Con Đường Hạnh Phúc

朱世珍 / Con Đường Hạnh Phúc / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài  Thời gian trôi nhanh quá ,mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua ,vậy mà đã 14 năm ,bây giờ nhìn lại mình Trúc mỉm cười với số phận số phận đã thử thách cô ,số phận giúp cô mạnh mẽ kiên … Continue reading “Con Đường Hạnh Phúc”

朱世珍 / Con Đường Hạnh Phúc / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 

Thời gian trôi nhanh quá ,mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua ,vậy mà đã 14 năm ,bây giờ nhìn lại mình Trúc mỉm cười với số phận số phận đã thử thách cô ,số phận giúp cô mạnh mẽ kiên cường hơn và chấp nhận nhiều hơn,cô mãn nguyện với những gì mình đang có và đang đeo đuổi~
14 năm thật ngắn ngủi với một đời nguời nếu ta sống thật hạnh phúc ,
nhưng không ngắn với tuổi thanh xuân của người con gái!
Trúc sinh ra trong một gia có 4 anh em ,ba va mẹ là những người buôn bán nhỏ ở chợ,trong gia đình chỉ có mình Trúc là con gái~Trúc là đứa rất có cá tính ,có ước mơ và thường hay suy nghĩ nhiều cô thường mơ về một tương lai tốt đẹp hơn trong cuộc sống tuy không được học nhiều ,và nhà rất nghèo !
Một căn nhà lá nằm trong con hẻm nhỏ ở quận gò vấp lúc bâý giờ ,gò vấp vẫn là ngoại ô ngoài thành phố ,căn nhỏ hẹp tổng cộng 18 mét vuôn ,là tổ ấm gia đình 6 người của em.
Gia đình trúc không phải là ngưòi thành phố,vốn gốc người Tây ninh,từ nhỏ gì cha mẹ thường xuyên cải nhau , mỗi lần cải nhau xong là ,Ba và Mẹ chia tay nhau ,Trúc cũng không nhớ mình đã đổi nơi ở bao nhiêu lần ,Ba và Mẹ hợp hợp tan tan ,năm Trúc được 11 tuổi thì cả gia đình dọn vê gò vấp ́ sinh sống ,Ba thì việc làm không ổn định cộng thêm cái sáng xỉn chiều sai tối lại lai rai thêm vài xị lại thường hay la mắn mẹ ,có lúc đánh đập anh em chị em Trúc
mẹ làm đủ các nghề ,4 anh em của trúc cũng ra đời ,đứa bán vé số đứa lum ve chai ,anh hai thì đi các chợ bán {bong bóng }để có thể phụ giúp gia đình nghề gì cũng làm ,với ước mơ là hy vọng ba Ba và Mẹ đỡ vất vả hơn,Trúc thường mơ tưởng một ngay nào đó khi mình lớn lên mình sẻ kiếm thật nhiều tiền để gia đình không nghèo túng như bây giờ ,chỉ mong mình lớn thật nhanh
năm 2002 là lúc [việt nam] có phong trào lấy chồng nước ngoài ,có {Đài loan }và Hàn quốc,,những người quen hàng xóm cũng có mấy chị đi rồi ,khi họ về nước cũng rất bảnh bao ,và còn giúp đỡ đuợc gia đình phần nào về tài chính , họ hàng gần xa ai cũng khuyên,con gái lớn lên ai cũng lấy chồng ,nên lấy chồng mà giúp được cha mẹ thì nên lấy ,đừng ở việt nam yêu đương bậy bạ sau này khổ thân .
Rồi một ngày kia mẹ bị bệnh ,
nguồn thu nhập chính trong nhà đã không còn gia đình rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau,hoàn cảnh gia đình [ngày càng tệ hơn] chấp nhận số phận đi theo cuộc hôn chưa biết trước chồng mình la ai
qua sự mai mối của một người quen ,Trúc đi theo con đường mà nhiều người cho rằng có tương lai, nhưng cũng không ít người cho là vì tiền bán con ,xã hội bấy giờ có nhiều tiếng nói và cách nhìn khác nhau về những cuộc hôn nhân với người nước ngoài!
Năm 2002 /11/20 là ngày Trúc rời bỏ quê hương để sau lưng bao nhiêu kỹ niệm buồn vui~đem theo nhiều hy vọng là Trúc sẽ vô cùng hạnh phúc và giúp được gia đình trong lúc khó khăn
Cuộc đời Trúc từ đây bước qua một trang sử mới ~
từ sân bay đào viên , chồng đón Trúc với nụ cười rạng rỡ anh đi mua hai vé xe , ngồi xe buýt đến ga xe lửa rồi ngồi xe lửa về hoa liên ,cái rét đầu đông làm TRúc không chịu nổi với cái áo mỏng mặc từ việt nam qua ,chồng cỡi áo khoát cho Trúc mặc đỡ lạnh ,lần đầu tiên được ngồi xe lửa cảm giác thật tuyệt vời ,10 giờ đêm hôm đó về đến Hoa liên
Chồng chở Trúc từ ga xe lửa về đậu xe trước một căn nhà 3 lầu nhìn rất lớn ,chồng nói nhà mình đó ,lúc đó Trúc chỉ nghe chứ không hiểu gì,̉ thấy chồng làm sao thì làm theo vậy !
Sáng hôm sau Trúc chính thức ra mắt mẹ chồng Ba chồng nhìn ông bà rất hiền lành tử tế có cả em chồng cũng sống chung trong nhà đã có vợ hai con ,ngôi nhà chồng tất cả là 8 thành viên ~~
Cuộc sống Trúc có lẻ hạnh phúc hơn nếu Trúc là người không có cá tính ~6 tháng trôi qua ,Trúc mới dần dần hiểu rằng chồng Trúc rất nghèo anh ấy chẳng những không có tiền giúp gia đình mà chồng Trúc còn thiếu một khoản nợ không nhỏ , ước mơ phụ giúp gia đình có thể tan theo khói mây
Trúc cảm thấy thất vọng trước hoàn cảnh ,lúc đó trong bụng Trúc cũng đã hình thành một sinh linh sấp ra đời.
Một năm sau Trúc bây giờ đã là me,̣ Trúc hưởng được hạnh phúc của người làm mẹ , nhưng ngược lại hạnh phúc vợ chồng rơi vào vực sâu thâm thẩm,Trúc thường phải vô cớ nghe những lời trách mắn mà chính bản thân không biết mình đã làm sai chuyện gì,
Cơm áo gạo tiền , văn hóa, khác biệt tính tình tuổi tác,tất cả điều là vấn đề gây lên sự mâu thuẫn của hai chồng ,một thời gian dài quê nhà đợi Trúc gởi tiền về trả nợ
Trúc thì ôm con nhỏ dại, lại rất sợ chồng Trúc không dám nói về hoàn cảnh khó khăn của gia đình ,sợ chồng giận dữ la Trúc Trúc rất sợ cái cảm giác như kim chăm mỏi khi bị ông ấy la ,giọng nói lớn tiếng pha lẫn những câu tục tiểu ,khủng khiếp ,,,nhưng cũng có đôi lúc chồng rất thương Trúc ,nếu có cơ hội là Trúc tâm sự chuyện gia đình cho chồng nghe ,rồi dần dần chồng hiểu nhiều hơn về gia đình bên vợ ,nhưng ai ngờ khi hiểu được, mỗi khi có diệp trút giận thì nặng lời hơn cả gia đình bên vợ cũng không bỏ qua ,,,những giòng nước mắt cứ tuôn vì tủi ,cuốn họng bị bóp nghẹn vì tức giận mà không nói được lời nào , Trúc cảm thấy thật hối hận với cuộc hôn nhân này ,Trúc thường khóc đến xưng hai mắt vào mỗi đêm môt mình nơi góc vắng khóc cho số đời nghiệt ngã ,trước hoàn cảnh Trúc [lực bất tòng tâm ]mỗi ngày trôi qua với cô là chuỗi ngày vô cùng tuyệt vọng ,Trúc tuyệt vọng không biết mình đi đâu về đâu ,ở nơi đây chỉ có chồng là nguời thân nhất của Trúc ,nhưng ông ấy không yêu thương Trúc ,thời gian sau Trúc thường xuyên nghĩ đến cái chết ,chết rồi sẽ hết đau chết rồi không bị chồng dằn vặt ,chết rồi không còn biết đến Ba Mẹ quê nhà sống trong khổ cực ,Trúc nghĩ nhiều lần mình nên chết bằng cách nào đây ?thắt cổ ,uống thuốc ngủ thuốc ngủ mua ở đâu trúc còn chưa biết,một hôm mọi nguời điều không có nhà chỉ còn Trúc và con gái nhỏ chưa đầy một tuổi ,Trúc quyết định kết liễu đời mình bằng một sợi dây vải ,một đầu cột vào cái ghế còn tự nắm đầu còn lại ,một vòng tréo qua cổ ,Trúc kéo sợi dây càng thẳng hơn ,,bổng tiếng khóc thất thanh cất lên từ phòng con gái đang ngũ ,Trúc giật mình ngừng lại hạnh động ngu ngóc mình đang làm ,chạy qua phòng ẩm đứa con xinh xắn vào lòng ,nói với con cho mẹ xin lỗi ,mẹ xin lỗi con ,,Trúc ôm con khóc nức nở,
Trúc khóc thật nhiều thật nhiều như chưa từng được khóc ,,,trong cái nức nở nghẹn ngào Trúc cắn chặt đôi môi ,không tôi không cam tâm không cam tâm ,sống cứ phải bị xem thường mà người đó chính là chồng mình ,tôi sẽ sống tốt hơn ,và chứng minh bản thân không phải là người vô dụng và càng không phải làm vợ ông với nhiệm vụ là để ông trút giận mỗi khi ông bực mình !
Trúc quyết định dũng cảm đối diện với hôn nhân đầy thử thách , có xảy ra chuyện gì , không được quyền nghĩ đến cái chết lần nữa 。
Trúc bắt đầu tập sống khác Trúc tham gia hoạt động xã hội dành cho cô dâu nuớc ngoài ,buổi tối đến trường học thêm chữ tuy không được đi làm nhưng Trúc vẫn cố gắn sống vui vẻ hơn ,khi đứa con thứ hai ra đời thì mọi việc dường như thay đổi ,Trúc càng có niêm tin trong cuộc sống ,chồng Trúc cũng không còn khó như trước nửa ,thời gian sau hai con gái đều đi học mẫu giáo ,Trúc dành thời gian đi làm thêm ,tuy không nhiều lắm nhưng cũng có phần nào giúp gia đình khó khăn ở việt nam ,khi các con lớn dần là lúc Trúc có nhiều thời gian nhiều hơn ,Trúc tham gia nhiều làm tình nguyện viên,học hỏi hiểu biết thêm xã hội Đài Loan ,nhờ chính phủ và các ban tổ chức phối ngẫu nước ngoài ,gia đình chồng đồng ý ,Trúc thi được bằng nấu ăn ,bằng chăm sóc da mặt và tham gia thông dịch viên trong tòa an có cơ quan cần người dịch tiếng việt cho chị em việt nam ,Trúc có thời gian thường tham gia giúp đỡ ,dần dần chồng Trúc xem trọng Trúc hơn không còn tùy ý nổi giận với Trúc ,nhìn thấy sự thay đổi của chồng Trúc cố gắn quên đi quá khứ đau buồn mà chồng đã gây ra ,tuy nổi đau quá khứ đôi lúc cũng tràn về làm trái tim Trúc khó chịu ,Trúc đang học cách quên và tha thứ !Con ĐƯỜNG HẠNH PHÚC không dễ đi, và sẽ chẳng tìm thấy nếu chúng ta dễ dàng bỏ cuộc tìm đến bờ bến hạnh phúc mình mong muốn ,là một hành trình đầy thử thách , sau cơn mưa trời lại sáng ,
muốn thấy cầu vòng thì phải chịu đựng những cơn mưa .

sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt

蔡羽真 (Thái Du Chân) / sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt / 無 / 新移民第二代 sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt 蔡羽真 (Thái Du Chân) Tôi tên là Thái Du Chân , tôi năm nay mười lăm tuổi , học lớp mười , tôi được sinh ra ở Đài Loan … Continue reading “sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt”

蔡羽真 (Thái Du Chân) / sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt / 無 / 新移民第二代

sự thành công lớn nhất của tôi –học tiếng Việt
蔡羽真 (Thái Du Chân)

Tôi tên là Thái Du Chân ,
tôi năm nay mười lăm tuổi , học lớp mười , tôi được sinh ra ở Đài Loan gia nghĩa .
tôi là một người mang hai dồng máu ,
Gia đình của tôi có ba người , và một chú chó dể thương , tên là a tài . mẹ tôi là người Việt Nam ,
cha tôi là người Đài Loan , mẹ tôi là đạo diễn , cha tôi là giáo viên, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc , vì cha mẹ yêu tôi lắm .

Tôi thích học tiếng Việt , bởi vì được nói chuyện với gia đình bên ngoại , từ nhỏ mẹ tôi thường hây mở nhạc thiếu nhi Việt Nam cho tôi nghe , lúc tôi còn nhỏ mẹ thường hát ca cổ Việt Nam cho tôi nghe trước khi ngủ ,
bây giờ tôi đã biết nói tiếng Việt ,
và tôi biết hát nhiều bài hát Việt Nam.
tiếc là ở trường học của tôi không có mở lấp học tiếng mẹ đẻ cho chúng tôi học , cho nên ở nhà mẹ tự dạy cho tôi , tôi biết có nhiều bạn con của người Việt Nam không thích học tiếng Việt , và có một số bà mẹ không có thời gian dạy cho con mình , cho nên sau nầy khi về quê ngoại , thì sẽ không biết nói tiếng Việt , để tìm hiểu và học các ngôn ngữ mẹ là một điều rất quan trọng.

Anh chị em của tôi ở Việt Nam yêu mến tôi lắm ,
Và Tôi cũng yêu mến họ .
Mõi lần về quê ngoại chơi , tôi thích ăn phở bò 、hủ tiếu 、bánh mì thịt 、óc đồng luộc 、chuột đồng nướng ,và tôi thích uống cà phê sữa đá、nước mía 、nước dừa .
trước cửa nhà bà ngoại Có một con sông , Đằng sau nhà là đồng ruộng , Tôi có xuống ruộng bắt chuột đồng nữa, Ở đó phong cảnh rất thiên nhiên ,Tôi rất yêu quê ngoại tôi .

Cho nên năm nay nghĩ hè , Tôi muốn tự mình đi về Việt Nam thăm gia đình bên ngoại , Đây là kế hoạch lần đầu tiên của tôi , Tôi có một chút xíu sợ hãi , Nhưng tôi nhất định đi thử xem .
Tôi biết nói tiếng Việt Nam là do công lao của mẹ tôi ,
cam ơn mẹ đã vất vả dạy tôi tiếng Việt ,
và cám ơn người cha yêu thương của tôi , Vì người đã động viên tôi học tiếng Việt ,
tuy rằng học tiếng Việt Nam rắt khó ,
nhưng mà được nói chuyện với người thân ở Việt Nam và bạn Việt Nam của mẹ ở Đài Loan ,
đây là một sự thành công nhất lớn của tôi .

Phía cuối con đường

Sen Hạ / Phía cuối con đường / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Màn đêm đã buông xuống từ lâu, không gian yên ắng, tĩnh mịch đến lạ thường. Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh sáng xanh dịu nhẹ của chiếc đèn ngủ, cô con gái nhỏ của My đang ôm chú thỏ bông say … Continue reading “Phía cuối con đường”

Sen Hạ / Phía cuối con đường / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, không gian yên ắng, tĩnh mịch đến lạ thường. Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh sáng xanh dịu nhẹ của chiếc đèn ngủ, cô con gái nhỏ của My đang ôm chú thỏ bông say giấc nồng trên chiếc giường gỗ. A Hải chồng My thì mới sang Việt Nam cùng một người bạn để bàn công chuyện làm ăn từ 5 ngày trước. Giờ này chỉ còn mình My vẫn còn thức trong căn phòng nhỏ, cô khẽ ngả người lên chiếc ghế sa lông, tai cài chiếc phôn tai và thả hồn theo giai điệu du dương của lời bài hát “Bức thư tình thứ hai” của nhạc sỹ Đỗ Bảo. Có lẽ đã lâu lắm rồi kể từ ngày My và cô con gái nhỏ theo A Hải về Đài Loan sinh sống, My mới lại có khoảng thời gian và không gian của riêng mình và nghe lại bài hát Việt mà cô yêu thích từ thời con gái.

“Có khi bước trên đường hun hút.
Em tự hỏi mình, ta đang đi về đâu?
Nếu ngày ấy em không đi về phía anh.
Không gặp nhau, giờ này ta thế nào?

Có khi nhìn kim đồng hồ quay.
Em tự hỏi mình, ý nghĩa những phút giây!
Nếu ngày ấy, vào một phút giây khác
Có chắc, mình trông thấy nhau”

Mới đó mà đã 8 năm trôi qua, kể từ ngày My và A Hải gặp nhau lần đầu tiên. Mọi cảm xúc và kỉ niệm lại ùa về trong tâm trí của My.
8 năm về trước: Một buổi sáng mùa thu đẹp trời, khi ấy My đang là nhân viên phiên dịch tiếng Trung cho một công ty Đài Loan có chi nhánh ở Việt Nam. My được phân công ra sân bay Nội Bài – Hà Nội để đón một đồng nghiệp người Đài Loan sang bên công ty chi nhánh Việt Nam để làm việc. Giây phút ban đầu gặp mặt ấy, cho đến tận giờ, My vẫn còn nhớ như in. Đó là một anh chàng đồng nghiệp Đài Loan to béo, tóc xoăn, đeo chiếc kính cận dày cộp, khuôn mặt nghiêm nghị, còn ánh mắt thì đăm chiêu. Anh chàng này thậm chí còn không hề nở nụ cười nào suốt cả quãng đường tầm 40 cây số từ sân bay cho đến khi về đến công ty. My thầm nghĩ và tự mỉm cười một mình: anh chàng này đúng kiểu một “thanh niên nghiêm túc”, nhìn y như một ông cụ non chính hiệu, không phải là tuýp người trong mộng của My.
Thế mà đúng là “Ghét của nào, trời trao của ấy”, sau quãng thời gian 3 năm làm việc chung ấy, tình yêu đến với My và A Hải lúc nào không hay. My nhận thấy đằng sau cái ngoại hình to béo và khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị của A Hải, lại là một con người hoàn toàn khác, càng ngày My càng cảm thấy mến cái anh chàng to béo, nhưng hay quan tâm đến người khác. Và quan trọng hơn hết, My thấy tính cách của anh chàng đồng nghiệp người Đài này có điều gì đó rất giống với tính cách của mình: thẳng thắn, tốt bụng, hay sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Tình yêu của My và A Hải cứ lớn dần lên sau những ngày làm việc chung, những buổi gặp gỡ, hẹn hò riêng. Sau lời cầu hôn ngọt ngào của người yêu, My thông báo với cả nhà muốn kết hôn. Chả phải nói, trong nhà ai cũng phản đối kịch liệt. Không phải phản đối vì chênh lệch ngoại hình. Anh chàng thì to béo, còn My thì thấp bé nhẹ cân, hai người đi bên cạnh chả khác nào người khổng lồ và gã tí hon. Gia đình My phản đối cũng không phải bởi rào cản ngôn ngữ, bởi vì My là nhân viên phiên dịch tiếng Trung, nên việc giao tiếp với người Đài bằng tiếng Trung không hẳn quá khó khăn. Lí do bố mẹ My phản đối là vì My là con gái út trong gia đình, từ nhỏ tới lớn đã quen sống trong sự bao bọc yêu thương của gia đình. Trong con mắt bố mẹ, My vẫn còn trẻ con, chưa tự lập. Anh chàng kia lại là con trai trưởng trong gia đình, bố mẹ My lo nếu về sau phải sang Đài sinh sống, My sẽ không biết xoay sở mọi chuyện, gánh nặng của nàng dâu trưởng không phải đơn giản như trong suy nghĩ của My, rồi còn nhiều sự khác biệt về suy nghĩ, lối sống, phong tục tập quán…giữa hai lãnh thổ mà một nàng dâu Việt còn ít tuổi như My không phải chỉ một sớm một chiều là có thể thích nghi ngay được.

Thế rồi cùng với thời gian và sự kiên trì thuyết phục của My, cuối cùng gia đình My cũng đồng ý để hai đứa kết hôn. Một năm sau ngày cưới, gia đình nhỏ của My đón thêm một thành viên mới trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Cô con gái nhỏ ra đời là trái ngọt tình yêu của vợ chồng My. Cuộc sống yên bình cứ lặng lẽ trôi đi. Khi con cứng cáp hơn chút và hết thời gian nghỉ thai sản, My nhờ bố mẹ đẻ trông cháu giúp vợ chồng My buổi ban ngày, để My tiếp tục trở lại với công việc mà My yêu thích.
Với My, cuộc sống lúc đó thật nhẹ nhàng và bình yên. Dù vẫn còn phải đi thuê nhà để ở, song ngôi nhà nhỏ của My luôn đầy ắp tiếng cười trẻ thơ, hai vợ chồng luôn quan tâm đến nhau và cùng dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho cô con gái bé bỏng của mình. Có lẽ với My hạnh phúc là những điều thật giản dị như thế mà thôi.

Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, đã xảy ra một vài biến cố, thay đổi trong công việc nên khi cô con gái nhỏ tròn năm, thì chồng My quyết định đem vợ con về Đài sinh sống. Thế là bắt đầu từ đây, My bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới: làm dâu trên xứ Đài.

Ngày đưa tiễn gia đình nhỏ của My về Đài ở sân bay, dù không nói ra, nhưng My vẫn đọc được sự lo lắng và cảm giác không nỡ rời xa đứa con gái và đứa cháu ngoại bé bỏng trong mắt của mẹ My. Bản thân My dù khi quyết định kết hôn với A Hải cũng đã có sự chuẩn bị tư tưởng bất cứ lúc nào cũng có thể phải theo chàng về dinh, song thực tế khi đến ngày ấy, My vẫn có cảm giác lưu luyến và không nỡ rời xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình. My đã phải rất cố gắng để không cho những giọt nước mắt lăn ra nơi khóe mắt, My nói với mẹ: “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ cố gắng hòa nhập vào cuộc sống mới, sẽ cố gắng sống tốt và làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ, người con dâu trong gia đình chồng. Chúng con hẹn mẹ một ngày gần nhất sẽ trở về thăm bố mẹ…”

Vậy là chiếc máy bay chở My, A Hải và cô con gái nhỏ từ từ cất cánh rời xa quê hương Việt Nam để đến với quê hương mới: Đài Loan.
Ngày đầu tiên bước chân sang xứ Đài, My dù cũng hơi hồi hộp một chút nhưng cũng không nghĩ quá nhiều, bởi vốn dĩ My nghĩ có lẽ chỉ một thời gian ngắn, My cũng sẽ làm quen và thích nghi được với môi trường sống mới. My nghĩ mình là người biết tiếng Trung ở một trình độ nhất định, lại đã từng làm việc mấy năm trong môi trường có nhiều sếp và đồng nghiệp Đài nên việc về Đài sống có lẽ sẽ không gặp quá nhiều trở ngại, nhất là rào cản về ngôn ngữ.
Thế nhưng, cuộc sống thì không bao giờ đơn giản như những gì mà My nghĩ.
Sự thử thách đầu tiên đối với My là việc từ một cô gái nhân viên văn phòng, có công việc tạm gọi là ổn định, với một mức lương hợp lí biến thành một bà mẹ bỉm sữa, một bà nội trợ trong gia đình.
Trước đây My là nhân viên phiên dịch trong công ty Đài tại Việt Nam. Công việc hàng ngày của cô không chỉ đơn thuần là công việc phiên dịch tiếng Trung, là cầu nối giao tiếp của công nhân viên trong công ty với các sếp và đồng nghiệp Đài, mà My còn phụ trách rất nhiều mảng công việc khác như làm thủ tục xuất nhập khẩu hàng, tính lương, tính bảo hiểm cho công nhân viên trong công ty…Công việc hàng ngày của My tuy tương đối bận rộn nhưng bù lại, My thấy yêu thích công việc ấy, bởi nó cho cô cơ hội được tiếp xúc với nhiều người, nhiều tầng lớp, nhiều ngành nghề khác nhau, giúp cô mở rộng mối quan hệ, mở mang kiến thức, tầm nhìn và thế giới quan… Và quan trọng hơn hết công việc ổn định giúp cô độc lập tự chủ về kinh tế. Bản thân cô cũng rất vui vì hai vợ chồng chăm chỉ làm việc, có thu nhập ổn định để có thể lo cho cô con gái nhỏ có một cuộc sống đầy đủ nhất.
Nhưng từ khi về Đài sống, vì A Hải không muốn nhờ bố mẹ chồng My trông cháu giúp dù ông bà vẫn còn khỏe và rảnh rỗi, thế nên My tạm phải gác lại sự nghiệp của bản thân nơi nước mẹ đẻ để trở thành một bà mẹ bỉm sữa, một bà nội trợ trong gia đình nhà chồng, với công việc hàng ngày là chăm con, phụ giúp nấu nướng hay dọn dẹp nhà cửa…Công việc hàng ngày của My chỉ gói gọn trong phạm vi gia đình, dù các công việc trong gia đình chồng không quá vất vả, nhưng My thời gian đầu vẫn có cảm giác không quen với cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa, một bà nội trợ trong gia đình như thế. My lại càng không cảm thấy quen với việc mọi thứ chi tiêu lại phải hỏi và lấy tiền từ mẹ chồng. Sở dĩ My nhắc đến vấn đề muôn thuở và nhạy cảm là “Tiền” như vậy, là bởi từ ngày về Đài Loan sinh sống, A Hải đã dặn My: ” Từ nay về sau A My muốn mua gì thì cứ hỏi mẹ, bảo mẹ đưa tiền cho hoặc nhờ mẹ mua hộ”. My nhiều khi cảm thấy bối rối bởi muốn mua bất cứ thứ gì dù là nhỏ nhất, My đều phải đi hỏi mẹ chồng, nhiều khi My vẫn cảm thấy ngài ngại sao vậy bởi trước đây, thời còn đi làm, cô vẫn thích được tiêu những đồng tiền do chính bản thân mình kiếm ra.
Bên cạnh đó, cuộc sống chung cùng gia đình chồng với nhiều thế hệ cùng chung sống dưới một mái nhà cũng không phải là điều dễ dàng. Đôi khi có những rào cản trong việc trao đổi thông tin, vì suy cho cùng My cũng không phải là người bản xứ, tiếng Trung cũng chỉ ở một trình độ nhất định mà thôi, rồi những va chạm Mẹ chồng – Nàng dâu do chung sống cùng một nhà là điều không thể tránh khỏi do sự khác biệt về lối sống, quan điểm, suy nghĩ giữa hai người phụ nữ ở hai thế hệ khác nhau của hai đất nước hoàn toàn khác nhau. Cuộc sống vợ chồng dù xuất phát từ tình yêu nhưng cũng không tránh khỏi những lúc “Cơm không lành, canh không ngọt” khiến My nhiều khi không khỏi cảm thấy thất vọng, chán chường, đôi khi có cảm giác hụt hẫng về cuộc sống hiện tại.

Rồi còn có nhiều lần My và A Hải bất đồng quan điểm, thậm chí tranh luận gay gắt cũng chỉ vì vấn đề My đòi đi làm. Sở dĩ My mong muốn được đi làm cũng không phải không có lí do của nó.
Thứ nhất là My thấy mình cũng đã ở nhà chăm con được một thời gian dài, con thì cũng đã cứng cáp và hiểu biết hơn rất nhiều so với thời gian đầu lúc con mới về Đài mới chỉ được tròn năm. Mẹ chồng và bố chồng My thì đều còn khỏe, ở nhà cũng không bận công việc gì nhiều.
Thứ hai là A Hải chồng My lại mới từ bỏ công việc đi làm công ăn lương với thu nhập tương đối ổn định, mà quay sang mở công ty riêng. Công ty của A Hải thì mới bước đầu đi vào hoạt động, khó khăn chồng chất, lợi nhuận cũng chưa có nhiều. My không muốn cả gia đình nhỏ của My trở thành gánh nặng kinh tế của bố mẹ chồng.
Nhìn vào tình hình như vậy nên My mới bàn với A Hải muốn nhờ mẹ chồng trông giùm cháu giúp buổi ban ngày để My có thể đi làm ở công ty ngoài, cùng chồng chia sẻ bớt gánh nặng kinh tế. My muốn thời gian đầu đi làm công ty bên ngoài, có một khoản lương cố định, như vậy sẽ chia sẻ bớt với chồng về gánh nặng kinh tế. Còn về sau khi công ty của A Hải đi vào quỹ đạo, hoạt động ổn định hơn, cần người phụ giúp, thì My sẽ về công ty chồng làm việc, hai vợ chồng sẽ cùng nhau cố gắng, phấn đấu.
Thế nhưng A Hải khi mới nghe xong và biết được ý định của My thì gạt phăng đi. A Hải tỏ ra giận dữ, bảo My: “A My đừng nghĩ đẻ con ra để bắt bố mẹ A Hải phải trông hộ. Bố mẹ A Hải không có nghĩa vụ phải trông cháu nội. Con mình đẻ ra thì tự trông”…
Câu nói như gáo nước lạnh dội xuống đầu My. Chính trước đây hồi mới cưới sống ở Việt Nam, A Hải còn nói với My: ” Vợ chồng chúng ta trước mắt ở Việt Nam làm việc vài năm đã, bao giờ có con và con đến tuổi đi trẻ, chúng ta sẽ cho con về Đài Loan học, vì môi trường sống và học tập ở Đài Loan rất tốt…”. Hồi đó A Hải còn chủ động bảo My: ” Nếu sau về Đài Loan sống, con lớn một chút, A My có thể nhờ mẹ trông cháu giúp để đi làm công việc mà A My yêu thích…”.
Như đã nói ở trên, My có ý muốn nhờ bố mẹ chồng trông cháu nội giúp vợ chồng cô, vì bố mẹ chồng My đã có kinh nghiệm trông hai cháu ngoại, giờ đứa cháu ngoại nhỏ nhất cũng vừa đến tuổi đi trẻ, và hơn nhất, chính mẹ chồng My cũng đã chủ động bảo My là bà muốn trông cháu giúp vợ chồng My, để vợ chồng My có thể yên tâm đi làm.

Vậy mà mọi thứ không hề giống như những gì mà My mong đợi. My cảm thấy hụt hẫng, nhiều khi sống trong những phút giây trống trải, cô đơn, cảm thấy mình bơ vơ, lạc lõng trong gia đình chồng, có những nỗi ấm ức tủi hờn… mà không thể tìm được tất cả những sự an ủi ấm áp, bao dung bên người chồng mình. Nhiều khi My muốn buông tay, vì không tìm được tiếng nói chung trong cuộc sống vợ chồng. Cho dù lí do không phải là do có người thứ ba xen vào cuộc sống gia đình, cũng không hẳn là tình yêu đã vụt tắt hoàn toàn, mà là cả hai đã sống theo cái Tôi của bản thân quá nhiều, ai cũng muốn sống theo cách mà bản thân mình mong muốn. My nhiều khi cảm thấy cuộc sống của mình ngột ngạt, cô không được tự do làm những gì mà mình thích. Ngay cả những ý kiến My đưa ra, không cần suy xét có hợp tình, hợp lí hay không, A Hải chồng My cũng đều gạt đi, A Hải chỉ muốn My làm theo mọi ý kiến và sắp đặt của A Hải.
My biết A Hải gặp nhiều áp lực trong công việc, khi mọi thứ không được suôn sẻ thì nó cũng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý, rồi thái độ sống. My không trách A Hải thay đổi. Nhưng My thấy những ý kiến mà mình đưa ra, dù sao cũng xuất phát từ mong muốn muốn sẻ chia cùng chồng gánh nặng kinh tế, muốn giúp chồng vượt qua giai đoạn khó khăn, vất vả trước. Chứ không phải là My muốn chối bỏ trách nhiệm của một người mẹ, một người con dâu, cũng không phải là My chỉ biết nghĩ cho riêng mình. Suốt những năm tháng về Đài Loan sống cùng gia đình chồng, My đều cố gắng chu toàn việc nhà, chăm con và nuôi dạy con tốt, làm tròn bổn phận của một người con dâu trong gia đình chồng. Không cần phải nói ra, nhưng My nghĩ cả A Hải và gia đình chồng My có lẽ cũng đều nhận ra sự cố gắng muốn hòa nhập vào cuộc sống gia đình chồng của My.

Vậy là tính đến hôm nay là tròn 5 hôm kể từ ngày A Hải bay sang Việt Nam bàn công chuyện làm ăn. Lúc ban chiều My lại đạp xe trên con đường quen thuộc để đi đón cô con gái nhỏ tan lớp, trong lòng nhen nhóm một niềm vui khó tả bởi chỉ tối nay thôi là A Hải chồng My sẽ trở về nhà để sum họp cùng mẹ con My.
Ngày hôm nay, cũng vẫn con đường quen thuộc ấy, nhưng My bỗng thấy lòng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tạm bỏ qua hết tất cả những gì thuộc về ngày hôm qua. Ngày hôm qua có những nỗi buồn, những tranh luận, cãi vã không vui vẻ, có cả những cuộc chiến tranh lạnh đến cả tuần mà hai vợ chồng không ai thèm nói với ai câu nào, cũng không ai muốn làm lành trước, đôi khi có cả cảm giác cảm thấy bản thân mình bất lực, muốn buông xuôi…Đó là những phút giây cả My và A Hải đều sống trong thế giới của riêng mình giống như hai người xa lạ, có chăng thời điểm đó, điểm nối kết duy nhất giữa hai người là cô con gái nhỏ mà thôi. Tình yêu vốn dĩ rất phức tạp, yêu để đến được với nhau là điều đã khó, để giữ được tình yêu còn khó hơn gấp nhiều lần, bởi con tim luôn luôn có những lí lẽ riêng của nó. Cuộc sống vợ chồng nhiều khi không tránh khỏi có những lúc cãi vã, căng thẳng. Là người, ai cũng có những giây phút không kiềm chế được cảm xúc, những phút giây sống ích kỷ cho riêng mình, chẳng có ai là hoàn hảo cả. Trong cuộc sống vợ chồng nhiều khi cũng không tránh khỏi có những lúc rơi vào trạng thái khủng hoảng, bế tắc… nhưng khi đã vượt qua được nó thì sẽ thấy trân trọng và yêu quý đối phương nhiều hơn. Cái quan trọng hơn nhất là tình yêu của My và A Hải dành cho cô con gái bé bỏng của họ là không hề thay đổi. Cả hai người cũng đã kịp nhận ra cái sai của bản thân để điều chỉnh, biết đối mặt để vượt qua, dung hòa cảm xúc, điều chỉnh thái độ sống, cả hai đã biết dẹp bỏ bớt cái Tôi cá nhân của bản thân, biết dừng lại đúng lúc để hàn gắn mối quan hệ, tiếp tục làm tròn bổn phận của một người cha, người mẹ. Hơn ai hết cả My và A Hải đều hiểu rằng đứa con gái nhỏ là người quan trọng nhất trong cuộc đời của họ. Chính cô con gái là trái ngọt tình yêu của hai người, nếu chỉ vì sự ích kỉ của cá nhân người lớn mà làm tổn thương đến cô con gái nhỏ của họ, khiến con thiếu vắng tình thương của người bố hay người mẹ, chắc chắn tới lúc đó cả My và A Hải sẽ sống trong sự day dứt khôn nguôi.

Ngày hôm nay, My đã tìm lại được sự tự tin, tìm thấy nguồn động lực lớn lao để bước tiếp con đường mà mình đã chọn bởi cách đây không lâu, My đã quyết định gửi con đi nhà trẻ và đi công ty A Hải để làm chứ không đi tìm công việc bên ngoài làm như ý định trước kia nữa. My đã sẵn sàng từ bỏ hình ảnh một cô nàng công sở với quần áo gọn gàng, ngồi làm việc bên máy vi tính trong căn phòng có máy lạnh mát rượi, đi đâu xa lại có xe công ty đưa đón…, giờ đây My đang cố gắng học cách gánh vác công việc cùng chồng mình, cho dù những công việc ở công ty A Hải, My chưa từng làm qua. Công việc mới này nhiều khi còn gắn liền với những việc nặng nhọc bằng sức lao động chân tay, mồ hôi nhễ nhại với những hôm làm bên ngoài trời, đôi khi còn có cả những chuyến đi dài với A Hải để chở hàng, giao hàng…nhưng My vẫn cảm thấy vui, bởi hai vợ chồng cô có cơ hội kề vai sát cánh, cùng nhau chia sẻ khó khăn, cùng nhau lao động chăm chỉ, học cách làm giàu…

My biết rằng dù con đường My đang đi sẽ còn gặp muôn vàn khó khăn, trở ngại ở phía trước, nhưng có một điều chắc chắn rằng phía cuối con đường này vẫn luôn có một ngôi nhà nhỏ đứng lặng lẽ chờ My trở về, trở về sum vầy với người chồng và cô con gái nhỏ, hai người thân yêu nhất mà cô đã dành tất cả tình yêu thương của mình ở nơi xứ người này.

“Nhìn theo, đường hun hút còn xa, xin cám ơn nhưng điều đã qua
Gọi anh người đương thời ơi, em yêu anh, em yêu anh rất nhiều.
Nhìn theo, đường hun hút còn xa, xin cám ơn nhưng điều đã qua
Gọi anh người đương thời ơi, em yêu anh, em yêu anh rất nhiều”

Lời cuối của bài hát đã đưa My trở lại với hiện thực. Chuông đồng hồ giờ đã điểm 11 giờ đêm. Còn ít phút nữa thôi là My sẽ lại được gặp A Hải – người chồng của mình sau 5 ngày xa cách. Cảm ơn tất cả những gì mà cuộc sống mới trên quê hương mới – Đài Loan đã đem lại cho My. Có gặp khó khăn, vất vả thậm chí là cả mồ hôi, nước mắt…mới thấm thía được giá trị của cuộc sống, tất cả đã giúp cô trở nên trưởng thành, mạnh mẽ hơn. Đài Loan – hòn đảo xinh đẹp giờ đây đã trở thành quê hương thứ hai của My, nơi đây có những con người bản xứ nhân hậu, khí hậu ôn hòa, đất nước văn minh, giàu đẹp…nó sẽ là miền đất hứa để cô tiếp tục vươn lên, trưởng thành và mở rộng trái tim mình hơn nữa.

Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc

Ngô Tú Quỳnh Loan / Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc / VNEX / sinh viên Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng những ngọn núi, nơi sương mù che phủ quanh năm. Con người và không khí nơi đây rất giống nhau: mát lạnh, trong lành và rất ôn hòa. Cuộc sống những người dân miền núi … Continue reading “Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc”

Ngô Tú Quỳnh Loan / Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc / VNEX / sinh viên

Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng những ngọn núi, nơi sương mù che phủ quanh năm. Con người và không khí nơi đây rất giống nhau: mát lạnh, trong lành và rất ôn hòa. Cuộc sống những người dân miền núi vất vả, từ thời tổ tiên đã theo nghề trồng trọt, lệ thuộc rất nhiều vào thiên nhiên và thời tiết. Nghề nông cứ cha truyền con nối cho đến khi hạn hán và bệnh dịch kéo đến. Đất đai khô cằng, cây cỏ không phát triển. Những người dân trong làng buộc phải bán đất cho các nhà máy công nghiệp rồi bỏ xứ ra đi. Các nhà máy mọc đè lên những ruộng lúa và những luống rau. Màu xanh mơn và cái nắng sớm ban mai trên đồng đã dần mất đi, thay vào bằng những ống khói cao ngút xả ngói ngợp trời. Tiếng bon bon của máy móc và còi xe chở hàng vang lên cả ngày lẫn đêm tấp nập. Những thanh niên chạc tuổi tôi người thì lên Hà Nội kiếm việc, người thì vào làm công nhân nhà máy. Tôi may mắn hơn, tìm được một xuất đi lao động phụ bếp và nấu cơm cho các công nhân tại Đài Loan. Hành lý vỏn vẹn vài bộ quần áo và bộc thuốc phòng khi ốm đau, tôi lên chuyến bay đi đến hòn đảo ngọc nơi ấp ủ tương lai và đi tìm hạnh phúc. Ở cái tuổi 20 tròn trĩnh, tôi vẽ ra những bức tranh tương lai tươi đẹp để cố gắng làm lụng tích góp về Việt Nam lập nghiệp, để thoát khỏi cái đói cái khổ, để cha mẹ được hưởng tuổi già an vui. Trên chuyến bay đó, tôi đã gặp các chị em cô dâu Việt mang theo hi vọng đổi đời hạnh phúc bên người chồng Đài khác ngôn ngữ và văn hóa, gặp các em học sinh mang trên vai mầm non xanh cho kiến thức tương lai và nền tản giáo dục, còn cả những anh em lao động như tôi đi tìm kiếm vận may đổi đời tại vùng đất mới. Bắt đầu công việc phụ bếp tại công ty xây dựng đường sắt gần ga Cao Hùng. Hằng ngày tôi phụ chú Công đầu bếp chính chuẩn bị gần hai trăm suất ăn cho các anh em. Món canh chua là món mà mọi người yêu thích nhất vào ngày nghỉ cuối tuần và những ngày lãnh lương dư dã vào cuối tháng. Chú Công dạy tôi cảm nhận hương vị từng món ăn, chú hay bảo: “Phải dùng cái tâm để nấu thì mới đưa ra được những món ăn ngon đến các anh em. Công việc họ vất vả mệt nhọc lắm chỉ có bữa ăn mới bù đắp được đầy đủ năng lượng cho các anh em công nhân.” Ba tháng đầu trôi qua, tôi học được gần hết và nấu thuần thục các món ăn chính, chỉ còn mỗi món canh chua nấu mãi vẫn không ra vị như của Chú Công nấu và mọi người cũng chẳng thích ăn món canh do tôi nấu, lúc thì chua quá, lúc thì ngọt quá. Có lần còn đổ bỏ đi gần cả nồi vì chẳng ai ăn. Tôi tìm hỏi chú Công bí quyết và công thức nấu được món canh ngon, chú ấy bảo chẳng có công thức nào mùi vị chua cay mặn ngọt phải hài hòa như hương vị cuộc sống vậy. Tôi lại hỏi tiếp làm cách nào để hiểu và nếm được hương vị cuộc sống như món canh? Chú nhẹ nhàng mỉm cười đáp: “khi con tìm thấy được giọt nước mắt hạnh phúc con sẽ thấu hiểu được hương vị của cuộc sống này.” Bằng cách nào tìm được giọt nước mắt hạnh phúc, mọi người phải cười vui khi hạnh phúc mới đúng chứ chú, sao lại phải khóc khi hạnh phúc? Hàng trăm câu hỏi và thắc mắc về bí quyết lạ kỳ hiện lên trong đầu tôi. Chú chỉ cười và đáp : Khi con người đau khổ giọt nước mắt xuống đầu tiên từ khóe mắt trái và ngược lại giọt nước mắt hạnh phúc sẽ rơi từ khóe mắt phải. Tôi bắt đầu hành trình đi tìm giọt nước mắt hạnh phúc. Ngày ngày tôi quan sát những người quanh tôi về cuộc sống của họ, thời gian rãnh buổi tối và cuối tuần tôi làm thêm phụ việc tại quán ăn Việt Nam gần ga. Cuộc sống nơi đây tấp nập và hối hả. Hàng trăm, hàng ngàn mảnh đời lướt qua tôi. Tôi dần hiểu ra và cảm nhận rõ nét được từng hương vị của cuộc sống hiểu ra rằng vì sao những đứa trẻ nhỏ luôn thích ăn kẹo ngọt vì chúng chỉ thấy màu hồng ngọt ngào của cuộc sống. Lớn lên một chút thì chúng biết ăn chua rồi đến cái lúc biết cảm nhận tình yêu đôi lứa thì mọi người lại ví như vị đắng của socola. Biết đắng mà vẫn mong cầu và tìm kiếm tình yêu vì khi yêu vượt qua được mọi đắng cây đâu khổ họ sẽ tìm được hạnh phúc bền lâu cũng giống như vị ngọt động lại trong cổ sau khi ăn socola. Đi đến gần hết cuộc đời trải qua những hỉ nộ ái ố, đắng cây mặn ngọt thì về già con người lại trở về như trẻ thơ thích vị ngọt vì họ đã trải qua và nếm đủ các hương vị cuộc sống. Buồn cũng qua một ngày, khổ cũng phải đi hết đoạn đường vậy thì sao phải đau khổ đi trên con đường ấy. Họ chọn cho mình niềm vui ngọt ngào. Hai năm trôi qua, tôi dần hiểu rõ và cảm nhận được từng hương vị của mỗi món ăn. Thấy được hàng trăm giọt nước mắt đau khổ rơi từ khóe mắt trái, thấy được nụ cười và niềm vui của sự hạnh phúc. Nhưng vẫn chưa điều tiết được vị chua cay mặn ngọt trong món canh chua. Vẫn chưa nấu được món canh mà các anh em yêu thích như chú Công đầu bếp. Cho đến một ngày nọ, Anh Vũ một công nhân lao động bỏ trốn đến quán ăn tôi làm thêm xin việc làm thêm buổi tối. Dáng người gầy gò thoan thoát, anh làm việc cả ngày lẫn đêm với mong muốn kiếm tiền gởi về Việt Nam để trả dứt số nợ cho gia đình. Làm việc cùng anh hai tháng hơn mà chẳng thấy anh cười nói với ai, tôi cố bắt chuyện với anh nhưng anh cũng chỉ nói vài câu rồi lại lãng đi nơi khác. Có lần tôi bắt gặp anh tranh thủ đi đổ rác ngồi nói chuyện chat qua điện thoại với con trai thấy tôi anh quẹt vội giọt nước mắt rồi chạy ù vào trong làm việc tiếp. Ai nào có ngờ vào một ngày không may, chị chủ quán bảo tôi chạy lên phòng kêu anh xuống làm thay ca cho tôi vì chờ mãi mà không thấy anh xuống, bằng ngày anh rất đúng giờ, gọi điện cũng chẳng thấy anh bắt máy. Cửa phòng lại khóa, tôi phải vòng xuống lại nhờ chị chủ lên mở khóa dùm. Mở cánh của phòng anh ra, thấy anh nằm ngủ mọi người thở phào nhẹ nhỏm, để anh ngủ tiếp chắc công việc nhiều làm anh mệt mỏi. Sáng sớm hôm sau tôi nhận được cuộc gọi thất thần của chị chủ quán báo anh Vũ qua đời. Anh ngủ một giấc ngủ thiên thu không dậy được nữa. Anh là người bỏ trốn ra ngoài chẳng có giấy tờ nào trên người nhờ sự quyên góp và giúp đỡ của các hội từ thiện và mọi người xung quanh, bố của anh sau hai ngày đã đến được Đài Loan, lo ma chay và mang anh về VN. Tối hôm ấy, bố anh vừa bước đến cạnh xác anh, ông rơi giọt nước mắt từ khóe mắt bên phải. Giọt nước mắt hạnh phúc mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay. Không thể tin được vào mắt mình tôi bắt đầu nghi ngờ lời của đầu bếp Công nói về giọt nước mắt hạnh phúc. Lo ma chay xong, chúng tôi thu xếp và đưa bác trai ra sân bay, trên đường đi ra sân bay tôi khá tò mò đã không kìm được mình và hỏi bác về giọt nước mắt ấy. Bác ơi, sao bác hạnh phúc khi nhìn thấy xác con trai mình. Chị chủ quán nghe thấy câu hỏi đã đập thật mạnh vào lưng tôi rồi mắng nhỏ: “cậu nói chuyện linh tinh quá.” Đôi mắt buồn rươm rướm ngước nhìn tôi nói: “đúng cháu ạ. Bác hạnh phúc khi được nhìn thấy đứa con trai mình sau 8 năm xa cách. Bác hạnh phúc vì có thể đến nơi đưa được con bác về với quê hương. Nó khổ lắm cháu ạ, đi qua Đài Loan lúc thằng cún con nó được 2 tháng tuổi. Đến nay nó cũng được 8 tuổi, biết nói biết vòi đồ chơi, cứ gọi qua hỏi khi nào bố về với cún. Mà lần này bố nó về chẳng bao giờ thằng cún vòi được nữa cháu ạ.” Nước mắt tôi rơi từ lúc nào mà không hay biết. Giọt nước mắt biết ơn cuộc sống đã cho tôi gặp và cảm nhận những mảnh đời yêu thương. Tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã ưu ái tôi gặp được nhiều may mắn hơn nhiều cảnh đời tôi đi qua. Năm năm trôi qua, làm việc tại Đài Loan tôi tích góp được một số vốn trở về Việt Nam mở một nhà hàng nhỏ mang tên “Hương Vị Quê Hương”, các món ăn nơi đây đều có bốn hương vị chua cay mặn ngọt. Hương vị của cuộc sống hỷ nộ ái ố. Tôi đã thành công trong lĩnh vực kinh doanh nhà hàng và trở lại Đài Loan hợp tác với chị chủ quán cũ mở một quán ăn Việt: Hương Vị Quê hương để giới thiệu văn hóa và ẩm thực Việt Nam đến với bạn bè người Đài và cũng là gia đình ấm cúng đậm đà hương vị quê hương Việt Nam cho các anh chị em xa quê hương tại Đài Loan. Lúc nào tôi cũng thầm cám ơn giọt nước mạnh phúc và sự chăm chỉ cần cù quên cả bản thân mình của Anh Vũ người lao động đã ra đi. Cám ơn đầu bếp Công, người thầy đã chỉ dạy tôi và thổi bùng ngọn lửa ẩm thực trong tôi.

 

MỘT CON NGƯỜI, HAI THẾ GIỚI.

CHIÊU ANH CÁC / MỘT CON NGƯỜI, HAI THẾ GIỚI. / Không / sinh viên “Chúng ta không có quyền chọn cho mình nơi để sinh ra, nhưng chúng ta được chọn cách mình sẽ sống”. Hôm nay trên đường đi làm về, bất chợt Tôi được nghe câu nói ấy, mà từ rất lâu lắm rồi, Tôi … Continue reading “MỘT CON NGƯỜI, HAI THẾ GIỚI.”

CHIÊU ANH CÁC / MỘT CON NGƯỜI, HAI THẾ GIỚI. / Không / sinh viên

“Chúng ta không có quyền chọn cho mình nơi để sinh ra, nhưng chúng ta được chọn cách mình sẽ sống”. Hôm nay trên đường đi làm về, bất chợt Tôi được nghe câu nói ấy, mà từ rất lâu lắm rồi, Tôi mới có dịp nghe lại lần nữa. Tôi đứng lại và quan sát xung quanh, Tôi rất bất ngờ vì câu nói ấy được thốt ra từ một cậu bé, độ chừng học lớp 5 hay lớp 6 gì đó. Tôi không biết là em đọc được câu nói đó ở đâu hay tình cờ em nghe một ai đó nói, rồi em nói lại hoặc em cảm nhận được giá trị của cuộc sống thực này. Thế là kí ức bất chợt lại ùa về trong tiềm thức, một cảm giác rất lạ, khiến Tôi phải suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống bộn bề xung quanh Mình.
“Đất mẹ Việt Nam” từ từ hiện dần trước mắt Tôi, một quê hương của những con người chất phác, cần cù, một nắng hai sương với đồng ruộng, nơi Tôi được sinh ra và lớn lên với biết bao nhiêu hoài bảo và khát vọng đổi đời. Thời gian dần trôi qua lặng lẽ, và Tôi cũng lớn lên theo dòng thời gian đó. Càng lớn, Tôi mới nhận ra rằng, tất cả không như những gì chúng ta nghĩ, đều có thể làm được, vì thực tại: ” Nhân cách của con người dần dần bị biến chất”, mọi thứ đều quy thành tiền và hình thành quy luật bất biến như một thông lệ của cuộc sống:”Nhất thân, nhì thế…”. Chính vì câu nói này, bao ước mơ, hoài bảo của hầu hết những đứa Con có gốc”thuần nông” như chúng Tôi đều bị dập tắt.
Ông bà ta có câu:”Con vua thì được làm vua, con của nhà Chùa thì quét lá đa” luôn ăn sâu trong suy nghĩ của mỗi người dân quê Tôi. Cả mấy thế hệ nối tiếp nhau đều nông dân, với ý nghĩ “học cho nhiều vào, sau này cũng về làm ruộng”, thế là cái nghèo cứ nối tiếp cái nghèo của hầu hết người dân nơi đây.
Trong cuộc sống, có lúc chúng ta sẽ chững lại, hoang mang trước những định kiến của cuộc đời, chúng ta muốn đi con đường của mình, sống cuộc đời của chính mình nhưng lo sợ những định kiến sẽ khiến cho chúng ta gục ngã. Đó là tâm lí chung của hầu hết những bạn trẻ ở lứa tuổi như Tôi vào lúc đó. Không cam chịu và đầu hàng trước định kiến lối mòn đó, Tôi lao vào học tập miệt mài, vượt qua bao khó khăn của những quãng thời gian dài Đại học. Tôi tự trang trải mọi thứ, Tôi làm việc như một con thiêu thân, với tất cả mọi nghề có thể, chỉ mong đủ tiền cho việc đóng học phí. Có nhiều lần quá khó khăn, tưởng chừng như bỏ cuộc, đến mức Tôi phải ăn mì gói suốt hơn 3 tháng liền để tiết kiệm tiền đóng học phí,…
Xã hội mà, đâu ai bận tâm rằng bạn làm gì, cuộc sống bạn như thế nào, miễn sao có tiền đóng học phí là được. Chính vì vậy, mà Tôi biết được rất nhiều từ xã hội bon chen này, sống không có tình cảm, lừa gạt và bán rẻ nhân phẩm, họ sống rất ít kỉ và sẵn sàng hại nhau để thu lợi về cho mình. Chán nản với cuộc sống thành thị, sau khi tốt nghiệp Đại học, Tôi may mắn được về làm việc cho Công ty Formosa Đồng nai. Làm việc hơn 2 năm, từ nhân viên kỹ thuật Tôi được đề bạc lên làm trưởng bộ phận quản lí chất lượng của công ty, với mức lương khá tốt đối với sinh viên mới ra trường như Tôi. Suốt hai năm làm việc, Tôi luôn tự đặt câu hỏi cho bản thân, và luôn suy tư trăn trở, người Đài Loan cũng tương đồng như người Việt nam, tại sao họ lại giàu có, phát triển mạnh đến như vậy? Nguyên nhân do đâu? Chính câu hỏi đó, làm Tôi phải trầm tư, và thôi thúc Tôi phải đưa ra một quyết định, chuyển hướng sang ngã rẽ mới của cuộc đời, quyết định phải sang Đài Loan để tìm ra câu trả lời cho chính Mình. thế là, Tôi xin học bổng để sang Đài Loan du học, sau khi Tôi trình bày tâm tư và nguyện vọng của Tôi với một Giáo sư đang giảng dạy nghiên cứu khoa học ở Đài Loan, cuối cùng Tôi cũng được Giáo sư chấp thuận. Khi biết tin Tôi sắp sang Đài loan du học, gia đình, bạn bè và người thân của Tôi đều không đồng ý, vì hiện tại công việc và thu nhập của tôi rất tốt. Nhưng tất cả những thứ đó không làm cho Tôi từ bỏ được ý định, phải tìm ra câu trả lời cho tương lai sau này của chính mình. Thế là, Tôi tự thân một mình, khăn gói chuẩn bị sang xứ Đài Loan hoa lệ. Ngày đầu tiên Tôi đặt chân xuống sân bay Taoyuan, là một ngày mưa tầm tả, lạnh buốt, mọi thứ đối với Tôi đều xa lạ, Tôi không biết ai và tất cả cũng không biết Tôi. Không biết tiếng bản ngữ, không có điện thoại, không có bạn bè,…mọi thứ bắt đầu từ con số không, chỉ có một thứ duy nhất là niềm tin và hoài bảo mãnh liệt luôn là người bạn đồng hành cùng với Tôi trong thời gian này. Tôi bắt đầu tự xoay sở mọi thứ, thử thách đầu tiên của Tôi là phải tự tìm đường về Trường của mình, tự bắt xe và làm mọi thứ có thể….Khi Tôi đến được quầy bán vé, Tôi rất may mắn khi nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của Chị bán vé tàu, dù tiếng Anh của Chị không tốt lắm nhưng bằng hành động, Chị dẫn Tôi ra tận xe, đưa Tôi lên chỗ ngồi, rồi dặn dò bác tài xế gì đó…Nhìn nụ cười của Chị rất niềm nở, khiến cho bao suy nghĩ rối ren của Tôi tan biến hết, khóe mắt của Tôi bắt đầu cay cay, vì từ trước đến giờ, Tôi chưa bao giờ có được sự quan tâm như vậy ở Đất nước của Mình. Tôi không quên gửi lời cảm ơn chân thành đến Chị và chúc Chị luôn có nhiều sức khỏe. Ngồi trên xe hơn 5 giờ từ Taoyuan về Kaoshiung, Tôi suy nghĩ rất nhiều về đất nước Đài Loan xinh đẹp này, đang suy nghĩ mông lung, thì bác lái xe thông báo sắp đến trạm Kaoshiung và thử thách tiếp theo lại đến với Tôi, làm cách nào để về được Trường, trong khi Tôi chưa có sim điện thoại để liên lạc với Giáo sư, Tôi rất lúng túng không biết nên hỏi ai, vì đa số người dân không biết tiếng anh, đang loay hoay suy nghĩ cách, may mắn Tôi được một Cô lớn tuổi ngồi cạnh giúp đỡ, thấy Tôi có vẻ mặt đang cần sự giúp đỡ, Cô đến bên cạnh Tôi và nói câu gì đó, nhưng Tôi nghe không hiểu nghĩa là gì. Cô chỉ vào tờ giấy ở trên taycủa Tôi. Hiểu ý, Tôi đưa nó cho Cô, thế là Cô mỉm cười, Cô dùng điện thoại liên lạc về trường giúp Tôi. Sau cuộc gọi, Cô bảo Tôi xuống xe, theo Cô vào ghế ngồi chờ xe của Trường đến đón, ban đầu Tôi cũng có chút đắng đo, do dự vì không biết Cô là người tốt hay người xấu, ở Việt nam tình huống như vậy không hề có. Cô biết Tôi đang suy nghĩ gì, nên Cô gọi điện thoại một lần nữa về Trường của Tôi, và lúc này Tôi là người nói chuyện với văn phòng quốc tế của Trường. Lúc này, Tôi mới thật sự nhẹ nhỏm trong lòng về sự hoài nghi đó, tự nhiên Tôi cảm thấy có lỗi với Cô, vì Tôi có sự nghi ngờ vào lòng tốt của Cô đối với Tôi. Cô nhìn Tôi với vẻ mặt thông cảm, trìu mến, rồi dẫn Tôi vào phòng chờ xe của Trường đến đón. Hơn 20 phút, thì xe Trường đến, Cô mới bắt tuyến xe buýt quay ngược lại để về nhà. Trước khi lên xe buýt, Cô nhìn Tôi và nói câu gì đó rất dài, rồi bước lên xe đi về, Tôi chỉ kịp nói một câu cảm ơn Cô rất nhiều. Khi hỏi lại Anh ở văn phòng trường, lúc nãy Cô nói gì? Anh mỉm cười trả lời: Cô nói, Cô chúc em luôn vui vẻ, học thật tốt và tận hưởng khoảng thời gian ở Đài Loan này”. Về đến trường, điều đầu tiên khiến Tôi rất bất ngờ là kiến trúc của trường, rất cổ kính, rộng lớn và đường xá sạch sẽ.
Mọi thứ sắp xếp xong, Tôi vào văn phòng khoa để chào hỏi Giáo sư, hết bất ngờ này lại đến bất ngờ khác, ở Việt nam, muốn gặp Giáo sư rất khó, phải hẹn lịch gặp trước vài ngày, chưa chắc đã được gặp. Ngược lại với suy nghĩ của Tôi, Giáo sư ở đây rất ân cần và chu đáo, Giáo sư hỏi chuyện Tôi rất nhiều, đích thân Giáo sư dẫn Tôi về kí túc xá, sắp xếp phòng và lái xe chở Tôi đi mua những vật dụng cá nhân khác, Giáo sư lái xe chạy lòng vòng thành phố Kaoshiung, giới thiệu cho Tôi biết về thành phố và tập quán của người dân nơi đây. Khi vào trung tâm mua sắm, mua những thứ cần thiết xong, Giáo sư chở Tôi đi ăn và kể cho Tôi nghe rất nhiều chuyện, làm cho Tôi có cảm giác rất gần gũi và đánh tan sự lo lắng. Tôi cảm nhận như mình là một con người mới thật sự, Tôi đang rơi vào trạng thái không suy nghĩ, không biết là Tôi đang mơ hay đang tỉnh. Vì ở Việt nam, sự việc đang diễn ra như vậy là không thể. Tôi chưa bao giờ có được cảm giác hạnh phúc như lúc này. Ngày qua ngày, thời gian trôi qua nhanh thật, thắm thoắt đã gần 1 năm rồi, trong khoảng thời gian đó, Tôi học được rất nhiều từ Con người và Đất nước thân yêu này. Giáo sư, thì luôn xem Tôi như Con của ông, Ông dẫn Tôi đi nhiều nơi, tham quan nhiều địa điểm du lịch từ Đài bắc đến Đài nam, các Giáo sư khác cũng vậy, họ đều rất tốt với sinh viên, luôn tạo nhiều điều kiện cho sinh viên phát triển hết tiềm năng, chính phủ thì chu đáo, lo lắng cho người dân tất cả, từ giáo dục, cơ sở hạ tầng đến y tế, đặc biệt họ rất ưu ái cho những người kém may mắn, môi trường thì trong lành, người dân ở xung quanh trường thì hòa đồng vui vẻ, niềm nở. Tôi rất may mắn khi học tập, làm việc ở mái trường và Đất nước bình yên này. Nếu quay ngược lại dòng thời gian, cho Tôi một cơ hội lựa chọn lần nữa, chắc chắn Tôi sẽ chọn con người và đất nước Đài loan này làm quê hương thứ hai của mình.Tôi rút ra được một chân lý sống, lòng tốt sẽ luôn tồn tại, đánh bật những thói xấu xa của người đời. Chỉ cần chúng ta luôn tin tưởng vào cuộc sống và không ngừng làm những điều tốt đẹp, thì lòng tốt sẽ mãi hiện hữu trong cuộc đời này.
Cuộc sống chứa đựng quá nhiều thử thách và nghiệt ngã, và dường như đôi lúc chúng ta không đủ sức để vượt qua nó. Tôi không quan tâm bạn là ai, bạn tài giỏi như thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám hành động để đạt được điều mình đang khao khát không? Một cánh cửa đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra cho cuộc đời bạn. Cuộc sống là một chuỗi dài những ngày tìm kiếm những điều mình mong muốn. Nhưng có rất nhiều người trong chúng ta rất sợ hành trình ấy quá nghiệt ngã và chứa đựng nhiều thách thức khiến chúng ta không dám mơ ước và thực hiện những mơ ước của mình.
Một lần nữa, Tôi rất cảm ơn những người bạn, người thầy, người anh, người chị ở quê hương thứ hai này, đã cho Tôi hiểu biết và cảm nhận nhiều hơn nữa thế nào là một cuộc sống đúng nghĩa của nó, biết yêu thương, giúp đỡ, hòa nhã và kỉ luật trong ý thức hệ với một con người mới có hai quê hương.

Đời cô

范鄭瑞綾 / Đời cô / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Đời Cô Cuộc đời mỗi người giống như một quyển truyện dài, ta chỉ có thể lật xem cho đến trang viết ngày hôm nay, còn ngày mai giống như một câu hỏi mang nhiều đáp án vì mỗi người sẽ lí giải theo cách … Continue reading “Đời cô”

范鄭瑞綾 / Đời cô / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Đời Cô
Cuộc đời mỗi người giống như một quyển truyện dài, ta chỉ có thể lật xem cho đến trang viết ngày hôm nay, còn ngày mai giống như một câu hỏi mang nhiều đáp án vì mỗi người sẽ lí giải theo cách của riêng mình. Tôi đang kể lại câu chuyện đời cô, một người phụ nữ bé nhỏ nhưng mang trong mình sức sống mãnh liệt, cho dù bảo táp phong ba cũng không bao giờ gục ngã.
Tây Ninh là quê hương cô, hơn ba mươi tám năm về trước là một miền quê nghèo đầy nắng. Cô được sinh ra trong một gia đình đông con, có chín anh chị em, nên từ bé cô đã sớm quen với những nhọc nhằn vất vả. Vì muốn sớm có thể đỡ đần cha mẹ, mười lăm tuổi cô chấp nhận xa gia đình, xa làng quê để xuống Sài Gòn phụ việc cho tiệm bánh của người bà con xa. Nhờ sự nhanh nhẹn và thật thà cô được nhà chủ yêu mến lo cho ăn ở và cả nhu yếu phẩm, còn tất cả tiền lương cô đều gửi hết về phụ giúp gia đình. Rồi một năm trôi qua cô nàng bán bánh tròn mười sáu, da trắng môi hồng với nụ cười duyên đã làm rung động tâm hồn người lính trẻ. Mối tình đầu của họ đẹp và nên thơ qua những bức thư xa và những lần gặp mặt ngắn ngủi, những ngày tháng lãng mạn đó kéo dài suốt bốn năm cho đến ngày gia đình cô gặp biến cố lớn, ba cô bệnh nặng không tiền chữa trị, nợ chồng thêm nợ… cô đành gác lại tình cảm của mình. Bức thư cuối cùng anh gửi cho cô cũng là bức thư ngắn nhất mà anh từng viết [Anh hiểu… Hãy luôn mĩm cười em nhé vì em đẹp nhất khi em cười], cô bật khóc thành tiếng rồi nước mắt cứ rơi làm cho trang thư ấy cũng phải nhạt nhòa. Cô xếp tất cả thư tình vào thùng giấy và chôn nó xuống một cái hố thật sâu trong vườn sau nhà, giống như cô đang chôn chặt nổi đau sâu tận đáy tim mình. Cô lấy chồng xa, xa lắm…rồi cũng đến ngày cô làm thủ tục chuẩn bị xuất cảnh sang Đài Loan miệng cô nở nụ cười tươi vẫy tay chào những người thân và nói lời “tạm biệt”. Cô phải đi rồi, cô ra đi không phải vì mu cầu hạnh phúc cho chính mình, cô ra đi vì muốn mang lại hạnh phúc cho những người ở lại, những người thân yêu của cô.
Tôi ba mươi tuổi đã kết hôn hơn bốn năm, chồng tôi là người Đài Loan, tôi và anh quen nhau khi tôi vừa học đại học liên thông năm nhất, cô chính là chiếc cầu nối của chúng tôi. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi theo anh về làm dâu trong một gia đình lớn, rồi không lâu sau tôi được làm mẹ của hai thiên thần nhỏ với số tuổi cách nhau khá gần và tất nhiên khi bắt đầu cuộc sống mới với những bất đồng về ngôn ngữ, văn hóa tôi cũng gặp phải không ít khó khăn. Vì thế tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn về những nhọc nhằn cô đã và đang phải đối mặt. Rất nhiều lần tôi thuyết phục cô cho phép tôi được chia sẽ về câu chuyện cuộc đời cô, và hôm nay cô đã đồng ý với điều kiện “viết mọi chyện một cách nhẹ nhàng thôi, vì những chuyện đã qua thì cho nó qua đi, dù sao cô cũng cảm ơn gia đình chồng cô, cô mới có được cơ hội qua Đài Loan để có thể chăm lo cho người thân của mình”. Không ít lần tôi đã khóc vì thương, vì cảm nhận được nổi đau, vì tôn trọng nghị lực sống và vì tôi là chứng nhân trong quá khứ và hiện tại của cô (ba tôi thứ hai còn cô thứ tám, cô là cô ruột của tôi).
Mười sáu năm trước lúc cô mới về nhà chồng ở khu Quan Điền thành phố Đài Nam thì gia đình và xã hội Đài Loan vẫn còn hà khắc đối với các cô dâu nước ngoài. Qua được hai ngày cô bắt đầu đi làm, tiền thì ba chồng cô giữ dùm, cô không gởi về Việt Nam được, cô đã khóc rất nhiều. Một ngày của cô bắt đầu từ năm giờ sáng và kết thúc khi đã quá nửa đêm. Cô làm những công việc có thể linh động thời gian như nhặt trứng vịt, rửa chén, hái ấu… vì còn chuẩn bị cơm nước ngày ba bữa, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn rau, vườn cây trái khá rộng của gia đình… và chăm lo cho mẹ chồng vì mẹ chồng cô bị liệt gần ba mươi năm không làm bất cứ chuyện gì được. Ba chồng cô đã lớn tuổi, khó tính và tiết kiệm nhất vùng, ông nói một là một không được nói hai. Nhưng nhiều lúc cô cảm nhận được ông cũng thương và quan tâm đến cô, cô qua Đài Loan ngày 6 tháng 6, mỗi năm vào ngày này ông đều mua một cái bánh bông lan nhỏ cho cô và mua hai ly đậu hủ một ly cho má còn một ly cho cô, ông thì không ăn… Ông nói hôm nay là ngày sinh nhật của cô (vì trên giấy tờ không có ghi lại chính xác ngày sinh của cô).
Chồng cô rất hiền, thật thà và chăm chỉ với công việc của mình nhưng anh rất ít giao tiếp với thế giới bên ngoài, nên cô thay chồng gánh vát gia đình. Lấy chồng được bốn năm mà không sinh được con, nhiều người lời ra tiếng vào cô chịu nhiều áp lực lắm. Sau nhiều lần đi từ các bệnh viện lớn nhỏ, từ đông y đến tây y sau bốn năm thì cô sinh được một bé gái và bốn năm sau lại sinh được một bé trai. Cô cứ nghĩ hạnh phúc đang dần đến với mình… nhưng, con cô rất khó nuôi hai cháu đều chậm phát triển, cô đưa hai cháu đi bệnh viện huấn luyện gần sáu năm nay rồi. Có lần cô nói “Vừa đi làm vừa phải đưa rước, cơm nước, còn đi bệnh viện, nhiều lúc cô cảm thấy rất mệt mỏi, mệt mỏi cô sẽ vượt qua được, chỉ mong sao cho con cô được mạnh khỏe tròn vẹn như những đứa bé khác là cô vui rồi”.
Ba mẹ chồng lần lượt ra đi, bổn phận làm dâu cô đã trọn. Hai năm nay cô tranh thủ lúc đưa con đi huấn luyện thì đến lớp bổ túc ban đêm của trường tiểu học Tân Tiến – Tân Doanh để học chữ. Sáu tháng trước cô tham gia lớp huấn luyện nấu ăn do chính phủ tổ chức và sau đó đăng ký thi lấy bằng đầu bếp sơ cấp. Cô được nhận vào làm bếp chính cho một trường mẫu giáo nhưng vì còn đưa rước các con mình nên cô chỉ nhận làm phụ bếp bán thời gian trong căng tin của trường Đại Học Nghệ Thuật Đài Nam.
Tôi biết cô tôi cũng giống như bao người phụ nữ khác, cũng có lúc yếu mềm cần được chở che. Khi gặp phải những chướng ngại trong cuộc đời cô cũng đã khóc đến nhòa cả mắt, cũng đã từng than trách cuộc đời đã quá bất công với mình, nhưng sau những phút giây đó cô đã ngẩng đầu cười thật xinh tươi. Trong cô luôn tràn đầy nguồn năng lượng sống và một sự kiên trì bền vững với thời gian. Cô sống rất chân thành và luôn sẳn sàng giúp đỡ người khác nếu nó nằm trong khả năng của mình, nên anh chị em chồng hết lòng yêu mến, nên bên cạnh cô luôn có những người bạn tốt có Việt có Đài và những cả người bạn đến từ các quốc gia khác, luôn động viên cô để cô vững bước trên con đường còn dài và còn nhiều chông gai. Và tôi chắc rằng khắp nơi trên mọi miền đất nước vẫn còn nhiều nghị lực sống kiên cường, luôn nổ lực vươn lên số phận với niềm tin vào ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Bánh xe cuộc đời thì vẫn mãi lăn, người sống trên đời vẫn nên tiến về phía trước. Câu chuyện đời cô vẫn chưa có hồi kết, nhưng tôi luôn hy vọng điều kỳ diệu sẽ đến với gia đình cô và đến với tất cả những ai đang không ngừng cố gắng như những câu truyện cổ ngày xưa.
“ Để những ai nhìn đời toàn gai góc
Còn cơ may trông thấy được hoa hồng.”
(Let those who only see the thorns have eyes to see the rose – thơ Rabindranath )
P/S: Mỗi người trong chúng ta đều có câu chuyện của đời mình, và tôi cũng vậy.

Gia đình

Chip Dao / Gia đình / không / sinh viên Gia đình là nơi dừng chân của những nỗi buồn trong tôi, nâng đỡ tôi mỗi khi vấp ngã và để lại trong tôi biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Ôi! Tôi yêu sao cái gia đình bé nhỏ mà ấm áp tình thương, nơi có … Continue reading “Gia đình”

Chip Dao / Gia đình / không / sinh viên

Gia đình là nơi dừng chân của những nỗi buồn trong tôi, nâng đỡ tôi mỗi khi vấp ngã và để lại trong tôi biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Ôi! Tôi yêu sao cái gia đình bé nhỏ mà ấm áp tình thương, nơi có những người thân tôi yêu quý nhất!
Bà tôi đã già lắm rồi, tóc bà bạc trắng, lưng hơi còng. Bà phúc hậu và có lắm những câu chuyện đời xưa kế suốt một đêm không hết. Phải nói ở bà là một kho vô tận những câu chuyện hồi đó và những câu đố. “Ngày xửa ngày xưa…”… vậy là tất cả bỗng nhiên đổi khác, tất cả bỗng nhiên trở nên thật huyền diệu: cô gái lặng lẽ xé vỏ thị bước ra; con chim phượng hoàng biết nói tiếng người tìm đến cây khế của chàng trai nghèo; người đàn bà chờ chồng hóa đá. Rồi: “cây gì đầu rồng đuôi phượng le le, mùa xuân ấp trứng mùa hè đẻ con?”… Cứ thế, trí tưởng tượng của tôi như được thêu dệt, đầu óc được kích thích đến nỗi đêm nằm xuống, những câu chuyện của bà cứ chập chờn trong giấc ngủ, lảng vảng trong đầu óc non nớt của tôi. Bà tiên trong câu chuyện cổ tích cũng chính là bà tôi – bà tiên áo vá, chân trần, ngửa vạt áo cho trái thị thơm tho rơi xuống… Con yêu bà lắm bà ngoại ơi, bà tiên trong chuyện cổ tích của con.
Đôi mắt của tôi luôn sáng lên khi nghe bố giảng bài. Từ bố, tôi hiểu được sâu sắc từng ý nghĩa, nội dung trong mỗi bài toán, nhờ đó mà tôi học toán khá hơn. Bố cùng tôi học tập, cùng tôi vui chơi, những buổi chiều đầy nắng và gió, bố cùng tôi đi thả diều, cùng tung tăng chạy nhảy lên đám cỏ, rồi bố cùng tôi khua chân dưới nước… Những kỉ niệm đẹp ấy tưởng chừng như sẽ phai nhạt theo bước đi lạnh lùng của thời gian, vậy nhưng tôi vẫn nhớ mãi. Bố cùng tôi luyện chữ, bao khó khăn tôi luôn vượt qua được nhờ có bố luôn ở bên để động viên, giúp đỡ. Khi tôi chán nản trước những con chứ cần rèn, tôi muốn xé tan từng trang giấy, thì hình ảnh bố với mái tóc đã lấm tấm sợi bạc, đôi mắt trũng sâu vì đêm ngày lo lắng lại hiện lên. Hình ảnh bố âm thầm, lặng lẽ, vất vẻ một nắng hai sương lại hiện lên. Cảnh vật xung quanh tôi hình như đang nhòa đi, giọt nước mắt hối hận lăn đều trên má. Rồi tôi lại ngồi xuống, tập nắn nót từng nét chữ. Lúc này, bố lại xuất hiện, như con tim bố nối tim tôi, bố biết và hiểu được những gì tôi đang nghĩ. Đến bên tôi, bố cười trìu mến rồi bảo: “Con đừng buồn, đừng nhụt chí, hãy kiên trì và phải cố lên vì ở bên con luôn có bà, bố mẹ, chị và dưới con còn em nữa mà!”. Ôi! Mắt của tôi lại nhòa rồi! Cho đến giờ, khi nhớ lại, tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai lời động viên ngày nào của bố. Con cảm ơn bố nhiều lắm, nhờ bố con mới có đủ cam đảm để là con của ngày hôm nay.
Mẹ tôi sinh ra từ một vùng quê nghèo nhỏ bé. Tuy mẹ tôi nghèo chữ nhưng lại rất giàu những câu ca, những bài thơ và những câu chuyện cổ tích. Mỗi trưa hè nắng cháy, trên chiếc võng Trường Sơn của bố, tôi mơ màng nghe tiếng mẹ ru:
“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ?
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…”
Rồi:
“Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo, thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân..”
Những câu thơ bình dị, dân dã ấy sao cứ đọng mãi trong lòng tôi, có lẽ vì nó là câu hát ru quen thuộc năm nào của mẹ:
“Giã ơn cái cối cái chày
Nửa đêm gà gáy có mày có tao
Giã ơn cái cọc bờ ao
Nửa đêm gà gáy có tao có mày”
Lời ru đượm buồn của mẹ cất lên từ cái nhà đất có tiếng thạch sung chép miệng, có tiếng gió đầu hồi làm cho trái tim non nớt của tôi nhận ra vị đắng cay của cuộc đời đi ở. Tuy chưa hiểu hết ý nghĩa của câu ca, nhưng tôi thấy nó thật gần gũi. Và
“Vui từ trong ngõ vui ra
Buồn từ ngã bảy, ngã ba buồn về”
Sao vậy? Đây có phải là tâm sự của một người không gặp may trong cuộc đười, một trái tim thất vọng, một nỗi niềm uẩn khúc? Mẹ chỉ đọc một lần là tôi thuộc ngay, thuộc rồi cứ một mình đọc đi đọc lại mãi, rồi tự nhiên hiểu ra cái ấm ức, cái ngậm ngùi trong lời ca ấy. Những câu ca như là những viên ngọc, và có biết bao nhiêu là viên ngọc như thế ở trên đời?
“Chàng buồn chàng có thờ than
Em buồn như thể nén nhang lụi dần
Có bát sứ, tình phụ bát đàn
Nâng niu bát sứ vỡ tan có ngày…”
Mỗi câu ca là một chuyện đời, một trái tim đang thổ lộ, giãi bày thổn thức. Tôi nhận được từ mẹ sự giáo dục yêu văn học… Ba chữ “ yêu văn học” hình thành trong tôi như có sự ảnh hưởng rất đặc biệt từ mẹ vô hạn, tôi thấy trong cái khiếu văn học của mình dường như có sự vun vén đầy ưu ái của mẹ. Mẹ là tia nắng ấm áp soi sáng tâm hồn con. Mẹ là ngọn gió hiu hiu mỗi trưa hè nắng gắt. Mẹ là ngọn lửa hồng sưởi ấm cho trái tim con mỗi khi thời tiết chuyển mình, thay chiếc áo mùa đông lạnh lẽo.
Tôi thật may mắn khi có được người chị gái mê đọc truyện, hơn nữa lại rất thích kể lại những gì mình thích thú cho em gái mình. Vào mỗi buổi tối, sau khi đã đọc và làm bài tập xong xuôi, chị vẫn thường kể cho tôi nghe truyện “Tắt đèn”, truyện “Dế mèn phiêu lưu kí”, “Truyện Kiều”… Cậu chuyện làm tôi xúc động vô cùng, nhiều lần ngồi nghe mà tôi chảy cả nước mắt. Tôi thích thú và say mê đến độ sau đó chép lại những câu chuyện đã được nghe vào cuốn số tay nhỏ. Ham nghe kể chuyện, tôi còn rất ham đọc sách. Tôi đọc sách đến quên ăn, quên ngủ. Thấy vậy, chị bảo: “Ham đọc sách là rất tốt, nhưng đọc nhồi nhét, đọc ngấu nghiến thì lại phản tác dụng. Em phải biết cách đọc, đọc thong thả, đọc chăm chú và quan trọng là em phải biết thưởng thức cái hay không chỉ ở trong cốt chuyện mà còn ở cả lời văn, ý nghĩa nữa”. Thế là từ đó, tôi đọc sách vẫn nhiều nhưng đã đọc thong thả hơn, có giờ giấc hơn và tôi đã biết cách thưởng thức cái hay trong từng lời văn, câu chữ. Ngoài ra, chị cũng là một tấm gương sáng, đáng để tôi soi vào. Buổi sáng chị đi học ở trường, còn chiều về chị luôn cố sắp xếp thời gian đi làm thêm để kiếm ít thu nhập, trang trải cho việc học tập, đỡ đần cho gia đình một khoản chi tiêu. Chị luôn dạy tôi rằng: “Phải biết sống tự lập, nỗ lực vào bản thân, bởi mai này ra ngoài xã hội, chỉ có một mình và em có thể vấp ngã bất cứ lúc nào. Đường đời đầy rẫy những chông gai, thử thách buộc em phải tự đối đầu trong mọi hoàn cảnh. Em phải luôn chuẩn bị cho mình một cái đầu lạnh, một trái tim nóngbỏng sôi sục nhiệt huyết và một tâm lí vững vàng, … để sẵn sang vượt qua chúng”.
Nguồn động viên tinh thần lớn nhất cho tôi chính là cậu em trai bướng bỉnh. Dù còn khá nhỏ tuổi, và lại là con trai, nhưng dường như “cậu út” khá là tâm lý. Khi tôi buồn, nó luôn đến bên hỏi han này nọ, rồi an ủi, động viên tôi, không thì lại làm trò khiến tôi phải cười mới thôi. Khi tôi vui, nó cũng vui theo, nó còn hát rồi trò chuyện cùng tôi nữa kìa… Tuy vậy, bản năng của “một thằng con trai” trong nó vẫn không mất đi. Nó vẫn thường hay đi bắt châu chấu, bắt gián hay thạch thùng về, và xem nó như là một thú vui…Nhiều khi tôi và nó là hai đứa út nên hay cãi nhau lắm. Chỉ từ một chuyện nhỏ xíu xìu xiu như con kiến giàng co qua lại, tôi không nhường nó, nó không nghe tôi… Vậy là hai chị em lại cãi nhau ầm ĩ hết lên. Thế nhưng dù thế đi chăng nữa, tình cảm giữa hai chị em tôi vẫn không hề rạn nứt, tôi vẫn yêu quý em trai tôi nhất!
Quên gia đình ư? Không, tôi không bao giờ có thể quên được người bà phúc hậu kể chuyện ngày xưa cho tôi nghe vào mỗi buổi tối, người bố, người mẹ sinh ra và chăm sóc, nuôi nấng tôi bao tháng ngày, người chị luôn chia sẻ kỉ niệm vui buồn, chỉ dạy tội những kinh nghiệm quý báu và người em luôn tạo cho tôi tiếng cười…
“Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển Đông”
Vâng, thật vậy và cho đến bây giờ tôi mới thấm thía câu da dao giản dị mà chưa chan lời ca ngợi công ơn của bố mẹ. Dù rằng hiện tại tôi chỉ có một thân một mình trên đất Đài Loan và những câu chuyện gia đình đó hiện trong tôi chỉ còn là những dòng hồi ức vô giá. Thế nhưng bất kể khi nào tôi cần, gia đình luôn kịp thời bên cạnh và là chỗ dựa vững trãi, vực dậy tinh thần cho tôi. Cả nhà ơi! Cả nhà hãy luôn sống vui vẻ, mạnh khỏe mãi bên con, dắt tay con và nâng đỡ con trên đường đời đầy chông gai này nhé. Cuộc sống có mệt mỏi thăng trầm khó khăn, chỉ cần có mọi người ở bên, đối với con thế là đủ rồi. Con yêu cả nhà nhất trên đời!

Bến bờ hạnh phúc

Thanh Lan / Bến bờ hạnh phúc / không / lao động quốc tịch nước ngoài Trong cuộc sống, dù bạn có tin hay không nhưng ước mơ lớn nhất của rất nhiều người có lẽ là được trở về ngôi nhà của mình,một ngôi nhà theo đúng nghĩa của nó.Đối với những người tha hương mà nói,nỗi … Continue reading “Bến bờ hạnh phúc”

Thanh Lan / Bến bờ hạnh phúc / không / lao động quốc tịch nước ngoài

Trong cuộc sống, dù bạn có tin hay không nhưng ước mơ lớn nhất của rất nhiều người có lẽ là được trở về ngôi nhà của mình,một ngôi nhà theo đúng nghĩa của nó.Đối với những người tha hương mà nói,nỗi khao khát đó càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết,nó ăn sâu vào tâm trí,vào tiềm thức của mỗi người,ẩn hiện trong từng giấc mơ của họ.Tôi thì khác,6 năm xa đất mẹ,lưu lạc trên đất đài là những chuỗi ngày nỗ lực rũ bỏ, chạy trốn.Trốn cái gì ư? Trốn cái nghèo đói chung thuỷ,bao năm tháng vẫn tha thiết bám lấy tôi không rời nửa bước,trốn khỏi cái mà người ta gọi là “tình yêu,hạnh phúc “- nhưng đối với tôi lại là những chuỗi ngày bất hạnh, cay đắng khôn nguôi..
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền bắc,từ nhỏ đã gắn bó với mưa nắng ruộng đồng.Tôi là chị cả,dưới còn có hai em trai.Cuộc sống khốn khó nhưng êm đềm cứ thế trôi qua,chúng tôi lớn lên trong tình yêu thương vô vàn của cha mẹ.Sóng gió bắt đầu ập đến gia đình tôi khi tôi học lớp 7.Mẹ đột nhiên mắc bệnh nặng,phải đi hết trạm nọ viện kia chạy chữa.Nhà vốn đã nghèo giờ lại thêm túng thiếu,bố tôi dồn hết tiền tích cóp còn lại,vay thêm anh em họ hàng nhưng vẫn không đủ để chữa bệnh.Đường cùng ông phải đi vay lãi.Mẹ dần bình phục,cả nhà vui mừng khôn xiết.Nhưng niềm vui ngắn ngủi đó không kéo dài được bao lâu thì bố tôi lại thay phiên đổ bệnh.Bác sĩ nói, bố làm việc quá sức trong một thời gian dài,cộng với suy nghĩ nhiều nên thần kinh bị ảnh hưởng khá nghiêm trọng.Nhiều lúc vô cớ bố cũg lôi chị em tôi ra đánh,đánh xog,tỉnh lại bố hầu như quên hết nhữg gì mình vừa mới làm.Mẹ tôi còn chưa khoẻ hẳn,công việc đồng áng chẳng biết giao cho ai,tôi đành bỏ học giữa chừg để ở nhà phụ giúp mẹ,lo cho các e.hi vọng các e có thể tiếp tục cắp sách đến trường,thực hiện nốt ước mơ của tôi vẫn còn đang dang dở..
Thời gian thấm thoát trôi qua,bệnh tình của bố mẹ cũng đã ổn định trở lại.các em đang tuổi ăn tuổi lớn,học phí mỗi năm lại một tăng cao,vài sào hoa màu không đủ để trang trải.Nợ cũ chưa trả hết,giờ lại thêm những khoản nợ khác,cái nợ cứ thế xoay vòng,đeo bám gia đình tôi mãi k buông tha..
18 tuổi,tôi đc người quen mai mối cho Anh-người mà sau này tôi gọi là chồng.Anh đẹp trai,tuấn tú,lại hoạt bát, gia đình cũng thuộc hạng khá giả trong vùng.bố mẹ tôi ưng anh lắm,anh em làng xóm ai cũng hết lời,vun vén cho hai đứa nên duyên.Tôi lúc đó cũg xiêu lòg vì viễn cảnh mà anh và gia đình vẽ ra,hứa sẽ mag cho tôi cuoc sống hạnh phúc,hứa sẽ giúp tôi và gia đình trả hết những món nợ đang mang.
Bước chân về nhà chồng trong niềm vui,lòng hân hoan,hạnh phúc vô bờ bến.tu nay cuộc sống của tôi và gia đình sẽ bước sang một trang mới,tôi có được một người chồng tốt,các e tôi sẽ có tiền tiếp tục đi học,bố mẹ cũng sẽ bớt gánh nặng nợ nần.Lòng tôi như nở hoa,mọi thứ như trong mơ,một giấc mơ mà chưa bao giờ tôi dám mơ đến.
Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ.Khi còn chưa tận hưởng được hết hạnh phúc ngọt ngào của cuộc hôn nhân vội vàng mang đến thì tôi đã dần dần hiểu ra rằng,thực tế khác xa những gì mà tôi đã từng nghĩ.Anh bỗng nhiên biến thành một con người hoàn toàn xa lạ.A đi miết,từ tối cho đến tận ngày hôm sau mới về,đàn đúm rượu chè say khướt.Về nhà là tìm cớ gây sự sinh chuyện,đánh đập chửi bới.Bố mẹ chồng phong kiến cổ hủ,không hề coi tôi là con dâu,mà chỉ xem như là đầy tớ trong nhà.họ cưới tôi về chỉ để có người trông nom anh,hi vọng có vợ rồi anh sẽ thay tâm đổi tính.Tôi gần như sụp đổ.hi vọng bao nhiêu thì thực tế lại phũ phàng bấy nhiêu.Tôi sống trong sự cô đơn, ghẻ lạnh. Nhiều lúc chỉ muốn chết đi cho xog nhưng nghĩ đến ba mẹ,nghĩ về các em,lòng tôi như đứt từng khúc ruột.Món nợ vẫn còn đó,các e vẫn fải cắp sách đến truờng,tôi nỡ lòg nào ích kỷ giải thoát cho bản thân mình mà vứt lại tất cả..
Mang thai bé thứ 2 cũg là gái,gia đình nhà chồng ghét tôi ra mặt.anh k những k thương vợ mà còn lợi dụng lúc tôi mag thai lén lút với người phụ nữ khác, nguoi đó không fải ai xa lạ mà chính là cô bạn thân của tôi.Đau đớn chồng chất đớn đau, tôi quyết định đệ đơn xin ly hôn.Anh k chấp nhận mà còn lôi con, lôi món nợ cũ của ba mẹ tôi ra chèn ép(thực chất a chưa hề giúp tôi trả món nợ đó).phần sợ mất con,phần sợ ba mẹ vỡ nợ,cực chẳng đã tôi đành giả câm giả điếc sống như trâu ngựa bên nhà chồng.
Lúc tôi gần như buông xuôi,chấp nhận tất cả thì Lạ thay,một thời gian sau a lại bỗng nhiên thay đổi.Như có 1phép màu lạ,Anh yêu thương mẹ con tôi hơn trước,biet quan tâm,lo lắng cho gia đình,k còn ăn chơi lêu lổng như trước nữa.Tôi nghĩ,có lẽ va vấp nhiều rồi, giờ a mới nhận ra đúng-sai,ai mới là người luôn ở bên san sẻ,cùng anh đi đến suốt cuộc đời.Mẹ con tôi vui lắm,đông qua xuân tới,tôi chìm đắm trong hạnh phúc, quên đi nỗi đau năm nào.Ai chẳng có 1thời lần lầm lỡ,quan trọng là biết quay đầu làm lại.Còn gì hạnh phúc hơn khi gia đình sum vầy,đoàn tụ. Con tôi cần có bố,và tôi cũng cần có anh..
Thời buổi kinh tế khó khăn làm vất vả mà cũng chẳng thấy dư được đồng nào. Thấy người ta đi nước ngoài làm ăn đựoc,chồng tôi bàn bạc,muốn để tôi đi Đài Loan làm thử.phải xa gia đình xa bố mẹ già đau ốm,các con tôi còn nhỏ dại, tôi chẳng nỡ lòng nào,nhưng nghĩ đến tương lai các con , tôi quyết định dứt áo ra đi, a hứa ở nhà sẽ thay tôi chăm sóc cho bố mẹ,lo cho các con khôn lớn nên người,rằng tôi cứ yên tâm,chung thuỷ hết hạn trở về với bố con anh là Được..
Nhũng ngày đầu,thật vất vả để có thể vượt qua được sự khác biêt về ngôn ngữ,văn hoá,công việc. Ngày làm mệt mỏi, đêm về đặt mình là ngủ.Niềm an ủi duy nhất của tôi lúc đó là gọi điện về cho gia đình.Chồng tôi quan tâm tôi hết mực, a luôn bên cạnh,động viên tôi, ủng hộ tôi,giúp tôi có thêm động lực,niềm vui,bớt đi sự cô quạnh trong những tháng ngày xa xứ.Ngày lại ngày như thế nối tiếp qua đi,có lẽ tôi sẽ mãi chìm trog giấc mơ màu hồng đó nếu k tình cơ biết được cái sự thật được cất giấu kỹ càng sâu trong đó.Lần đó tôi theo một người bạn đi họp hội đồng hương tận trên đài Bắc. Người đông như kiến,tôi ngồi gọn vào một xó,bị che khuất bởi đám đông náo nhiệt.Đang cắm cúi vào cái màn hình điện thoại,bỗng một bàn tay lạ đặt lên vai,giật mình quay lại,sau giây phút ngỡ ngàng tôi nhận ra chị,người cùng quê,cách nhà chồng tôi chỉ khoản vài trăm mét.Nhà chị có một tiệm tạp hoá nhỏ,thỉnh thoảng tôi vẫn ra đó mua chai mắm hay gói xà phòng,hoặc đôi khi chỉ là buồn buồn tám vài câu chuyện nhạt nhẽo.Từ ngày tôi sang đây cũng k liên lạc gì,giờ vô tình gặp nhau vui mừng không tả hết.Nghe tôi kể chuyện gia đình,mắt chị tròn xoe,nhìn tôi k chớp mắt.Chị nhìn tôi với ánh mắt xót xa,giọng nói trầm dần xuống:’Em àg,e cả tin quá,bị nó lừa rồi..!’Đầu óc tôi quay cuồng,hoá ra tất cả chỉ là một vở kịch.Bao nhiêu mồ hôi nước mắt,dành dụm chắt chiu để gửi về trả nợ đều đã bị anh nướng sạch vào lô đề,gái gú.Các con tôi sống cùng ông bà nội,mới tí tuổi đã phải cơm nước giặt giũ cho cả nhà,làm không nên lại bị ông bà mắng té tát.Hoá ra hắn ngon ngọt vơi tôi chỉ là để gạt tôi sang đây,làm trâu làm ngựa cung phụng,để hắn ở nhà có tiền ăn chơi,đàn đúm.Giờ đây hắn cười nhạo, chế giễu cái sự ngờ nghệch,nhẹ dạ tin người của tôi.Hắn dùng hai con để làm vật uy hiếp tôi,hắn doạ sẽ đánh chúng nếu tôi cố gắg tìm cách ly hôn hay bỏ trốn không về..Cuộc sống đã từng đuợc cứu dỗi bây giờ lại một lần nữa lâm vào bế tắc.Hai hàng nước mắt cứ tuôn ra,trach sao số phận lại nghiệt ngã với tôi như vây?đày đọa tôi chưa đủ,giờ lại thêm các con tôi..!!
Tôi nghĩ mình k nên chìm đắm trog đau khổ,tuyệt vọng mà cần phải mạnh mẽ,đứng lên hành động đòi lại công bằng, đòi lại những gì mình đã mất.Không có viện trợ về tiền trog năm cuối,hắn trở nên điên loạn,liên tục gọi sag mắng nhiếc,đe dọa tôi.
Ngày về,Vừa đặt chân xuốg sân bay,mặt hắn hầm hầm,vẻ tức tối, không nói một lời đi đến giật phắt giấy tờ hành lý từ tay tôi đi thẳng ra chỗ xe đợi.tôi đã lường trước được tình cảnh như thế nhưg trog lòng vẫn không ngừng nuốt ngược những giot nước mắt chỉ trực trào ra trên má.Đưa vội bọc tiền đã giấu sẵn từ trước cho dì rồi vội vã bước theo hắn.Đông về lạnh quá Hà Nội ơi..!
3năm,làg quê thay đổi nhiều quá,chỉ có tình yêu của gia đình và các con dành cho tôi thì vẫn như ngày nào.Tôi giấu biệt k một ai ngoài dì ruột biết việc tôi sẽ sag lại đài loan vì dì là nguoi giúp tôi lo việc giấy tờ và thủ tục.Nếu tôi k quay lại,tương lai các con tôi rồi sẽ ra sao? Bản thân tôi liệu có được yên ổn khi chung sống với một con người như thế..
Hắn nháo nhào tìm kiếm,lục lọi hết mọi nơi mà hắn cho rằng tôi có thể trốn. Khi biết tôi đã sag lại,hắn như phát rồ xog k thể làm gì đuợc vì không gặp đc tôi.Về phần mình tôi nhờ toà giải quyết cho ly hôn vắg mặt.Với những chứng cứ có lợi,tôi dành đươc quyền nuôi con.Từ đây 3mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới mà không có bóng hình của con người tệ bạc đó.tuy rằng gian nan nhưng chỉ cần có lòng yêu thương và ý chí,tôi tin không gì là không thể..
Ngày có quyết định ly hôn chính thức, anh ta tìm đến nhà tôi chửi bới gây sự,kiếm cớ đòi vay tiền để sang đài loan làm ăn.Tất nhiên là tôi không đồng ý, nhưng hắn doạ sẽ giết con tôi,.Bố mẹ tôi lo lắng mất ăn mất ngủ, sợ bệnh tình cũ lại tái phát. Không còn cách nào khác tôi đành phải cho vay.Tưởng thế đã êm xuôi nào ngờ sang Đài rồi hắn vẫn tìm tôi,lấy cớ k biết tiếng nhờ giúp đỡ.Tôi k giúp lại quay ra kiếm chuyện, mắng tôi xơi xơi.Cũng may mà mọi người k ai hiểu tiếng việt không thì tôi k biết giấu mặt vào đâu cả..Biết con nguoi này bản chất không thể nào thay đôi được nên tránh xa càng xa càng tốt. tôi tránh mặt,tìm nhiều lần k gặp đc,hắn dần thôi k tới nữa. Nghe phong phah đang ăn chơi trác táng cặp kè với chị dâu Đài nào đó.Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán..
Sóng gió đã thật sự rời xa, cuộc đời tôi đã lật sag một trang mới mà k có hắn bên cạnh.thời gian làm những tổn thương bầm dập dần lành lại,nhưng vẫn còn đó vết sẹo của ngày nào.Tôi khép chặt lòng mình,tuong rằng con tim trai sạn đó sẽ k bao giờ mở ra một lần nữa.Mãi cho đến một ngày tôi gặp Hưng khi anh đang nằm trị bệnh tại bệnh viện nơi tôi đang làm việc, 30tuổi và vẫn còn độc thân.Tôi kể hết cho a nghe về những gì tôi từng trải,về quá khứ đầy mặc cảm của mình.a k những không chê bai mà còn luôn động viên,vỗ về tôi bằng tình yêu,lòng bao dung vô bờ bến.Cũng nhờ sự chân thành, thấu hiểu,bao dung và kiên trì đó anh đã khiến tôi dần tự tin, xóa bỏ mặc cảm quá khứ, tin vào tình yêu nơi anh.Biết chuyện,ban đầu gia đình bên anh cũng rất phản đối vì hoàn cảnh của chúng tôi quá chênh lệch nhưng sau vì thương anh nên mọi người cũng dần chấp nhận tôi. Chúng tôi dự tính sẽ tổ chức đám cưới sau khi về nước. Những tưởng hạnh phúc đang đến gần thì tôi bỗng nhận được tin dữ, anh bị giập nát và phải cắt bỏ cánh tay phải Lúc đi làm thêm xây dựng bên ngoài. Ông chủ và công tay bảo hiểm đều không chịu chi trả viện phí và buộc anh phải về nước sau khi điều trị ổn định do tự ý đi làm thêm bên ngoài. Tôi vừa đi làm trong bệnh viện vừa xin thêm rửa bát tại các quán ăn để giúp anh trả viện phí. Sau hai tháng, anh được xuất viện và làm thủ tục về nước. Ban đầu anh rất suy sụp và chán nản, nhờ được mọi người khuyên nhủ mà dần vững tâm trở lại, gia đình bên anh thương anh nhìu hơn, họ dần cảm phục và quý mến tôi hơn. A về được tầm một tháng thì tôi phát hiện ra mình đang mang thai, khỏi phải nói tôi, anh, và gia định hai bên vui mừng khôn xiết đến mức nào. A và mọi người đều giục tôi về để chuẩn bị cho đám cưới. Nói chuyên với anh tôi cười, nhưng nước mắt cứ lăn dài trên má,những giot nước mắt hạnh phúc.lần này tôi sẽ không phải chạy trốn nữa. Biết rằng từ đây tôi đã tìm được bến đỗ sau bao tháng này lênh đênh vất vả,giờ đây mọi khó khăn sẽ có anh, con và gia đình hai bên san sẻ gánh vác cùng tôi.
Ngày lên đường về nước, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Cuối cùng sau bao vất vả, hy sinh, cố gắng giờ đây cánh cửa của hạnh phúc đã ở ngay trước mắt, tôi sẽ được về quê hương Việt Nam yêu dấu,vê với ngôi nhà thân yêu mà tôi mơ ước, nơi đó có những người thân đang giang tay chào đón tôi, nơi của tình yêu, sẻ chia, hạnh phúc, sum vầy. Tạm biệt và cảm ơn Đài Loan rất nhìu, mảnh đất đã cho tôi nương náu, ôm tôi vào lòng trong những ngày tháng khó khăn, gian khổ, mảnh đất ươm mầm hy vọng, khát khao hạnh phúc và tình yêu của tôi. Hôm nay bầu trời đầy nắng, nắng lan tỏa đến đôi mắt đang ánh cười mãn nguyện vọng, tôi đưa tay vỗ về thiên thần nhỏ trong bụng, tâm hồn và trái tim tôi đều tràn ngập nắng. Nắng sẽ đến sau những cơn mưa nếu con người biết nhẫn nại, hy sinh, dũng cảm, chân thành và bởi biết trao yêu thương sẽ nhận được những đong đầy.