Về với bình yên

Hạ Thanh / Về với bình yên / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 移工 10h đêm,trời mùa đông mưa phùn rét như cắt da cắt thịt.Trên đường dường như chỉ còn lại mỗi Linh và nó.Vân vê dây khoác của chiếc ba lô đeo trên vai,mắt nhắm chặt hít một hơi thật sâu nó chậm … Continue reading “Về với bình yên”

Hạ Thanh / Về với bình yên / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 移工

10h đêm,trời mùa đông mưa phùn rét như cắt da cắt thịt.Trên đường dường như chỉ còn lại mỗi Linh và nó.Vân vê dây khoác của chiếc ba lô đeo trên vai,mắt nhắm chặt hít một hơi thật sâu nó chậm chạp,ngập ngừng lê từng bước nặng nề tiến về phía đồn cảnh sát trước mặt.
Đến Đài loan vào những ngày giáp tết, khi mà người người tìm về quê mẹ thì nó lại cất bước ra đi.Nhà nó nghèo lắm.Bố nó là cựu chiến binh tham gia thời gian dài trong cuộc kháng chiến cứu nứoc,trở về với đôi chân k lành lặn .mẹ nó quanh năm gắn chặt với ruộng đồng quần quật từ sáng đến hôm mà vẫn k đủ nuôi ba chị em nó ăn học.Lãi mẹ đẻ lãi con,nợ nần cứ xoay vòng bám lấy gia đình nó.Nhìn ba mẹ lam lũ,các em khổ cực,quyết tâm thay đổi cuộc sống nung nấu trong đầu nó càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Đè nặng lên đôi vai nhỏ bé là gánh nặng nợ nần, là tình yêu sự kì vọng của gia đình dành cho nó.Lần đầu tiên xa gia đình bước chân vào xã hội kiếm tiền,lại là một nơi xa xôi,khác biệt về ngôn ngữ,phong tục tập quán , nó không tránh khỏi những khó khăn bỡ ngỡ.
May mắn được nhận vào một công ty lớn tại Đài bắc có nhiều người Việt làm viêc.Những ngày đầu chập chững,lóng ngóng.Ngày đi làm mệt lử , tối về lại nỗi nhớ nhà lại ùa về trong nó.phải thật vất vả để có thể thích nghi được với cuộc sống,môi trường mới.bù lại nó hiền lành lại chịu khó nên mọi người ai cũng quý,cũng giúp đỡ động viên,coi như chị em gái trong nhà mà chỉ bảo.Nó luôn tự nhủ mình phải càng cố gắng để không phụ sự giúp đỡ của mọi người,không phụ lòng kì vọng của cha mẹ.
Công việc đều đặn,thi thoảng lại có tăng ca cộng với tiết kiệm chắt bóp,năm đầu tiên nó cũng gửi đc một khoảng kha khá về cho gia đình đủ để trả nợ.Bớt nợ không khí trong gia đình nó vui lên hẳn.Nó không còn nghe thấy sự buồn rầu qua giọng nói của mẹ hay cố nén tiếng thở dài qua hơi thở của cha.Nụ cười luôn thường trực trên môi nó,theo nó cả vào trong những giấc ngủ.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng xuôi theo ý muốn của mình. Có những ngã rẽ của tuổi trẻ mà cho đến mãi sau này khi nhớ lại ta vẫn đau nhức mãi không nguôi.
Nó quen Trung qua một bữa tiệc sinh nhật của người bạn.anh đẹp trai,ga lăng lại ăn nói có duyên đã chiếm trọn trái tim mong manh,non nớt của nó.Nó yêu anh bằng tất cả niềm tin,sự trong trắng ngây thơ của tuổi trẻ. Tình yêu vội đến rồi cũng vội đi như cơn mưa mùa hạ.dữ dội nhưng không hề để lại dấu vết.Khi biết nó có thai,anh vội vã khăn gói cao chạy xa bay cùng với người đàn bà khác, rũ bỏ hết trách nhiệm của mình,mặc cho nó bơ vơ,sống dở chết dở giữa nơi đất khách quê người không ai thân thích.Nó giấu tất cả mọi người trừ Linh- người bạn cùng giường của nó.Mất ăn mất ngủ,người nó gầy rộc đi trông thấy. Nó thấy hối hận, trách bản thân quá ngờ nghệch cả tin để giờ đây mọi chuyện ra nông nỗi này.Nghĩ đến ba mẹ,hai hàng nước mắt cứ rủ nhau lăn dài trên má.Trong mắt họ nó luôn là đứa con ngoan,là tấm gương cho các em phấn đấu noi theo thế mà giờ đây..
Tỉnh giấc sau cơn mê đầu vẫn còn đau cứng.đặt tay lên bụng nó bất giác nhớ ra mọi chuyện.Sinh linh bé nhỏ đã không còn nữa,cảm giác đau đớn tội lỗi ùa về trong đầu nó.Nó đưa tay ôm mặt khóc nức nở, chỉ mong sao mọi chuyện chỉ như giấc mơ,nó ước sao mình có thể bắt đầu làm lại.Mê man trong nước mắt nó hồi nhớ lại nhữg kỉ niệm đẹp đẽ bên gia đình, nó thèm được ăn bữa cơm canh- cà mẹ nấu,thèm những câu chuyện chiến đấu xa tít mù tắp của ba.Giá mà,nếu như..
Thời gian thấm thoát trôi qua, vết thương ngày nào cũng duong như lành lại.Nó không cho phép mình gục ngã,nó muốn tĩnh tâm,bỏ tất cả lại sau lưng, quên đi quá khứ bắt đầu làm lại.
Nhưng trời k chiều lòng người. Năm thứ hai công ty nó đổi chủ mới lãnh đạo.làm ăn thua lỗ,lương và trợ cấp của nhân viên giảm đi đág kể.chi tiêu cũg trở nên khó khăn,hạn hẹp.Công nhân phải thay phiên nhau nghỉ.Nhiều người không chịu được phải bỏ đi tìm công việc mới bởi gánh nặng cả gia đình đag đè nặng lên đôi vai của họ.Những lao động nước ngoài như nó không có quyền lựa chọn.chỉ có thể luân phiên nghỉ hoặc có thể xin về nước sớm.khổ nỗi vừa mới trả hết nợ chưa dư giả đc đồng nào ra về lúc này thì khác gì tay trắng.Mệt mỏi áp lực về tiền bạc nhiều đêm thức trắng. Nó giấu ba mẹ không dám nói thật vì sợ ba mẹ lại suy nghĩ, lo lắng vì nó.Lần nào gọi về nó cũng cố gắng cười thật tươi, nhưng tắt điện thoại nó chỉ muốn bật khóc.Nó cảm thấy bế tắc, bất lực nhưg k còn cách nào để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này.Đúng lúc đó định mệnh lại đưa đẩy cho nó gặp Sơn.
Anh hơn nó 4tuổi già dặn,chín chắn hơn so với độ tuổi của mình.Nó kể hết cho a nghe về quá khứ không may mắn của mình, anh không những không chê bai dè bửu mà còn luôn ở bên an ủi nó,động viên nó khắc phục mọi khó khăn vượt lên trên hoàn cảnh.chính tình yêu chân thành,lòng bao dung thấu hiểu đó đã giúp nó xoá bỏ đi khoảng cách,mặc cảm trong lòng để đón nhận tình yêu thêm một lần nữa.Nó yêu anh trân trọng bằng tất cả trái tim của một nguoi đàn bà đã từng bị chối bỏ.
Yêu nhau đc một thời gian nó mới phát hiện anh là nguoi bất hơp pháp.Anh có nhiều mối quan hệ rất rộng và phức tạp. Nghe nó tâm sự về chuyện công việc tiền bạc,anh chủ động ngỏ ý muốn giúp nó tìm một công việc ổn định,lương cao hơn nhiều so với mức hiện tại. Nó đắn đo suy nghĩ lo sợ nếu lỡ không may bị bắt về nước sớm nó sẽ không biết giải thích như thế nào với ba mẹ,phần lại lo những rủi do không may sẽ tìm đến nó.nhưng viễn cảnh tươi đẹp anh vẽ ra truớc mắt không ngừng làm nó dao động.Ngập ngừng lưỡng lự, cuối cùng nó cũng khăn gói theo anh.Tự nhủ nó sẽ chăm chỉ làm ăn,tiết kiệm được kha khá sẽ ra đầu thú để về nuớc.
Thực tế không như những gì nó tưong tượng.Công việc bấp bênh nay đây mai đó,lúc thì hái chè, trồng cỏ,khi lại trồng rau.Mưa gió lại thất nghiệp,có lần nghỉ cả gần tuần lễ.ăn uống chi tiêu dè sẻn cũng chẳng gom được là bao.Rảnh rỗi sinh ra nông nổi,a sa vào con đường cờ bạc đen đỏ.Mới đầu chỉ là đánh cho vui,sau dần của cải cứ lần luợt thay nhau đội nón ra đi.thua lỗ chán nản anh lại tìm đến bia rượu để giải sầu mua vui.Cơm no rượu say a lại tìm nó để trút giận.nhẹ thì chỉ chửi bới,nặng thì đấm đá không thương tiếc.Hết say anh dường như quên hết những gì đã gây ra,tìm mọi lời đường mật,mọi cách để cầu xin nó tha thứ.Nó luôn bị mềm lòng bởi những lời hứa của anh, tha thứ hết lần này đến lần khác song vẫn đâu vào đấy.Nó chỉ còn biết cam chịu số phận.con đường này là do nó tự chọn lấy, giờ khổ cực biết kêu ai.Gọi về cho bố mẹ mà lòng nó đau nhói,ở nhà vẫn nghĩ nó đag sung sướng bên trời tây,vẫn đag hãnh diện,tự hào khi nhắc đến nó.Nước mắt cứ trực trào ra,những giot nuoc mắt ân hận muộn màng..
Một hôm nó đang đi làm thì bỗng hay tin anh bị bắt.hỏi ra mới vỡ lẽ anh đưa bạn bè về nhà ăn uống đập phá.Cơm no rượu say nói năng không rõ ràng gây ra cãi lộn lớn tiếng .Hàng xóm nghe thấy sợ sảy ra đánh nhau liền báo công an đến giải quyết.bất ngờ,lại đang say xỉn không ai kịp chạy,bị đưa tất về đồn điều tra chờ ngày về nước.
Không có anh nó như chim non gãy cánh,đêm nằm lo nơm nớp,ngủ mơ cũng thấy bị cảnh sát còng tay dắt đi.Trước đây những chỗ làm đều do anh tìm kiếm liên hệ.Nay biết anh bị bắt,họ ra sức chèn ép,đòi giảm luơng,không đồng ý thì phải nghỉ làm.Phận gái yếu mềm,nó đành cắn răng chịu thiệt không dám đòi quyền lợi, sợ người ta không trả còn đi báo cảnh sát.Cuộc sống vốn khó khăn nay lại càng thêm điêu đứng.Sợ bị lộ,nó không dám tiếp tục nán lại chỗ cũ phải tìm chỗ khác để tìm việc.May mắn thay gặp lại một người quen mà trước đây nó từng giúp đỡ giờ lại cưu mang nó.Nó sống nhờ vỏ bọc của một người Việt lấy chồng Đài Loan ,chăm chỉ làm ăn bù lại những chuỗi ngày thất nghiệp khốn khó.
Lại nói về anh,sau khi anh bị bắt qua hỏi thăm về tình hình của anh qua một người bạn nó mới vỡ lẽ,hoá ra ở việt nam anh là người đã có gia đình.bấy lâu nay anh chỉ đến với nó để bù đắp sự cô đơn,thiếu thốn tình cảm khi xa vợ xa con.anh núp mình trong một cái vỏ bọc thật kỹ còn nó thì thật ngây thơ ngốc nghếch không hề hay biết.Anh phụ bạc ngừoi vợ và đứa con thơ,lừa dối nó để thoả mãn thú vui cho chính bản thân mình.Nó trách anh bao nhiêu thì thấy bản thân mình có lỗi bấy nhiêu.chính sự vô tâm ngốc nghếch của nó có thể đã phá tan một gia đình hạnh phúc.Lần này nó không rơi nước mắt,trái tim nó đã quá chai sạn rồi.nó muốn về bên ba mẹ,bên các em để được bình yên sau những bầm dập của cuộc đời.
Tháng năm lênh đênh trôi dạt,bốn cái tết rồi nó chưa được về đoàn tụ với gia đình,nhớ cái hơi ấm sum họp đoàn viên,nhớ cái không khí cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày tết.Tết đang đến gần,trong lòng nó nôn nao khó tả.Lời mẹ nói hôm qua cứ văng vẳng bên tai nó :” tết này về con nhé, tiền kiếm thế đủ rồi.Bố mẹ cũng già rồi,các con cũng đã lớn,rồi sẽ lấy vợ gả chồng, không biết rồi đây cả nhà sẽ còn được bao nhiêu cái tết bên nhau nữa..” Nó bật dậy lôi chiếc valy từ gác xép xuống phủi sạch bụi bám.Nó vẫn còn mới như ngày nào chỉ là từ lâu người ta đã vô tình lãng quên nó.
Nó kêu Linh dắt xe quay về để nó tự đi tiếp.Mưa đã ngớt,gió ùa vào mặt nó từng cơn mát lạnh.Đồn cảnh sát phía trong phòng trực đèn thắp sáng trưng,ấm áp.Nó mạnh dạn đẩy cổng tiến vào.văng vẳng đâu đây lời hát vọng lại “Mẹ,mẹ ơi con đã về!! ”

Cuộc đời ai mà không một lần lạc lối,không một lần mắc phải sai lầm.Có thể bạn phải trả giá,thậm chí một cái giá thật đắt nhưng đó không phải đã là tất cả.Chúng ta còn rất nhiều điều tốt đẹp hơn đang chờ ta ở phía trước,còn bố mẹ,gia đình và những người yêu thương ta luôn bên cạnh yêu thương,bao dung giúp đỡ ta.Cạm bẫy và thử thách luôn hiện hữu, nó làm ta vấp ngã nhưng cũng khiến ta trưởng thành.Đừng vì khó khăn mà bỏ cuộc,vì gian khổ mà lùi bước.Người xưa đã ví “Cơm nguời khổ lắm ai ơi./Đâu như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”.Tiền thì biết bao nhiêu cho đủ,biết bằng lòng với những gì mình đag có đã là hạnh phúc lắm rồi.
Máy bay lên giữa không trung,nắng vàng soi rọi chói loà.Nó mệt nhoài thiếp đi trong giấc ngủ,nụ cười không hề tắt trên môi…

TÔI YÊU XIAOHEI

NGUYEN XUAN PHONG / TÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNG / sinh viên 學生 TÔI YÊU XIAOHEI Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia … Continue reading “TÔI YÊU XIAOHEI”

NGUYEN XUAN PHONGTÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNGsinh viên 學生

TÔI YÊU XIAOHEI

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia đình đông anh em chúng tôi cứ vậy ngày nào cũng thế làm bạn với con trâu, con gà, con chó, con mèo, Ăn những hạt cơm thấm đượm mồ hôi và nước mắt của ba mẹ để lớn lên. Quanh tôi ai cũng vậy trẻ con sinh ra 3 tuổi biết đi, 5 tuổi là biết phụ giúp cha mẹ quét nhà nấu cơm, lớn hơn một chút thì biết đồng áng, bắt cua bắt hến. ngoài giờ đi học phần lớn thời gian chúng tôi phải đều một mình người bạn duy nhất mà hầu như đưa trẻ nào cũng có đó là những chú chó cùng chúng tôi lớn lên. Mà hình như hiếm lắm mới có một đứa trong chúng tôi được lên thành phố học đại học. cái vòng luẩn quẩn đó cứ lập đi hết thế hệ này tới thế hệ khác, gia đình này tới gia đình khác.
Ngày nào cũng vậy ngồi trong bữa cơm giản đơn thứ nhiều nhất có lẽ là rau xanh, nhìn đôi mắt rạng ngời chứa đầy hoài bão tương lai của những đứa em tôi biết nếu chúng cũng đầy đủ như ai đó thì có lẽ tương lai của chúng cũng sẽ là những vị bác sỹ ưu tú, doanh nhân thành đạt hay chí ít cũng là một nhân viên như bao người thành phố khác. Tôi phải thay đổi, phải thoát ra cảnh nghèo khó của vùng quê này để các em tôi chúng có cơ hội công bằng như bao đứa trẻ khác.
Thời gian cứ thế trôi ngày qua ngày tôi luôn mang trong mình suy nghĩ đó, vô tình có người hàng xóm ở thành phố về nói chuyện với tôi rằng ở nơi xa giữa đại dương có một quốc gia nơi đó có thể làm thay đổi cuộc sống hiện tại của chúng tôi mang tên Đài Loan. Giấc mộng Đài Loan của tôi như thế bắt đầu.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với bà mẹ thể hiện ý chí quyết tâm của tôi cuối cùng cũng được ba mẹ chấp nhận. mảnh đất truyền từ cụ chúng tôi đã nay đã cầm cố ngân hàng và vay mượn từ người thân để tôi có trang trải phí đi Đài Loan. Lên thành phố bắt đầu theo lời giới thiệu của Gì hàng xóm tôi đã tới công ty môi giới xxx để bắt đầu đợi chờ mơ ước. sau ba tháng học tiếng và tôi may mắn hết rất nhiều người đồng cảnh ngộ đã trúng tuyển đơn hàng làm xưởng sắt thép tại Đài Loan. Đã định ngày lên đường bố mẹ tổ chức liên hoan chia tay trước lúc tôi đi xa với mâm cỗ mà thức ăn chính đó là món thịt Chó và những chén rượu nếp thơm nồng. ở đâu đó thiếu vắng một thứ gì đó quen thuộc mà tôi vô tình không để ý tới.
Ngày tôi đặt chân lên quốc đảo nhỏ bé Đài Loan mang trên vai là tương lai của những đứa em, trách nhiệm trả món nợ ngân hàng cho bố mẹ tôi quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền bằng mọi giá.
Ngày đầu tiên vào công xưởng giữa những người công nhân Đài ở đó mình tôi đơn độc, không bạn bè, không người thân, ngay cả giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ giờ đây gần như cũng không có cơ hôi. Tôi như lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này. Ý chí quyết tâm, gánh nặng nợ nần đã giúp tôi vượt qua khoảng thời gian này. Tôi ở tại ký túc xa trong công xưởng, thời gian cứ thế trôi sáng đi làm tối lại về ngủ, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ ngơi tôi cũng không biết đi đâu, mua 1 ít đồ tươi nấu một vài món ăn tự thưởng cho mình sau những ngày làm việc mệt mỏi và những ngày dài cơm hộp. Sau một năm tại đây tôi cũng đã dần hiểu được ngôn ngữ của họ, cũng có những người bạn Đài Loan nhiệt tình và ông bà chủ tốt bụng, quen dần với khẩu vị của những bữa cơm hộp ăn tại xưởng làm việc, công việc mặc dù vất vả nặng nhọc nhưng bù lại đều đặn, số giờ tăng ca đáng kể. Và quan trọng nhất đối với tôi là đã trả hết nợ vay và lấy lại mảnh đất cầm cố ngân hàng trước khi đi như vậy đối với tôi đã gỡ được một nửa gánh nặng trên vai. Sau này tôi mới biết tôi đã may mắn hơn rất rất nhiều người Việt tại xứ Đài này.
Một ngày như bao ngày khác tôi tới công xưởng làm việc, tới giờ nghỉ trưa mọi người tụ họp lại một chỗ mát mẻ trong xưởng để ăn cơm và trò chuyện. riêng tôi vẫn thế ít nói chỉ ngồi một góc vừa ăn cơm hộp vừa nghe mọi người nói chuyện, do các câu chuyện không đầu không cuối hay do khả năng ngôn ngữ của tôi vẫn chưa đủ tốt nên chỉ có thể hiểu được một nửa. tôi nhớ về bữa cơm gia đình có cha có mẹ có các em tôi mọi người tuy vất vả những trong bữa cơm gia đình hình như những nỗi lo toàn muộn phiền đều tan biến, mẹ kể chuyện đi chợ, ba kể chuyện đi đồng, các em tôi thì kể chuyện tới lớp tới trường, ai cũng nở nụ cười hạnh phúc trên môi. Gần kết thúc bữa cơm thì đâu đó có một chú chó nhỏ toàn thân đen, gầy gò, từng bước một tới lại gần bên tôi ánh mắt nhìn tôi dường như muốn nói “tôi đói lắm, có thể làm ơn cho tôi ăn được không”. Nhìn chú chó nhỏ tội nghiệp tôi chợt so sánh với tôi, không hiểu hoàn toàn ngôn ngữ của mọi người quanh tôi, tôi cũng phải từng vất vả mới có được một bữa ăn và hơn thế nữa thực ra tôi cũng chỉ có một mình. Tôi quyết định dành phần cơm còn lại ít ỏi cho nó.
Từ bữa đó hầu như ngày nào thôi cũng thấy nó xuất hiện giờ nghỉ trưa để chờ phần cơm ít ỏi tôi nhường lại cho nó. Lâu dần thành quen với vốn tiếng trung ít ỏi của tôi tôi đặt cho nó một cái tên Xiao Hei. Nó tự nhiên trở thành người bạn than thiết của tôi, nơi mà tôi có thể trao gửi những tâm sự không biết kể cùng ai, ngoại trừ có thể nói với tôi, tôi cảm thấy XiaoHei ánh mắt nó biết lắng nghe lắm, nó thấu hiểu nỗi lòng tôi, đồng cảm cùng tôi.
Hai tháng sau ông bà chủ sửa lại ký túc xá trong xưởng vì vậy tôi được chuyển ra ngoài ở tạm thời. tại nơi đó đã xảy ra một số chuyện khiến tôi và XiaoHei ngày càng gắn bó hơn. Hôm đó là ngày nghỉ của tôi thay vì đi chợ mua đồ tươi về nấu cơm như mọi lần thì có lẽ do thời tiết âm u làm nỗi nhớ nhà của tôi dâng trào không có cách nào khỏa lấp. tôi lang thang vô định trên chiếc xe đạp không biết bao lâu nữa. chợt bừng tỉnh vì nơi tôi dừng lại hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi không biết tôi đã đi bao xa, qua bao nhiêu con đường, và con đường nào mới là con đường về. trời bắt đầu tối, nỗi lo sợ bắt đầu lan dần trong tôi. Trong cơn hoảng loạn chợt nhận ra một bong dáng quen thuộc đó là XiaoHei từng bước từng bước chậm rãi vừa sủa vừa đi như gọi tôi đi theo nó. Ô kìa con đường quen thuộc đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi về tới nhà cũng là lúc trời tối hẳn tắm rửa ăn tạm phần cơm mua vội gần nhà cũng không quên chừa lại cho XiaoHei tôi lên giường nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục đi làm. Nằm trên giường lật qua lật lại tôi không sao nhắm mắt được, nếu không có XiaoHei tối nay chắc tôi phải ngủ đâu đó ngoài kia. Càng nghĩ càng thương tôi quyết định đề nghị được chính thức nuôi XiaoHei như hai tâm hồn cô độc nương tựa lẫn nhau. Được sự đồng thuận của ông bà chủ tôi chính thức được nuôi XiaoHei, tôi làm dành cả một ngày nghỉ để làm cho XiaoHei một căn nhà thật đẹp, có chỗ uống nước, có chỗ ngủ rồi chỗ để đồ ăn. Có lẽ từ ngày qua đây 400 ngày có lẻ đây là ngày mà tôi cảm thấy vui nhất. Ký túc xá trong xưởng cũng đã sửa xong tôi hôm nay là buổi cuối cùng tôi ở đây. Đang chìm trong giấc ngủ tôi chợt thật mặt đất chao đảo, đồ đạc đổ lắc lư rơi xuống và tệ hơn nữa hình như ngôi nhà cũng đang sụp xuống, tỉnh lại với một bên chân bị kẹt bức tường đổ xuống tạo thành một hình tam giác giúp tôi thoát khỏi các vật nặng đè lên mình. Quanh tôi là một màu tối đen, tôi không biết mình ở đây bao lâu, chỉ biết mình rất khát, rất đói và rất đau. Chợt nghe thấy tiếng người nói, tiếng chó sủa tỉnh lại tôi đã thấy mình trong giường cấp cứu của bệnh viện. chân tôi trật khớp, bong gân, đầu cũng có vết thương do vật nặng rơi vào nhưng cũng ko nghiêm trọng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại. tôi chợt lo lắng cho XiaoHei của tôi. Không biết nó đang ở đâu và nó có bị làm sao không, hỏi chuyện những người đưa tôi vào đây mới biết, lúc tòa nhà sụp xuống đội tìm kiếm đã được một chú chó bị thương ở chân nhưng vẫn kéo và sủa báo vị trí của tôi để đội cứu thương có thể cứu tôi nhanh nhất, lúc cứu được tôi ra cũng là lúc chú chó kiệt sức nằm tại đó. Thật may mắn vì ông bà chủ có mặt tại đó và đã đưa XiaoHei của tôi đi tới viện thú ý. Ngày tôi bình phục cũng là ngày tôi đón nó trở về. Nó đã bị mất một chân, nhưng thấy tôi nó có vẻ vui lắm sủa to chào đón tôi trở về.
Thời gian cứ thế trôi qua xưởng bên cũng có thêm mấy bạn người Việt mới, tôi vui lắm vì từ giờ tôi không còn cô độc một mình là người Việt giữa chốn người này nữa. Ngày nghỉ thay vì nấu cơm một mình tôi cùng những bạn mới nấu cơm lien hoan, trò chuyện giữa mâm cơm cùng một vài chén rượu giúp tôi quên đi nỗi nhớ nhà da diết.
Thời tiết cuối thu không khi se se lạnh, mưa lâm thâm chợt nhận được điện thoại của các bạn xưởng bên tối nay liên hoan nhậu.
Tan làm tắm rửa vì mai là ngày nghỉ của tôi nên tôi hoàn toàn có thể nhậu hết mình với các bạn. thời tiết này được cùng bạn bè nhâm nhi chén rượu và ngày mai được nghỉ thì thật sự tuyệt vời. Tôi tới nơi cũng cũng là lúc mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thịt, rau, cùng cơ man nào là rượu. Thứ thịt mà lâu lắm tôi không được nếm đó là thịt chó cảm giác thật là ngon tuyệt vời. trong cơn say tôi loáng thoáng nghe thấy vì sao lại có bữa rượu thịt này, tôi thấy bong dáng chú cho đen tuyền và một chân bị gẫy trong đó. Tỉnh dậy cũng là lúc xế trưa, giật mình nhớ lại câu chuyện hôm qua tôi gần như lập tức lao ra khỏi giường tìm XiaoHei của tôi, tôi nhớ rằng tối qua chưa cho XiaoHei ăn, sáng nay cũng không thấy bong XiaoHei quanh quẩn bên tôi như mọi khi. Sau khi đi khắp các con đường gần đó tôi quanh về với nỗi tuyệt vọng gục mình trước bục cửa tôi đã khóc, như vừa mất đi một người thân. Nỗi buồn dường như vô hạn tôi tự thề với bản thân tôi sẽ không bao giờ động tới một miếng thịt chó nào nữa, tôi cũng sẽ làm hết sức để tuyên truyền bảo vệ loại động vật, bảo vệ những chú chó đang thương trên thế giới này.

PS: Tôi thầm ước một ước vọng nhỏ nhoi chú chó trong bữa nhậu hôm trước không phải XiaoHei của tôi. Tôi ước lại được nhìn thấy ánh mắt thấu hiểu của XiaoHei một lần nữa, được nghe nó sủa như mọi lần tôi về nhà.
Một tuần lễ sau khi tôi đi làm về chợt thật bóng XiaoHei sủa mừng đón tôi trước cửa…. Niềm Vui Chợt Vỡ Òa! Tôi Yêu XiaoHei
Hết!

Món Quà Tặng Mẹ

Nguyễn Thị Thúy Liễu / Món Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生 Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ … Continue reading “Món Quà Tặng Mẹ”

Nguyễn Thị Thúy LiễuMón Quà Tặng Mẹ / VNEX / sinh viên 學生

Hàng năm gia đình tôi đều về Việt Nam mừng sinh nhật Mẹ vào đầu hè. Năm tôi tốt nghiệp cấp 2 ngày lễ tốt nghiệp trùng với chuyến đi hằng năm gia đình đã quyết định lùi vào năm sau.Ngày lễ năm nay rất nhiều ý nghĩa với tôi đánh dấu sự trưởng thành bước qua giai đoạn mới cũng là lúc chia tay các bạn và làm sao để Mẹ vui trong ngày sinh nhật. Cả trăm kế hoạch và câu hỏi hiện trong đầu tôi.
Đi một vòng khắp các cửa hàng hoa và quà lưu niệm mà tôi vẫn chưa biết chọn món quà nào ý nghĩa cho mẹ và món quà chia tay các bạn. Cô giáo đã yêu cầu mỗi bạn nam trong lớp tặng cho một bạn nữ trong lớp một món qua do chính tay mình chuẩn bị để làm kỷ niệm.
Suy nghỉ cả buổi tôi gọi cho Bố để nhờ sự giúp đỡ. Bố hỏi tôi về các bạn trong lớp và món quà tôi muốn tặng đến ai. Nhắc đến đây tôi liền nghỉ đến Gia Hân là cô gái mang trong mình dòng máu Việt Nam. Hân đến Đài Loan cùng mẹ tái hôn khi cô lên 5 tuổi. Hân lớn tuổi hơn các bạn trong lớp và cô bạn gái này cao hơn chúng tôi hơn cả cái đầu. Lúc nào Gia Hân cũng im lặng ít nói chỉ ngồi trong lớp vào giờ ra chơi và chẳng kết bạn nói chuyện với ai ngoài tôi. Người có một phần dòng máu Việt chảy trong người. Tôi hay dùng tiếng Việt trò truyện với bạn để cố gắng thân thiện hơn. Nghe lời Bố tôi đã chọn mua hai bông hoa hướng dương và hai tấm card hình ảnh quê Hương Việt Nam để làm quà tặng mẹ và Hân.
Hôm đó tôi đến sớm nhất lớp, và đặt quà trong ngăn bàn Gia Hân và núp bên ngoài cửa sổ quan sát. Lúc Gia Hân nhìn thấy món quà bạn nhìn quanh lớp để tìm kiếm chủ nhân món quà sau đó bạn ấy đã mở tấm card và cầm lấy bông hoa nở Nụ cười thật tươi, lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy cười sau từng ấy năm học chung. Tôi thấy mình cũng vui và hạnh phúc, nhưng tôi vẫn thắc mắc về món quà ấy tôi hỏi bố về ý nghĩa món quà đó và được nghe câu chuyện về cuộc đời thời sinh viên của mẹ.
Mẹ tôi là người Việt Nam, sinh ra trong một gia đình thuần nông có 7 anh chị em, để có một cuộc sống no đủ đã là một điều rất khó khăn đối với ông bà ngoại. vì ngoài nghề nông ra thì không có một nghề phụ nào cả. Nhưng ông bà vẫn quyết tâm dù có khổ cực thế nào thì vẫn cho các con mình học hành đầy đủ, vì ông bà nhận thức được rằng con đường thoát nghèo nhanh nhất là con đường học vấn. Bảy người con của ông bà ai cũng được học hành đại học, trong đó có mẹ. Mẹ tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi, và nhận được học bổng sau đại học của Úc và Đài Loan. Ai cũng nói mẹ nên chọn Úc , nhưng mẹ lại chọn Đài Loan. Vì mẹ nghĩ rằng Đài Loan là một nước châu á có một số nét văn hóa tương đồng với văn hóa Việt Nam và chi phí ăn chi tiêu sẽ tích kiệm hơn nhiều so với nước Châu âu. Điều này sẽ giúp mẹ sớm hòa mình vào môi trường mới. Nhưng ông bà tôi lại phản đối vì ông bà luôn nghĩ rằng Đài Loan và Trung Quốc là một. Sau rất nhiều ngày thuyết phục thì mẹ cũng được ông bà cho phép đến Đài Loan học.
Cuộc sống của mẹ những ngày đầu ở Đài Loan rất khó khăn do bất đồng ngôn ngữ và bài vở mới đến rất nhiều. Bằng sự lỗ lực không ngừng một năm đầu tiên Mẹ đã nhận được học bổng toàn phần năm tiếp theo và cùng lúc đó Mẹ tìm được công việc bán thời gian tại công ty VNEX, công ty chuyên giúp những người lao động nước ngoàigửi tiền về Việt Nam, gửi hàng hóa và siêu thị bán đồ thực phẩm nước ngoài. Cũng tại đây mẹ đã gặp bố người công nhân Đài Loan làm việc trong nhà máy gần cửa hàng mẹ làm việc. Trong một lần tình cờ tới tiệm mua đồ Việt Nam cùng các bạn Việt Nam.Bố tò mò và thấy thú vị với các thực phẩm nơi đây, đang lúng tìm hiểu vì món nào nhìn cũng ngon, món nào cũng bắt mà lại không đọc hiểu được tiếng Việt mẹ đã giới thiệu cho bố về rất nhiều thứ, về các món ăn Việt Nam. Rồi bố mẹ đã trao đổi số điện thoại cho nhau. Tình yêu của bố mẹ đã nảy sinh từ những câu chuyện đó. Hằng ngày tang ca làm về bố đều ghé qua tiệm mẹ để mua gói mì và chai nước để ăn rồi nhìn mẹ làm việc. Ngày mẹ chuẩn bị tôt nghiệp hạnh phúc tưởng chừng như rất gần khi mẹ và bố có thêm tôi, nhưng mọi thứ không như mong đợi. Bố mẹ bị hai bên gia đình phản đối gay gắt. Ông bà ngoại không đồng ý khoảng các hai đất nước quá xa nhau, bất đồng về ngôn ngữ và đặc biệt ông bà tôi vẫn nghĩ là người Đài Loan và Trung Quốc là một và không tin tưởng vào Bố tôi vì ông chỉ là người công nhân bình thường. Ông bà nói mẹ tôi phải lựa chọn gia đình hay Bố tôi : một là bỏ bố tôi và bỏ đứa con mang hai dòng máu trong bụng là tôi,nếu gia đình bố tôi báo hỉ thì ông bà ngoại sẽ báo tang từ mẹ.
Còn gia đình ông bà nội lại có ác cảm giới người Việt Nam và không đồng ý vơi bố vì lo ngại cách sống, văn hóa và ngôn ngữ khác nhau.

Sau cùng mẹ đã chọn lấy tôi đứa cho mang hai dòng máu kết nối sự yêu thương của bố mẹ. Mẹ không kết hôn và chia tay với bố để giữ gia đình. Cũng không trở về ViêtNam để giữ lại đứa con là tôi.
Hằng ngày mẹ trẻ mang bầu phải vật lộn với công việc để kiếm tiền mưu sinh và đến trường vật lộn với đóng bài vỡ để chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp và kỳ thi sát hạch cuối khóa.
Bụng càng lúc càng lớn dần làm việc đi lại của mẹ khó khăn hơn. Còn bố dù rất thương mẹ nhưng bức lực chỉ biết từ xa đứng nhìn.. Những lúc nhìn mẹ đi lại nặng nhọc, làm việc vất vả, đang làm phải bỏ ngang để chạy vào tolet nôn ọe. Ông trách mình vô dụng, không làm gì được để giúp mẹ và lo cho con.
Sau khi tốt nghiệp mẹ được nhận vào làm chính thức, hai tháng sau đó mẹ sinh tôi mà không có ai bên cạnh ngoài một người bạn học.Lúc đó mẹ và bạn đều còn trẻ tuổi không có kinh nghiệm ẩm con, không có kinh nghiệm chăm em bé ăn. Tôi càng ngày càng ốm đi Bà Ngoại ở nhà lo lắng quá đã bay đến Đài Loan chăm sóc cho tôi. Lần đầu tiên thấy được con gái và cháu ngoại bà đã khóc nất lên ôm tôi vào lòng. Căn phòng của mẹ đã bắt đầu ấm lên hơn vì niềm hạnh phúc yêu thương của gia đình mẹ. Lúc đó bố đã lấy hết can đảm, mặc cho mẹ và bà ngoài hắt hủi, gia đình phản đối để đến gần chăm sóc và xin được bế tôi. Nhìn thấy tôi quấn bố không rời, nhìn thấy sự quyết tâm của bố nên mẹ và Bà ngoại đã để bố ở cạnh hai mẹ con tôi, cả nhà tôi cùng nhau thuyết phục ông bà Nội nhưng không thành vì ác cảm và kỳ thị quá lớn. Sau ba sáng sang chăm tôi visa bà ngoại hết hạn nên đã về nước cuộc sống khó khăn hơn khi mẹ phải đi làm lại, công việc trong nhà máy bố cũng vất vả và tôi còn quá nhỏ. Hằng ngày mẹ mang tôi theo đến công ty làm việc, và bố cũng không biết có tôi bên cạnh mẹ sẽ làm việc như thế nào. Rồi một ngày nọ bố xin nghỉ làm để đưa ông bà nội tình cờ đến nơi mẹ làm việc mua hàng . Ông bà nội nhìn thấy mẹ đặt tôi ngủ trong nôi ngay hóc cầu thang trong cửa tiệm rồi chăm chỉ làm việc. Lúc đó tôi mới được 3 tháng hơn nhưng rất ngoan chỉ nằm im và quấy khóc khi đói vì biết hoàn cảnh của mẹ con tôi nên các cô các bác trong công ty đều thương và tạo điều kiện cho mẹ con tôi. Lúc tôi quấy khóc, khách hàng đông mẹ tôi có lúc cũng khóc theo. Ông bà và bố nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt. Bố tự hứa với long mình sẽ cố gắng để không phụ lòng mẹ tôi. Tôi cứ lớn lên bên mẹ như vậy, cho đến khi tôi 5 tuổi cũng là 5 năm tôi đi làm cùng mẹ, và bằng sự quyết tâm, kiên trì của bố mẹ thì ông bà hai bên đã đồng ý cho cưới và chúc phúc cho gia đình tôi. Ông bà tôi cũng không còn nghĩ Đài Loan và Trung Quốc là một nữa, bà cũng giải thích cho những người quanh mình hiểu Đài Loan là một quốc gia độc lập, con người Đài Loan cũng thật ấm áp và có tình người. Ngày cưới mẹ chỉ có vài người bạn học và bà ngoại. Bố nói sau từng ấy năm bố mới thấy mẹ cười nhiều trở lại, nhưng trong nụ cười của mẹ có thoáng 1 chút buồn. Có lẽ đó là do niềm vui chưa trọn vẹn, do mẹ tủi thân. Sau lễ cưới, cũng gần tới sinh nhật mẹ nên bố đã đem hết tiền tiết kiệm ra mua vé máy bay cho cả gia đình tôi về Việt Nam. Sinh nhật năm đó bố nhìn thấy mẹ cười có xen lẫn những giọt nước mắt nhưng đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Nụ cười khi gia đình được đoàn viên. Từ đó tới nay dù cuộc sống có vất vả thế nào thì ít nhất 1 năm 1 lần đến dịp sinh nhật mẹ cả gia đình tôi đều trở về Việt Nam. Vì mẹ là người đã chịu nhiều thiệt thòi, và giờ mẹ đáng được hưởng hạnh phúc sau những cố gắng, lỗ lực không ngừng vươn lên của mẹ. Mẹ thích hoa hướng dương vì đó là loài hoa luôn hướng về mặt trời, nó tượng trưng cho sự hi vọng và tin tưởng một ngày mai hạnh phúc.
Giờ tôi đã hiểu hạnh phúc thật giản đơn, đôi khi nó chỉ là những bữa cơm cùng mọi người trong gia đình, là được gặp những người thân yêu của mình…Các bạn ạ, con người sinh ra không ai có thể lựa chọn cho mình cha mẹ, nơi sinh ra và hoàn cảnh sống như thế nào. Nhưng cách mình sống và con đường mình lựa chọn sẽ quyết định hạnh phúc của chính mình. Đôi khi chỉ cần ta quan tâm, hỏi han nhau một chút cũng sẽ khiến ấm lòng người đối diện, xoa dịu đi phần nào vết thương và nỗi buồn trong lòng họ.

Con chó hoang

Hạ Vân / Con chó hoang / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  CON CHÓ HOANG – Lại mưa rồi chúng mày ạ! Đức mở hé chiếc cửa sổ ló đầu ra ngoài đường rồi quay lại nói với cả bọn. – Mưa gì mà mưa suốt tuần thế? À! Đến khi nào thì có thông … Continue reading “Con chó hoang”

Hạ Vân / Con chó hoang / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

CON CHÓ HOANG

– Lại mưa rồi chúng mày ạ!
Đức mở hé chiếc cửa sổ ló đầu ra ngoài đường rồi quay lại nói với cả bọn.
– Mưa gì mà mưa suốt tuần thế? À! Đến khi nào thì có thông báo bên môi giới đổi sang chủ mới đấy. Thằng Long làu bàu.
Thằng Trung giọng như bất cần:
-Chả biết!Chờ thôi!.Có đứa nào thèm thịt chó không?
-Thèm chết đi được.Trời rét thế này có đĩa thịt chó thì còn gì bằng. Kiếm chó về nhậu thôi mấy anh. Công ty này cũng sập cửa rồi. Chủ bên này nó đang lo việc nó, chả hơi đâu mà quản lý anh em mình. Hải như bắt được vàng ,nói liền một chặp.
-Tao thấy đúng đấy! Làm ngay và luôn! Con chó nhà lão già ba tầng bên kia kìa. Nhìn cũng ngon thịt phết. Chiều nào chả lởn vởn ngoài ngõ. Bên này nó cấm ăn thịt chó nhưng cấm làm sao cái bụng anh em mình. Long lý lẽ.
Cả bọn nghe xong cười khành khạch.
-Mà chả hiểu nó chuyển mắm tôm bằng máy bay hay tàu biển mà quán bà Hằng bày đầy trên kệ đấy.Thích riềng,mẻ,xả … có tuốt.
Không hiểu nuôi mãi đến khi già, chó chết rồi người ta an táng nó làm sao? Chôn? Hỏa táng hay thủy táng giống bên Ấn Độ nhỉ?
Như bọn mình có một cách ít tốn kém nhất là “khẩu táng” nhỉ? Hê hê! Chỉ tốn thêm thùng bia nữa thôi.
Hải Tít đế vào:
-Em thấy đúng! Các cụ ngày xưa bảo rồi:
“Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó.
Chết xuống âm phủ không có mà ăn”.
Ông chú sát nhà em có quán thịt chó, em vẫn sang giúp thui với cạo lông. Làm thịt chó thì cứ phải để em.
Cuộc trò chuyện rôm rả luận bàn về thịt chó. Đứa nào đứa nấy cứ như thể rành rọt lắm. Nào là chế biến ra sao, nào là: “nhất bạch, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm”, nào là “ chó già, gà non” thứ ấy mới ngon.
Riêng Đức chỉ gật gù, vì nó chẳng biết luận bàn về thịt chó.Ở quê, nó cũng có vài lần ăn nhưng không biết chế biến thế nào.
Bốn đứa, mỗi đứa một tính một nết.Thằng Trung thì nóng tính, hay bốc đồng. Hải Tít láu táu mà cái gì nó cũng biết làm. Long thì như ông cụ non,cái gì cũng lí lẽ.
Đấy! Cái lí lẽ ăn thịt chó mới là đàn ông của nó lảm nhảm nãy giờ cũng hai mươi phút rồi. Chỉ có thằng Đức là lầm lì, ít nói. Anh em nói sao nó cũng chiều thế vậy.
Mấy anh em chung chuyến bay, được sắp xếp làm cùng công ty, gắn bó với nhau cũng một năm rồi. Tháng trước công ty thông báo ngừng sản xuất. Cả bốn đứa vật vờ vì không có việc. Nghe nói công ty sắp đóng cửa.
Trong bốn đứa, chỉ có thằng Trung quê Ninh Bình, còn Đức,Long với Hải Tít đều quê Hà Nam. Có lẽ vậy nên thói quen ăn uống không khác nhau là mấy. Hương vị thịt chó lá mơ như ngấm vào máu từng đứa.
Cả bọn kết thúc chủ đề thịt chó với kế hoạch “câu” con chó nhà lão ba tầng đầu ngõ. Thằng Hải rủ cả bọn đánh bài tiến lên.Tập hợp nhanh chóng, bốn đứa ngồi bốn góc, trên tay là những lá bài đen đỏ. Xung quanh ngổn ngang những lon bia bẹp gí đã uống hết từ hôm trước.
Sáng sớm, ánh sáng bên ngoài len lỏi qua chiếc rèm màu cánh gián, rọi vào đôi mắt khiến Đức cũng không ngủ thêm được nữa.
Đã hơn 8 giờ! Cả bọn vẫn nằm im thin thít sau một đêm đập tứ cường. Tay huơ huơ chiếc áo khoác treo hờ bên hông tủ sắt, Đức xỏ áo đi ra ngoài. Cái bụng réo rắt kêu khiến nó quyết định ra ngoài kiếm gì lót vào dạ-một quyết định không mấy dễ dàng. Vì nửa tháng nay,công ty hết hẳn việc, tối đến cả bọn cứ đánh bài đến khuya rồi ngủ tới 11 giờ trưa mới dậy đi ăn một thể. Nhất là trong cái thời tiết đỏng đảnh này của Tân Trúc, vừa lay phay mưa, vừa gió bấc, lại vừa thêm mấy giọt nắng vô duyên, tuy yếu ớt nhưng đủ làm người ta khó chịu.
Trời mưa thế này chắc mấy đứa lười dậy. Nghĩ bụng thế, Đức đạp đến quán mì cả bọn thường hay ăn mua bốn phần. Móc lủng lẳng bốn bịch mì còn nóng hổi vào tay lái,Đức leo lên xe. Nhưng đạp được một đoạn thì có chiếc xe tải chở vật liệu chình ình chặn ngang đường nên Đức quay xe vào con ngõ nhỏ hơn. Biết đường này cũng về được phòng trọ nhưng rất hiếm khi Đức đi qua. Nghe nói khu đất này trước đây nuôi cá nhưng giờ bỏ hoang. Đức vừa đạp, vừa ngáo ngơ. Hai bên đường lởm chởm gạch với gạch.Những chiếc bể xi măng không mái cỏ mọc um tùm, leo lên ngấp nghé mặt thành. Đoạn rẽ kia là quặt vào đường về nhà trọ rồi. Đột nhiên ở đâu ra một con chó vàng khoảng chừng mười lăm cân lao tới kéo bịch mì trên tay lái rơi cái bốp xuống đất. Đức chưa kịp hoàn hồn thì nhanh như cắt con chó đã ngoạm bịch mì rồi chuồn thẳng vào cái nhà hoang.
Về đến phòng, Đức gọi từng đứa dậy ăn mì rồi kể chuyện bực mình khi nãy gặp con chó.
Thằng Hải nhanh nhảu:
-Chỗ nào?
Long hăm hở :
-Ờ! Vụ này hay đấy! Xử nó đi!
ThằngTrung như được thể, hùa vào:
-Được đấy!Để tao đi tìm gậy.
Cả bọn giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng cái dạ dày đứa nào đứa nấy tỉnh cả rồi.
Thấy cả bọn hăm hở đứa gấp bao tải nhét áo khoác, đứa cầm gậy, Đức ngả ý theo nhưng trong lòng cũng có phần e dè.Thằng Hải lôi dưới hộc bàn mấy viên thuốc ngủ, tay bóp bóp từng viên trộn với mì .
Đến khu đất hoang, cả bọn giao cho Đức cầm bịch mì nhử chó ăn. Bước đến cái bể thứ hai thì Đức thấy con chó vàng lúc nãy lững thững mò đến.Nó chẳng có vẻ gì là sợ hãi . Chắc thường ngày cũng có người đem cho nó thức ăn.Mà mấy hôm nay mưa rét vậy, ai hơi đâu ra khỏi nhà đem bố thí cho con chó hoang. Lẽ vậy nên Đức đổ bịch mì xuống , con chó cứ ăn ngấu nghiến mà không phát hiện ra mùi lạ .
Cái giống đời đi ăn trộm, đứa nào cũng lấm lét,mắt đảo như rang lạc. Không đứa nào bảo đứa nào, mỗi thằng một góc tản ra cảnh giới.
Liếm hết những sợi mì vương dưới đất,con chó vẫy vẫy đuôi rồi quay đầu định bỏ đi. Nhưng được dăm bước thì nó loạng choạng rồi gục xuống.Đức cũng không ngờ thuốc ngủ của thằng Hải lại có tác dụng nhanh đến vậy. Thằng Hải cầm gậy khua mấy cái thử xem con chó đã mê hẳn chưa. Sau khi thấy không có phản ứng gì, Thằng Trung lôi bao tải trong áo khoác cho Hải với Đức nhấc chó bỏ vào. Cả bọn nhanh chóng leo lên hai chiếc xe đạp. Đức ngồi sau xe cởi áo khoác trùm lên bao tải để tránh bị phát hiện.
Thế là trót lọt.Về được đến khu trọ thì chẳng lo gì rồi. Chủ khu trọ chỉ đến vào cuối tháng,nên cả bọn cứ thế tung hoành. Đức mở bao tải lôi con chó ra, để nó nằm ở góc hiên.Thằng Hải Tít đi kiếm dây buộc, phòng lúc con chó tỉnh sẽ tẩu thoát. Hải nói khoảng hai tiếng nữa con chó sẽ tỉnh lại. Trung với Long bảo nhau ra quán bà Hằng mua riềng với mắm tôm.Cả bọn tính tối nay sẽ hóa kiếp cho con chó. Còn gì tuyệt vời hơn bằng hữu tửu thơm cùng thịt chó.
Nửa tiếng sau, Trung với Long đã về tới nơi, trên tay là riềng mẻ,mắm tôm.Trung còn khệ nệ ôm thêm thùng bia nữa.
-Về rồi à? Cả bọn vào đây tao bàn cái này.Thằng Đức nói, giọng có vẻ nghiêm trọng.
-Chuyện gì?
-Bọn mày vừa đi xong thì bên môi giới gọi cho tao.
-Sao? Sao? Người ta bảo sao?
Chưa kịp để Đức nói thêm,Trung đã sốt ruột hỏi dồn dập.
– Sang bên Hương Sơn .Công ty này cũng làm gỗ nhưng lớn hơn mấy lần chỗ này.Chỉ có điều,họ lấy có ba người thôi. Đạp xe cũng mất bốn mươi phút. Bây giờ công ty muốn nhận người ngay vì nó chạy làm đơn hàng cho đối tác gấp.
-Nhưng ba người thì ai đi ai ở ? Thằng Hải ngập ngừng hỏi.
Đức bước mấy bước quanh bàn,giọng tần ngần:
-Ba đứa tụi mày cứ sang đấy làm đi. Dù sao tao cũng thông tiếng hơn tụi mày,chờ tuần sau môi giới sắp xếp làm ở đâu cũng được.Chứ biết sao bây giờ?
Nghe Đức nói, ba đứa đồng ý đi sửa soạn, chờ môi giới đến dắt sang công ty mới.
-Đồ đạc thì cũng chẳng có gì với lại cách cũng có mấy chục phút đạp xe.Cứ để lại rồi cuối tuần anh em mình về lấy,còn “xử” con chó ngoài kia nữa mà. Long nói khẽ.
Thằng Hải Tít vào nhà vệ sinh vơ chiếc bàn chải, ngỏng cổ ra:
-Anh Đức nhớ trông con chó đấy. Nay là thứ năm rồi.Đợi tụi em thứ bảy về “xử” nó.
-Được rồi! Tụi mày cứ chuẩn bị đi. Gặp lại vào thứ bảy.
Ba đứa đi được một lúc thì con chó tỉnh mê, cứ quyện đi quyện lại quanh cột sắt rồi kêu oẳng oẳng.Đức cũng không để ý lắm vì bận “cày” phim.Tối đến, còn lại một mình với căn phòng trống,tiếng thạch sùng chậc chậc gọi bạn tình trên mái tôn khiến Đức càng khó ngủ. Phần vì nhớ mấy đứa, phần vì lo không biết nó được chuyển đến đâu.
Nằm nghĩ đến khoảng thời gian vất vưởng không có việc,rồi tối ngày đánh bài nhậu nhẹt.Tự dưng nó thấy chột dạ nhớ đến mẹ nó ở quê.
Nằm mãi trời cũng sáng.Đức bò dậy ngó con chó nơi góc hiên. Nó vẫn nằm lù lù ở đấy. Thấy bóng Đức, con chó ngước mắt nhìn lên- đôi mắt màu quả hạnh nhân, rồi khẽ gục xuống.Bộ dạng nó ngoan ngoãn như thể vừa gây ra tội lỗi gì đó bị chủ nhân bắt gặp.
Con chó lông vàng nhạt dầy cộm,bộ móng bằng lì như cắt rất đặc trưng của giống chó hoang. Hàng vú bùng nhùng, chắc mới đeo con không lâu.
Điều làm Đức ngạc nhiên là con chó không gầm gừ phòng vệ khi Đức đến gần-cái bản năng vốn dĩ với cuộc sống hoang dại.Hay con chó nghĩ rằng nó vừa được giải cứu khỏi cuộc sống khốn khổ, từ nay con người lạ lùng đang đứng trước mặt nó đây sẽ cho nó thức ăn và yêu thương nó chăng?
Trong đầu Đức thoáng qua những suy diễn điên rồ ấy -Nghĩ thay một con chó mà ngày mai Đức cùng mấy anh em sẽ cạo lông,róc thịt nó. Đặt ca nước gần chỗ con chó nằm, đột nhiên Đức phát hiện ra chiếc dây buộc đã bị đứt. Chắc do quyện nhiều vòng vào cột sắt làm sợi dây đứt chăng? Nghĩ bụng vậy,Đức vào phòng tìm sợi dây khác cột con chó lại nhưng vẫn phòng vệ, sợ con chó cắn.
Vật vờ rồi một ngày cũng trôi qua .Đức tranh thủ ra ngoài ăn tối rồi lại về phòng “cày” phim. Nó cũng không quên quẳng cho con chó ít thức ăn. Người ta dự báo là hôm nay có khối khí lạnh cuối cùng. Ngày mai thời tiết sẽ ấm dần lên. Chao ôi! Đức cũng chỉ mong những ngày mưa rét đáng ghét này qua đi thật nhanh.Nằm trùm chăn kín từ chân lên đầu mà vẫn nghe gió bấc luồn vào từng thớ thịt.Tiếng mưa lách tách đập vào mái tôn làm Đức thấy trống trống. Nghĩ tới con chó ngày mai phải làm mồi cho anh em so tửu lượng cũng tội. Lục tủ quần áo, Đức lấy ra chiếc áo khoác rách một miếng ở cánh tay. Ngắm mấy cái rồi Đức mở cửa đem ra cho con chó. Nó nằm cuộn co ro, thấy bóng Đức liền nhổm dậy. Bốn chân nó run bần bật tưởng chừng như sắp khụy xuống. Ánh mắt nhìn Đức như sự hàm ơn. Đức bỏ lại chiếc áo và đi về phòng.

Ngả mình xuống chiếc giường, trong đầu cứ luẩn quẩn suy nghĩ về ngày mai. Đức cũng ngóng ngày mai gặp lại ba thằng nhưng nghĩ đến cảm giác tự tay giết một con chó, cái việc Đức chưa từng làm, sao cứ thấy chợn rợn trong lòng.
Sáng nay,mới hơn 7 giờ,Đức đã tỉnh dậy rồi.Cũng hay thật, đêm qua vừa mưa vừa gió vậy mà sáng nay không khí ấm lên rõ rệt.Hơi ẩm sộc lên mũi khiến nó hắt hơi mấy cái liền. Mặt trời kéo mây lên bổng hơn, không như mấy hôm trước.
Đức mở cửa ra ngoài xem con chó thế nào vì cả bọn hẹn chín giờ đến làm thịt. Nhưng con chó không còn thấy tăm hơi đâu.Chiếc áo khoác tối qua Đức bỏ cho nó nằm cũng không thấy.Có khi nào nó bỏ về nhà hoang kia không?
Mà không phải! Sáng qua dây buộc đứt nó bỏ đi thì đã bỏ đi từ khi đấy rồi.Tài thật! Hay là nó biết hôm nay bị làm thịt nên tìm cách bỏ đi? Nghĩ một lát, Đức dắt xe đạp tìm đến khu đất hoang.
Nó đã không tin vào mắt mình nữa.Ngay lối vào,sát chiếc bể rong rêu ,xác con chó vàng nằm sõng soài dưới nền cỏ như bàn chông.Cái mõm há hốc còn móc lại chiếc áo khoác rách của Đức.Từng đám lông vón lại lẫn với những cánh mối.Con chó đã chết! Bên cạnh có hai con chó nhỏ lông vàng giống hệt nhau chừng hơn hai tháng. Chắc là con của nó. Thấy bóng người,hai con chó con lùi lại,ánh mắt vừa sợ hãi vừa như cầu cứu. Một con liếm liếm vào mũi con chó mẹ kêu ư ử, nước dãi nhỏ thành dòng. Một con cứ chồm lên,bàn chân cào cào lên cái xác như muốn kêu chó mẹ tỉnh dậy. Đức chỉ biết lặng người đi,đứng nhìn chúng quấn quanh xác chó mẹ. Bất giác ngẩng đầu lên, Đức ngỡ ngàng thấy chiếc bát nhựa mà hôm kia Đức bỏ thức ăn cho con chó ăn.Vậy là Đức đã hiểu ra! Sợi dây không phải cuốn nhiều vòng bị đứt mà do nó tự cắn đứt. Nó đã tha chiếc bát đem thức ăn về cho hai đứa con. Đêm qua nó cắn đứt dây tha chiếc áo rách về đây. Con chó khốn khổ ấy đêm qua đã đi trong mưa gió tha chiếc áo về cho hai đứa con của nó. Nhưng chính bản thân nó đã không chống chọi được cái rét dưới 7 độ này của Tân Trúc.Con chó đã chết đói và rét trong cơn mưa gió đêm qua.Tự dưng sống mũi Đức cay cay. Có vị chan chát nơi cuống họng. Chưa bao giờ Đức thấy mình tội lỗi và hèn đến vậy.
Chiều chủ nhật công viên thật đông người. Dưới ráng chiều lả lướt trên hàng râm bụt thẳng tắp, Đức với Như Nguyệt ngồi tựa vào nhau nhìn con chó Kaky đang ghẹo con bướm bay là là. Đức thấy mãn nguyện khi giờ đây anh đã chuyển sang làm chuyền trưởng sau bao nỗ lực học tiếng. Điều tự hào hơn nữa là cô người yêu dịu hiền Như Nguyệt.Cô là người Bình Đông, làm kế toán chỗ Đức. Như Nguyệt nói đã để ý đến anh chàng công nhân Việt khi chiều nào cũng thấy anh chạy bộ với con chó vàng quanh kí túc. Bởi vì những bài báo nói về công nhân Việt bắt trộm chó giết thịt khiến cô có ác cảm về họ. Nhưng cử chỉ vui đùa với con chó vàng của anh làm thay đổi những thành kiến cố hữu trong cô.Những lần gặp gỡ trong công việc và những buổi giao lưu đã kết nối cô với Đức. Bây giờ hai người đang vun đắp cho một tình yêu đẹp.
Ngồi ngắm con chó trên bãi cỏ, Như Nguyệt quay người khẽ hỏi Đức, điều mà cô vẫn thắc mắc bấy lâu:
-Tại sao anh chọn nuôi Kaky tuy không xấu nhưng chẳng có vẻ ngoài của giống chó cảnh? Và vì sao anh lại bỏ ăn thịt chó mà trước đây anh từng ăn?
Đức nắm tay Như Nguyệt, khẽ mỉm cười:
-Ngày mai anh sẽ đưa em đến gặp mấy người bạn của anh ở Hương Sơn. Là A Long,A Trung, A Hải mà anh có kể với em lần trước, em nhớ không?
Ở đó, Kaky còn có một người anh em cùng mẹ.Anh sẽ kể em biết vì sao anh không ăn thịt chó nữa và vì sao anh đã nuôi và thương Kaky đến vậy.
Bóng chiều đã ngả màu huyết dụ, có tiếng hai người gọi với sang bãi cỏ bên kia:
-Kaky ơi! Chúng ta về thôi!

Nhớ quê nhà

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  床 前 明 月 光 疑 是 地上霜 舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉 Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc Cúi đầu ray dứt … Continue reading “Nhớ quê nhà”

Đồng Thị Tuyết / Nhớ quê nhà / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

床 前 明 月 光
疑 是 地上霜
舉 頭 望 明 月 低 頭 思 故鄉

Trước giường lặng ngắm vầng trăng bạc
Ngỡ như mặt đất tỏa sương sa
Ngước lên dõi ánh trăng vằng vặc
Cúi đầu ray dứt nhớ quê nhà
_Lý Bạch_
Nhớ quê nhà là tâm trạng chung của những người con xa xứ.Từng xa có lẽ mới thấu hiểu được hết thơ từ trên của “thi tiên”Lý Bạch.Tôi cũng là một trong những người con xa xứ,chưa ngày nào trái tim không ngừng nhớ về quê nhà nơi có những người thân của tôi.
Học xong lớp mười hai với bao ước mơ còn dang dở vì cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn.Tôi buộc rời xa dải đất hình chữ S thân yêu đến Đài Loan.Bước chân về nhà chồng với suy nghĩ của cô gái mới lớn mười chín tuổi mơ mộng,khao khát.May mắn thay tôi gặp được người chồng tốt yêu thương,chăm sóc tôi.Gia đình anh rất thân thiện chỉ bảo tôi từ cách giao tiếp,sinh hoạt,phong tục tập quán của người Đài.Sau một tháng,tôi bắt đầu làm việc tại một công ty nhỏ gần nhà.Thời gian rảnh tôi phụ giúp gia đình làm việc nhà.Cứ thế ngày qua ngày trôi đi tôi nhanh chóng hòa nhập với con người,cuộc sống mới.Đến nay,vừa tròn hai năm tôi xa nhà sinh sống nơi xứ người.Cùng với lòng quyết tâm,chăm chỉ làm viêc tôi góp được một số tiền giúp đỡ gia đình ở Việt Nam.Giờ đây nhiệm vụ của tôi là cùng chồng cố gắng làm việc chuẩn bị cho những dự định trong tương lai.Một trong những dự đinh ấy là có thể đón thêm thành viên mới sợi dây gắn kết tình yêu giữa tôi và anh gần hơn.Biết trong tương lai còn nhiều trông gai và khó khăn.Nhưng đôi chân tôi đang thôi thúc muốn bước tiếp trên con đường đã chọn bằng sự lỗ lực hơn và hơn nữa.
Đi song song với màu hồng trong cuộc sống ấy.Tôi cũng trải qua những ngày tháng buồn vì bản thân giao tiếp còn yếu kém,bất đồng ngôn ngữ, chữ viết.Đã có những giọt nước mắt mong nhớ người thân,quê nhà.Nhớ cái mảnh đất nơi tôi sinh ra và lớn lên,vùng quê ven biển thuộc thành phố Hải Phòng.Nhớ tiếng sóng biển “rì rầm” gió biển “vi vu”.Cả những ngày mưa bão thuyền bố không ra khơi,gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc chỉ canh rau muống,muối vừng nhưng ngọt ngào vị quê hương mà trên đất Đài không có.Nhớ mùi hương lúa chín của mẹ trồng ngày thu hoạch,nhớ quãng thời gian cắp sách tới trường cùng bạn bè trên con đường làng phủ đầy rơm vàng.Nhớ đứa em trai nhỏ dại nhiều lần hỏi mẹ:
_ Mẹ ơi ! Sao bữa cơm hôm nay không có thịt.
Sinh sống ở Đài Loan hòn đảo ngọc xinh đẹp,văn minh,phát triển tôi có cuộc sống tốt hơn thật là tuyệt.Nhưng trong trái tim tôi luôn hướng về quê nhà nơi có những người yêu thương tôi.Giống như hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời mọc.