朱世珍 / Con Đường Hạnh Phúc / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Thời gian trôi nhanh quá ,mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua ,vậy mà đã 14 năm ,bây giờ nhìn lại mình Trúc mỉm cười với số phận số phận đã thử thách cô ,số phận giúp cô mạnh mẽ kiên cường hơn và chấp nhận nhiều hơn,cô mãn nguyện với những gì mình đang có và đang đeo đuổi~
14 năm thật ngắn ngủi với một đời nguời nếu ta sống thật hạnh phúc ,
nhưng không ngắn với tuổi thanh xuân của người con gái!
Trúc sinh ra trong một gia có 4 anh em ,ba va mẹ là những người buôn bán nhỏ ở chợ,trong gia đình chỉ có mình Trúc là con gái~Trúc là đứa rất có cá tính ,có ước mơ và thường hay suy nghĩ nhiều cô thường mơ về một tương lai tốt đẹp hơn trong cuộc sống tuy không được học nhiều ,và nhà rất nghèo !
Một căn nhà lá nằm trong con hẻm nhỏ ở quận gò vấp lúc bâý giờ ,gò vấp vẫn là ngoại ô ngoài thành phố ,căn nhỏ hẹp tổng cộng 18 mét vuôn ,là tổ ấm gia đình 6 người của em.
Gia đình trúc không phải là ngưòi thành phố,vốn gốc người Tây ninh,từ nhỏ gì cha mẹ thường xuyên cải nhau , mỗi lần cải nhau xong là ,Ba và Mẹ chia tay nhau ,Trúc cũng không nhớ mình đã đổi nơi ở bao nhiêu lần ,Ba và Mẹ hợp hợp tan tan ,năm Trúc được 11 tuổi thì cả gia đình dọn vê gò vấp ́ sinh sống ,Ba thì việc làm không ổn định cộng thêm cái sáng xỉn chiều sai tối lại lai rai thêm vài xị lại thường hay la mắn mẹ ,có lúc đánh đập anh em chị em Trúc
mẹ làm đủ các nghề ,4 anh em của trúc cũng ra đời ,đứa bán vé số đứa lum ve chai ,anh hai thì đi các chợ bán {bong bóng }để có thể phụ giúp gia đình nghề gì cũng làm ,với ước mơ là hy vọng ba Ba và Mẹ đỡ vất vả hơn,Trúc thường mơ tưởng một ngay nào đó khi mình lớn lên mình sẻ kiếm thật nhiều tiền để gia đình không nghèo túng như bây giờ ,chỉ mong mình lớn thật nhanh
năm 2002 là lúc [việt nam] có phong trào lấy chồng nước ngoài ,có {Đài loan }và Hàn quốc,,những người quen hàng xóm cũng có mấy chị đi rồi ,khi họ về nước cũng rất bảnh bao ,và còn giúp đỡ đuợc gia đình phần nào về tài chính , họ hàng gần xa ai cũng khuyên,con gái lớn lên ai cũng lấy chồng ,nên lấy chồng mà giúp được cha mẹ thì nên lấy ,đừng ở việt nam yêu đương bậy bạ sau này khổ thân .
Rồi một ngày kia mẹ bị bệnh ,
nguồn thu nhập chính trong nhà đã không còn gia đình rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau,hoàn cảnh gia đình [ngày càng tệ hơn] chấp nhận số phận đi theo cuộc hôn chưa biết trước chồng mình la ai
qua sự mai mối của một người quen ,Trúc đi theo con đường mà nhiều người cho rằng có tương lai, nhưng cũng không ít người cho là vì tiền bán con ,xã hội bấy giờ có nhiều tiếng nói và cách nhìn khác nhau về những cuộc hôn nhân với người nước ngoài!
Năm 2002 /11/20 là ngày Trúc rời bỏ quê hương để sau lưng bao nhiêu kỹ niệm buồn vui~đem theo nhiều hy vọng là Trúc sẽ vô cùng hạnh phúc và giúp được gia đình trong lúc khó khăn
Cuộc đời Trúc từ đây bước qua một trang sử mới ~
từ sân bay đào viên , chồng đón Trúc với nụ cười rạng rỡ anh đi mua hai vé xe , ngồi xe buýt đến ga xe lửa rồi ngồi xe lửa về hoa liên ,cái rét đầu đông làm TRúc không chịu nổi với cái áo mỏng mặc từ việt nam qua ,chồng cỡi áo khoát cho Trúc mặc đỡ lạnh ,lần đầu tiên được ngồi xe lửa cảm giác thật tuyệt vời ,10 giờ đêm hôm đó về đến Hoa liên
Chồng chở Trúc từ ga xe lửa về đậu xe trước một căn nhà 3 lầu nhìn rất lớn ,chồng nói nhà mình đó ,lúc đó Trúc chỉ nghe chứ không hiểu gì,̉ thấy chồng làm sao thì làm theo vậy !
Sáng hôm sau Trúc chính thức ra mắt mẹ chồng Ba chồng nhìn ông bà rất hiền lành tử tế có cả em chồng cũng sống chung trong nhà đã có vợ hai con ,ngôi nhà chồng tất cả là 8 thành viên ~~
Cuộc sống Trúc có lẻ hạnh phúc hơn nếu Trúc là người không có cá tính ~6 tháng trôi qua ,Trúc mới dần dần hiểu rằng chồng Trúc rất nghèo anh ấy chẳng những không có tiền giúp gia đình mà chồng Trúc còn thiếu một khoản nợ không nhỏ , ước mơ phụ giúp gia đình có thể tan theo khói mây
Trúc cảm thấy thất vọng trước hoàn cảnh ,lúc đó trong bụng Trúc cũng đã hình thành một sinh linh sấp ra đời.
Một năm sau Trúc bây giờ đã là me,̣ Trúc hưởng được hạnh phúc của người làm mẹ , nhưng ngược lại hạnh phúc vợ chồng rơi vào vực sâu thâm thẩm,Trúc thường phải vô cớ nghe những lời trách mắn mà chính bản thân không biết mình đã làm sai chuyện gì,
Cơm áo gạo tiền , văn hóa, khác biệt tính tình tuổi tác,tất cả điều là vấn đề gây lên sự mâu thuẫn của hai chồng ,một thời gian dài quê nhà đợi Trúc gởi tiền về trả nợ
Trúc thì ôm con nhỏ dại, lại rất sợ chồng Trúc không dám nói về hoàn cảnh khó khăn của gia đình ,sợ chồng giận dữ la Trúc Trúc rất sợ cái cảm giác như kim chăm mỏi khi bị ông ấy la ,giọng nói lớn tiếng pha lẫn những câu tục tiểu ,khủng khiếp ,,,nhưng cũng có đôi lúc chồng rất thương Trúc ,nếu có cơ hội là Trúc tâm sự chuyện gia đình cho chồng nghe ,rồi dần dần chồng hiểu nhiều hơn về gia đình bên vợ ,nhưng ai ngờ khi hiểu được, mỗi khi có diệp trút giận thì nặng lời hơn cả gia đình bên vợ cũng không bỏ qua ,,,những giòng nước mắt cứ tuôn vì tủi ,cuốn họng bị bóp nghẹn vì tức giận mà không nói được lời nào , Trúc cảm thấy thật hối hận với cuộc hôn nhân này ,Trúc thường khóc đến xưng hai mắt vào mỗi đêm môt mình nơi góc vắng khóc cho số đời nghiệt ngã ,trước hoàn cảnh Trúc [lực bất tòng tâm ]mỗi ngày trôi qua với cô là chuỗi ngày vô cùng tuyệt vọng ,Trúc tuyệt vọng không biết mình đi đâu về đâu ,ở nơi đây chỉ có chồng là nguời thân nhất của Trúc ,nhưng ông ấy không yêu thương Trúc ,thời gian sau Trúc thường xuyên nghĩ đến cái chết ,chết rồi sẽ hết đau chết rồi không bị chồng dằn vặt ,chết rồi không còn biết đến Ba Mẹ quê nhà sống trong khổ cực ,Trúc nghĩ nhiều lần mình nên chết bằng cách nào đây ?thắt cổ ,uống thuốc ngủ thuốc ngủ mua ở đâu trúc còn chưa biết,một hôm mọi nguời điều không có nhà chỉ còn Trúc và con gái nhỏ chưa đầy một tuổi ,Trúc quyết định kết liễu đời mình bằng một sợi dây vải ,một đầu cột vào cái ghế còn tự nắm đầu còn lại ,một vòng tréo qua cổ ,Trúc kéo sợi dây càng thẳng hơn ,,bổng tiếng khóc thất thanh cất lên từ phòng con gái đang ngũ ,Trúc giật mình ngừng lại hạnh động ngu ngóc mình đang làm ,chạy qua phòng ẩm đứa con xinh xắn vào lòng ,nói với con cho mẹ xin lỗi ,mẹ xin lỗi con ,,Trúc ôm con khóc nức nở,
Trúc khóc thật nhiều thật nhiều như chưa từng được khóc ,,,trong cái nức nở nghẹn ngào Trúc cắn chặt đôi môi ,không tôi không cam tâm không cam tâm ,sống cứ phải bị xem thường mà người đó chính là chồng mình ,tôi sẽ sống tốt hơn ,và chứng minh bản thân không phải là người vô dụng và càng không phải làm vợ ông với nhiệm vụ là để ông trút giận mỗi khi ông bực mình !
Trúc quyết định dũng cảm đối diện với hôn nhân đầy thử thách , có xảy ra chuyện gì , không được quyền nghĩ đến cái chết lần nữa 。
Trúc bắt đầu tập sống khác Trúc tham gia hoạt động xã hội dành cho cô dâu nuớc ngoài ,buổi tối đến trường học thêm chữ tuy không được đi làm nhưng Trúc vẫn cố gắn sống vui vẻ hơn ,khi đứa con thứ hai ra đời thì mọi việc dường như thay đổi ,Trúc càng có niêm tin trong cuộc sống ,chồng Trúc cũng không còn khó như trước nửa ,thời gian sau hai con gái đều đi học mẫu giáo ,Trúc dành thời gian đi làm thêm ,tuy không nhiều lắm nhưng cũng có phần nào giúp gia đình khó khăn ở việt nam ,khi các con lớn dần là lúc Trúc có nhiều thời gian nhiều hơn ,Trúc tham gia nhiều làm tình nguyện viên,học hỏi hiểu biết thêm xã hội Đài Loan ,nhờ chính phủ và các ban tổ chức phối ngẫu nước ngoài ,gia đình chồng đồng ý ,Trúc thi được bằng nấu ăn ,bằng chăm sóc da mặt và tham gia thông dịch viên trong tòa an có cơ quan cần người dịch tiếng việt cho chị em việt nam ,Trúc có thời gian thường tham gia giúp đỡ ,dần dần chồng Trúc xem trọng Trúc hơn không còn tùy ý nổi giận với Trúc ,nhìn thấy sự thay đổi của chồng Trúc cố gắn quên đi quá khứ đau buồn mà chồng đã gây ra ,tuy nổi đau quá khứ đôi lúc cũng tràn về làm trái tim Trúc khó chịu ,Trúc đang học cách quên và tha thứ !Con ĐƯỜNG HẠNH PHÚC không dễ đi, và sẽ chẳng tìm thấy nếu chúng ta dễ dàng bỏ cuộc tìm đến bờ bến hạnh phúc mình mong muốn ,là một hành trình đầy thử thách , sau cơn mưa trời lại sáng ,
muốn thấy cầu vòng thì phải chịu đựng những cơn mưa .