Người con gái Việt Nam‏

黃靜凰芳Huỳnh Tịnh Hoàng Phương / Người con gái Việt Nam‏ / 澎湖縣湖西鄉湖西國小 /phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 婚姻移民 Chủ Để : Người con gái Việt Nam Bành Hồ mỗi khi đêm về buồn lắm. Khi ánh hoàng hôn khuất đi, xung quanh nơi đây trở nên yên lặng, thỉnh thoảng nghe văng vẳng nơi xa những … Continue reading “Người con gái Việt Nam‏”

黃靜凰芳Huỳnh Tịnh Hoàng Phương / Người con gái Việt Nam‏ / 澎湖縣湖西鄉湖西國小 /phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 婚姻移民

Chủ Để : Người con gái Việt Nam
Bành Hồ mỗi khi đêm về buồn lắm. Khi ánh hoàng hôn khuất đi, xung quanh nơi đây trở nên yên lặng, thỉnh thoảng nghe văng vẳng nơi xa những tiếng cười từ trong nhà họ vọng ra, và tiếng xe máy chạy trên đường , gia đình tôi sống trong một xóm nhỏ, gần bến cảng, cứ vào mỗi buổi chiều cũng như thói quen, mình tôi bước lang thang trên con đường vắng, Tôi dừng bước và ngồi trên bật thềm của bến cảng, Đôi mắt hướng về phương xa của biển, chập chờn những ngọn đèn của các chiếc tàu đánh cá ngoài khơi, ánh trăng rọi sáng cả mặt biển, làn gió thoảng qua người se lạnh, những con sóng nhẹ nhàng vỗ bờ, rì rào xào xạc giống như lời thì thầm của mẹ, làm cho lòng tôi tràn đầy nổi nhớ, nhớ ba mẹ, nhớ đàn em thơ bé bỏng ngày nào mà nay đã khôn lớn, tôi nhớ về những kỹ niệm vui buồn của mình, lúc còn ở quê nhà.
Tôi lấy chồng Đài Loan và hiện đang sống trên Tiểu Đảo Huyện Bành Hồ đã được 15 năm, những thời gian qua đối với tôi là một đoạn đường dài đăng đẳng, vì hoàn cảnh nên phải lấy chồng xa xứ.

Chiều chiều ra đứng ngõ sau ,
Ngó về quê mẹ ruột đâu chín chiều.
Ngày rời xa quê hương, tôi mang theo những nỗi buồn nặng nề với những niềm mơ ước, tôi buồn vì mình quá ích kỹ ,tôi muốn thoát khỏi cảnh khổ gia đình, những tháng ngày mà tôi phải coi đó là số phận, tôi bỏ lại ba mẹ và các em thơ, với những lời thề non hẹn biển của một mối tình đầu tan nát cả trái tim, và tôi đã lựa chọn cho mình một cuộc hôn nhân, mà người ta gọi đó là mua bán, tôi bỏ ngoài tai những lời dư Luận, những lời chê cười, lúc đó trong thâm tâm của tôi chỉ muốn rời xa nơi đã cho tôi nhiều đau thương và cay đắng của tuổi thơ.
Ngày 3/7/2001 là ngày tôi rời xa quê hương với miềm tin và hy vọng , khi máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Cao Hùng, tôi nhìn qua khung cửa sổ nhỏ thấy dưới chân tôi có những ánh đèn đêm rất dài, những ngôi nhà cao tầng sừng sững như những ngọn núi, trước mắt tôi như hiện ra một bức tranh khổng lồ , lần đầu tiên tôi đặt chân đến đất Đài Loan, cảm thấy mình giống như bước vào câu chuyện cổ tích , tôi khoán nghĩ là mình đang nằm mơ thôi. Tôi bước ra khỏi cửa hải quan , trước mắt tôi là người chồng xa lạ , anh vui lắm khi nhìn thấy tôi , anh khoác cho tôi chiếc áo lạnh mà anh đem theo và nói gì đó ,tuy nghe không hiểu , nhưng biết rằng anh sợ tôi lạnh, tôi cảm động và lòng tôi càng ấm áp, tôi vội vã đi theo bước chân của anh và hỏi : ” ông xã nhà mình ở gần đây không ?” Nhưng không thấy anh trả lời, có lẽ tôi nói không rành tiếng phổ Thông, nên anh cũng không hiểu tôi nói gì ? rồi tôi chỉ im lặng đi theo anh .
Qua tới sáng hôm sau tôi mới biết cuộc sống sau này của tôi là ở một hòn đảo nhỏ, anh đưa tôi ra sân bay và ngồi chuyến bay sớm nhất bay về đảo Bành Hồ .
Hôm nay tâm trạng của tôi không giống như hôm qua, thời gian trước đó tôi vẫn tràn đầy những hy vọng về một cuộc sống mới, và tôi nghĩ mình đã bị rơi xuống vực thẳm , khi biết mình phải sống trên hòn đảo nhỏ .

Đến Đảo Huyện Bành Hồ được mấy hôm bên chồng cũng đãi tiệc cưới , bà con bạn bè khách khứa rất đông , những lời chúc mừng , những tiếng pháo , rất vui và nhộn nhịp , làm tan biến trong tôi những ngày lo sợ vừa qua .
Ngày tháng trôi qua tưởng đâu êm đềm hạnh phúc, vợ chồng tôi sống chung trong một đại gia đình , có ba mẹ chồng và vợ chồng anh hai của chồng tôi, tôi phải làm mọi thứ , chăm lo cơm nước, sống giống như người giúp việc, trong tay không có tiền, tôi muốn mua gì thì phải hỏi xin chồng, anh không keo kiệt với vợ , nhưng có lẽ anh sợ tôi bỏ đi nếu tôi có nhiều tiền, vì lúc đó người đài Loan luôn cho rằng, cưới vợ người Việt Nam, hoặc những cô dâu nước khác đa số là muốn lừa gạt tiền bạc thôi, còn có người cũng cho rằng họ bỏ tiền mua cô dâu về làm vợ cho con họ, nên họ không cần tôn trọng và tin tưởng những cô dâu đó . Tôi buồn lắm nhưng không biết tâm sự cùng ai, chỉ biết gục đầu vào những góc riêng của mình, và khóc.

Mẹ ơi! Đừng gã con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà mẹ đâu,
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa
Lỡ mai cha yếu,mẹ già
Chén cơm ai xới, khay trà ai dân.

Tôi sống ở Huyện Bành Hồ đã được một thời gian dài , nhưng tôi vẫn không quen được cuộc sống của Đài Loan, gia đình bên chồng ai cũng bận rộn lo đi làm , họ rất cần cù , chồng tôi anh ấy cũng rất siêng năng và đối xử với tôi rất tốt, Nhưng anh ấy cũng không thực sự hoàn hảo cho lắm. Anh ấy thích uống rượu, ngày nào đi làm về cũng nồng nặc mùi rượu, có khi nhậu tới nữa đêm , hoặc đánh bài tới sáng mới về nhà, làm cho tôi rất lo lắng, và buồn lắm, mỗi khi anh nhậu say là tôi bị mẹ chồng la mắng, làm vợ mà không biết khuyên chồng, mỗi khi anh đi nhậu chưa về là kêu tôi đi khắp nơi tìm kiếm. Cứ như thế, tôi giống như một con người máy vậy, sống không có tình yêu, không có tình cảm gia đình, tôi buồn và nhớ quê hương lắm, nhiều lần đi tìm nhưng không thấy chồng, là tôi cũng không giám về nhà , vì về nhà sẽ bị nghe những lời la mắng. Vào một hôm vì ngôn ngữ nói không rành rõ nên anh giận tôi , và bỏ đi từ chiều tới tối không về ăn cơm, vậy là mọi người trách tôi , hỏi tôi, “cô nói gì mà làm cho chồng cô giận” họ nghi ngờ tôi hỏi xin tiền để gởi về Việt Nam. Những câu hỏi những lời nói đắng cay, làm cho tôi bật khóc vì tôi không biết phải giải thích như thế nào , tôi chạy ra khỏi nhà, và mang theo nổi oan ức để tìm kiếm chồng, đôi mắt cay nhòe khi giọt nước mắt ướt đẫm trên đôi gò má khi tìm thấy anh, tôi đã quỳ xuống với nổi tức giận . Tôi nắm tay anh nói với anh rằng ,” ông xã làm ơn về nhà dùm tôi với và nói với cho ba mẹ biết là không phải tôi xin tiền nên anh mới giận đâu , tôi xin anh đừng để mọi người nghĩ tôi không ra gì .”họ đâu biết rằng vì khuyên anh bỏ nhậu bỏ bài bạc mà ra , anh chỉ nói là anh biết, rồi anh kêu tôi về trước đi, anh sẽ về sau, thật phũ phàn khi nghe anh nói, lần này cũng như những lần khác Tôi không dám về nhà , tôi đi lang than

h một mình giữ đêm vắng rồi dừng lại chỗ quen thuộc , nhìn dòng nước chập chờn những ánh sáng của bóng đèn, nhìn về phía xa xa có quê hương mình , tôi không ngưng được những dòng nước mắt, mẹ ơi! ba ơi! mọi người có nghe con gọi không ? Tôi buồn và thốt lên những lời trách móc cho số phận của mình , trong đầu tôi chỉ hiện ra những đau khổ , những nổi buồn khôn nguôi, tôi muốn chìm mình vào dòng nước , tôi muốn trốn tránh cuộc hôn nhân không hạnh phúc , một cuộc đời không có tương lai .
Nhưng không! Tôi không thể làm thế, vì, trong tôi vẫn còn một sinh linh, một đứa bé sắp chào đời, tôi không được yếu đuối, vì đứa con yêu của tôi, tôi phải sống tốt hơn. Tôi lau khô nước mắt, bàn tay tôi xoa vào bụng và nói xin lỗi với con mình, cũng như tự đặt niềm tin vào cuộc sống mạnh mẽ kiên cường hơn.

Những ngày tháng sau, đứa con tôi chào đời, tôi cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, có cô con gái dễ thương nên cũng đủ làm cho tôi bận rộn cả ngày. Mỗi khi chồng tôi đi làm về tới nhà là nhảy chồm tới ôm lấy con và hôn con ngay. Anh tự hứa với tôi rằng, anh yêu vợ yêu con nên anh sẽ nghe lời tôi mà bỏ lần những thói hư làm gương cho con cái. Tôi mừng lắm, như được tiếp thêm sức mạnh để chiến đấu với cuộc sống.
Sau đó tôi sinh thêm một cô con gái thứ hai, và cũng lo lắng vì mình không có con trai, nghĩ không biết có bị trách mắng hay không? Hình như anh ấy dường như biết được sự lo lắng đó nên khẽ nói với tôi rằng;” anh thích con gái hơn, con gái dễ thương và đáng yêu hơn con trai, em đừng lo lắng vợ nhé.” Ôi! Người chồng của tôi thật đáng yêu! Anh như tiếp thêm sức sống cho tôi, giải thoát tôi khỏi lo âu bấy giờ.

Năm đứa con gái thứ hai vừa tròn một tuổi, tôi đã xin chồng cho tôi đi làm, vì không muốn sống cảnh ăn không ngồi rồi, sống dựa vào chồng nên tôi cương quyết xin được đi để làm phụ gia đình, rồi từ đó tôi theo anh với mẹ anh đi làm. Thời gian đó có trường học cạnh xóm có mở lớp học tiểu học dạy cho những cô đâu nước ngoài như tôi, tôi cũng xin chồng cho mình đi học, tuy lúc đầu chồng cũng không đồng ý vì sợ tôi theo bạn bè học hư, nhưng vì bản tính hiếu kỳ, muốn học hỏi nhiều hơn, nên đã thuyết phục được anh. Rồi từ đó, ban ngày thì đi làm, còn buổi tối tôi đi học, những bữa làm mệt mỏi nhưng tôi cũng phải ráng đến trường, vì ở trường có quen các chị em cùng nước, và học hỏi thêm rất nhiều, có các thầy cô giáo rất nhiệt tình, họ đã góp ý và chia sẻ cho chúng tôi những gì chúng tôi cần hỏi trong hôn nhân và cuộc sống.

Ngày tháng thấm thoát trôi qua, tôi đã đi làm phụ hồ gần mười năm, mười năm qua tuy công việc phụ hồ, đổ bê tông,.. rất nặng nề cực khổ, nhưng những ngày tháng đó tôi sống trong vui vẻ và cuộc sống càng ngày càng có ý nghĩa hơn, tôi làm ra đồng tiền bằng đôi bàn tay của mình, để có thể gửi về cho cha mẹ một ít để trang trải cuộc sống ở quê nhà.
Cách đây hai năm anh cảm thấy sức khỏe của tôi không tốt, vì làm những công việc nặng nhọc, và anh cũng nghĩ rằng làm công nhân không thể nào cho vợ con được cuộc sống tốt hơn, nên anh bàn với tôi , xin ba mẹ anh đóng tàu làm nghề biển , vốn là dân biển nên anh không sợ, sau những lần bàn tính tất cả đã đồng ý.

Năm 2013 anh đã có riêng cho mình một sự nghiệp, Sau khi gầy dựng riêng cho mình một sự nghiệp ổn định, chồng tôi cũng không cho tôi đi làm nữa. Từ đó anh lo việc đi biển đánh cá, câu mực,… còn tôi mỗi khi chồng đi biển về thì lo chuyện ra phiên chợ mua bán cá .

Cuộc sống hiện tại , và nhờ sự giúp đở của ba mẹ chồng đã lập cho vợ chồng tôi một căn nhà hạnh phúc, gia đình chồng đã chấp nhận và con tôi giống như là con gái của họ, với hai đứa con gái biết vâng lời , chăm chỉ học tập , nên tôi rất vui và mãn nguyện, cuộc đời của người phụ nữ là chỉ biết sống vì chồng con và gia đình, thật sự, tôi đã có được một cuộc sống mà trước kia tôi đã ước mơ. Tôi đã có điều kiện tốt để chăm lo cho gia đình bé nhỏ của tôi, cũng có thể giúp được cha mẹ tôi ở quê nhà, tôi cũng không còn lo lắng về chuyện không thể gặp gia đình khi nỗi nhớ họ hằng ngày nữa, vì đã có công nghệ liên lạc hiện đại ngày nay, tôi có thể gặp họ khi tôi nhớ đến họ. Ngày tháng về sau, tôi chỉ cầu mong cho gia đình có cuộc sống bình yên , cảm ơn trời đã ban cho tôi những gì tôi đang có, tôi là người con gái Việt Nam đã tìm thấy hạnh phúc nơi đất khách quê người.

 

回憶

玟潔 / 回憶 / 無 / lap gia dinh Nam 24tuoi roi xa que huong,de,quendi qua khu buon,vi ngay toi chao doi la ngay ba me toi li di.lon len thieu tinh thuong cha me,the roi toi cung nguoi ban dang ky sang dai loan lao dong.mah nguoi di rat thuong toi,noi voi toi,con dung sang dai loan … Continue reading “回憶”

玟潔 / 回憶 / 無 / lap gia dinh

Nam 24tuoi roi xa que huong,de,quendi qua khu buon,vi ngay toi chao doi la ngay ba me toi li di.lon len thieu tinh thuong cha me,the roi toi cung nguoi ban dang ky sang dai loan lao dong.mah nguoi di rat thuong toi,noi voi toi,con dung sang dai loan lam,qua ben ay mot minh rui co  chuyen gi thi lsm sao,va la chua co chonv nua..toi cu buong ,toi noi ,di oi con muon di xa di oi, the roi di thay toi cuong quyet di..di cung im lang,chi nhac nho vai cau,neu co chuyen gi thi ve nghen con…ngay len san bay ko nguoi tien dua,am tham lang le don coi,cung voi may nguoi ban cong ty di cung chuyen bay…Nhung ko ngo sang dai loan toi lai thich cuoc song ben day,luc ay toi qua ngay mua dong thoi tiet rat lanh,nhung ko hieu tai saot trong tam toi lai am ap ben dat khach xu nguoi Lan dau tien ve nha chu o Dai Bac vao ban dem, khi buoc vo nha la ba cu va hai nguoi con gai ba,ho cu nhin toi chung hung, ho hoi toi ten gi an com chua,ngu mot dem sang hom sau con gai ba cu dat toi lai benh vien tham ong cu nam vien,toi moi biet cong viec la cham soc ong cu,cung may la benh o day y ta ho rat tot,ho day toi cach cham soc nguoi giaNhin ong cu bi liet thay thuong ong lam sao.Cung toi nguoi nguoi gia,vi cac con ong ay bam di lam nen muon toi cham soc ong.Nam vien duoc mot thang thi toi cung ong ve nha.Con trai ong cu rat ty mi,ngay nao cung can dan ,(啊芳may nho cho ong uong  sua ,hut dam nghen, va noi chuyen voi ong ay) toi moi tra loi好nhung ma toi dau biet noi chuyen dau.ngah nao cung may cau.阿公喝牛奶哦!ngay nao cung vay.Thoi gian troi qua cung gan mot nam,an com cua chu dan dan co tinh cam,toi that su ko muon roi xa ngoi nha ay,tuy rang ho la nguoi dung,con toi chi la nguoi giup viec nhung ho cho toi bang trai tim tinh nguoi ma cha ,me ,ko danh cho toi.Vi ong cu ra di ko loi tu gia.Ong di mot noi that xa,ong ko cho toi cham soc ong nua,toi cu buon ko biet lam sao,chi cau xin ong fu ho cho toi ,doi chu moi ,gap duoc nguoi tot..Truoc khi rou khoi toi thap cho ong nen nhang,va tu gia may nguoi con cua ong.The roi toi lai doi chu moi cung o Dai Bac cham mot ba cu bi benh tim,ba cu nay bi benh ko di dung duoc nen cu ngay nao cung la mang,toi cung thinh tu tu roi quen,con viec ngay nao cung vay,rat thanh tinh va am dam,vi chi co hai ong ba va toi.Con chau cua Ba cu deu o My,con trai ba cu mot nam ve ba lan tham ong ba.c.Cong viec cu the ,la lam toi lai ko nho nha,Moi ngay cong viec xong ,ban dem,dam bom cho ba cu ,lai tro chuyen voi ong cu.Tham thoat thi thi thoi gian cung troi qua,toi cung con 6thang man hop dong 3nam,toi du dinh sang lai lam,nhung ko ngo duyen no toi la den.Nguoi ay la nguoi Binh Dong, lam tho ho,o Dai nam vi anh ay quen biet nguoi ban cung toi sang day lam,ban toi cham soc CoUt cua anh,anh ay biet toi dang lam o Dai Bac,len tham toi va tu do quen nhau…mac no anh ay di theo anh ay lam vo.Va ngay toi man hop dong ,toi cung noi voi ong ba cu,toi ve viet nam ,lay chong  ko ,cham soc ong ba duoc…The la toi ve cung anh ay lam giay to ket hon ,dam cuoi ,trong vong 10thang toi lai sang lan hai la ,lan nay la lam dau xu nguoi, toi lay chong sang Dai Nam hai thang toi co len Dai.Bac tham ,hai nguoi chu. ,nguoi chu thu hai ba cu van binh thuong nhu hoi do ,toi ve,ho muon INDone xia.lai tro chuyen.mot ngay .Sau do ve nha chu dau tien ngu qua dem,vi nho chong nen ko di choi lau,toi fai veDai Nam..cho den nay 8nam roi ko biet ,ba cu con hay ko,ong cu nua.ky uc giu nguoi gia suot 3nam toi cam thay rat vui va hanh fuc.Nen moi lay chong sang day.dai bac toi yeu…

Duyên Phận

Tháng Năm / Duyên Phận / Không / lao động quốc tịch nước ngoài  Nó khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, mọi sự kìm nén từ hơn hai mươi năm vỡ òa theo từng giọt nước mắt! Hơn hai mươi năm kể từ ngày nó biết người mà nó thường gọi là cha lại không phải … Continue reading “Duyên Phận”

Tháng Năm / Duyên Phận / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 

Nó khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, mọi sự kìm nén từ hơn hai mươi năm vỡ òa theo từng giọt nước mắt! Hơn hai mươi năm kể từ ngày nó biết người mà nó thường gọi là cha lại không phải là người sinh ra nó, ngày hôm đó trời đổ mưa, nó đã phóng xe trong mưa cùng những lời nói văng vẳng của bà chị họ
” Chị sẽ đưa em đi nhận người anh trai mà trước khi bố đẻ em qua đời đã trăng trối lại bảo anh ấy đi tìm em
Anh ấy là giám đốc, nhà rất giàu…! ”
Nước mưa hòa cùng nước mắt, nó đã hiểu lời giải thích của mẹ về tờ giấy khai sinh của nó bị cháy chỉ còn một nửa
” vì bố ghen, nói con không phải con của bố nên đốt tờ giấy khai sinh, mẹ vội nhặt ra nhưng vẫn bị cháy… ”
Nó cũng hiểu vì sao mẹ hay trút tức giận lên người nó với những nốt đòn roi vô cớ
Nó đâu có lỗi cơ chứ!
Cũng kể từ ngày hôm đó, những đứa con của những bà chị họ gọi bố nó là cậu không gọi nó là dì như trước mà đổi thành gọi nó bằng chị
Nó buồn nhưng không dám hỏi mẹ, nó hỏi bố, bố không trả lời nhưng sự lúng túng của bố lại chính là câu trả lời cho sự phũ phàng…
Nó trở nên khép mình và luôn mang trong lòng sự ấm ức vô cớ, nó cũng từ chối đi nhận lại danh phận với những lời trăn trối của người cha sinh ra nó còn dang dở!
Nỗi buồn theo đuổi một mình nó, nó không biết nói cùng ai và nó đã đem theo bí mật đến đài loan với những niềm riêng dài theo năm tháng
Cũng không hiểu vì sao chiều nay nó lại trải lòng cùng bà chủ người đài loan, nó chỉ nghĩ đơn giản, bà không quen với ai trong gia đình nó, câu chuyện của nó sẽ nằm khuất ở nơi xa xứ này nhưng nó không thể kìm nén được sự ấm ức trong bao năm qua! Nhưng hơn cả là bà là người có thể hiểu được lòng nó, là người mà ngày ngày cùng nó chia sẻ mọi buồn vui! Bà chủ ngồi yên lặng nhìn nó khóc, lâu lâu bà mới nắm tay nó an ủi
” Cháu đừng trách mẹ và cha đẻ của cháu, bởi mỗi người đến với trần gian đều có duyên phận khác nhau, có người đến để trả nợ, cũng có người đến để báo ân, hãy trân trọng những gì mình đã có, hãy yêu thương những người xung quanh mình để cuộc sống nhẹ nhàng hơn ”
Nó đã viết lá thư dài về cho bố với câu kết “cho dù bố không phải người sinh ra con nhưng trong lòng con bố luôn là người cha vĩ đại nhất của con! Những lúc bố công kênh con trên vai rồi những lúc con sợ sâu róm, bố bế con dỗ dành, cả lần bố đèo con bằng xe đạp, con bị xe quyệt vào chân chảy máu, bố nghỉ cả việc để ở nhà chăm con! Đó là những hình ảnh luôn luôn được con nâng niu trong tâm khảm! ”
Bố đã viết thư sang đài loan động viên an ủi nó, đó cũng là những dòng chữ cuối cùng nó nhận được từ bố…! Ngày bố về thế giới bên kia, nó chạy vào nhà vệ sinh khóc lặng bởi sợ nhà chủ biết vì nó có người bạn khi chủ biết nhà có tang, họ đã không mượn nữa vì sợ xui xẻo! Nhưng đôi mắt đỏ hoe của nó không dấu được nhà chủ, bà chủ tìm cách liên lạc để mua vé cho nó về nước
Nó không thể về bởi có về cũng không về kịp nhìn bố trước giờ mai táng..!
Nó thơ thẩn cả tuần lễ! Buồn đến héo lòng và cũng chính là bà chủ lại vực nó dạy bằng tấm lòng cảm thông giữa người với người!
Nó đã vượt qua mọi gian khổ ở xứ người nhờ tấm chân tình của bà chủ, từ bao giờ Đài bắc đã như quê hương của nó, từ bao giờ những thành viên của gia đình bà chủ đã trở thành những người không thể thiếu trong cuộc đời của nó! Cách sống của nó cũng thay đổi, nó đại lượng và bao dung hơn nhưng cũng đúng lúc cuộc đời đang mỉm cười với nó thì bà cụ nó chăm qua đời, chân nó khuỵ xuống vì đau đớn! Nó trách bà sao nỡ bỏ nó ra đi và nó lại khóc ròng…!
Trong nỗi buồn khôn cùng ấy chính bà chủ lại vực nó đứng lên cho nó hiểu hơn về hai từ duyên phận
Bà cụ mất đã hơn một năm , nó đã thay đổi công việc, nỗi nhớ bà cũng đã dần lắng xuống nhưng tình cảm của nó với gia đình bà chủ vẫn thắm thiết như ngày nào! Những lúc đi cùng nhà bà chủ nó vẫn cảm nhận được sự ấm áp vô bờ bến
Nó muốn nói rất nhiều nhưng rồi cũng chỉ nói được với bà chủ lời cảm ơn không bao giờ hết và cũng vẫn như thuở nào, bà chủ vẫn nói
“Chúng ta gắn bó với nhau bởi duyên phận ”
Phải ! Mọi ơn nghĩa, ơn nghĩa với những người sinh và nuôi dưỡng nó, ơn nghĩa với những người dân ở nơi xứ Đài này đều được tạo bởi hai từ duyên phận!
Duyên phận đã cho nó gặp những người Đài loan để nó học hỏi và cứng cáp hoàn thiện hơn với đời !