ tôi để chuẩn bị tâm lý, từ khi mẹ hay tin thì ngày đêm rầu rĩ lo âu, ăn không ngon miệng ngủ không yên giấc, sợ rằng mai này gia đình rồi sẽ ra sao, bây giờ phải biết đi đâu đây? Ngày mà dì Thanh ra đi định cư cũng đến, không còn cách nào khác thế là gia đình tôi một lần nữa lại “di cư” sang nơi khác, tiếp tục cuộc sống lang thang tạm bợ.
Trước tình cảnh khốn khó ấy, ba tôi đã viết một lá đơn trình bày với Ban giám hiệu nhà trường Lê Hồng Phong, với mong mỏi được sự giúp đỡ bên phía nhà trường. May mắn thay ba tôi làm bảo vệ được một thời gian dài cho nhà trường, đã tạo được uy tín với nhà trường và lá đơn trình bày hoàn cảnh ấy được nhà trường chấp thuận giúp đỡ, cho phép gia đình chúng tôi tạm ở nhờ phía sau sân vận động của nhà trường. Gia đình tôi ở đây bắt đầu từ năm 2001, và là nơi cư ngụ tạm thời mà chúng tôi được ở lâu dài nhất trong suốt bao năm trời lang thang ngày đây mai đó.
Ba năm sau, năm 2004, đây là bước ngoặc lớn nhất trong cuộc đời tôi, sau khi hoàn tất năm học cấp 2, tôi đã may mắn thi đậu vào trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, ngôi trường mà bao lớp học trò từng mơ ước. Đối với tôi không chỉ là niềm vui sướng tột cùng mà còn là sự tiện lợi trong việc giao thông đi lại; vì học trong trường Lê Hồng Phong tức là học ngay nhà của mình, đi đến lớp chỉ khoảng năm ba phút, tiết kiệm rất nhiều thời gian đi lại. Nhưng chủ yếu cũng là để tôi có thể tranh thủ vào lúc những giờ ra chơi chạy về phụ mẹ buôn bán nước uống cho học sinh nhà trường khi họ vừa tan giờ môn thể dục.
Tôi thi đậu vào lớp chuyên tiếng Trung của nhà trường, nhưng rất lo sợ, bởi vì 12 năm trước tiếng Hoa không được thịnh hành như bây giờ, khi tốt nghiệp cũng chẳng biết rằng có thể giúp ích được cho gia đình và xã hội hay không. Trong đầu tôi lúc bấy giờ luôn có một giấc mơ, mơ rằng mình cũng có thể được sang nước ngoài du học, thế nhưng nhìn lại hoàn cảnh gia đình như thế này, tôi lại dập tắt ngay ý nghĩ xa vời đó, thậm chí muốn tâm sự với cùng với mẹ cũng không thốt nỗi nên lời.
Tháng 12 năm 2006, tức là còn một học kỳ nữa chúng tôi sẽ rời khỏi môi trường phổ thông mà bước vào cuộc sống sinh viên Đại học. Trong lúc phân vân và lo sợ cho tương lai học vấn của mình thì ngày hôm ấy trong trường Lê Hồng Phong xuất hiện một tốp giáo sư từ trường Đại học Đài Đông ở Đài Loan đến tận trường chúng tôi mà tuyển du học sinh. Có lẽ đây là dịp may hiếm có, tôi cũng đăng ký đi phỏng vấn, trực tiếp giao lưu với các thầy cô ấy bằng tiếng Trung, các thầy cô rất vui mừng vì đã tìm được số ít học sinh biết tiếng Trung ở Việt Nam lúc bấy giờ để có thể theo học bên trường Đài Đông.
Sau hôm đó, lớp chuyên Trung chúng tôi đăng ký đi thi kỳ thi TOP (bây giờ là TOECF), về phần tôi thì cố gắng hết mình và quyết tâm đạt được học bổng du học của trường Đài Đông. Vài tháng sau, tưởng chừng như đã vô vọng vì kết quả học bổng; bỗng một ngày nọ khi đang trên lớp học, thầy hiệu trưởng đến lớp chúng tôi công bố danh sách các học sinh trúng tuyển học bổng theo học tại trường Đài Đông. Trong lúc hồi họp mong đợi thì hạnh phúc và vui sướng thay khi nghe được tên mình đã trúng tuyển trong số 9 người đã đạt yêu cầu của các thầy cô bên trường Đài Đông. Sau buổi học hôm đó, tôi liền chạy về nhà khoe với ba mẹ, con đã được đậu học bổng toàn phần theo học tại trường bên Đài Loan, không những không cần đóng học phí mà mỗi tháng còn chu cấp sinh hoạt phí cho con nữa! Chỉ cần con lấy được bằng tốt nghiệp cấp 3 trong cuộc thi tháng 6 sắp tới thì có thể sang Đài Loan học Đại học ngay! Nghe xong ba mẹ tôi rưng rưng khóe mắt mừng rỡ không nói nên lời, ba mẹ đang lo lắng vì không biết tôi nên chọn trường Đại học nào ở Việt Nam để theo học đây? Nay, sau khi được tin tôi nhận học bổng ở nước ngoài, ba mẹ tôi mừng lắm vì biết rằng với điều kiện kinh tế gia đình để cho tôi sang nước ngoài du học đó là chuyện không thể thực hiện được!
Ngày 22/09/2007, đây là sự trải nghiệm đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm giác được bước lên máy bay là như thế nào, và cũng là lần đầu tôi rời ba mẹ đi xa đến thế! Trước đêm hôm ấy, trong lúc dọn dẹp hành trang vào vali, mẹ đinh ninh dặn dò mà nói mãi: “đi qua đó giữ gì sức khoẻ, ăn uống cho đầy đủ, đừng quá tiết kiệm nghen con”. Nghe xong, tôi không kiềm được nước mắt, hai hàng lệ rơi đầy trên mặt, không nỡ vì sẽ phải sắp xa ba mẹ trong một khoảng thời gian dài, sẽ không được mẹ chăm sóc tận tình chu đáo nữa rồi, và tôi biết ba mẹ lại càng không nỡ xa tôi. Nhưng rồi tôi cũng phải mạnh mẽ mà đứng lên phải đối diện với tương lai và cuộc sống, mong sao sau khi hoàn thành bằng cử nhân nước ngoài sẽ phần nào cải thiện cho cuộc sống của gia đình tôi.
Đến Đài Loan được một tuần, chúng tôi mới chính thức nhập học, bữa học đầu tiên thật hồi họp và vô cùng lo sợ, bởi vì thầy giáo giảng bài tôi hoàn toàn không hiểu gì cả; tôi hết sức lo lắng và sợ hãi, sợ sẽ theo học không kịp chương trình, sợ sẽ làm ba mẹ thất vọng. Không còn cách nào khác, tôi buộc phải luôn tự nhủ với bản thân rằng: “Hãy cố lên, hãy khắc phục khó khăn!” Ngoài giờ học trên lớp, tôi còn đi làm thêm để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người bản xứ, nâng cao và rèn luyện khả năng nghe nói của mình, hơn nữa là để kiếm thêm chút đồng lương ít ỏi phụ giúp gia đình mình. Trên người tôi luôn mang theo một cuốn từ điển nhỏ, tiện cho việc tra cứu khi cần thiết và những lúc rảnh rỗi cứ lấy ra xem, nhờ thế mà trong bao nhiêu năm qua tôi bổ sung cho mình không ít vốn từ vựng.
Bốn năm Đại học cũng thấm thoắt trôi qua, và thế là tấm bằng tốt nghiệp ngày đêm mong chờ cuối cùng cũng đã lấy được về tay. Tôi vô cùng mừng rỡ, tháng 9 năm 2011 trở về Việt Nam, tôi may mắn được nhận vào dạy tiếng Hoa ở một trung tâm ngoại ngữ tại Q1, thành phố Hồ Chí Minh. Sau kinh nghiệm vài tháng làm quen với môi trường giáo dục, dần dần cũng tự tin hơn trong công tác đứng lớp giảng dạy, tôi xin vào trường Đại học Sư phạm khoa Trung làm giáo viên thỉnh giảng. Nhưng thất vọng thay mỗi một học kỳ 4 tháng, tôi mới nhận được lương của mình, nhưng khi tiền lương về tay thì chỉ vẻn vẹn có 3,500,000 VNĐ trong suốt 4 tháng mà thôi. Buồn thì có buồn nhưng tôi không vì thế mà nản chí, tôi nghĩ chắc có lẽ học vấn của mình chưa đủ nên lương hướng không được như mong muốn, thế là tôi quyết định tiếp tục theo đuổi sự nghiệp học vấn trở về trường Đài Đông mà theo học thạc sỹ.
Trở về trường cũ, được thầy cô thương yêu giới thiệu tôi đến một trường cấp 3 ở tỉnh Đài Đông để nhận vai trò là giáo viên dạy tiếng Việt cho học sinh của trường. Đó lại là một trải hoàn toàn mới lạ đối với một du học sinh như tôi, tôi vô cùng vinh dự, dạy được một học kỳ lớp học đành phải giải tán vì do số lượng học sinh năm thứ hai quá ít không đủ để mở lớp. Thế là tôi lại bớt đi một khoảng thu nhập nhưng nhờ có lớp học này mà tôi đã có ý tưởng cho bài luận văn thạc sỹ của mình.
Thật sự có rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống của tôi, nhưng ngoài nỗ lực cố gắng để khắc phục ra thì cũng không còn có cách nào nữa. Chỉ mong rằng sau khi tốt nghiệp văn bằng thạc sỹ thì cuộc sống của tôi sẽ cải thiện nhiều hơn để có công việc tốt giúp đỡ nhiều hơn cho gia đình mình.