Thăng Trầm Cuộc Sống

Hà Duy Lộc / Thăng Trầm Cuộc Sống / Không / sinh viên  Tôi sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế khó khăn. Ba mẹ đều không có tài sản riêng, thậm chí ngay cả một nơi để trú thân che mưa chắng gió cũng là điều mà gia đình chúng tôi ngày mong … Continue reading “Thăng Trầm Cuộc Sống”

Hà Duy Lộc / Thăng Trầm Cuộc Sống / Không / sinh viên 

Tôi sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế khó khăn. Ba mẹ đều không có tài sản riêng, thậm chí ngay cả một nơi để trú thân che mưa chắng gió cũng là điều mà gia đình chúng tôi ngày mong mơ ước.
Ba tôi từ năm 17 tuổi đã phải xa gia đình từ miền Trung vào miền Nam để kiếm sống, bơ vơ không một người thân giúp đỡ, buộc phải làm đủ mọi thứ nghề như bốc xếp, giữ xe, giặt ủi để bương chải cuộc sống qua ngày. Còn mẹ thì sinh ra trong một gia đình đông con ở huyện Bình Chánh, từ nhỏ cũng đã vất vả sớm hôm lo toan mọi bề: vừa đi học vừa đi làm lại phải phụ ông bà tôi chăm lo cho các em nhỏ. Năm mẹ 25 tuổi, khi đang công tác tại một xưởng làm đồ gốm ở Quận 6, lúc đó được một người bạn giới thiệu ba tôi cho mẹ làm quen. Sau một thời gian tiếp xúc ba và mẹ hỏi thăm tìm hiểu lẫn nhau, thấy hoàn cảnh đáng thương của ba, vốn dĩ là người hiền lành nhân hậu và thương người, mẹ tôi đồng cảm và dần dần nảy sinh tình cảm với ba, muốn được cùng ba san sẻ đắng cay ngọt bùi. Ít lâu sau tình cảm của ba và mẹ “tiến gần” hơn một bước, nhưng lại không được sự ủng hộ của các dì các cậu tôi. Thế nhưng dù có bao nhiêu trắc trở và cản ngăn, tình yêu của mẹ dành cho ba ngày càng sâu sắc, và thế là mẹ quyết định gã cho ba tôi. Không bao lâu sau, ông bà ngoại qua đời, các dì các cậu viện cớ cho rằng mẹ tôi có chồng thì phải theo chồng nên đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, quăng tất cả đồ đạc của mẹ ra khỏi nhà, buộc gia đình chúng tôi ra đi ngay lập tức mà không thương tiếc, khi đó tôi mới được 3 tuổi còn em trai tôi thì chỉ vẻn vẹn vừa tròn 1 tuổi đầu.
Thế là từ đó gia đình tôi ngày đây mai đó, lang thang suốt khắp cả huyện Bình Chánh, van xin chòm xóm láng giềng cho ở tạm vài ngày. Một ngày hai ngày, người ta còn có thể chứa chấp nhưng về lâu về dài thì chỉ mang thêm phiền phức đến cho người ta mà thôi, vì thế ba mẹ tôi quyết định dắt anh em chúng tôi lên Sài Gòn mà sinh sống. Một khoảng thời gian sau ba mẹ cũng tìm được việc làm: ba tôi xin vào làm bảo vệ cho trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, còn mẹ tôi thì ghi danh cho một trung tâm dạy tiếng Anh ở trường THCS Hoàng Văn Thụ. Tuy cuộc sống lúc bấy giờ cũng có đồng ra đồng vô, song vẫn chỉ là tạm sống qua ngài, ước mơ về một căn nhà trú ngụ cũng chỉ là điều quá xa vời. Vừa vào đất Sài Gòn, không ai thân thích, chi phí lại đắt đỏ, mẹ tôi đành phải tìm đến ở nhờ một người đồng nghiệp lúc xưa của mẹ – dì Thanh. Dì Thanh là một người hảo tâm và dì cũng tương đối có điều kiện về mặt kinh tế nên cưu mang gia đình chúng tôi mà không lấy một đồng tiền nhà. Cuộc sống của gia đình tôi từ đó có thể nói là đã bớt đi phần nào sóng gió!
Cuộc sống tạm an định được một thời gian, dì Thanh phải bán nhà để sang Mỹ định cư. Trước đó dì cũng đã nói với mẹ tôi để chuẩn bị tâm lý, từ khi mẹ hay tin thì ngày đêm rầu rĩ lo âu, ăn không ngon miệng ngủ không yên giấc, sợ rằng mai này gia đình rồi sẽ ra sao, bây giờ phải biết đi đâu đây? Ngày mà dì Thanh ra đi định cư cũng đến, không còn cách nào khác thế là gia đình tôi một lần nữa lại “di cư” sang nơi khác, tiếp tục cuộc sống lang thang tạm bợ.
Trước tình cảnh khốn khó ấy, ba tôi đã viết một lá đơn trình bày với Ban giám hiệu nhà trường Lê Hồng Phong, với mong mỏi được sự giúp đỡ bên phía nhà trường. May mắn thay ba tôi làm bảo vệ được một thời gian dài cho nhà trường, đã tạo được uy tín với nhà trường và lá đơn trình bày hoàn cảnh ấy được nhà trường chấp thuận giúp đỡ, cho phép gia đình chúng tôi tạm ở nhờ phía sau sân vận động của nhà trường. Gia đình tôi ở đây bắt đầu từ năm 2001, và là nơi cư ngụ tạm thời mà chúng tôi được ở lâu dài nhất trong suốt bao năm trời lang thang ngày đây mai đó.
Ba năm sau, năm 2004, đây là bước ngoặc lớn nhất trong cuộc đời tôi, sau khi hoàn tất năm học cấp 2, tôi đã may mắn thi đậu vào trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, ngôi trường mà bao lớp học trò từng mơ ước. Đối với tôi không chỉ là niềm vui sướng tột cùng mà còn là sự tiện lợi trong việc giao thông đi lại; vì học trong trường Lê Hồng Phong tức là học ngay nhà của mình, đi đến lớp chỉ khoảng năm ba phút, tiết kiệm rất nhiều thời gian đi lại. Nhưng chủ yếu cũng là để tôi có thể tranh thủ vào lúc những giờ ra chơi chạy về phụ mẹ buôn bán nước uống cho học sinh nhà trường khi họ vừa tan giờ môn thể dục.
Tôi thi đậu vào lớp chuyên tiếng Trung của nhà trường, nhưng rất lo sợ, bởi vì 12 năm trước tiếng Hoa không được thịnh hành như bây giờ, khi tốt nghiệp cũng chẳng biết rằng có thể giúp ích được cho gia đình và xã hội hay không. Trong đầu tôi lúc bấy giờ luôn có một giấc mơ, mơ rằng mình cũng có thể được sang nước ngoài du học, thế nhưng nhìn lại hoàn cảnh gia đình như thế này, tôi lại dập tắt ngay ý nghĩ xa vời đó, thậm chí muốn tâm sự với cùng với mẹ cũng không thốt nỗi nên lời.
Tháng 12 năm 2006, tức là còn một học kỳ nữa chúng tôi sẽ rời khỏi môi trường phổ thông mà bước vào cuộc sống sinh viên Đại học. Trong lúc phân vân và lo sợ cho tương lai học vấn của mình thì ngày hôm ấy trong trường Lê Hồng Phong xuất hiện một tốp giáo sư từ trường Đại học Đài Đông ở Đài Loan đến tận trường chúng tôi mà tuyển du học sinh. Có lẽ đây là dịp may hiếm có, tôi cũng đăng ký đi phỏng vấn, trực tiếp giao lưu với các thầy cô ấy bằng tiếng Trung, các thầy cô rất vui mừng vì đã tìm được số ít học sinh biết tiếng Trung ở Việt Nam lúc bấy giờ để có thể theo học bên trường Đài Đông.
Sau hôm đó, lớp chuyên Trung chúng tôi đăng ký đi thi kỳ thi TOP (bây giờ là TOECF), về phần tôi thì cố gắng hết mình và quyết tâm đạt được học bổng du học của trường Đài Đông. Vài tháng sau, tưởng chừng như đã vô vọng vì kết quả học bổng; bỗng một ngày nọ khi đang trên lớp học, thầy hiệu trưởng đến lớp chúng tôi công bố danh sách các học sinh trúng tuyển học bổng theo học tại trường Đài Đông. Trong lúc hồi họp mong đợi thì hạnh phúc và vui sướng thay khi nghe được tên mình đã trúng tuyển trong số 9 người đã đạt yêu cầu của các thầy cô bên trường Đài Đông. Sau buổi học hôm đó, tôi liền chạy về nhà khoe với ba mẹ, con đã được đậu học bổng toàn phần theo học tại trường bên Đài Loan, không những không cần đóng học phí mà mỗi tháng còn chu cấp sinh hoạt phí cho con nữa! Chỉ cần con lấy được bằng tốt nghiệp cấp 3 trong cuộc thi tháng 6 sắp tới thì có thể sang Đài Loan học Đại học ngay! Nghe xong ba mẹ tôi rưng rưng khóe mắt mừng rỡ không nói nên lời, ba mẹ đang lo lắng vì không biết tôi nên chọn trường Đại học nào ở Việt Nam để theo học đây? Nay, sau khi được tin tôi nhận học bổng ở nước ngoài, ba mẹ tôi mừng lắm vì biết rằng với điều kiện kinh tế gia đình để cho tôi sang nước ngoài du học đó là chuyện không thể thực hiện được!
Ngày 22/09/2007, đây là sự trải nghiệm đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm giác được bước lên máy bay là như thế nào, và cũng là lần đầu tôi rời ba mẹ đi xa đến thế! Trước đêm hôm ấy, trong lúc dọn dẹp hành trang vào vali, mẹ đinh ninh dặn dò mà nói mãi: “đi qua đó giữ gì sức khoẻ, ăn uống cho đầy đủ, đừng quá tiết kiệm nghen con”. Nghe xong, tôi không kiềm được nước mắt, hai hàng lệ rơi đầy trên mặt, không nỡ vì sẽ phải sắp xa ba mẹ trong một khoảng thời gian dài, sẽ không được mẹ chăm sóc tận tình chu đáo nữa rồi, và tôi biết ba mẹ lại càng không nỡ xa tôi. Nhưng rồi tôi cũng phải mạnh mẽ mà đứng lên phải đối diện với tương lai và cuộc sống, mong sao sau khi hoàn thành bằng cử nhân nước ngoài sẽ phần nào cải thiện cho cuộc sống của gia đình tôi.
Đến Đài Loan được một tuần, chúng tôi mới chính thức nhập học, bữa học đầu tiên thật hồi họp và vô cùng lo sợ, bởi vì thầy giáo giảng bài tôi hoàn toàn không hiểu gì cả; tôi hết sức lo lắng và sợ hãi, sợ sẽ theo học không kịp chương trình, sợ sẽ làm ba mẹ thất vọng. Không còn cách nào khác, tôi buộc phải luôn tự nhủ với bản thân rằng: “Hãy cố lên, hãy khắc phục khó khăn!” Ngoài giờ học trên lớp, tôi còn đi làm thêm để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người bản xứ, nâng cao và rèn luyện khả năng nghe nói của mình, hơn nữa là để kiếm thêm chút đồng lương ít ỏi phụ giúp gia đình mình. Trên người tôi luôn mang theo một cuốn từ điển nhỏ, tiện cho việc tra cứu khi cần thiết và những lúc rảnh rỗi cứ lấy ra xem, nhờ thế mà trong bao nhiêu năm qua tôi bổ sung cho mình không ít vốn từ vựng.
Bốn năm Đại học cũng thấm thoắt trôi qua, và thế là tấm bằng tốt nghiệp ngày đêm mong chờ cuối cùng cũng đã lấy được về tay. Tôi vô cùng mừng rỡ, tháng 9 năm 2011 trở về Việt Nam, tôi may mắn được nhận vào dạy tiếng Hoa ở một trung tâm ngoại ngữ tại Q1, thành phố Hồ Chí Minh. Sau kinh nghiệm vài tháng làm quen với môi trường giáo dục, dần dần cũng tự tin hơn trong công tác đứng lớp giảng dạy, tôi xin vào trường Đại học Sư phạm khoa Trung làm giáo viên thỉnh giảng. Nhưng thất vọng thay mỗi một học kỳ 4 tháng, tôi mới nhận được lương của mình, nhưng khi tiền lương về tay thì chỉ vẻn vẹn có 3,500,000 VNĐ trong suốt 4 tháng mà thôi. Buồn thì có buồn nhưng tôi không vì thế mà nản chí, tôi nghĩ chắc có lẽ học vấn của mình chưa đủ nên lương hướng không được như mong muốn, thế là tôi quyết định tiếp tục theo đuổi sự nghiệp học vấn trở về trường Đài Đông mà theo học thạc sỹ.
Trở về trường cũ, được thầy cô thương yêu giới thiệu tôi đến một trường cấp 3 ở tỉnh Đài Đông để nhận vai trò là giáo viên dạy tiếng Việt cho học sinh của trường. Đó lại là một trải hoàn toàn mới lạ đối với một du học sinh như tôi, tôi vô cùng vinh dự, dạy được một học kỳ lớp học đành phải giải tán vì do số lượng học sinh năm thứ hai quá ít không đủ để mở lớp. Thế là tôi lại bớt đi một khoảng thu nhập nhưng nhờ có lớp học này mà tôi đã có ý tưởng cho bài luận văn thạc sỹ của mình.
Thật sự có rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống của tôi, nhưng ngoài nỗ lực cố gắng để khắc phục ra thì cũng không còn có cách nào nữa. Chỉ mong rằng sau khi tốt nghiệp văn bằng thạc sỹ thì cuộc sống của tôi sẽ cải thiện nhiều hơn để có công việc tốt giúp đỡ nhiều hơn cho gia đình mình.

CÁNH CHIM DI CÔNG

Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài  CÁNH CHIM DI CÔNG Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê … Continue reading “CÁNH CHIM DI CÔNG”

Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài 

CÁNH CHIM DI CÔNG
Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê hương, ai cũng muốn gần bố mẹ và mỗi người có một lý do khi mong muốn đó chưa thành. Ai cũng hỏi tại sao? Tại sao ư? Biết trả lời thế nào? Cũng đành nói đó là số phận thôi. Có người hiểu, có người không, có người cười, có người đố kỵ, có người coi thường và cũng có người thương cảm. Có nhiều điều muốn nói, muốn bày tỏ nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, viết như thế nào.
Tôi, một thằng con trai sinh ra và lớn lên trên mãnh đất Tây Ninh với ngọn núi Bà Đen cao sừng sững chọc ngang trời; nơi hồ Dầu Tiếng chảy quanh năm bồi đắp phù sa cho miền đồng bằng có những vụ mùa màu mỡ; nơi mà nắng thì cháy da, mưa thì lầy lội. Nhưng người dân quê tôi vẫn ngày ngày bám lấy từng mảnh đất, từng cánh đồng, từng con kênh tiêu mặc cho thời tiết có khắc nghiệt tới đâu. Quả thật, Tây Ninh mùa nắng thì khô cạn, kênh thì không có nước cung cấp cho ruộng đồng, ba mẹ tôi phải ngày ngày đội cái nắng nóng gay gắt để tác từng gàu nước tưới cho những thửa ruộng, mưa thì hoa màu ngập úng không thu hoạch được gì. Chính vì thế, ngôi nhà của chúng tôi, một ngôi nhà vách lá cột xiêu, một ngôi nhà chỉ vỏn vẹn 2 cái giường là chổ ngủ cho cả 7 con người, mưa thì dột nát. Từ lúc còn bé chị em tôi đã phải ra đồng phụ giúp ba mẹ, nhổ cỏ, bắt sâu đến tưới nước cho ruộng, mùa gặt thì vác từng bó lúa bó mạ, người lúc đấy thì bé xíu, đen nhẻm nhưng lại nhanh thoắt và làm được việc lắm. Nhà tôi nghèo lắm, có những bửa cơm chỉ vỏn vẹn nồi cơm nấu và một chén nước mắm mà nuôi sống cả bảy con người. Tôi còn nhớ lúc chị em tôi còn đang ngủ, trời mưa như trút nước, mưa như hờn như dỗi, mưa như mồ hồi ba mẹ thấm mặn trên từng thửa ruộng nhưng có biết rằng mưa đã làm tuổi thơ của chị em tôi như cơ cực thêm khi giấc ngủ cũng không trọn vẹn. Những đêm ấy, chúng tôi phải gom tất cả thao, nồi chảo… tất cả các dụng cụ trong nhà để hứng từng chổ mưa dột, rồi ngồi co ro một góc không bị dột mưa như những con mèo ướt vì chẳng có một mảnh áo lành lặng mà mặc cho đủ ấm. Nhưng chúng tôi lại thích những ngày mưa ấy, nếu mưa tôi có thể ra đồng bắt ếch, câu cá số thì ăn
còn dư lại thì đem ra chợ bán lấy tiền đi học. Trời nắng thì cũng chẳng vui vẻ gì, một cái giường nhỏ cho cả 4 người thì làm sao ngủ được dưới cái nắng nóng của Tây Ninh. Nhưng chúng tôi có thể và hầu hết tuổi thơ của tôi lớn lên bằng những giấc ngủ như thế.
Ba mẹ tôi, người đã bương chảy cả đời để nuôi 5 chị em tôi ăn học, nhưng cái ăn đã khó thì cái học làm sao được trọn vẹn. Thế là, chị hai tôi, đang ở cái tuổi 12, ăn chưa no lo chưa tới, buộc phải nghỉ học đi học cho mình cái nghề may vá để đỡ đần ba mẹ, những vẫn không có gì khởi sắc cho gia đình. Cứ như vậy, con đường học tập của chị ba, chị tư đều phải gián đoạn để lo cho cái ăn cái mặc của gia đình, lo cho tương lai của hai đứa em nhỏ là tôi và em gái tôi, cũng để đỡ đần cho nổi cơ cực của ba mẹ đã ngoài lục tuần. Vậy là sau bao khó khắn, vất vả, sau sự hi sinh của ba mẹ và của ba người chị, tôi đã hoàn thành chương trình cấp 3 và bước vài giảng đường của một ngôi trường Đại học với ngành xây dựng, cứ tưởng sau 4 năm ở trường đại học sẽ có một cái nghề chính thức cới thu nhập ổn định lo cho ba mẹ, lo cho gia đình, lo cho đứa em gái đang theo học đại học, tương lai mình sẽ không còn cơ cực, không còn những thắng ngày đội nắng đội mưa vất cả của ba mẹ, không còn những giấc ngủ chập chờn trên cái giường chậc chội chứa cả 4 con người. Nhưng, ngày tôi cầm tấm giấy báo nhập học trên tay, trên chiếc xe đạp cũ kĩ chạy ù về nhà trên con đường đất đỏ, con đường mà mừa mưa đi học bùn đất cứ dín vào áo trắng vào giày, mùa nắng thì gió cuốn bụi mịt mù. Cứ như thế tôi chạy thật nhanh với niềm vui hớn hở về báo tin cho ba mẹ. Ba tôi cầm giấy trên tay mà mừng rưng rung nước mắt “cả đời chỉ nhìn thấy cỏ lúa, con trâu, con bò, con gà chứ có khi nào thấy cái giấy ghi con mình đậu đại học đâu”, mẹ tôi vui sướng không kiềm được cảm xúc, những giọt nước mắt đã chảy trên đôi má gầy gò, đôi môi rung rung: “ Trời ơi! Thằng Giàu nó đậu đại học rồi bây ơi”. Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn, để tôi được học đại học, ba mẹ đã bán cái ti vi trong nhà, cái vật quí giá nhất trong nhà vách của chúng tôi. Tôi còn nhớ, ngày nhỏ nhà chưa có tivi, chị em tôi phải chạy đi qua nhà hàng xóm để xem ké, nhưng cũng chẳng được ngồi đàng hoàng, phải núp ngoài cửa sổ, kiểng chân, đứa này đèo đứa kia trên vai mà xem . Nhưng vui thì người ta cho
xem, không thì chị em tôi lại ủ rũ về nhà khóc lóc. Ba mẹ thấy tội, chắt chiêu mua cho tụi nhỏ một cái tivi xem, chị em tôi mừng lắm… Bán tivi vẫn chưa đủ bầy gà, kể cả con bò mà ba mẹ vay vốn hợp tác xã để nuôi cũng theo đó mà ra đi. Và tôi cầm số tiền “ mồ hôi nước mắt” ấy lên sài gòn hoa lệ dưới sự lo lắng yêu thương của ba mẹ và chị.
Tôi lên Sài Gòn, choáng ngợp với sự xa hoa hoành tráng của thành thị, choáng ngợp với những ngôi nhà chọc trời những ngọn núi bà quê tôi. Bước vào cổng trường đại học, có rất rất nhiều sinh viên tỉnh lẻ như tôi, nhưng cũng có nhiều bạn mà có thể nói tôi và họ là 2 tầng lớp khác nhau.
Tôi quyết định ở kí túc xá để đỡ chi phí. Tôi vừa học vừa làm thêm để có thêm tiền trang trãi cho cuộc sống. Tôi bắt đầu bằng việc phục vụ cho nhà hàng tiệc cưới, sáng thì đến lớp, chiều 14h lại đi làm và chỉ có những ai trãi qua thời sinh viên, trãi qua công việc này mới biết nó cực đến mức nào.14h phải có mặt ở chổ làm sau đó phải làm tất cả công việc như bưng bê, lao chén bát, set up bàn tiệc. Công việc kể ra tưởng chừng đơn giản và nhẹ nhàng nhưng không phải vậy. Công việc bắt đầu lúc 14h đến tàn tiệc là lúc 23h với đồng lương ít ỏi là 90.000 VNĐ. Cầm số tiền trên tay đạp xe về kí túc xá, nhưng giờ đó thì kí túc xa nào mà còn mở cửa. Vậy là ngày đi làm đâu tiên về lại phải tìm ra trạm xe buýt và ngĩ lưng. Tay, chân mỏi nhừ, nhấc không lên, cơ thể mệt mỏi rã rời nhưng ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng về lại kí túc xá với tinh thần uể oải và tất nhiên phải lên lớp như bình thường nhưng tinh thần thì không được như vậy. Công việc phục vụ tiệc cưới thì chỉ vào những diệp cuối tuần. Và cuộc sống của năm đầu tiên đại học của tôi là như vậy, có những ngày cuối tháng chỉ làm bạn với mì gói, có những ngày không có gì trong bụng, thằng bạn cùng phòng nấu một gói mì mà cả bọn ngồi xung quanh chia nhau từng đũa.Với số tiền ít ỏi từ việc phục vụ chưa đủ tiền ăn lấy gì lo các khoản còn lại, chính vì vậy ba mẹ đã vay hội khuyến ở huyện để có tiền cho tôi sinh hoạt hàng tháng. Sau 2 năm đại học, số tiền nợ đã lên đến 32 triệu đồng. Nỗi khổ không dừng
lại ở đó, em gái tôi lại bắt đầu vào đại học, tay ba tôi lại chay sần nhiều hơn, mắt mẹ tôi lại sâu và nhiều vết nhăn hơn.
Với trách nhiệm của một đứa con trai trong gia đình, không cho phép tôi được trọn vẹn sống trong sự hi sinh của tất cả mọi người và càng không để tương lai đứa em gái nhỏ của mình lại trở nên cơ cực. Đọc được mẫu từ rơi ở trạm xe buýt có đăng tin tuyển lao động ở Đài Loan, mức lương hoàn toàn đủ để lo cho ba mẹ cuộc sống sung túc, lo cho đứa em gái đến giảng đường, xây lại cho ba mẹ ngôi nhà tranh cũ kĩ, rách nát, mua cho ba một chiếc xe Honda đàng hoàng cho đỡ vất vả trên con đường quê nghèo. Căn bệnh cao huyết áo mấy mươi năm qua của ba sẽ không còn trở đi trở lại nặng nề, khiến mỗi lần ba ra đồng mẹ cứ hồi hộp lo lắng cho ba có chuyện gì; căn bệnh đái tháo đường của mẹ cũng sẽ không biến chứng làm mẹ tôi phải thở dốc mỗi khi đường huyết lên xuống mà một đứa con như tôi khi chứng kiến điều đó thì không làm được gì ngoài con tim đang thắt lại. Rồi cứ như thế, tôi ngồi ở trạm xe buýt mà vẽ ra viễn cảnh tương lai mơ ước. Thế là, tôi quyết định sẽ xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Nhưng quên mất rằng để được làm nơi đó tôi phải mất 100 triệu để làm tất cả các loại giấy tờ. Một lần nữa lại trăn trở về khoản chi phí quá lớn kia. Tôi gọi về cho mẹ, mẹ tôi không hề đồng ý.
Mẹ: Ba mẹ hy sinh cả đời nuôi mày học đến đại học, giờ mày lại nghỉ học là sao con, ba mẹ còn sống, còn lo được cho mày mà!
Tôi: Nhưng mẹ ơi, nhà mình khổ, con út lại đi học đại học. Làm sao ba mẹ nuôi nổi hai đứa con hả mẹ? Tại sao con lại không được đi làm để giúp ba mẹ hả mẹ?
Mẹ: Nhưng mà nước ngoài chứ không phải nước mình con ơi, có quen ai đâu mà đi bên đó rồi ăn, mặc, ở như thế nào hả con?
Tôi: Mẹ à! Con lớn rồi, đã biết gì lợi cho tương lai con, gia đình mình. Con chịu được hết mẹ à!
Có lẽ ba tôi đứng gần đó, tôi nghe được tiếng thở dài của ba!!!
Hôm sau tôi về nhà, ngôi nhà cũ kĩ khi xưa nhưng đầy ấp tình thương hôm nay lại lạnh tanh màu buồn bã. Tôi đặt ba lô xuống, nhìn ba tôi vẫn đôi mắt đó nhưng hôm nay sao hốc mắt lại sâu hơn, đôi gò má lại nhô hơn và hốc hác hơn, đôi tay với những đường gân nổi lên dày cộm thì hôm nay lại lộ rõ hơn. Tôi nhìn sang mẹ, mái tóc bạc ngày nào như lại điểm thêm vài sợi, đôi mắt ngày nào sao giờ lại cứ đọng những giọt nước, đôi môi sao cứ rung rung và nghèn nghẹn, tay mẹ gầy guộc, chân mẹ lại thêm nhiều vết nức hơn xưa.
Tôi thương ba!
Tôi thương mẹ!
3 chị của tôi đều có gia đình riêng, nhưng cũng không khá giả gì để có thể đỡ đần ba mẹ. Mắt tôi cay xè, sóng mũi nồng. Quyết tâm trong tôi lại càng rõ ràng hơn. Một lần nữa mẹ tôi lại khóc khi nghe đến chuyện xuất khẩu lao động, ba tôi không đồng ý và cũng chẳng nói gì, uống từng ngụm trà. Tôi đọc được suy nghĩ trong hơi thở dài của ba, ba không muốn cho tôi đi làm xa, nhà chỉ có một đứa con trai có chuyện gì thì sao và còn nhiều lý do nữa nhưng cuối cùng ba tôi lại nói: “ Thôi cứ cho nó đi. Nó lớn rồi”. Câu nói của ba như xóa tan không khí lúc này. Nước mặt mẹ rơi nhiều hơn, mắt ba lại nhìn về xa xăm hơn như mong đợi điều gì đó ở tương lai của tôi và tôi đã được đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Một lần nữa, ba lại cầm quyển sổ đỏ của gia đình lên ngân hàng vay lấy số tiền cực lớn 150 triệu để cho tôi làm thủ tục xuất cảnh. Số tiền đó không biết cả đời làm nông của ba mẹ có thể dành dụm đủ hay không. Vậy mà… Tôi tự hứa với mình càng phải cố gắn và quyết tâm hơn nữa.
Tôi lên máy bay bằng những giọt nước mắt đưa tiễn của mẹ, của chị, của em gái, bằng cái vẫy tay của ba và vô vàng những lời dặn dò. Gạt nhanh nước mắt của một thằng con trai tôi bước vội vào nơi làm thủ tục. Hơn lúc nào khác, bây giờ cảm thấy yêu gia đình vô cùng. Nhưng, có những nổi đau vẫn mãi là nổi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Sau 3 tiếng ngồi trên máy bay, đoàn chúng tôi đã đến sân bay Đài Bắc. Thời tiết hoàn toàn khác Việt Nam, lạnh hơn mùa gió đông bắc về trên quê tôi. Mở ra trước mắt tôi bây giờ là một Đài Loan hoàn toàn xa lạ và khác hẳn. Ở sân bay Đài Bắc nó sang trọng và tiện nghi biết mấy. Xe đưa tôi và một vài người khác trong đoàn đến kí túc xá của công ty nơi chúng tôi sẽ làm việc tại đó. Thật khác với cảnh tượng những ngôi nhà sang trọng tôi thấy trên đường tới đây, thì nơi này là một căn phòng nhỏ hẹp với những chiếc giường tầng nằm kế nhau. Nhưng dù sao thì nó cũng kín và tiện nghi hơn ngôi nhà của tôi ở quê nhà.
Tôi nhớ nhà!!!
Ngày đầu tiên trong căn phòng mới, tôi không ngủ được, cứ suy nghĩ ngày mai mình sẽ làm việc gì ở công ty, mọi người làm chung sẽ đối xử với mình như thế nào? Và hàng ngàn câu hỏi lung lung trong đâu làm tôi không ngủ được. Hôm sau, tôi và một vài người hôm qua được dẫn đến xưởng sản xuất, nơi chúng tôi sẽ làm việc. Đây là một xưởng sản xuất sữa, vì là người mới nên công việc của tôi chỉ là làm những việc lặt vặt như khuynh vác trong xưởng mà thôi, công việc xem chừng nhẹ nhưng không nhẹ, không mệt nhưng rất mệt. Một ngày làm 8 tiếng nhưng thêm giờ tăng ca tất cả 12 tiếng về tới phòng ăn uống, vệ sinh cá nhân xong thì đã đến giờ ngủ và chỉ ngủ vì cả ngày rất mệt. Mặc khác, vấn đề ngôn ngữ làm tôi không thể hiểu được tất cả mọi người. tôi như bị cô lập ở nơi xa lạ này. Tôi có nghe được tin 2 người trong số những người đi chung trong đoàn hôm ấy đã bị chính phủ Đài Loan bắt giam vì tội đơn phương chấm dứt hợp đồng và khoản tiền họ phải đền bù cũng không hề nhỏ. Điều đó càng làm tôi phải cố gắn để gắn bó với nơi này hơn, cố gắn học lấy ngôn ngữ Đài Loan sau giờ làm, cố gắn tìm hiểu nhiều hơn nền văn hóa và con người ở đây để có thể dung hòa hơn.
Tính đến thời điểm này, tôi qau đây đã được 6 tháng, đã dần quen được nếp sống và nói được khá nhiều ngôn ngữ nơi đây. Có thể nói, công việc dần đã quen và thích nghi hơn với cuộc sống ở đây. Chính phủ ở Đài Loan rất quan tâm cho đời sống người dân di công sang đây. Làm cho những người lao động xa quê như tôi cảm thấy một phần nào đó ấm lòng. Tất cả là cuộc sống. Nhớ nhé các bạn, Trái Đất vẫn quay, thời gian vẫn trôi,đời người vẫn tiếp tục hãy làm cho cuộc sống của mình thực sự có ý nghĩa.
Cảm ơn thời gian đã cho tôi trưởng thành qua những nỗi đau và cảm ơn đơn vị tổ chức chương trình này cho tôi có cơ hội bày tỏ tấm lòng nơi đất khách này.

KÍ ỨC

陳燕玉 / KÍ ỨC / 無 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  KÍ ỨC Hôm nay Tôi tình cờ gặp được câu chuyện tình cảm thật cảm động và rồi tất cả kí ức đã ùa về trong tâm trí Tôi, giọt nước mắt đầy cảm xúc và nhớ nhung đã của Tôi đã rơi. Ôi! Tất … Continue reading “KÍ ỨC”

陳燕玉 / KÍ ỨC / 無 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

KÍ ỨC
Hôm nay Tôi tình cờ gặp được câu chuyện tình cảm thật cảm động và rồi tất cả kí ức đã ùa về trong tâm trí Tôi, giọt nước mắt đầy cảm xúc và nhớ nhung đã của Tôi đã rơi. Ôi! Tất cả đã dâng trào kỉ niệm bảy, tám năm rồi mà sau dường như mới hôm qua, hôm kia vậy!
Tôi nhớ cái lần đầu tiên hẹn hò thật tức cười ghê, đã nhiều lần anh Phúc mời Tôi đi cà phê nhưng tôi đã từ chối, đến một lần tôi ‘ừ’ thì anh ấy lại không đến được, thay vào đó là người bạn tên Nhiệm đến gặp Tôi với một lời xin lỗi. Nhiệm bảo chiều nay anh bị tai nạn xe, chân Anh bị thương không đến gặp tôi được. Sau lần hẹn gặp mà không thành ấy thì khoảng ba tuần sau là đến sinh nhật Tôi. Khi ấy, tất cả nào là bánh kem, đồ ăn, thức uống đều được Anh đặc sẵn hết và nhờ người giao đến phòng trọ của Tôi. Sau khi người giao hàng đến thì Anh và Nhiệm đến cùng một bó hoa thật to kèm thêm món quà bé nhỏ là một chiếc nhẫn cặp Anh đeo cho Tôi và chiếc còn lại chủ nhân nó chẳng ai khác ngoài Anh. Khi ấy, thật bất ngờ, thẹn thùng, e ngại nhưng trong lòng cũng thấy vui vui. Tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài câu nói cảm ơn và cái gật đầu làm bạn gái của Anh.
Kể từ sau ngày sinh nhật ấy, ngày ngày Anh đều gọi điện thoại, nhắn tin thường xuyên quan tâm đến Tôi. Tháng ngày dần qua, Tôi đã yêu Anh từ khi nào Tôi cũng không biết. Mỗi sáng lúc ấy, tôi chẳng cần chiếc đồng hồ báo thức nữa, mà thay vào đó là tiếng gõ cửa của Anh. Anh mang thức ăn sáng đến để tôi ăn rồi đi học. Mở cửa cho Anh xong thì tôi làm vệ sinh cá nhân, còn việc xếp chăn, mền, gối giúp tôi mỗi sáng chẳng ai khác ngoài Anh.
Xong tôi chỉ việc ăn sáng rồi đi đến trường Đại Học, còn Anh thì đi làm. Bữa trưa thì chị giúp việc nhà Anh mang cơm lên phòng cho Tôi, chiều đi làm về thì Anh chạy lên đón Tôi đi ăn, ăn xong về phòng trọ thì Tôi lại vệ sinh cá nhân để chuẩn bị cho giấc ngủ của mình thì Anh lại cụm cụi dăn mùng, sắp chăn, gối lại cho Tôi và chẳng quên kèm theo câu chúc ‘Em ngủ ngon’. Cứ như thế, cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc mà bao người mơ tưởng ấy kéo dài năm, sáu tháng. Đến ngày kia, nhà Anh làm đám giỗ ông ngoại Anh, ba mẹ Anh bảo Anh mời tôi về nhà ra mắt dòng họ. Tôi đến căn nhà với sự chào đón nhiệt tình của nhiều người trong gia đình. Ba mẹ Anh bảo Tôi nên khuyên Anh ấy nên lo làm ăn gầy dựng nên sự nghiệp, rãnh thì cứ thường xuyên đến nhà chơi. Từ ngày ấy, cuộc sống của Tôi đã được gia đình Anh giúp đỡ gần như là tất cả, Tôi chỉ việc ăn xong lại học. Tôi được ăn những món ngon do mẹ Anh tận tay nấu cho Tôi và cả áo quần Tôi mặc Anh cũng không cho Tôi giặc mà mang về giặc sẵn rồi mang lên cho Tôi. Cuộc sống ấy quá hoàn hảo, Tôi thấy mình lúc ấy như một nàng Công Chúa vậy! À, anh còn nuôi cho tôi một con heo đất, cứ cuối mỗi tháng thì con heo lại bị Tôi mổ bụng để lấy tiền đi mua sắm cũng như làm đẹp các thứ cùng với Anh. Cuộc sống của Tôi chắc các bạn thấy nó trên cả tuyệt vời đúng không?
Nhưng, cuộc sống ấy kéo dài chẳng được bao lâu! Vào một ngày, đùng một cái ba mẹ của Anh gọi điện cho Tôi, Họ bảo Tôi là đồ dơ bẩn, Họ nói có người đã điện thoại cho Họ nói với Họ rằng con dâu tương lai của Họ là kẻ giật chồng người ta, là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc của gia đình người ta. Và một điều không thể chối từ là Họ yêu cầu Tôi phải tránh xa Anh ra!
Trời ơi! Tôi có nghe nhầm không? Nhưng sự thật sẽ vẫn mãi là sự thật. Khi ấy, cả thế giới của Tôi đã rời xa Tôi và ra đi, ra đi mãi mãi! Ngày hôm đó, Tôi như chết lặng đi trong đau thương và tuổi nhục. Tôi lặng thin rồi tắt hết những cuộc gọi điện từ bất cứ ai. Cả ngày hôm ấy, Tôi không đi bất cứ đâu, cứ ngồi trong phòng của mình để khóc, khóc và khóc. Mặc cho Anh điện thoại, nhắn tin Tôi đều không trả lời, đến chiều Anh đi làm về, vẫn như mọi ngày Anh gõ cửa, kêu gọi Tôi nhưng Tôi chỉ đáp lại Anh bằng sự im lặng cùng với không có bất kì một âm thanh nào. Anh hỏi hôm nay sao Tôi lại như thế, Anh đã làm gì không vừa lòng Tôi hay sau mà Tôi lại đối xử với Anh như vậy! Vẫn đáp trả lại Anh sự lặng thin, một lúc sau, cái cửa phòng của tôi đã gãy cái chốt gài, việc đó đồng nghĩa là anh đã xông được vào phòng Tôi. Thấy Tôi đang khóc, Anh đã ôm trầm lấy Tôi và Anh hỏi: ‘‘Chuyện gì đã xảy ra vậy? Em nói cho Anh biết đi!’’ Với tất cả sức mạnh của mình, Tôi đã đẩy thật mạnh Anh ta ra khỏi Tôi và nói ‘‘Anh đi về mà hỏi ba mẹ Anh đấy!’’. Anh nhanh nhẹn chạy về nhà của mình để hỏi cho rõ, rồi Anh quay lại phòng trọ cuả Tôi. Lúc này, nước mắt của Anh cũng đã rơi. Anh bước ra khỏi cửa và nói ‘‘Anh xin lỗi em về tất cả, em đi ngủ đi’’ tim Tôi như thắt chặt lại làm Tôi gần như tắt thở.
Tôi cố gắng lấy điện thoại gọi về cho gia đình Tôi và kể lại cho họ nghe tất cả mọi chuyện. Nghe xong người nhà Tôi vô cùng tức giận và hai mươi lăm phút sau anh trai và chị gái Tôi đã có mặt ở phòng trọ của Tôi và họ chở Tôi đến gặp ba mẹ của Anh để hỏi chuyện vì sao cha mẹ Anh lại xúc phạm đến nhân cách của tôi đến như vậy?
Lúc đó, họ chỉ biết xin lỗi Tôi và gia đình của Tôi. Họ bảo họ đã thốt ra những lời không đúng. Nhưng, chỉ một câu xin lỗi là xong hay sao? Không, không bao giờ Tôi quên đi được những từ ngữ vô văn hóa mà họ đã mắng nhiếc Tôi, nhưng Tôi thấy Anh trong đau đớn, người Anh đầy máu, cơ thể Anh đã bầm tím lên, Anh hành hạ chính bản thân mình, Anh nói Anh không thể sống thiếu Tôi. Nếu ba mẹ Anh cấm hai đứng yêu nhau thì Anh sẽ chọn cái chết để họ vừa lòng. Tôi chẳng đủ cam đảm nhìn Anh đau khổ và thế là Tôi cố gắng chấp nhận lời xin lỗi của họ và không chia tay Anh để Anh bình tĩnh lại. Rồi Tôi ra về, đêm ấy Tôi không chợp mắt được, Tôi vẫn cứ khóc và mẹ Tôi cũng thức trắng đêm vì tức giận, mẹ gọi điện thoại cho Tôi và nói ‘‘Con mẹ từ nhỏ đến giờ mẹ còn chưa dám nặng lời, mẹ dạy bảo và nuôi nấng cho con ăn học nên người sao lại có người chửi con nặng lời đến như vậy! Mẹ không thể nào chấp nhận lời xin lỗi ấy’’ và mẹ còn nói là từ nay về sau Tôi không được nói chuyện hay qua lại với Anh ta nữa dù sau này ba mẹ Anh có mà quỳ van lạy từ nhà họ đến nhà Tôi mẹ Tôi cũng sẽ không bao giờ gã Tôi cho họ. Tôi xin lỗi mẹ và hứa sẽ làm theo lời mẹ dặn.
Hôm sau, Anh ta tưởng mỗi việc như vậy đã xong, vẫn đem thức ăn sáng đến cho Tôi và Tôi đáp trả lại anh bằng câu nói ‘‘ Cuộc sống của Tôi tự bây giờ không cần anh lo nữa’’ Tôi khóa cửa phòng rồi bỏ mặt Anh đứng đó để đi thẳng đến trường. Tôi không muốn mẹ Tôi phải buồn vì đứa con gái Út mẹ thương yêu nhất, lo ăn học cao nhất trong gia đình.
Tôi tìm cách tránh né Anh, hạn chế trả lời những tin nhắn và những cuộc điện thoại Anh gọi đến cho Tôi, sau vài ngày, sự nhạt nhẽo của Tôi đối với Anh, Anh đã cảm nhận được phần nào. Anh buồn, Anh lo ăn chơi và bỏ đi việc làm của mình. Dì của Anh lên phòng tìm Tôi, dì nhờ Tôi bảo Anh lo làm ăn đi rồi gia đình họ lại cho Anh và Tôi yêu nhau. Họ (gia đình anh) kêu Tôi như vậy là do lúc ấy, người mà có thể khuyên bảo Anh ta chẳng ai khác ngoài Tôi chứ thật sự thì họ cũng chẳng phải có ý định sẽ cho chúng tôi cưới nhau đâu! Tôi trả lời với dì là ‘‘ Dì nói với ba mẹ Anh là Tôi với Anh đã chia tay rồi! Con họ thì họ tự mà dạy lấy, và kêu Anh ta đừng đến làm phiền Tôi nữa, dù bất kể là một lần. Trên thế gian này có hàng ngàn người con trai khác để Tôi chọn lựa kìa. Ba mẹ Anh không xem Tôi ra gì thì cớ chi Tôi phải yêu thương con họ chứ!’’ Rồi dì ra về được một lúc sau thì họ lại gọi tới cho Tôi, họ bảo ‘‘ Cô nói được thì làm cho được nhe!’’ Tôi chẳng thể kiềm chế được nữa, nhưng dù sao thì họ cũng đã từng tốt với Tôi nên vẫn với cảm xúc thật Tôi nhẹ nhàng nói ‘‘ Hai bác giữ lấy con mình đi, đừng để Anh ta tìm đến Tôi và làm phiền Tôi nữa’’ nói xong Tôi ngắt ngây cái điện thoại mà không cần biết là đầu dây bên kia còn nói gì đó.
Chiều ấy, Anh đi làm về và chạy lên kêu Tôi vẫn không mở cửa. Tôi bảo từ bây giờ Anh đừng làm phiền Tôi nữa, người nhà Anh như vậy là quá đủ rồi! . Tôi bị đánh thức trong đêm hôm ấy bởi tiềng chuông điện thoại của Anh. Anh nói mình phải ra đi rồi, từ nay Anh sẽ không để gia đình Anh và bản thân Anh làm phiền đến cuộc sống của Tôi nữa. Nhưng Tôi phải ra gặp Anh lần cuối cùng, nếu không thì ngày mai phải đến thắp cho Anh nén nhan, rồi Anh tắt ngay điện thoại của mình. Tôi suy nghĩ gần hai tiếng và quyết định đi ra điểm hẹn, Tôi sợ Anh tự vặn, khi ra gặp Anh, Anh ôm chặt lấy Tôi và khóc. Anh ta hét to lên, Anh ta hỏi tại sao ông trời lại nhẫn tâm chia đôi chúng tôi. Cái ôm chặt lấy Tôi của Anh làm Tôi không thể thở được, một lần nữa, Tôi dùng hết sức của mình để đẩy con người Anh ra khỏi Tôi. Như đã biết trước kết quả, Anh lấy trong mình ra một con dao nhỏ và liên tục đâm nhiều nhát vào tay, vào chân của mình. Anh nói bay giờ chỉ có Anh chết đi thì tất cả cũng sẽ chấm hết, bây giờ Anh chết đi thì sẽ không một ai đau lòng hay khó xử nữa, bởi chỉ có cái chết mới xóa Tôi ra khỏi Anh và Anh sẽ không còn yêu tôi nữa. Tôi sợ điếng người ra, lấy hết can đảm lại ôm Anh, xin Anh đừng làm như vậy nữa. Tôi hứa với anh không chia tay nữa. Rồi ôm nhau mà khóc, trời cũng đã khuya rồi, Anh đưa tôi về phòng trọ rồi chạy xe ra thẳng Cần Thơ. Anh định ra nhà bạn của Anh ở, rồi tìm việc làm, rồi sẽ chẳng bao giờ đi về căn nhà đầy hận thù đó nữa.
Nhưng đâu dễ gì mà yên, được vài ba hôm thì họ lại điện thoại cho Tôi, bảo Tôi không kêu Anh về thì đừng có ở đây nữa, họ nhắn tin cho Tôi ‘‘ kêu thằng Phúc về, nó không về thì cô không yên để đi học đâu nha!’’
Tôi bối rối, chẳng biết làm gì, và Tôi chuyển ngay tin nhắn mà họ muốn gửi đến Anh cho Anh. Tôi nói nếu Anh thương Tôi thì Anh về nhà để làm ăn đi chúng ta vẫn bình thường, Tôi không muốn việc học của Tôi gặp trở ngại dù là một lần vậy nên Tôi đành chịu đựng cho đến ngày tốt nghiệp. Anh nói lại có chuyện nữa à! Và Tôi kêu Anh về mà hỏi gia đình Anh đi.
Thời gian ấy, thật sự tôi muốn chia tay nhưng không được, Tôi biết tính Anh không chịu từ bỏ, chia tay thì Anh sẽ lại hành hạ bản thân mình và gia đình của Anh sẽ lại làm khó dễ Tôi vậy nên Tôi vẫn tỏ vẻ bình thường và vui vẻ đối với Anh. Hôm ấy, Tôi nói với Anh ‘‘Anh à! Liệu chúng ta sẽ đi được đến đâu khi với sự cản ngăn từ hai bên gia đình, với lại Em chẳng thể nào quên đi được những lời nói vô ý thức, vô văn hóa của ba mẹ Anh đã mắng chửi Em, đối với Em giờ đây thì họ cũng chẳng là gì cả, giờ ra đường vô tình có gặp nhau thì Em sẽ xem như họ vô hình, không một lời dù chỉ là chào hỏi.’’
Hôm ấy, Tôi phát bệnh sốt, bác sĩ nói có triệu chứng của bệnh triễm nhiễm cấp tính. Trong lúc chờ kết quả thì bác sĩ yêu cầu người nhà phải mang khẩu trang để cách li, nhưng anh không sợ. Anh luôn ở bên cạnh Tôi. Tôi cảm nhận được rằng Anh yêu Tôi rất nhiều. Tôi thương Anh hơn thì làm sao mà bỏ được đây!
Hai ngày sau thì bác sĩ cho Tôi xuất viện. Về nhà được một ngày thì Anh đến nhà rước Tôi qua phòng để Tôi còn phải đi học. Hôm ấy đi học về, vừa đói lại vừa mệt, Tôi nhắn tin kêu Anh mang đồ ăn lên sớm để Tôi ăn rồi uống thuốc. Nhưng cũng đã năm giờ hai mươi phút rồi, Anh chưa lên đến phòng Tôi, cảm giác của Tôi vừa bực tức, vì đợi chờ quá lâu nên tôi mới lấy chiếc điện thoại nhắn tin cho Anh hỏi ‘‘ Anh chết đâu rồi?’’ và Tôi đóng cửa phòng lại và không muốn gặp Anh nữa, cho đến tận năm giờ bốn mươi Anh mới lên gọi Tôi, vẫn kiên quyết không mở cửa nhưng cái rắn chắc của chiếc cửa không bằng cái sức mạnh của chàng trai tuổi đôi mươi. Cái cửa ngã xuống, và Anh đã vào được phòng Tôi. Anh năn nỉ Tôi ăn cháo đi rồi còn uống thuốc nữa. Anh đến trễ là vì Anh phải chạy xe đi hái thuốc về nấu nước cho Tôi tắm để nhanh hết bệnh. Tính Tôi từ trước giờ được chiều chuộn quen rồi, nên cứ cứng đầu không chịu ăn trong khi Anh vừa năn nỉ vừa khóc với hai hàng nước mắt chảy dài không ngưng. Vẫn không thuyết phục được Tôi, Anh tức giận lấy cả tô cháo úp lên đầu mình, Tôi hốt hoảng ngồi dậy và nhanh tay phủi đi những miếng thịt và cháo trên tóc, trên cỗ Anh xuống đất, cổ anh đã bị bỏng và đỏ lên rồi, Anh nói là không sao, Tôi đừng giận Anh nói không sao, Tôi đừng giận Anh là được rồi. Anh cởi chiếc áo dính đầy cháo và chạy đi mua cho Tôi một tô cháo mới để về cho Tôi ăn, trong lúc Tôi ngồi ăn cháo thì Anh nấu thuốc rồi loay hoay lau dọn phòng do cuộc vật lộn giữa Anh và tô cháo. Tôi mắng Anh. Tôi hỏi Anh bị điên hay sao mà lại làm vậy. Anh nói nếu không làm như vậy thì Tôi có hết giận và chịu ăn cháo để uống thuốc không. Câu nói của anh làm Tôi hối hận vô cùng về hành động của mình và thấy Tôi quá đáng lắm! Ăn xong thì Tôi đi tắm cái nước thuốc mà lúc nảy Anh đã nhọc công để nấu. Sau đó thì Anh ra. Được một lúc sau thì Anh lại đến phòng Tôi, Tôi hỏi sao không ngủ đi, chạy lên làm gì? Lúc ấy, Anh bỗng ôm trầm lấy Tôi và nói Anh không yên tâm để Tôi một mình lúc bệnh, Tôi không cho và bảo Anh đi về đi, Tôi tự lo cho mình được. Anh nói là chỉ muốn bên cạnh để lo cho Tôi thôi, bảo Tôi đừng sợ Anh làm gì bậy. Dằn co gần hai tiếng đồng hồ nên Tôi cũng mệt đành để cho Anh ở lại. Thật sự thì đêm hôm đó anh không ngủ, Anh ngồi để tay cho Tôi ngủ trên tay Anh, do bị sốt và chảy mũi làm Tôi khó thở nên Anh nói nằm trên tay Anh thì đầu cao hơn mình sẽ dễ thở hơn. Do uống thuốc Tôi ngủ rất sâu trên tay Anh. Giật mình thức dậy thấy Anh đang nhìn chầm chầm vào Tôi làm Tôi cũng bỡ ngỡ. Tôi hỏi sao Anh không ngủ đi.
Cũng đã bốn giờ sáng rồi, nhưng Anh vẫn không chịu ngủ, Anh nói ngắm Tôi ngủ như vậy là đủ hạnh phúc rồi. Nếu Anh ngủ đi thì làm sao được ngắm gương mặt đáng yêu của Em nữa chứ! Thấy Anh tốt như vậy, thật tâm Tôi cứ nghĩ ‘làm sao chia tay anh được đây?’
Vài ngày sau thì Tôi được nghĩ lễ nên Tôi về thăm mẹ. Cũng đã ba ngày Anh không được gặp Tôi, Anh cứ nhắn tin kêu Tôi qua sớm đi. Tôi định là sáng hôm sau qua rồi đi học luôn nhưng Anh cứ điện thoại liên tục rồi Tôi nói ‘Ừ, thì chiều Tôi qua’. Anh nói Anh đi chợ mua đồ về nấu những món Tôi thích để chờ Tôi qua rồi hai đứa cùng ăn. Do chở mẹ đi công việc nên gần chín giờ Tôi mới về đến phòng trọ, lúc Tôi về thì chỉ thấy đồ ăn mà Tôi thích, còn Anh ở đâu Tôi không biết nữa.
Điện thoại cho Anh thì Anh nói là mấy ông bạn rủ ra chơi xíu, thấy Tôi chưa qua Anh rađể uống vài ly cho vui. Anh kêu Tôi ăn trước đi rồi lát nữa Anh về ăn sau. Giận quá, Tôi tắt ngay cái điện thoại, không ăn chút gì, tắm rồi đi ngủ. Gần đến giờ đồng hồ điểm canh, Anh lên gõ cửa nhưng Tôi không mở. Lại một lần nữa, cái cửa phòng của Tôi bị Anh tông vào và ngã mạnh. Âm thanh ấy đã đánh thức nhiều người trong phòng trọ. Anh bước vào phòng người nồng nặc mùi rượu, Anh lại nhìn đồ ăn thấy còn nguyên Anh hỏi Tôi sao không ăn, lại giận nữa rồi phải không, Anh nói đã đợi Tôi từ năm giờ đến tận tám giờ ba mươi, vừa chạy ra tới quán là Tôi đã qua tới phòng trọ. Không lẽ mới ra ngồi với mấy anh rồi lại đi về sao coi được. Anh em đồng nghiệp lâu lâu rủ Anh mới đi mà. Sao mà lúc nào Anh cũng không làm vừa lòng Em hết vậy, Em chẳng bao giờ chịu hiểu cho Anh vậy. Ừa, không ăn thì để Anh ăn hết một mình vậy. Vừa nói Anh vừa khóc, vừa lấy tay bóc cơm vào miệng. Anh nhét mãi, nhét mãi đến khi cơm đã đầy miệng và Anh cũng chẳng thể nói được nữa. Tôi sợ Anh nghẹt thở mà chết nên vội rời chiếc giường ngủ và chạy lại bên Anh, móc phần cơm trong miệng Anh ra. Tôi gọi điện thoại cho Nhiệm lên rước Anh về dùm, Anh làm ảnh hưởng đến cả nhà trọ chẳng ai ngủ được. Nhiệm lên kêu Anh về nhưng Anh không chịu, cứ la hét, cứ khóc lóc hành sự như một đứa trẻ lên ba đòi mẹ mua kẹo vậy. Anh hỏi tại sao Anh dốc hết mình để làm Tôi vui mà sao cái gì Tôi cũng không vừa lòng. Anh phải làm như thế nào để người yêu Anh được hạnh phúc đây.
Lúc này, mấy người bạn cạnh phòng nghe chuyện rồi mắng nhiếc Tôi sao quá đáng, Họ khuyên Anh đi về ngủ đi có gì mai tỉnh rượu rồi nói. Rồi Anh cùng Nhiệm ra về. Trong phòng Tôi lúc này cơm đã rải trắng khắp sàn, Tôi phải quét dọn xong mới đi ngủ.
Sáng hôm sau, Anh vẫn mang đồ ăn như thường lệ lên cho tôi nhưng Tôi đã không có ở trong phòng, Tôi cố tình dậy sớm để đi học, Anh gọi điện thoại Tôi không nhắc máy. Học xong, Tôi không về phòng trọ mà về nhà mẹ Tôi vì Tôi không muốn thấy mặt Anh. Cả ngày hôm đó, Anh nhắn tin, điện thoại liên tục nhưng Tôi không đáp trả dù chỉ là một tin nhắn hay một cái nhắc máy. Anh gọi cho Tôi không được, cũng chẳng biết Tôi đi đâu. Anh điện thoại cho chị Năm hỏi Tôi có về nhà không, Chị Tôi nói nó đang ở nhà nè. Tối hôm đó, Anh chạy xe qua nhà tìm Tôi, thấy nhà khóa cửa ngoài, Anh lại gọi cho chị tôi. Chị Năm nói là chúng tôi và Mẹ đã đi Cần Thơ rồi, Anh hỏi ở đâu để Anh chạy lên nhưng Chị nói là chuẩn bị về rồi, có gì mai mốt nói, bây giờ khuya rồi, em đi về đi. Cái tính của Anh mà, nếu không gặp được Tôi thì dễ gì mà đi về. Anh chạy xe lên hướng Cần Thơ tìm Tôi, cùng lúc chúng tôi đang đi về. Đến giữa đường thì Anh thấy Tôi phía đường ngược lại. Một thanh niên chở Tôi, Anh thấy thế nên chặn đầu xe chúng tôi, anh bạn đó sợ hãi rồi bỏ chạy, Phúc liền chạy đuổi theo được một khúc, Anh không đuổi kịp nửa và Anh liền quay đầu trở lại. Giận quá, Tôi đã tát thật mạnh vào mặt Phúc, Anh hỏi tại sao vậy? Có phải là vì Tôi không còn thương Anh, đã có người khác rồi đúng không. Tại sao lại vì hắn mà Tôi lại đánh Anh, Anh chạy ra giữa đường lộ, lúc ấy có rất nhiều xe lớn đang chạy với vận tốc khá cao nhưng thật may mắn là các tài xế đã phanh xe lại kịp thời, nếu không thì Anh đã từ biệt thế gian này rồi.
Tôi vội chạy ra và kéo Anh vào lề, cùng lúc này thì mẹ, chị tôi và anh bạn chị ấy vừa chạy đến. Thấy chuyện, Mẹ tức giận vô cùng, bà đã chửi Phúc, Phúc quỳ xuống chân và xin lỗi Mẹ, bà bảo bây giờ con đi về đi. Anh bạn Chị Năm thì lại hỏi Tôi là bạn của Anh đâu rồi. Lúc đó chàng thanh niên lúc nảy mới quay trở lại. Anh nói lúc mà Phúc chạy theo đánh anh, anh đã đánh rơi chiếc điện thoại mất rồi.
Trời ơi! Lúc đó Tôi hổ thẹn vô cùng, con lộ giờ đây đông nghẹt người. Chỉ là bạn trai thôi chứ đâu phải vợ chồng gì đâu mà lấy cái quyền gì làm như thế chứ, có lẽ chăng Anh đã yêu Tôi đến điên cuồng mất rồi! Chẳng biết nói gì ngoài câu xin lỗi chân thành Tôi gửi đến anh chàng thanh niên lúc nảy. Rồi tất cả chúng Tôi về nhà Tôi để giải quyết chuyện cho thuận tiện và bớt đi phần thị phi. Do mất cái điện thoại đắt tiền nên Anh (chàng thanh niên lúc nảy) đã yêu cầu Tôi cung cấp thông tin về Phúc để viết đơn kiện Phúc. Tôi không cung cấp nên Anh đã viết đơn gửi đến nhà trường Tôi đang theo học. Ba ngày sau, lúc Tôi đang ngồi trong lớp thì nhà trường yêu cầu Tôi lên phòng Giám Hiệu có việc cần. Tôi kể hết tất cả câu chuyện cho trường nghe, tôi quen biết Anh là một sai lầm lớn nhất trong đời, Tôi thật sự rất hối hận.
Biết phải làm sao bây giờ? Chia tay thì không được, vui vẻ như xưa thì lại không thể nào. Chính vì trường học và phòng trọ Tôi ở đều cách nhà Anh chưa đầy một ki-lô-mét, nên Tôi biết chỉ có không học ở đây nữa, Anh không gặp Tôi nữa thì mới dứt khoác chia tay Anh được và anh cũng không phiền được đến Tôi. Cứ thế Tôi cố chịu đựng bình thường cho qua ngày vì chỉ còn hơn ba tháng nữa thôi thì Tôi sẽ tốt nghiệp niên khóa, Tôi cố bình thường với Anh, nhưng với gia đình Anh thì tôi không thể nào tha thứ được. Vậy nên đến ngày cưới của chị gái Anh, Anh kêu Tôi đến chơi Tôi vẫn cứ kiên quyết không đi. Với họ thì có gì vui đâu chứ, hôm đó Anh buồn vì ngày vui của chị Anh, ai cũng vui vẻ nhưng Anh lại buồn vô cùng vì nhiều người cứ hỏi bạn gái đâu sao không đến. Hôm đó Anh uống rất nhiều nào là bia, nào là rượu. Uống say rồi Anh lại đến trường tìm Tôi, lúc này Tôi đang học thêm ở trường. Anh đến trường tìm không thấy Tôi, lăng lóc trước cổng, người Anh toàn những thứ nào là đất, cát, .. quần áo Anh cũng rách tan nát, tội nghiệp cho Nhiệm(thằng bạn thân của Anh) nó cứ ngăn cản và ôm chặt lấy Anh làm người nó cũng đầy thương tích.
Anh quậy quá, đến mức công an đã đến ngăng cản, Nhiệm liền điện thoại và năn nỉ Tôi đến gặp Anh, bởi bây giờ chỉ có Tôi nói Anh mới chịu nghe mà thôi. Khi Tôi lại thì thấy ba Anh đứng đó, Tôi đang định ra về thì Anh chạy lại quỳ dưới chân Tôi và ôm chặt lấy chân Tôi làm Tôi không thể đi thêm dù chỉ là một bước. Anh khóc và van xin Tôi không được bỏ mặt Anh, hãy tha thứ tất cả và hãy vui vẻ như những ngày đầu đi. Thấy Anh như vậy, Tôi lại gật đầu cho qua chuyện, chỉ có như vậy Anh mới chịu đứng lên đi về nhà.
Được vài ngày sau Anh bị ngộ độc rượu sau khi đi một buổi tiệc, gần mười một giờ khuya thì Nhiệm điện thoại kêu Tôi đi đến bệnh viện ngay, bây giờ Anh chỉ còn vài hơi thở cuối cùng mà thôi. Tôi vội vàng đến bệnh viện, lúc này Anh đang nằm trong phòng cấp cứu và đang thở bằng bình Oxy. Tôi đến nắm lấy tay Anh, lúc đó Anh không còn cử động được nữa nhưng chắc là Anh vẫn nghe được những gì Tôi đang nói nên nước mắt Anh đã chảy ra. Nhiệm kể cho Tôi nghe về lúc đau đớn bởi cơn sốc, Anh vẫn nắm chặt ngón tay mà Anh đeo chiếc nhẫn cặp của chúng tôi, Anh mãi gọi tên Tôi cho đến khi Anh ngất đi thì tay Anh vẫn nắm chặt lấy chiếc nhẫn. Lúc này Tôi ôm lấy anh và khóc. Như có phép màu xuất hiện, bàn tay của Anh cử động, Tôi gọi bác sĩ đến ngay, bác sĩ thấy vui mừng vô cùng về sự phục hồi sức khỏe của Anh nhanh khó tưởng. Được một lúc sau thì Anh tỉnh dậy, nhìn thấy Tôi, Anh liền cười mặc dù trong người còn rất đau đớn.
Tôi ngồi trò chuyện với Anh đến gần hai giờ sáng Anh đã khỏe hơn rất nhiều. Bác sĩ nói tối nay hay sáng mai gì là Anh có thể về nhà. Anh nói muốn về nhà và mẹ Anh đã điện taxi để đưa Anh về nhà.
Lúc này họ mới biết được chính sức mạnh tình yêu là gì. Chính nó đã cứu sống con trai họ, họ cảm ơn Tôi. Mẹ Anh cởi chiếc áo khoác bà đang mặc ra đưa cho Tôi và bảo mặc vào đi, giờ này mà chạy xe máy thì lạnh lắm đó, vì giờ đó đã là ba giờ sáng rồi. Từ hôm đó về sau, họ thường xuyên kêu người mang thức ăn đến cho Tôi nhưng Tôi từ chối sự quan tâm đó. Họ còn mua quần áo cho Tôi, Tôi cũng không nhận. Tôi biết là họ đã hối hận về những hành động mà họ đã từng hành xử đối với Tôi nhưng Tôi không thể nào quên được và vẫn xem như là chưa có chuyện gì xảy ra.
Cũng trùng hợp sau đó vài ngày thì Tôi được nghĩ ba tuần để ôn thi, Tôi đi về nhà mẹ, một phần là để học tốt hơn, một phần là để tránh mặt Anh cũng như gia đình của anh. Suốt khoảng thời gian đó tôi không sử dụng điện thoại, Tôi sợ bị Anh làm phiền, Anh cứ điện thoại cho Chị tôi hoài, Anh nói thật sự muốn nghe giọng nói của Tôi. Chị nói để Tôi tập trung ôn bài thi đi. Cứ thế mà Anh buồn, Anh chán, ngày đêm làm bạn với men rượu. Những ngày đó Anh sống và làm gì, Tôi cũng chẳng biết. Hai tuần ôn thi đã trôi qua, Tôi lại qua phòng trọ của mình mà không cho Anh hay biết, bởi Tôi đã quyết là kết thúc việc học này thì Tôi cũng sẽ kết thúc đi cái mối tình không đẹp đẽ này. Tối hôm đó, Tôi mới biết được một chuyện mà Tôi không ngờ đến, chỉ trong khoảng thời gian hai tuần không gặp Tôi mà Anh đã thay đổi một cách khiếp vía.
Mấy đứa bạn cùng lớp Tôi ở nhà trọ của gia đình Anh bọn nó nói Anh đã dẫn một cô gái khác về ở nhà đã được ba ngày rồi. Nghe xong, người Tôi như rụng rời cả ra. Chẳng biết Tôi nên vui hay nên buồn. Đúng lẽ ra thì Tôi phải vui vì anh đã tìm người mới thay Tôi, nhưng chẳng hiểu sao nước mắt Tôi lại rơi. Có lẽ nó quá sốc đối với Tôi khi ấy Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Anh ‘cảm ơn Anh đã buông tha cho Tôi, chúc Anh hạnh phúc với người yêu mới để ba mẹ Anh được vui vẻ!’, lúc này Anh điện thoại lại ngay cho Tôi, Anh nói không yêu cô ta, Anh chỉ yêu Tôi, Anh tự chửi bản thân mình là khốn nạn, Anh ngu mụi, Anh đã nhậu say và làm chuyện không hay với cô ta và rồi cô ta đã theo Anh về nhà và yêu gia đình Anh phải có trách nhiệm về những việc mà Anh đã làm, Anh cầu xin Tôi hãy cùng Anh đi một nơi thật xa để xây dựng lại hạnh phúc như ban đầu, Tôi nhẹ nhàng trả lời ‘‘Anh à, cái túi xách Tôi xài đã chán rồi, Tôi đem vứt nó đi, người ta nhặt lại để xài rồi, như vậy Tôi có cần thiết phải xài nó nữa không?’’ Anh nức nở khóc, Tôi mặc kệ và ngắt điện thoại ngay. Tôi vội vã lấy tập sách và vài bộ quần áo rồi khóa cửa phòng trọ, chạy lại ở nhờ nhà nhỏ bạn. Đơn giản là Tôi sợ Anh đến tìm và làm phiền Tôi. Tôi không muốn gặp Anh dù chỉ là một giây nào nữa cả. Và cứ thế, Tôi lo xem bài để thi xong khóa học.
Cuộc thi đã kết thúc, Tôi về phòng trọ thu dọn hết tất cả đồ đạt của mình để trả lại phòng trọ. Chủ trọ nói là ngày nào Anh cũng tìm Tôi. Nếu Tôi không ở nhờ nhà bạn thì khó có thể hoàn thành cuộc thi tốt nghiệp của mình. Lúc về đến nhà, mở điện thoại ra thì thấy đầy hàng trăm tin nhắn được gửi từ Anh. Chẳng cần nhìn đến nội dung, Tôi xóa tất cả chúng đi. Ngày ngày Anh vẫn cứ gọi điện cho Tôi nhưng Tôi vẫn không nhắc máy. Cứ thế mà thời gian trôi đi, Tôi nhận được tin mình đã đậu kì thi tốt nghiệp ra trường. Tôi vui mừng lắm, cứ nghĩ là mình đã thi trượt mất, bởi do áp lực quá lớn, thế mà Tôi cũng đã vượt qua, vui mừng cho Tôi, vui cho Anh được hạnh phúc. Vì lúc ấy ngày cưới của Anh đã sắp tới.
Nhận được tấm bằng tốt nghiệp, Tôi vội vàng đi ngay lên Sài Gòn để tìm việc làm, Tôi lợi dụng cái sự đông đúc và nhộn nhịp của Sài Gòn để nhanh quên đi kí ức đã qua.
Thời gian trôi qua rất nhanh, khi trở về thăm nhà thì đã hơn một năm từ ngày mà Tôi bước chân lên Sài Thành. Tôi nghe nói là Anh đã li dị vợ, bởi đó là một cuộc hôn nhân không có tình yêu, nó chỉ là sự bắt buộc và trách nhiệm của một sự sai lầm mà thôi!
Lúc ấy, Tôi cũng đã có bạn trai khác rồi. Biết tin Tôi về quê, Anh lại cứ gọi điện thoại cho Tôi liên tục. Tôi đã đưa điện thoại cho bạn trai Tôi nói chuyện với Anh và bảo Anh đừng làm phiền đến cuộc sống của Tôi nữa nhưng Anh vẫn từ không bỏ ý định của mình và cứ nhắn tin Tôi, Anh bảo Anh không quên được Tôi, Anh không yêu cô ấy nên không thể sống cùng với người mà Anh không yêu thương được.
Vẫn cứ thế, vài tháng trôi qua thì Anh lại nhắn một tin nhắn hỏi thăm sức khỏe đến Tôi.
Nhiều năm trôi đi, Tôi đã thay cho mình số dùng di động khác, và Anh cũng không còn cách để liên lạc được với Tôi. Dần dần, thời gian cũng làm quên đi tất cả những gì thuộc về Anh.
Một câu chuyện ai đọc qua rồi chắc cũng nghĩ là Tôi bịa đặc quá nhiều hay là do Tôi xem những bộ phim tình cảm Hàn Quốc quá nhiều nên bị nhiễm phim mà viết ra một câu chuyện viễn vông. Nhưng xin thưa với các đọc giả, đó hoàn toàn là một câu chuyện thật sự của chính bản thân Tôi.
Qua câu chuyện trên, Tôi muốn nhắn gửi đến c ác Đấng Sinh Thành một điều ‘‘ là người lớn, đừng vội vàng thốt ra những lời thiếu văn hóa xúc phạm đến nhân cách của người khác một cách bừa bãi! Bởi ông bà ta vốn có câu ‘Uống lưỡi bảy lần trước khi nói’ ’’.
Chính ba mẹ Anh đã xúc phạm Tôi và kết quả đã làm là Tôi xa cách con họ. Chính điều đó đã làm cho họ đau khổ và đã đi sai đường lạc lối. Bên cạnh đó Tôi cũng mong mọi người trước khi làm một việc gì, dù là nhỏ nhất cũng nên suy nghĩ thật kĩ. Đừng đi theo lối sống buông thả mà làm ra những điều sai lầm, những chuyện thiếu suy nghĩ dẫn đến sai lầm. Đặc biệt trong chuyện tình cảm, không thể miễn cưỡng, tình yêu phải xuất pháy từ hai phía, đừng đem tính mạng ra để bắt buộc người khác, đừng bao giờ yêu bằng sự mù quán, sự miễn cưỡng, sự ép buộc,.. bởi nó chỉ làm cho đối phương xa lánh thêm mà thôi. Nó sẽ dẫn đến hôn nhân không hạnh phúc và li tan. Chính vì vậy, trong hôn nhân phải có tình yêu thật sự thì mới có được hạnh phúc bởi chuyện hạnh phúc là chuyện cả đời người,nên chúng ta cần suy nghĩ nhiều về những gì sẽ diễn ra trong tương lai. Hãy xem Tôi như một kinh nghiệm!