2014 Sơ tuyển 越南文初選 ![]()
我愛爸爸媽媽 Con thương ba má
2014 Sơ tuyển 越南文初選
Taiwan Literature Awards for Migrants
2014 Sơ tuyển 越南文初選
2014 Sơ tuyển 越南文初選 ![]()
2014 Preliminary 菲律賓文初選
2014 Preliminary 菲律賓文初選 ![]()
2014 Babak penyisihan 印尼文初選
2014 Babak penyisihan 印尼文初選 ![]()
2014 ประกาศรายชื่อผู้ได้รับการเสนอชื่อ 泰文初選
2014 ประกาศรายชื่อผู้ได้รับการเสนอชื่อ 泰文初選 ![]()
2014 Sơ tuyển 越南文初選
2014 Sơ tuyển 越南文初選 ![]()
2014 Preliminary 菲律賓文初選 📜 小小天堂 MUNTING PARAISO 👤 Emily T. Malayas Ako’y nangibang bansa, para sa aking pamilya Matandang lalaki, ang aking alaga Una naming pagkikita, siya ay masigla Pero amin nalaman, sya ay maysakit pala Sa unang mga buwan ko dito Napakagaan ng aking trabaho Paglilinis ng bahay, pamamalengke kasama ng Amo At pagluluto … Continue reading “小小天堂 MUNTING PARAISO”
2014 Preliminary 菲律賓文初選 ![]()
📜 小小天堂 MUNTING PARAISO
👤 Emily T. Malayas
Ako’y nangibang bansa, para sa aking pamilya
Matandang lalaki, ang aking alaga
Una naming pagkikita, siya ay masigla
Pero amin nalaman, sya ay maysakit pala
Sa unang mga buwan ko dito
Napakagaan ng aking trabaho
Paglilinis ng bahay, pamamalengke kasama ng Amo
At pagluluto ng pagkain naming tatlo
Ang aking alaga, mga anak ay puro babae
Ang pagtrato nila sa akin, ay napakabuti
Mga lumang damit at gamit, sa akin ibinigay
Ako’y natutuwa, kahit sa ganitong bagay
Kahit mahirap, aking titiisin
Kondisyon ng mga Amo, kailangan unawain
Walang day off at bawal makipagkaibigan
Lalo na sa kapwa ko dito na dayuhan
Ang aking alaga, dinaramdam unti – unting lumala
Kaya sa ngayon, sa ospital na kami nakatira
Pagod at puyat ang aking kaharap
Pero aking kakayanin, para sa aming hinaharap
Ako’y laging nagdadasal, alaga ko ay tumagal
At sana humaba pa ang kanyang buhay
Dahil sya ay may asawa, sa bahay naghihintay
At ang aking pangarap, dito nakasalalay
Sa ospital na kung tawagin, aming bagong tahanan
Dahil tumagal kami dito, ng mahigit anim na buwan
Sakit sa ulo, sakit sa ngipin, at sakit ng buong katawan
Dahil sa puyatan na aking kalaban
Alagang sumpungin, ayaw makinig sa aking sasabihin
Kaya kong tiisin, basta walang problema sa pagkain
Dahil iyan ay aking kailangan, para lumakas ang katawan
Para sa aking alaga, trabaho ay magampanan
Minsan na akong sinaktan, ng aking alaga
Ako’y umiyak na lang, sa narinig na hindi magandang salita
Aking sumbong sa Amo, pero parang balewala
Dahil sabi nila, ang kanilang Ama ay kaawa-awa
Wala akong mapagsumbungan, at mapagpahingahan
Dahil ang pakikipagkaibigan, ay higpit akong pinagbabawalan
Kaya salamat sa aking asawa, anak, at pamilya
Na nandiyan palagi, sa aking sumusuporta
Hindi ako nagrereklamo, sa aking kalagayan dito
Pero sana naman, ako’y pagpahingahin ninyo
Anim na buwan, na kami nandito
Pero kahit isang gabi, hindi pa ako nakakatulog na ang oras ay kumpleto
Ipinagdarasal ko na lamang, sana hindi bumagsak ang aking katawan
Dahil aking kalagayan, minsan ay hindi isinaalang-alang
Dagdagan pa ng aking alaga, minsan ako’y sinisigawan
Dahil hindi sya makarinig, kaya nya ako sinusungitan
Dahil sya ay maysakit, pilit kong iniintindi
Kahit masama ang loob, ako’y nagtitimpi
Alang-alang sa pakiusap ng anak na babae
Hanggat makakaya ko, pagbibigyan nalang palagi
Pangungulila sa pamilya, aking tinitiis
Dahil sa nanay konn, hindi nawawalan ng sakit
Kaya ang aking sahod, sa aking palad hindi pa umiinit
Para pambili ng gamot, kaya agad idedeposit
Sa isang hindi inaasahang dahilan
Mahal kong asawa, ngayo’y napilayan
Dahil sa hindi sinasadya, sya ay naaksidente
Wala akong magawa, kundi umiyak sa isang tabi
Kaya ako nandito, gusto ko sya tulungan
Makapagpatayo man lang kami, kahit maliit na tahanan
Hindi habang buhay,sa magulang ay umasa
Sila’y matanda na, tayo naman ang tutulong sa kanila
Asawa, anak, at pamilya, kayo ay miss ko na
Pero kaya kong tiisin, hanggang matapos ang kontrata
Kaya araw-araw, gusto ko kayong tawagan
Kahit boses nyo man, ay aking mapakinggan
Nangibang bansa ako, hindi para yumaman
Gamot ng inay, gusto ko matustusan
Kahit sa ganoong paraan, sya ay matulungan
Dahil ako nalang, ang kanyang maaasahan
Sabi nila ang pangingibang bansa, hindi solusyon sa kahirapan
Pero ito ay makakatulong, sa pang araw-araw na pangangailangan
Kailangan lang gamitin, sa tamang paraan
Upang ang paglayo sa pamilya, ay hindi masayang
Tukso man dumating, huwag ng patulan
Tayo magpakatatag para sa pamilyang naiwan
Tiwala sa isa’t isa, ating panindigan
Para sa pamilyang naghihintay, na ating babalikan
Mahirap makipagsapalaran, lalo na dito sa Taiwan
Dahil magkaiba ang salita, lagi hindi magkaintindihan
Lalo na pag matanda, wika ay kakaiba
Kaya pag sila magsalita, ako’y naka nga-nga
Magkaiba man ang paniniwala, pero nandoon yung respeto
Kailangan lamang ay magpakatotoo tayo
Dahil pag sila ay nawalan ng tiwala sa’yo
Hinding hindi na maibabalik pa ng buo
Sa tatlong taong pagseserbisyo ko dito
Sana pangarap matupad, kahit hindi kumpleto
Kailangan magtipid, huwag sumunod sa uso
Dahil pinaghirapan ay masayang, kung sundin ang luho
Kaya ako sumali sa ganitong paligsahan
Hindi para lang manalo, kundi karanasan maibahagi lamang
Sana makapagbigay inspirasyon, sa ating kababayan
Pahahalagahan ang trabaho, at ng makauwi ng maayos sa ating bansang kinagisnan
Kaya tayong mga dayuhan, saan man sulok ng daigdigan
Hindi man ngayon, bukas o magpakailanman
Hindi mawalan ng pag-asa
Dahil nandiyan ang Panginoon, gumagabay sa lahat ng oras nakaagapay
2014 Preliminary 菲律賓文初選 ![]()
📜 小小天堂 MUNTING PARAISO
👤 Emily T. Malayas
為了家庭,離鄉背井
一位老翁,需我照顧
初次見面,精神奕奕
但我知他,身懷疾病
剛到這裡,起初數月
我的工作,十分輕鬆
打掃家裡,市場採買
煮飯燒菜,三人晚餐
我的老翁,視我如親
待人接物,如此善良
舊衣舊物,全數送我
任何物品,我都歡喜
艱難困苦,我皆吞忍
雇主指令,我都接受
沒有休假,禁交朋友
同我族類,尤其忌諱
老翁病情,日趨惡化
迫於現狀,常住病院
疲憊倦怠,徹夜難眠
為了將來,戮力而為
夙夜祈禱,殘燭延續
期盼長者,延年益壽
他有賢妻,在家等待
我的夢想,亦懸翁命
長住病院,以院為家
一住半載,或許更長
頭痛牙痛,全身痠痛
天天熬夜,夜夜難眠
久病易怒,不聽人言
我悉忍受,只求溫飽
我僅需要,強健體魄
照料老翁,我的使命
老翁言詞,刺傷我心
詬罵污辱,只能哭泣
呈報雇主,馬耳東風
雇主只謂:老父堪憐
苦水滿腹,無處可訴
嚴格禁止,結交朋友
感謝家人,老公小孩
鼓勵支持,永遠長存
我的現況,不敢抱怨
僅求讓我,偶爾休息
住在病院,已經半載
沒有一晚,可以安眠
只能祈禱,別被擊倒
我的狀況,不被考慮
外加老翁,不時詈罵
因為耳背,拿我出氣
老翁生病,我能體恤
雖然難忍,還是要忍
老翁女兒,婉言請求
只要我能,一定退讓
加倍思親,強壓鄉愁
因為我母,也常生病
手中薪資,從沒握熱
馬上匯錢,買藥醫病
事故降臨,難以逆料
親愛老公,腳部扭傷
不是故意,皆屬意外
無能為力,遙遙哭泣
我來台灣,因想幫他
只盼能夠,自擁宅第
父母恩惠,不能長依
父母年邁,要靠我們
老公孩子,萬分想念
我須忍耐,直到期滿
每天每天,都想通電
至少能夠,聽到聲音
遠赴他鄉,不求富貴
只想承擔,母親醫療
無論如何,我會盡責
就只有我,她能依靠
人說出國,未必脫貧
至少解決,日常需用
該用則用,當省則省
離鄉背井,不負初衷
面對誘惑,勉力抵制
為了家人,堅強回絕
彼此信任,彼此依靠
親愛家人,仍在等待
切莫冒險,特別在台
語言不通,雞同鴨講
尤其長者,鄉音異樣
他一開口,我便啞然
信仰各異,恭敬尊重
真誠踏實,耐心去做
因為若是,失去信任
破鏡難圓,無法恢復
我在此地,已經三年
只盼心願,圓滿無缺
節儉度日,不追時尚
若隨奢華,收穫東流
話說我來,參加比賽
不只想贏,也想分享
鼓舞鄉親,激勵僑民
堅守崗位,衣錦還鄉
異鄉之人,無論何處
不管今天,或是永遠
切莫喪志,失去希望
因為上帝,時時護佑
(2)Madaling basahin at intindihin. Naipahayag ang tunay na damdamin ng OFW. Pasensiya at pagtitiis sa trabaho, responsable at may pangangambang hindi maitupad ang tungkulin kapag bumigay ang katawan. May pananagutan sa amo at sa sariling pamilya.
2014 Babak penyisihan 印尼文初選
2014 Babak penyisihan 印尼文初選 ![]()
Continue reading “我的腳步停留在寶島 Dan Langkah Kakiku Singgah Di Formosa”
2014 Sơ tuyển 越南文初選
2014 Sơ tuyển 越南文初選 ![]()
Continue reading “台灣-我的第二故鄉 Đài Loan-quê hương thứ hai của tôi”
2014 ประกาศรายชื่อผู้ได้รับการเสนอชื่อ 泰文初選
2014 ประกาศรายชื่อผู้ได้รับการเสนอชื่อ 泰文初選 ![]()
黃靜凰芳Huỳnh Tịnh Hoàng Phương / Người con gái Việt Nam / 澎湖縣湖西鄉湖西國小 /phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 婚姻移民 Chủ Để : Người con gái Việt Nam Bành Hồ mỗi khi đêm về buồn lắm. Khi ánh hoàng hôn khuất đi, xung quanh nơi đây trở nên yên lặng, thỉnh thoảng nghe văng vẳng nơi xa những … Continue reading “Người con gái Việt Nam”
黃靜凰芳Huỳnh Tịnh Hoàng Phương / Người con gái Việt Nam / 澎湖縣湖西鄉湖西國小 /phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 婚姻移民
Chủ Để : Người con gái Việt Nam
Bành Hồ mỗi khi đêm về buồn lắm. Khi ánh hoàng hôn khuất đi, xung quanh nơi đây trở nên yên lặng, thỉnh thoảng nghe văng vẳng nơi xa những tiếng cười từ trong nhà họ vọng ra, và tiếng xe máy chạy trên đường , gia đình tôi sống trong một xóm nhỏ, gần bến cảng, cứ vào mỗi buổi chiều cũng như thói quen, mình tôi bước lang thang trên con đường vắng, Tôi dừng bước và ngồi trên bật thềm của bến cảng, Đôi mắt hướng về phương xa của biển, chập chờn những ngọn đèn của các chiếc tàu đánh cá ngoài khơi, ánh trăng rọi sáng cả mặt biển, làn gió thoảng qua người se lạnh, những con sóng nhẹ nhàng vỗ bờ, rì rào xào xạc giống như lời thì thầm của mẹ, làm cho lòng tôi tràn đầy nổi nhớ, nhớ ba mẹ, nhớ đàn em thơ bé bỏng ngày nào mà nay đã khôn lớn, tôi nhớ về những kỹ niệm vui buồn của mình, lúc còn ở quê nhà.
Tôi lấy chồng Đài Loan và hiện đang sống trên Tiểu Đảo Huyện Bành Hồ đã được 15 năm, những thời gian qua đối với tôi là một đoạn đường dài đăng đẳng, vì hoàn cảnh nên phải lấy chồng xa xứ.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau ,
Ngó về quê mẹ ruột đâu chín chiều.
Ngày rời xa quê hương, tôi mang theo những nỗi buồn nặng nề với những niềm mơ ước, tôi buồn vì mình quá ích kỹ ,tôi muốn thoát khỏi cảnh khổ gia đình, những tháng ngày mà tôi phải coi đó là số phận, tôi bỏ lại ba mẹ và các em thơ, với những lời thề non hẹn biển của một mối tình đầu tan nát cả trái tim, và tôi đã lựa chọn cho mình một cuộc hôn nhân, mà người ta gọi đó là mua bán, tôi bỏ ngoài tai những lời dư Luận, những lời chê cười, lúc đó trong thâm tâm của tôi chỉ muốn rời xa nơi đã cho tôi nhiều đau thương và cay đắng của tuổi thơ.
Ngày 3/7/2001 là ngày tôi rời xa quê hương với miềm tin và hy vọng , khi máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Cao Hùng, tôi nhìn qua khung cửa sổ nhỏ thấy dưới chân tôi có những ánh đèn đêm rất dài, những ngôi nhà cao tầng sừng sững như những ngọn núi, trước mắt tôi như hiện ra một bức tranh khổng lồ , lần đầu tiên tôi đặt chân đến đất Đài Loan, cảm thấy mình giống như bước vào câu chuyện cổ tích , tôi khoán nghĩ là mình đang nằm mơ thôi. Tôi bước ra khỏi cửa hải quan , trước mắt tôi là người chồng xa lạ , anh vui lắm khi nhìn thấy tôi , anh khoác cho tôi chiếc áo lạnh mà anh đem theo và nói gì đó ,tuy nghe không hiểu , nhưng biết rằng anh sợ tôi lạnh, tôi cảm động và lòng tôi càng ấm áp, tôi vội vã đi theo bước chân của anh và hỏi : ” ông xã nhà mình ở gần đây không ?” Nhưng không thấy anh trả lời, có lẽ tôi nói không rành tiếng phổ Thông, nên anh cũng không hiểu tôi nói gì ? rồi tôi chỉ im lặng đi theo anh .
Qua tới sáng hôm sau tôi mới biết cuộc sống sau này của tôi là ở một hòn đảo nhỏ, anh đưa tôi ra sân bay và ngồi chuyến bay sớm nhất bay về đảo Bành Hồ .
Hôm nay tâm trạng của tôi không giống như hôm qua, thời gian trước đó tôi vẫn tràn đầy những hy vọng về một cuộc sống mới, và tôi nghĩ mình đã bị rơi xuống vực thẳm , khi biết mình phải sống trên hòn đảo nhỏ .
Đến Đảo Huyện Bành Hồ được mấy hôm bên chồng cũng đãi tiệc cưới , bà con bạn bè khách khứa rất đông , những lời chúc mừng , những tiếng pháo , rất vui và nhộn nhịp , làm tan biến trong tôi những ngày lo sợ vừa qua .
Ngày tháng trôi qua tưởng đâu êm đềm hạnh phúc, vợ chồng tôi sống chung trong một đại gia đình , có ba mẹ chồng và vợ chồng anh hai của chồng tôi, tôi phải làm mọi thứ , chăm lo cơm nước, sống giống như người giúp việc, trong tay không có tiền, tôi muốn mua gì thì phải hỏi xin chồng, anh không keo kiệt với vợ , nhưng có lẽ anh sợ tôi bỏ đi nếu tôi có nhiều tiền, vì lúc đó người đài Loan luôn cho rằng, cưới vợ người Việt Nam, hoặc những cô dâu nước khác đa số là muốn lừa gạt tiền bạc thôi, còn có người cũng cho rằng họ bỏ tiền mua cô dâu về làm vợ cho con họ, nên họ không cần tôn trọng và tin tưởng những cô dâu đó . Tôi buồn lắm nhưng không biết tâm sự cùng ai, chỉ biết gục đầu vào những góc riêng của mình, và khóc.
Mẹ ơi! Đừng gã con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà mẹ đâu,
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa
Lỡ mai cha yếu,mẹ già
Chén cơm ai xới, khay trà ai dân.
Tôi sống ở Huyện Bành Hồ đã được một thời gian dài , nhưng tôi vẫn không quen được cuộc sống của Đài Loan, gia đình bên chồng ai cũng bận rộn lo đi làm , họ rất cần cù , chồng tôi anh ấy cũng rất siêng năng và đối xử với tôi rất tốt, Nhưng anh ấy cũng không thực sự hoàn hảo cho lắm. Anh ấy thích uống rượu, ngày nào đi làm về cũng nồng nặc mùi rượu, có khi nhậu tới nữa đêm , hoặc đánh bài tới sáng mới về nhà, làm cho tôi rất lo lắng, và buồn lắm, mỗi khi anh nhậu say là tôi bị mẹ chồng la mắng, làm vợ mà không biết khuyên chồng, mỗi khi anh đi nhậu chưa về là kêu tôi đi khắp nơi tìm kiếm. Cứ như thế, tôi giống như một con người máy vậy, sống không có tình yêu, không có tình cảm gia đình, tôi buồn và nhớ quê hương lắm, nhiều lần đi tìm nhưng không thấy chồng, là tôi cũng không giám về nhà , vì về nhà sẽ bị nghe những lời la mắng. Vào một hôm vì ngôn ngữ nói không rành rõ nên anh giận tôi , và bỏ đi từ chiều tới tối không về ăn cơm, vậy là mọi người trách tôi , hỏi tôi, “cô nói gì mà làm cho chồng cô giận” họ nghi ngờ tôi hỏi xin tiền để gởi về Việt Nam. Những câu hỏi những lời nói đắng cay, làm cho tôi bật khóc vì tôi không biết phải giải thích như thế nào , tôi chạy ra khỏi nhà, và mang theo nổi oan ức để tìm kiếm chồng, đôi mắt cay nhòe khi giọt nước mắt ướt đẫm trên đôi gò má khi tìm thấy anh, tôi đã quỳ xuống với nổi tức giận . Tôi nắm tay anh nói với anh rằng ,” ông xã làm ơn về nhà dùm tôi với và nói với cho ba mẹ biết là không phải tôi xin tiền nên anh mới giận đâu , tôi xin anh đừng để mọi người nghĩ tôi không ra gì .”họ đâu biết rằng vì khuyên anh bỏ nhậu bỏ bài bạc mà ra , anh chỉ nói là anh biết, rồi anh kêu tôi về trước đi, anh sẽ về sau, thật phũ phàn khi nghe anh nói, lần này cũng như những lần khác Tôi không dám về nhà , tôi đi lang than
h một mình giữ đêm vắng rồi dừng lại chỗ quen thuộc , nhìn dòng nước chập chờn những ánh sáng của bóng đèn, nhìn về phía xa xa có quê hương mình , tôi không ngưng được những dòng nước mắt, mẹ ơi! ba ơi! mọi người có nghe con gọi không ? Tôi buồn và thốt lên những lời trách móc cho số phận của mình , trong đầu tôi chỉ hiện ra những đau khổ , những nổi buồn khôn nguôi, tôi muốn chìm mình vào dòng nước , tôi muốn trốn tránh cuộc hôn nhân không hạnh phúc , một cuộc đời không có tương lai .
Nhưng không! Tôi không thể làm thế, vì, trong tôi vẫn còn một sinh linh, một đứa bé sắp chào đời, tôi không được yếu đuối, vì đứa con yêu của tôi, tôi phải sống tốt hơn. Tôi lau khô nước mắt, bàn tay tôi xoa vào bụng và nói xin lỗi với con mình, cũng như tự đặt niềm tin vào cuộc sống mạnh mẽ kiên cường hơn.
Những ngày tháng sau, đứa con tôi chào đời, tôi cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, có cô con gái dễ thương nên cũng đủ làm cho tôi bận rộn cả ngày. Mỗi khi chồng tôi đi làm về tới nhà là nhảy chồm tới ôm lấy con và hôn con ngay. Anh tự hứa với tôi rằng, anh yêu vợ yêu con nên anh sẽ nghe lời tôi mà bỏ lần những thói hư làm gương cho con cái. Tôi mừng lắm, như được tiếp thêm sức mạnh để chiến đấu với cuộc sống.
Sau đó tôi sinh thêm một cô con gái thứ hai, và cũng lo lắng vì mình không có con trai, nghĩ không biết có bị trách mắng hay không? Hình như anh ấy dường như biết được sự lo lắng đó nên khẽ nói với tôi rằng;” anh thích con gái hơn, con gái dễ thương và đáng yêu hơn con trai, em đừng lo lắng vợ nhé.” Ôi! Người chồng của tôi thật đáng yêu! Anh như tiếp thêm sức sống cho tôi, giải thoát tôi khỏi lo âu bấy giờ.
Năm đứa con gái thứ hai vừa tròn một tuổi, tôi đã xin chồng cho tôi đi làm, vì không muốn sống cảnh ăn không ngồi rồi, sống dựa vào chồng nên tôi cương quyết xin được đi để làm phụ gia đình, rồi từ đó tôi theo anh với mẹ anh đi làm. Thời gian đó có trường học cạnh xóm có mở lớp học tiểu học dạy cho những cô đâu nước ngoài như tôi, tôi cũng xin chồng cho mình đi học, tuy lúc đầu chồng cũng không đồng ý vì sợ tôi theo bạn bè học hư, nhưng vì bản tính hiếu kỳ, muốn học hỏi nhiều hơn, nên đã thuyết phục được anh. Rồi từ đó, ban ngày thì đi làm, còn buổi tối tôi đi học, những bữa làm mệt mỏi nhưng tôi cũng phải ráng đến trường, vì ở trường có quen các chị em cùng nước, và học hỏi thêm rất nhiều, có các thầy cô giáo rất nhiệt tình, họ đã góp ý và chia sẻ cho chúng tôi những gì chúng tôi cần hỏi trong hôn nhân và cuộc sống.
Ngày tháng thấm thoát trôi qua, tôi đã đi làm phụ hồ gần mười năm, mười năm qua tuy công việc phụ hồ, đổ bê tông,.. rất nặng nề cực khổ, nhưng những ngày tháng đó tôi sống trong vui vẻ và cuộc sống càng ngày càng có ý nghĩa hơn, tôi làm ra đồng tiền bằng đôi bàn tay của mình, để có thể gửi về cho cha mẹ một ít để trang trải cuộc sống ở quê nhà.
Cách đây hai năm anh cảm thấy sức khỏe của tôi không tốt, vì làm những công việc nặng nhọc, và anh cũng nghĩ rằng làm công nhân không thể nào cho vợ con được cuộc sống tốt hơn, nên anh bàn với tôi , xin ba mẹ anh đóng tàu làm nghề biển , vốn là dân biển nên anh không sợ, sau những lần bàn tính tất cả đã đồng ý.
Năm 2013 anh đã có riêng cho mình một sự nghiệp, Sau khi gầy dựng riêng cho mình một sự nghiệp ổn định, chồng tôi cũng không cho tôi đi làm nữa. Từ đó anh lo việc đi biển đánh cá, câu mực,… còn tôi mỗi khi chồng đi biển về thì lo chuyện ra phiên chợ mua bán cá .
Cuộc sống hiện tại , và nhờ sự giúp đở của ba mẹ chồng đã lập cho vợ chồng tôi một căn nhà hạnh phúc, gia đình chồng đã chấp nhận và con tôi giống như là con gái của họ, với hai đứa con gái biết vâng lời , chăm chỉ học tập , nên tôi rất vui và mãn nguyện, cuộc đời của người phụ nữ là chỉ biết sống vì chồng con và gia đình, thật sự, tôi đã có được một cuộc sống mà trước kia tôi đã ước mơ. Tôi đã có điều kiện tốt để chăm lo cho gia đình bé nhỏ của tôi, cũng có thể giúp được cha mẹ tôi ở quê nhà, tôi cũng không còn lo lắng về chuyện không thể gặp gia đình khi nỗi nhớ họ hằng ngày nữa, vì đã có công nghệ liên lạc hiện đại ngày nay, tôi có thể gặp họ khi tôi nhớ đến họ. Ngày tháng về sau, tôi chỉ cầu mong cho gia đình có cuộc sống bình yên , cảm ơn trời đã ban cho tôi những gì tôi đang có, tôi là người con gái Việt Nam đã tìm thấy hạnh phúc nơi đất khách quê người.