“Con đã từng ghét bố như thế……”

LÊ THANH ÁNH QUYÊN-黎請映娟 /  “Con đã từng ghét bố như thế……” / 儒林補習班萬事通教育中心 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài “Con đã từng ghét bố như thế……” Buổi sáng sớm vẫn đang cuộn mình trong chăn thì bố gọi điện và mình đã khóc…. -Bố: Con à, con khỏe không? Hôm vừa rồi bố nghe có … Continue reading ““Con đã từng ghét bố như thế……””

LÊ THANH ÁNH QUYÊN-黎請映娟 /  “Con đã từng ghét bố như thế……” / 儒林補習班萬事通教育中心 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

“Con đã từng ghét bố như thế……”
Buổi sáng sớm vẫn đang cuộn mình trong chăn thì bố gọi điện và mình đã khóc….
-Bố: Con à, con khỏe không? Hôm vừa rồi bố nghe có tin động đất ở Đài Loan, có sao không con?
-Con gái: Dạ con khỏe ạ, động đất không ảnh hưởng lắm đến nơi con ở nên bình an. Bố thì sao ạ?
-Bố: Bố bình thường, bố nhớ các con lắm….
-Con gái:…!!!…Con xin lỗi bố….đáng lẽ con nên gọi cho bố. Con đi làm về thì tiệm bán thẻ điện thoại đã đóng cửa, con vẫn chưa mua thẻ điện thoại nữa.
-Bố: ừ, bố hiểu. Không sao cả, để bố gọi. Rồi công việc của con ổn cả chứ?
-Con gái: Dạ, công việc tốt lắm bố ạ. Giám đốc trung tâm rất trọng dụng và luôn ủng hộ những dự án phát triển giáo dục cho Tân Di Dân của con. Còn các đồng nghiệp người Đài thì rất cởi mở, tử tế. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ khi con cần. Để đáp lại, con cũng luôn quý trọng và giúp đỡ lại khi các bạn cần con, ví dụ như các bạn muốn học tiếng Việt thì con đều giành thời gian để chia sẻ, hay muốn luyện nói tiếng anh thì con cũng đều sẵn sàng trợ giúp.
-Bố: vậy hả con? vậy thì tốt quá, bố có thể yên tâm về con rồi.
-Con gái: Bố…..bố ơi…..
-Bố: Sao con?
-Con gái: Bố…con cảm ơn bố….khi con tìm được công việc ý nghĩa này thì con đã nhớ đến bố rất nhiều. Hôm nay con muốn nói với bố rằng con cảm ơn bố vì tất cả. Và con cũng khai 1 sự thật là hồi nhỏ con đã rất ghét bố!
-Bố: hahaha, sao lại thế con?
-Con gái: Con ghét vì sự nghiêm khắc của bố. Mới có lớp 6 bố đã đưa con xuống thị xã học rồi, 1 tuần mới được về nhà 1 lần. Bố có biết, con đã khóc rất nhiều vì phải xa bố mẹ không?. Lúc ở trọ, mọi thứ con đều phải tự thân thu xếp, còn con người ta thì bố mẹ luôn cưng chiều, lo lắng cho hết. Đã vậy vào cuối học kỳ, bố nhất định phải kiểm tra sổ điểm, làm con thi cử lúc nào cũng phải cố, cố mà học bằng bạn bằng bè, cố mà đạt điểm cao.
-Bố: vậy hả?
-Con gái: Chưa hết, lúc con học lớp 7 trở đi, con người ta được xem tivi, chơi game thoải mái, đằng này mỗi ngày cứ đến 7h tối là bố tắt hết tivi rồi bắt tụi con ngồi vào bàn lấy sách vở ra học bài, trớ trêu hơn là bố và mẹ chẳng đi đâu, mẹ ngồi bên cạnh soạn giáo án và bố thì ngồi đọc sách canh chừng con đến khi nào con làm bài xong thì thôi. Sao bố lại nghiêm khắc lại dã man như vậy với tụi con chứ? Không cho con tự do chơi bời bay nhảy!!!
-Bố: ….Bố..bố đã không nghĩ nhiều về việc các con nghĩ gì, bố chỉ biết rằng nếu không học các con sẽ khổ sở trong tương lai. Các con còn nhỏ vẫn còn ngây thơ lắm, cái ăn cái uống vẫn 1 tay bố mẹ lo, các con đã trải nghiệm cuộc sống này đâu mà biết hậu quả của 1 cuộc đời học không đến nơi đến chốn? Công việc của bố là bắt những thằng ăn trộm, ăn cắp hàng ngày nên bố biết, tất cả hậu quả xấu đó đều là do không chịu học hành mà ra. Chỉ vì học hành không đến nơi đến chốn, không kiếm được việc nào đàng hoàng nên mới đi ăn trộm ăn cắp làm cái việc bị xã hội xem thường như thế. Nhìn mấy đứa ấy thực sự bố thấy tụi nó đáng thương hơn đáng trách. Ước gì bố mẹ chúng nó đừng lơ là, đừng quá nuông chiều tụi nó từ lúc nhỏ. Bởi vậy bố mẹ quyết định không nuông chiều tụi con. Tuy yêu thương nhưng nhất định không dễ dãi để tụi con muốn làm gì thì làm.
-Thời đại này xã hội vẫn còn trọng bằng cấp lắm con ạ, con có tấm bằng trong tay thì đi đâu cũng yên tâm chút đỉnh, đặc biệt là con gái. Con gái thì phải lấy chồng sinh con, nếu may mắn thì gặp thằng chồng tốt yêu thương hết lòng, lo cho con trọn đời thì không phải nói gì, còn nếu gặp cái thằng không tốt, đối xử với con không ra gì thì con còn có kiến thức mà đi xin việc mà tự nuôi sống bản thân và con cái.
-Nhà mình không giàu có gì nhưng nhất định không được nghèo về kiến thức. Bố mẹ có khổ cực tới đâu cũng ráng cố gắng để cho con học hành tới nơi tới chốn là như vậy.
-Cô con gái nước mắt giàn dụa và thấy hối hận vô cùng. Cô hối hận vì đã ghét bố mình, một người bố sâu sắc đã cho cô sự tự tin để bước đi trên con đường đời bây giờ của mình. Cổ họng cô nghẹn lại và không thể nói được gì nữa chỉ trả lời một tiếng “dạ, con hiểu rồi bố ạ.”
– Bố: Ừ, cố gắng lên con gái, con giữ gìn sức khỏe nghe con. Sắp hết tiền điện thoại rồi, hôm khác bố sẽ gọi lại.
Con gái: Dạ….. vâng………
***Bây giờ đã làm mẹ rồi thì mình mới hiểu thấu được lòng cha mẹ. Đến khi thực hiện những dự án giáo dục cho Tân Di Dân, mình cũng thấy thêm được một điều rằng dù bố mẹ có là ai đi chăng nữa thì tình yêu thương của họ giành cho con đều giống nhau và chỉ có một. Tình cha mẹ thật vĩ đại mà chỉ sau này khi ta lớn khôn, ta gặp thành công hay gian khó ta mới hiểu hết được!
**Tự dặn lòng là phải luôn yêu thương và nói lời cảm ơn với những ai yêu mình thật nhiều thật nhiều khi có thể, vì thời gian là thứ không bao giờ lấy lại được của đời người………..I LOVE YOU DADDY!

Đời Lục Bình Trôi

Hải Âu / Đời Lục Bình Trôi / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Đời Lục Bình Trôi Thuỷ là con gái miền tây quê ở Đồng Tháp Mười . Từ nhỏ nhà nghèo, gia đình cô phải sống trên ghe lênh đên trên miền sông nước.Gia đình cô có sáu anh em, cô đứng thứ … Continue reading “Đời Lục Bình Trôi”

Hải Âu / Đời Lục Bình Trôi / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Đời Lục Bình Trôi
Thuỷ là con gái miền tây quê ở Đồng Tháp Mười . Từ nhỏ nhà nghèo, gia đình cô phải sống trên ghe lênh đên trên miền sông nước.Gia đình cô có sáu anh em, cô đứng thứ ba. Cả gia đình đều sinh sống trên tàu. Dân Đồng Tháp nghèo lắm vì mỗi khi mùa mưa đều bị ngập lụt. Vì thế gia đình Thuỷ chọn cuộc sống tha phương cầu thực. Từ nhỏ cô không được học hành gì cả, vì gia đình ngày đây mai đó. Nhưng ước mơ được cấp sách đến trường luôn cháy bỏng trong lòng cô. Mỗi khi tàu của gia đình cô đến địa điểm dừng chân, cô lại lén ba mẹ đến trường học, thấp thỏm ngoài cửa lén nhìn thầy cô dạy học, dần dần cô cũng biết chữ tuy không nhiều nhưng cũng tạm được.
Mỗi chuyến đi của gia đình cô rất dài. Ba mẹ cô thường mua trái cây, rau cải chở đầy ghe dọc theo sông Tiền Giang,khi hàng bán hết lại mua hàng hóa địa phương đến vùng khác bán, họ theo sông Gành Hào xuống vùng Bạc Liêu Cà Mau . Cùng đi với gia đình cô cũng có rất nhiều bà con họ hàng. Khi hàng hóa bán hết họ ở lại địa phương làm thuê, gặt lúa hay làm công. Thuỷ rất giỏi gian, hàng ngày trông em và nấu cơm cho cả nhà. Còn tranh thủ thời gian đến trường học lén . Cuộc sống trôi nổi trên sông, có khi nước nổi Thuỷ nhìn lục bình trôi và thầm nghĩ cuộc đời cô có lẽ nào như lục bình không? Cứ trôi nổi không biết đâu là bến bờ.
Cuộc đời khắc nghiệt, khi Thuỷ mười hai tuổi thì ba cô trong lúc làm thuê ngất xỉu, ông bị tai biếng mạch máu não bị liệt nữa người. Lúc đó anh hai cô vừa lấy vợ làm rể ở Cà Mau. Anh ba thì làm thuê xa xứ , gánh nặng gia đình đè lên đầu cô. Cô đi ở mướn cho một nhà giàu trong thị trấn, hàng tháng gởi tiền cho mẹ nuôi em và ba cô. Mỗi ngày mặc dù cực khổ nhưng Thuỷ rất ngoan và chăm chỉ, nhà chủ cũng đối xử không tệ với cô. Chủ cô là cô giáo dạy tiểu học, biết Thuỷ thích học nên những giờ rảnh rỗi dạy cho cô học chữ thêm . Cô rất chăm chỉ học nên tiến bộ rất nhanh.
Thời gian trôi đi thật nhanh, năm cô mười tám tuổi thì ba cô qua đời. Khi về nhà lo đám tang xong, cô định lên thành phố tìm việc làm. Cũng như bao nhiêu cô gái dạy thì, cô cũng ước mơ gặp được người đàn ông chăm sóc và yêu thương cô cả đời. Nhưng ước mơ chưa thành sự thật thì cô nghe nói ở quê có rất nhiều người có chồng đi Đài Loan, gia đình trở nên giàu có Nghe thế cô nghĩ rằng, gia đình mình nghèo quá nếu cô hy sinh biết đâu sẽ giúp đỡ cho mẹ và em. Cô tìm đến người họ hàng và nhờ vả họ đưa cô lên thành phố may mối lấy chồng Đài Loan. Cô được sắp sếp ở tại nhà mẹ nuôi cùng với bao nhiêu cô gái khác. Mỗi ngày chờ đợi từng đoàn đến xem. Mọi cô gái ở đây được gọi bằng cái tên đẹp là [Đào ] . Khi nào họ cần sẽ gọi, nên mỗi ngày cô phải trang điểm cho đẹp và chờ đợi. Có khi từ Đài Loan đến có một người nhưng may mối gọi hàng trăm cô Đào cho họ chọn lựa . Nhiều lúc cô tự nghĩ bọn cô giống như lợn cái, chờ người ta chọn giống. Cảm thấy mình như những món hàng hóa ngoài chợ, chờ người mua.
Như thế hai tháng trôi qua, Thuỷ trải qua hàng trăm cuộc kén chọn, cuối cùng cô cũng bị chọn. Đám cưới của cô được tổ chức rất nhanh, mẹ cô được cho hay và cả gia đình lên thành phố dự lễ cưới. Khi chọn áo cưới Thuỷ ngỡ như mình đang nằm mơ. Và cuối cùng ước mơ của cô cũng thành hiện thực, cô đã tìm được người đàn ông mà sẽ chăm sóc và yêu thương cô suốt đời? Đám cưới tổ chức xong, mẹ cô nhận được số tiền cưới là một triệu đồng . Số tiền tuy không nhiều nhưng đủ cho gia đình cô sinh sống vài tháng. Thuỷ cũng nghĩ rằng khi đến Đài Loan sẽ có thêm tiền gởi về cho mẹ. Sau đám cưới chồng Thuỷ về Đài Loan, cô được sắp xếp học tiếng trung và làm thủ tục xuất cảnh theo chồng. Cứ ngỡ từ đây cô được đổi đời, Thuỷ vừa mừng nhưng lại vừa lo, vì cô phải đến một nơi xa lạ, không biết mọi điều sẽ như thế nào nhưng cô không còn sự lựa chọn nào cả. Khi thủ tục hoàn tất cô về quê từ giã mẹ và em. Từ giã nơi chôn nhau cắt rốn, từ giã con sông thân quen và từ giã những cánh lục bình trôi. Cô cảm thấy mình giống như cánh lục bình không biết trôi dạt về đâu. Thầm cầu nguyện cho mình hạnh phúc trong cuộc hôn nhân với người không quen biết.
Lần đầu tiên đến sân bay, cô ngỡ ngàng với những gì mình thấy, cùng đi với cô còn có vài chị em, họ cũng như cô nhắm mắt đi theo định mệnh. Bước chân đầu tiên đến Đài Loan, cô cảm thấy mình đến đúng nơi rồi, đây là thiên đường mà cô mơ ước, những chiếc xe hơi ngập đường phố, nhưng căn nhà cao tầng, đường xá rộng lớn, cô cứ tưởng mình nằm mơ. Chồng cô rước cô với nụ cười rạng rỡ, cô ngồi lên xe của chồng và thầm nghĩ nhà chồng chắc rất giàu nên mới có xe hơi, nhưng cô đâu biết rằng xe hơi là phương tiện giao thông phổ biến ở Đài Loan. Ngồi trên xe cô nhìn ra đường phố nghĩ rằng nhà chồng không biết mấy tầng nhỉ. Xe cứ chạy, cứ chạy họ qua hết khu phố này đến khu phố khác, có lúc đến nông thôn có lúc đến thành thị.
Xe của chồng cô dừng lại ngay tại một ngôi nhà biệt thự thật đẹp, trước cổng trồng rất nhiều cây cảnh đắc tiền, lối vào hai bên có hoa hồng thật thật đỏ , cô vừa bước vừa mơ màng, cảm giác chính mình như một nàng công chúa, đi dạo quanh hoa viên. Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng chồng cô gọi, cô bàng hoàng nhìn về phía sau, chẳng thấy ai. Chồng cô lại thét lên làm cô giật mình tỉnh giấc, hóa ra cô đang mơ. Cô bước chân xuống xe nhìn thấy trước mặt cô là căn nhà ba căn thấp sụp. Có một cụ già từ trong nhà bước ra, chồng cô bảo cô gọi mẹ chồng. Mẹ chồng cô đã hơn bảy mươi tuổi, da đen lưng còng. Trong khi cô còn đang bàng hoàng thì chồng cô đem hành lý vào nhà và dắt cô vào phòng riêng. Phòng của cô thật đơn sơ, chỉ có một chiếc giường và một cái tủ. Mặc dù ước mơ không thành sự thật nhưng ít ra vẫn đỡ hơn ở quê nhà ngủ trên sông . Sau khi thu xếp xong hành lý, chồng cô dắt cô đi khắp nhà, từ nhà bếp dạy cô cách mở bếp ga, cách nấu cơm điện, đến cách điều khiển máy giặt. Sau đó dắt cô đến phòng của ba mẹ chồng. Ba chồng cô giống như cha cô bị liệt nằm trên giường cần người chăm sóc. Bây giờ cô mới biết chồng cô cưới cô vì mục đích chăm sóc cho ba mẹ chồng. Nhưng cô không trách cứ gì, mà hàng ngày còn chăm chỉ lo cho họ, vì cô nghĩ rằng mình phải làm tốt bổn phận làm dâu. Mặc dù không biết nói, nghe không hiểu, nhưng cô học hỏi rất nhanh. Vì có kinh nghiệm chăm sóc ba cô, ba mẹ chồng cô được cô chăm sóc cẩn thận và chu đáo. Ngoài việc nhà cô còn tiếp tay mẹ chồng thu dọn phế liệu đi bán. Mẹ chồng rất thương cô, hàng tháng bà đều cho tiền cô gởi về quê, tuy không nhiều nhưng vẫn đủ cho mẹ cô sinh sống và em cô ăn học.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh đứa con đầu lòng ra đời, cô cứ nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc riêng thì thảm hoạ giáng xuống nhà cô. Chồng cô bị tại nạn xe, phải nằm viện. Cô thì vừa mới sinh con, nhà không có ai, chưa được đầy tháng cô phải tự mình cơm nước cho gia đình, hàng ngày phải đến bệnh viện chăm sóc chồng. Gánh nặng gia đình lại một lần nữa đè lên đầu cô. Mặc cho con còn nhỏ, cô bỏ bé ở nhà cho mẹ chồng xem, đi tìm việc làm. Vì hoàn cảnh gia đình cô không tìm được công việc ổn định. Mỗi ngày làm ba đến bốn việc khác nhau, về nhà còn phải lo lắng cho con. Nhờ có cô gia đình chồng cũng sống được qua ngày.
Khi con cô ba tuổi thì ba chồng cô mất, đám tang xong cô cho con đi học lớp mầm non còn cô thì tìm việc vào công xưởng. Chồng cô thất nghiệp trong thời gian dài, bắt đầu thất trí. Anh cùng bạn bè ăn chơi nhậu nhẹt, khi hết tiền thì tìm cô lấy. Lúc đầu cô nghĩ rằng anh cứ ở nhà hoài sẽ sinh bệnh tìm bạn bè cho khuây khoả. Nhưng có ngờ đâu anh càng ngày càng tệ, hết ăn chơi nhậu nhẹt lại cờ bạc. Có lúc khi lấy cắp tiền cô để dành cho gia đình chi tiêu hàng tháng. Xài hết lại bắt cô đưa, nếu không có thì đánh cô. Có nhiều lần cô bị đánh nằm viện, bạn bè khuyên cô ly hôn nhưng cô thương mẹ chồng và sợ con mình còn nhỏ không ba sẽ bị người ta chê cười, và từ nhỏ cô đã nghĩ phận gái mười hai bên nước biết bên nào trong, biết bến nào đục . Cô cứ chịu đựng ,cô tự an ủi bản thân, từ nhỏ đã chịu nổi cực khổ thì bây giờ vẫn thế. Nhưng đôi lúc đối mặt với thực tế cô muốn chết đi cho xong. Những khi ý nghĩ tự tử cướp đi tâm trí cô thì sự xuất hiện của con gái khiến cô tỉnh táo. Cô tự đánh vào mặt mình, tại sao lại có ý nghĩ điên dại như thế. Cô phải sống vì con, vì mẹ, nếu không có cô họ sẽ ra sao? Cô bắt đầu nhớ đến cánh lục bình quê nhà, dù cho phong ba bão táp, lục bình vẫn sống và cố gắng đơm hoa. Lục bình trôi dạt không biết đâu là bến bờ nhưng vẫn sống đẹp.
Mẹ chồng cô mất khiến cô không còn lý do gì ở lại ngôi nhà đầy đau khổ, cô định ly dị với chồng nhưng chồng cô không đồng ý, còn doạ sẽ bắt con. Cô nhờ trung tâm phục vụ gia đình giúp đỡ, giúp cô ra toà. Và cuối cùng cô cũng được tự do kết thúc cuộc hôn nhân đầy đau khổ. Mười ba năm đi qua ,tuổi thanh xuân cũng đi qua, đầy ắp trên gương mặt cô là những nếp nhăn của thời gian. Cô tự nhìn vào gương, sờ vào mặt mình, cảm thấy xa lạ quá, có chắc đây là gương mặt của mình không. Bỗng nhiên cô đứng dậy, đi ra đường. Mua một bộ đầm thật đẹp, cắt một kiểu tóc mới. Cô tự nhủ với lòng, từ bây giờ cô sẽ hoàn toàn thây đổi. Một cuộc sống mới sẽ đến với cô, đầy niềm tin và hy vọng. Cô bước đi bên cạnh con gái xinh xắn trong buổi chiều hoàng hôn.
Lục bình vẫn xanh tươi như ngày nào mặc cho phong ba bão táp, và giờ đây đã nở những bông hoa tím diệu dàng. Hoa đã tìm được bến bờ bình yên. Nếu có dịp bạn đến miền tây, đừng bỏ qua chiêm ngưỡng những cánh lục bình trôi dạt trên sông. Cuộc đời của cô Thuỷ giống như cuộc đời của hàng ngàn cô Thuỷ khác, vì gia đình trôi dạt đến Đài Loan, như lục bình trôi tìm bến bờ hạnh phúc. Chúc cho những cô dâu xử Đài tìm được hạnh phúc riêng mình.

Cận cảnh một góc nhìn

Bùi bảoyen / Cận cảnh một góc nhìn / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Cận cảnh một góc nhìn Bùi Bảo Yến “ Cơm người khổ lắm mẹ ơi Chả như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn” Phải chăng đây không phải là một tiếng than của một hoặc hai người có những số phận … Continue reading “Cận cảnh một góc nhìn”

Bùi bảoyen / Cận cảnh một góc nhìn / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Cận cảnh một góc nhìn Bùi Bảo Yến “ Cơm người khổ lắm mẹ ơi Chả như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn” Phải chăng đây không phải là một tiếng than của một hoặc hai người có những số phận không may mắn khi đi làm xa mà đây là tiếng kêu cứu của cả tập thể những người con xa quê tại Đài Loan hiện nay. Dường như trước khi chuẩn bị đến với đất nước Đài Loan trong tâm trí mọi người lúc nào cũng nghỉ nơi đây là một “ Hòn Đảo Ngọc”. Bởi vì cũng nghe qua những phương tiện thông tin cùng với lời giới thiệu của những công ty môi giới. Mỗi ai đó khi bước chân ra sân bay đều mang trong mình rất nhiều tâm trạng có lo lắng, có hoang mang, có cả những sợ hãi … Nhưng họ vẫn ngẩng cao đầu để bước tiếp. Bởi đó là ước mơ đổi đời đến cháy bỏng. Để rồi họ phải chấp nhận đi với giá khoảng 5000$ đến 6000$ qua một công ty môi giới để đến với đất nước Đài Loan như mong đợi. Chấp nhận xa gia đình, xa quê hương, xa bạn bè, xa những cái tầm thường bình dị của cuộc sống để đến với một đất nước tươi đẹp. Nhưng khi đến nơi chứng kiến tận mắt những gì đang diễn ra. Nhiều bạn đã thực sự vỡ mộng vì đó không phải là những gì bạn nghĩ không phải những gì bạn mơ. Thật ngỡ ngàng trước khi biết được sự thật lại quá phũ phàng nhưng họ phải chấp nhận. Khi hai hàng nước mắt rơi cũng là lúc tâm trí họ đang nghĩ về gia đình và rồi những người thân lúc ấy đã là động lực tiếp thêm sức mạnh khiến họ phải cố gắng vượt qua. Mỗi người mỗi hoàn cảnh và có những số phận khác nhau cũng không thể không kể đến những người có số phận may mắn, họ gặp được chủ tốt công ty nhiều tăng ca, sức khỏe phù hợp với công việc và thích nghi tốt với môi trường sống. Và họ cũng kiếm được nhiều tiền gửi về giúp đỡ gia đình. Nhưng ngược lại với họ là những người không được may mắn. Có người công ty nhiều việc không đủ sức khỏe để đáp ứng. Rồi thì xin đổi chủ chờ đợi lâu có người xin về có người thì không còn đường lựa chọn vì số nợ quá lớn phải bỏ trốn ra ngoài… Đặc biệt hơn rất nhiều người công ty không có tăng ca ngày chỉ làm 8 tiếng thứ 7, chủ nhật nghỉ. Hàng tháng lĩnh lương cơ bản trừ ăn tiêu, bảo hiểm, phí phục vụ môi giới… thử hỏi đến tay người lao động còn thực lĩnh được bao nhiêu. Con số nợ ở quê ngày một tăng gấp bội. Có người phản ánh với môi giới thì họ trả lời công ty tăng ca theo mùa và hàng loạt câu trả lời có lí mà họ lấy đó làm có để phân tích cho lao động hiểu… Và đây cũng là áp lực nặng nề đặt lên vai của người lao động. Một dấu chấm hỏi không biết làm thế nào cho đúng. Hơn nữa có cả những người đi đơn hàng làm cái này nhưng sang làm cái khác làm không đúng với công việc như đăng ký. Và phản ánh cũng là những câu trả lời có lí do của môi giới… Nhưng đây là việc làm không đúng ảnh hưởng lớn và rất xấu với người lao động là họ bị hoang mang với những gì đã và đang diễn ra … Và còn rất nhiều những hoàn cảnh khác nữa khiến lao động họ phải lựa chọn. Thử hỏi tại sao nhiều lao động bỏ trốn đó là những lí do chính đáng. Ngoài ra cũng còn một số tác động phụ nữa. Nhưng trong từ sâu đáy lòng chẳng ai muốn bỏ trốn, chẳng ai muốn là người lưu vong nay đây mai đó. Và không một ai muốn mình sống trong cảnh sợ hãi, lúc nào cũng lo cảnh sát bắt. Đã ra ngoài không có giấy tờ tùy thân, không có thẻ khám bệnh, không may mà ốm đau cũng khổ lắm chứ. Rồi nhiều lúc gặp chủ xấu họ quỵt tiền cũng phải chịu vì nếu lên tiếng họ sẽ báo công an. Sự ganh đua trong công việc chính đồng hương báo bắt đồng hương. có cả những tai nạn rủi ro mà không ngờ tới… Mọi thứ đều thật thiệt thòi với họ. Nhưng cũng không còn con đường nào khác để lựa chọn… Trong khi đó về bên phía môi giới cũng không kể đến những công ty luôn quan tâm lao động. Những người phiên dịch nhiệt tình luôn giúp đỡ lao động khi gặp khó khăn. Đối lập với những người ấy những công ty ấy thì còn tông tại rất nhiều những công ty vô trách nhiệm. Những người phiên dịch vô cùng tỏ thái độ chèn ép, dọa nạt lao động. Có những người bị ốm gọi điện cho phiên dịch khất lần mai rồi ngày kia tới. Cả những dịp tết có dịch cảm cúm không may bị cảm nặng có lao động gọi điện cho môi giới. Họ trả lời lao động đây là ngày nghỉ. Một câu trả lời thật vô tâm coi mạng người quá bình thường. Có nhiều cách có thể giúp lao động mà tại sao họ lại từ chối một cách ngẫu nhiên. Nếu như nghỉ 9 ngày tết xong đợi họ đi làm thì lao động sẽ ra sao. Tại sao khi thu tiền phí môi giới không bao giờ thiếu một xu, không cần nói có lương là trừ ngay. Hàng tháng đóng phí phục vụ để lao động được hưởng cái quyền gì hay những câu trả lời nghe thật đau lòng. Trách nhiệm và đạo đức đã không còn tồn tại. Gần đây có một lao động vì công việc nặng không đáp ứng được công việc đã xin về nước và hủy hợp đồng. Thì họ phản ánh với phiên dịch. Phiên dịch trả lời về sẽ lấy được ít ví dụ đi 5000USD về sẽ lấy được 3000USD. Và lao động này đã nói lại với phiên dịch là sẽ gọi cho bộ lao động hỏi. Phiên dịch trả lời em gọi cũng chẳng giải quyết được gì. Khi đưa lao động ra sân bay lao động có đòi hỏi phải trả đầy đủ giấy tờ, thì phiên dịch dọa báo cảnh sát nếu không lên máy bay. Thử hỏi những công ty môi giới họ thuê những phiên dịch này để đến bắt nạt những lao động nghèo sao. Bởi vì họ biết nói biết nghe tiếng Trung để khống chế những lao động nghe không hiểu. Hiện nay thực trạng này theo một góc nhìn thì xảy ra rất nhiều. Có bạn lao động không dám nói. Có bạn thì sợ bị thù hằn bị ghét có việc nhờ không giúp. Phần thì sợ phiền phức đến công việc và phải đành ngậm ngùi trong chua xót. Có đau lòng đến mấy cũng cắn răng chịu đựng để thời gian có thể trôi qua nhanh hơn. Nhưng mỗi khi gọi điện về nhà ai ai cũng nói với bố mẹ người thân con bên này khỏe công việc tốt lương cũng được, bố mẹ đừng lo. Thậm chí có người đang rửa bát vẫn nói con đang ăn tí con gọi lại. Đi rửa bát thuê đôi lúc trống chưa có bát rửa gọi về nhà nói ở đây công việc nhàn lắm ăn uống thoải mái con béo lên rồi ạ. Nhiều bạn đi vác sắt, vác gỗ, đi phân loại rác thải, làm cả những công việc tưởng chừng như nguy hiểm đến tính mạng… Nhưng ước mơ vì ước mơ mỗi ai đó đều phải cố gắng hết sức mình. Bố mẹ ở quê nhà mà biết được vậy họ sẽ đau lòng biết chừng nào. Họ sẽ trằn trọn với những giấc ngủ không xuôi giấc vì thương con. Vì vậy các bạn nào đang ăn chơi xa xỉ, đang vũ trường thuốc lắc hãy nghĩ đến nơi chúng ta bắt đầu. Đừng để xảy ra biết bao chuyện đau thương ở mọi công việc, mọi chỗ vui chơi… Để cha mẹ cùng cả cộng đồng rơi lệ. Buồn tê tái cho một kiếp người. Đau xé lòng khi nhận được những tin giật gân. Buồn bã khi nhìn những người đồng hương của mình lần lượt ra đi. Nhưng tất cả các bạn hãy cố gắng phấn đấu thì ngày mai sẽ là ngày mới. Những ánh bình minh sẽ đến với các bạn. Hãy đoàn kết xây dựng tình cảm thành một tập thể vững mạnh. Để thực hiện ước mơ của mình còn góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đến Đài Loan coi như một thử thách một phấn đấu một bước ngoặt mới cho hướng đi của chính mình. Thành công sẽ đến với mỗi ai dám vượt qua gian nan, dám nghĩ dám làm dám ước mơ và hi vọng sẽ luôn mỉm cười đến với họ.

CÔNG CHA NGHĨA MẸ

阮氏云 / CÔNG CHA NGHĨA MẸ / không / phiên dịch viên “CÔNG CHA NGHĨA MẸ” Giọng nói gấp gáp , khuôn mặt lo lắng vội vã của bố “nhanh lên nhanh lên” đi lấy cho bố cái chậu hứng vào chỗ kia không lại ướt hết chiếu bây giờ,chỗ nhà bếp bị tốc mất mấy tàu lá … Continue reading “CÔNG CHA NGHĨA MẸ”

阮氏云 / CÔNG CHA NGHĨA MẸ / không / phiên dịch viên

“CÔNG CHA NGHĨA MẸ”

Giọng nói gấp gáp , khuôn mặt lo lắng vội vã của bố “nhanh lên nhanh lên” đi lấy cho bố cái chậu hứng vào chỗ kia không lại ướt hết chiếu bây giờ,chỗ nhà bếp bị tốc mất mấy tàu lá cọ rồi ,các con nhanh nhanh lôi cho bố ít rơm lại đây để bố lấy thêm mấy mảnh tải đậy lại không lại ướt hết củi rồi,cái dáng người lùn lùn đen đen gầy của Mẹ cứ hấp tấp chạy tới chạy lui tay vừa lôi vừa kéo mồm lẩm bẩm”con bò này lì quá đi,rồi mẹ cầm dây chạc bò quất vào mông nó hét nhanh lên vào chuồng không mưa to quá! ,rồi quay sang mấy hét to mấy con ngan này ngu thế mưa to thế mà không chạy vào lán mà trú! Hai cái âm thanh đó sao vẫn vặng lên rõ dệt như vậy nhỉ cả cái âm thanh xì sào gió gió bão khiến bụi tre cọ sát vào nhau kêu loạt soạt,những bụi chuối cũng đung đưa liên tiếp, hạt mưa ngoài hiên chảy như suối,tiếng mưa to lạch tạch ngoài sân của những ngày mưa vẫn văng vẳng trong tôi như ngày nào.Hôm nay cũng nơi đấy Đài Loan cũng lại là ngày mưa gió bão,trong căn phòng bốn bức tường xây bằng xi măng gắn chắc ,trần nhà sáng sủa, cửa sổ kính cách âm thêm chắc chắn an toàn không một giọt nước nào có thể hắt vào phòng tôi được,ôi!cái cảm giác đó lại tràn về làm tôi cứ ngơ ngơ ra như đang đưa mình trở lại với cái bối cảnh của cái ngày ấy, nỗi buồn khó diễn tả bằng lời nói ,trong đầu lúc này chỉ khơi lên những câu hỏi”giờ này bố mẹ đang làm gì nhỉ?ở việt nam mình có lại mưa gió bão như vậy không?liệu nhà mình có dột nước nữa không nhỉ?con bò nó có biết là đang mưa không để mẹ tôi khỏi phải gắng sứa kéo nó, liệu cái đống củi có bị ướt không nếu bị ướt thì lấy gì để đốt lửa nấu cơm bây giờ?ngày đó và bây giờ không phải là khoảng thời gian rất lâu rồi sao? nỗi nhớ niềm thương yêu bố mẹ cả cuộc đời vì con cái.Tôi luôn tự hào để có được công việc có thu nhập như ngày hôm nay là do ai,thưa do bàn tay chai xạm cùng đôi chân không biết mỏi sự nhẫn nại nhịn nhục và tinh thần bất khuất của bố mẹ tôi.
Bố mẹ thường cười khanh khách giọng nói dõng dạc tài sản to lớn nhất của cuộc đời chính là bảy chị em tôi.Mẹ !bảy lần mang nặng đẻ đau ,ngày đó sinh đẻ làm gì có đi bệnh viện hay trạm xá chỉ ở nhà rồi bố đi đón bà đỡ đẻ thôi ,chứ chẳng có dụng cụ dao kéo y tế gì đâu cứ sinh tự nhiên ,rốn thì lấy dao cắt soẹt là xong như vậy thôi mà bảy người con vẫn mập mạp lớn khôn,được ăn học đến đại học như hôm nay.Sinh ra đã khó rồi lại còn phải nuôi , cái nợ đời biết bao giờ mới thoát khỏi được.
Hồi tôi học cấp II đến cả khi cấp III mới biết tại sao nhà mình lại không có nhiều gạo như bạn bè để ăn cơm trắng nhỉ,tại sao ngày nào 3 bữa toàn phải ăn cơm hấp sắn nhỉ,tại sao ngày nào bố mẹ cũng đi từ sáng đến tối mới về ,mấy đứa e nó đói nó khóc mà mình phải dỗ,tại sao ngày nào đi làm bố mẹ cũng chỉ để cho 1 bát gạo nhỉ,đói quá luộc chuối xanh ăn nhiều quá sót hết cả ruột,ăn cơm hấp sắn ngán lắm rồi bố mẹ ơi,toàn lời than vãn làm bố mẹ càng thêm áp lực.Đúng năm tôi sinh quê tôi chia lại ruộng đất do vậy chỉ có tôi hai chị gái là được ruộng và thêm phần ruộng của bố mẹ tôi sau khi cưới nhau ông bà nội ngoại phân chia cho nhưng không đáng là bao (khẩu ruộng chắc nhiều bạn không biết ,ngoài bắc quê tôi năm đó chia mỗi khẩu được vài thước ruộng mà phải nuôi cả đống người thật không hề đơn giản,lại là vùng quê nghèo nàn lạc hậu giao thông không thuận lợi chảng buôn bán được gì người trong làng đều phải bỏ đi làm ăn xa hết ,những người ở nhà chủ yếu trồng lúa ,ngô,khoai ,sắn mà thôi.Ngày ngày thấy bố mẹ lem luốc quần áo rách khâu vá nhiều chỗ,cực nhọc hết sức hết vụ mùa gặt lúa phơi rơm lại là sách hồ phụ vữa,chặt cây,bốc gạch,đào ao gánh đất thuê chỉ kiếm được vài đồng bọ mua sách mua vở cho chị em , chị em tôi luôn mơ ước bữa nào cũng có bát cơm trắng để ăn,đĩa thịt lợn hay bát cá kho thì sung sướng dường nào , tại sao vậy? nhà đông con mà ruộng nương thì ít,lại còn trồng cái loại lúa Q5,nhị uy cũ kĩ đó kỹ thuật thì không làm gì có năng suất chứ?mỗi vụ gặt chưa được vài tháng lúa đã hết rồi nên chỉ còn cách ăn tiết kiệm mỗi bữa chỉ được nấu bột bát rưỡi nhiều nhất là hai bát gạo cho chín khẩu phần ăn không độn sắn làm sao no được (cơm đun sủi sau khi cạn nước hấp sắn lên bên trên cơm,khi nào cơm chín thì sắn cũng chín,nhưng sắn thường phải được duôi nhỏ ra rồi phơi khô) ,nhớ rõ hai e trai tôi cũng tị nạnh gào thét với bố mẹ sao mà chỉ được ăn có một bát cơm trắng còn lại phải ăn sắn chứ con chưa no,vẫn muốn ăn bố mẹ ngầm ngùi nói : sắn cũng ngon mà,con xem chan canh chìm vào húp sụp cái là hết ,vả lại còn phải nhường cho hai em gái chứ, sắp đến mùa gặt rồi lúc đó thoải mái được ăn cơm trắng,nụ cười ngây thơ trong sáng ấy vừa nói miệng vừa nhai nhỏm nhẻm kiểu như đang ăn thứ gì ngon lắm ý.Không phải là bố mẹ nói dối lừa gạt đâu ,mà họ đã rất cố gắng để kiếm được “củ khoai củ sắn trên đồng
chắt chiu nhặt nhạnh ghánh gồng nuôi con
cha mẹ mong bữa đói không còn
Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng” .
Chị em tôi lớn lên bằng mò chai bắt ốc , các e mỗi năm mỗi lớn cũng hiểu được ghánh nặng trên đôi vai của tần tảo của bố mẹ,cũng chính nhờ cực nhọc ,tần tảo vất vả không hề kêu than của bố mẹ đã làm cho chị em chúng tôi càng nỗ lực phấn đấu và là động lực để tìm mọi cách thoát khỏi cuộc sống “cơm độn sắn”.
Mẹ :bảy lần mang nặng đẻ đau,đến một chút thời gian dành cho bản thân cũng không có ,gầy gòm mặt nhăn nhiu vì sương gió,vì thức khuya dậy sớm vì con,mẹ kể ngày chúng tôi còn nhỏ vào mỗi đêm đua nhau khóc vì đói vì khát nước vì mơ ,mẹ lại mất ngủ , đi vệ sinh cũng không xong,muốn đi đâu lại cho vào quanh gánh hai bên hai cái thúng rồi mấy chị em ngồi vào đó mẹ gánh ra ông bà ngoại gửi ,sinh đẻ năm đến bảy ngày sau là phải đi ra đồng , không nghỉ ngơi ăn uống như bây giờ nên đến tuổi này thường hoa mắt chóng mặt buốt chân buốt tay là đó.Đấy! chỉ có yêu thương hi sinh cao cả của người mẹ,nhọc nhằn của bố muốn con cái có cái mái nhà đoàng hoàng không dột nước khi trời mưa,ánh nắng chói chang không xiên qua lỗ khe cửa nóng bức ,muốn con cái được cắp sách đến trường như bao đứa trẻ mà bố mẹ nỗ lực đến giờ chị em tôi được ăn học tử tế, ngôi nhà hiện tại vẫn là mái nhà lá được lợp bằng lá cọ,bốn bức tường đã được thay bằng gạch xi măng ,nền xi ,măng không như 5 năm về trước vẫn là tường đắp đất,nền đất ,mái lá cọ.
Đài Loan toàn nhà cao tầng rộng lớn hiện đại biết bao, nhưng trong tôi vẫn luôn bị ám ảnh bởi những ngày mưa gió bão,mỗi khi trời mưa mái nhà vì lợp lá cọ ,cứ trời mưa đến nó lại dột nước khắp chỗ, bố chạy hấp tấp chạy tới chạy lui tìm chậu,xoong nồi,ca xô hấp tấp để hứng những chỗ nóc nhà thủng,chỗ không có đồ hứng nước nó ướt nhình nhịnh rất bẩn đi lại thấy ghê chân, gió tốc mái ,những tàu lá cọ mủn nát bay tứ tung,rồi những mùa đông lạnh giá ,rét căm căm bố tôi tự chuẩn bị vì cho chúng tôi được ngủ ấm hơn ,bố tôi dùng rơm khô trải một lớp dày ra nền nhà rồi trải chiếu lên chốc rơm nằm cho đỡ ngứa,đêm nào cũng như vậy ấm áp tình thương ngủ ngon lắm,có thể trong tâm trí của một người bố chỉ là nông dân bình thường nhưng vẫn có thể nghĩ được rằng hi vọng “Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng”hơn nữa hi vọng con cái phấn đấu nỗ lực để sau này tương lai được chăn êm gối đệm( “rơm” là cây lúa sau khi gặt về tuất hạt lúa ra rồm cây lúa phơi khô thành rơm). Yêu con và chiều chuộng con cái không phải lúc nào cũng phải là ăn ngon mặc đẹp hay đi mai đây nay đó,mà tình yêu đơn sơ mộc mạc ẩn chứa trong đó là tâm huyết từ đáy lòng người cha mẹ yêu thương con cái.
Mẹ hay nói bố chúng mày hay cáu cẳn bực bội ,túng thiếu là cứ quát ầm ĩ lên, nhưng con người ấy tốt lắm ,không biết kêu ca phàn nàn trách móc,chỉ biết phấn đấu cố gắng cho đến ngày hôm nay rất đều đặn vào mỗi buổi tối 9h bố tôi xuống đồng thả mồi chúm tôm và chúm cua,rồi mỗi buổi sáng hôm sau khoảng 4h sáng cái thân gầy gòm ấy lại lò mọ với chiếc đèn pin ,cùng con thuyền làm bằng che lại xuống đồng để nhấc từng cái chúm lên soi vào trong xem qua một đêm tôm ,cua có vào trong ăn mồi không, khoảng 5h hơn gì đó là lên bờ sửa soạn đúc túi rồi lại lóc cóc mang ra ngoài chợ bán.Cái nghề cao cả biết bao, cho dù nó mọn hèn nhất nhưng chỉ cần mình cố gắng nhẫn nại mọi thứ sẽ tốt hơn,bố tôi vì yêu con cái nên tất cả mọi việc đều can tâm gánh chịu.
Kí ức trong sâu thẳm chắc tôi không bao giờ quên được,và tôi cũng không muốn quên đi một tuổi thơ với những gian truân giữ dội của cuộc sống khó khăn liên tiếp kể từ ngày thơ ấu đến khi vào đại học,bố mẹ đã không quản ngại cái sỹ diện cái tôi của mình, làm nô lệ vì khi con cần tiền đóng học tiền nhà trọ,tôi đã từng nhìn thấy cái thân già gầy gòm “bố “đã phải quỳ van xin , “bố đừng tưởng là con không biết”,cả các e con cũng đều biết đó,chúng nó cũng khóc đấy,còn cả nhưng đêm bố lo lắng chằn chọc vì bị từ chối không không vay được tiền ngày mai con lấy tiền đâu mà nộp học như vậy mà thức trắng đêm.
“Nuôi chúng con bố mẹ vất lắm nhỉ.
Đã bao giờ nghĩ về mình chưa?
Mà sao sáng tối trưa chiều.
Ngày ngày chân tấp tay mùi bùn.”
Cảm ơn vì tình yêu cao cả thiêng liêng ấy ,cảm ơn hai con người vật lộn với sương gió ,đã sống kiếp trâu bò để nuôi dạy bảy chị em con. “Trải qua bao nhiêu sóng gió thăng trầm giờ đây con đã lớn khôn thế này công cha nghĩa mẹ sinh thành.”.Cảm ơn vì cuộc đời đã mang bố mẹ đến với chúng con ,cho con nếm cảnh đói khát cái nghèo mà cố gắng vượt qua mọi trông gai không quản ngại nhọc nhằn.Chị em con giờ đã lớn khôn,có ăn học đoàng hoàng. Con có công việc có thu nhập .Bố Mẹ :cất giọng nói tự hào nhà nghèo nhưng nuôi ba con đại học rồi cười:hà hà ,muốn nghe tiếng trung ,tiếng anh hai chị em con sẽ nói cho bố nghe,muốn kiến trúc bố có kiến trúc .Con mong vài năm nữa các e con tốt nghiệp ra trường sẽ cùng nhau đi làm kiếm tiền thay cho bố mẹ từ nhà lá cọ thành nhà mái ngói kiên cố để bố mẹ không còn lo lắng dột nướcvào ngày mưa.Xin cho bố mẹ luôn được bình an mạnh khoẻ như vậy phận làm con mọn hèn sẽ cố gắng dành thời gian nhiểu hơn về chơi xum họp ăn bữa cơm canh rau đơn xơ với bố mẹ!
Con yêu bố mẹ nhiều lắm!

ANH ĐIÊN

Dạ Thy / ANH ĐIÊN / 無 / lao động quốc tịch nước ngoài Chít… Chít… Chít… Tạch … Tạch… Tạch…. Sao…Sao có tiếng gì vọng từ bếp lên vậy nhỉ? Tôi vội vàng chay xuống bếp thì … Trời ơi … Anh Điên tay đang cầm một chú chuột nhắt và trên bếp ga anh đang đun … Continue reading “ANH ĐIÊN”

Dạ Thy / ANH ĐIÊN / 無 / lao động quốc tịch nước ngoài

Chít… Chít… Chít… Tạch … Tạch… Tạch…. Sao…Sao có tiếng gì vọng từ bếp lên vậy nhỉ? Tôi vội vàng chay xuống bếp thì … Trời ơi … Anh Điên tay đang cầm một chú chuột nhắt và trên bếp ga anh đang đun nồi nước to tướng, tôi hoảng hốt vội tắt bếp ga, anh giằng tay tôi lại bảo tôi đừng tắt bếp để anh đun nước sôi làm thịt chú chuột nhắt đã bị anh bóp chết máu me đầm đìa. Tôi sợ quá cũng giằng tay anh lại bảo anh tắt bếp ga vì rất nguy hiểm và tôi bảo anh đợi trời sáng rõ đem chú chuột ra đồng đào lỗ chôn chúchuột xuống kẻo vứt lung tung sẽ ô nhiễm môi trường. Nói rồi tôi dỗ anh vào phòng ngủ vì khi đó tôi nhìn đồng hồ mới vừa đúng hai giờ sáng, rất may anh Điên cũng nghe theo sự phán quyết của tôi.

Từ lúc thấy anh Điên bật bếp ga đến giờ tôi lên phòng mà không dám ngủ vì sợ anh Điên lại xuống bếp bật bếp ga thì nguy hiểm lắm. Nằm miên man vừa canh chừng anh Điên tôi vừa nghĩ lại hơn một tháng qua khi nghe cô phụ trách viện dưỡng lão nói có bà cụ nằm viện đã lâu nay bà muốn về thăm gia đình bà muốn tôi cùng về chăm bà trong thời gian bà ở nhà. Vậy là tôi khăn gói theo bà về quê. Về tới nhà tôi bế bà từ trên xe bệnh viện xuống ngồi xe lăn đẩy bà vào nhà, thấy ông đang ngồi ở phòng khách, tôi chào ông mấy lần mà ông vẫn lặng thinh không đáp tôi thấy sờ sợ. Thấy vậy bà nói ông bị điếc cháu phải nói to ông mới nghe được, nghe bà nói vậy tôi cố dồn giọng chào ông thật to như tiếng loa làng phát thanh ông mới nở nụ cười thật đôn hậu gật gật đầu đáp lại tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc đó cảm giác sợ ông dường như đã tan biến trong tôi. Thoáng nhìn vào phòng bên tôi thấy một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi đang nép bên cánh cửa lét nhìn bà và tôi. Rồi bà gọi anh ra xách hành lý giúp tôi, tôi cám ơn anh nhưng anh không nói gì mà lẳng lặng đi vào phòng. Thấy cử chỉ của anh khác mọi người nên tôi cũng chẳng dám hỏi anh thêm điều gì nữa.
Cho bà vào phòng ngủ xong tôi bắt đầu vào bếp chuẩn bị bữa ăn trưa vì biết hôm nay bà về nên con gái bà đã mua cá thịt về từ sớm. Lạ thay tôi vừa rán xong con cá để vào bàn ăn quay đi quay lại con cá mất cái đầu, thật vô lý cá tôi đã đậy lồng bàn cẩn thận rồi cơ mà sao mèo lại đến ăn vụng được nhỉ khi lồng bàn vẫn đậy nguyên như cũ?

Cơm nước xong đồ ăn thức uống tôi thu gọn gàng và đậy cẩn thận rồi tôi đi rửa bát, rửa bát xong tôi quay lại định bỏ đồ ăn còn lại vào tủ lạnh thì… Ô hay … Sao đĩa thịt cá lại hết nhẵn nhỉ? Không biết mèo hay chuột mà giỏi vậy cơ chứ khi lồng bàn vẫn đậy ngăn nắp. Tôi băn khoăn lắm vì đồ ăn tôi nấu dự định ăn cả bữa trưa và bữa tối, giờ bữa tối không còn tôi sợ ông bà nghĩ tôi ăn vụng thì xấu hổ lắm, nên tôi quyết định rình bắt cho được con mèo hay chuột mà chuyên ăn vụng đó . Bữa tối tôi thay rán món trứng và để đĩa trứng ngay trên bệ bếp nơi tôi đứng nấu rồi quay sang chuẩn bị nấu món khác thì bỗng tôi nghe tiếng chân thình thịch bước tới, tôi quay lại thì thấy anh Điên tay đang bốc trứng ngốn ngáo bỏ vào miệng, tôi cười nhìn anh để anh khỏi giật mình vì sợ dễ bị nghẹn, chờ anh nuốt hết miếng trứng tôi mới nhẹ nhàng căn dặn anh: “Đợi em nấu xong cả nhà ăn cho vui, và khi ăn phải dùng bát đũa không được dùng tay bốc mất vệ sinh”. Nghe tôi nói anh Điên gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý rồi anh nói sáng nay anh đã đem chú Chuột ra đồng đào lỗ chôn chú xuống rồi và tay anh cũng đã rửa sạch. Tôi lại cười khen anh ngoan và giỏi, anh hỏi lại tôi có thật anh ngoan và giỏi không? Tôi nói thật mà, anh cười khì khì và lẩm bẩm gì đó tôi nghe không hiểu. Hình như anh đang vui thì phải?

Tôi đem chuyện anh Điên định làm thịt chuột kể cho bà nghe, bà nói: “Ngày xưa nó ngoan và giỏi lắm, nó đi bộ đội về rồi đi học nghề mở hiệu sữa ô tô xe máy . Rồi một hôm trời đang nắng đổ mưa giông, tai họa ập vào gia đình bà, nó bị tai nạn phải nằm viện thời gian dài nên bây giờ nó mất trí là vậy ” Bà kể đây đây giọng bà nghẹn lại mắt bà chớp chớp, nghe bà kể mà tôi nghẹn đắng lòng thương cho số phận của anh Điên đến thế . Có hôm anh sang nhà bác hàng xóm lùa cả đàn sáu chú chó con về nhốt vào phòng anh ngủ, chó lạ nhà kêu gào inh ỏi, bác hàng xóm chạy sang xỉ xói vào mặt anh: “Đồ thần kinh … Đồ thần kinh mày bắt trộm chó nhà tao tao sẽ báo công an”. Nghe bác nặng lời với anh Điên tôi ra khuyên bác: “Bác đừng chửi anh ấy nữa vì đầu óc anh không còn minh mẫn, cháu sẽ đem chó sang trả bác”.
Bác hàng xóm ra về với vẻ tức giận ra tới ngõ bác còn quay lại chửi: “Đồ thần kinh … Đồ thần kinh …”. Nhìn anh vẻ sợ sệt không nói gì tôi khuyên anh đừng sợ và sau này đừng ăn trộm đồ của người khác rồi tôi cùng anh lùa đàn chó sang trả bác hàng xóm. Nhiều đêm anh hò hét, khóc lóc cười hát um làng để làng xóm phải giật mình vì mất ngủ nên anh thường bị mọi người chửi và gọi anh là thằng thần kinh. Nhưng với tôi dù anh có bị sao đi chăng nữa thì tôi vẫn tôn trọng anh và tôi thường gọi trêu anh là anh Điên, anh lại cười khì khì thật ngộ nghĩnh. Tôi còn nhớ… Nhớ một hôm khi tôi còn bận bón cho bà ăn, bà ăn xong tôi đi ăn cơm thì anh Điên đã đơm hết phần cơm của tôi rồi, tôi định đi pha mỳ thì anh Điên vội vàng đi lấy bát sẻ bát cơm anh đang ăn dỡ nào canh nào cá nào rau nào thịt ướt rườn rượt cho tôi, anh nói: ” Em đừng ăn mỳ phải ăn cơm mới có sức khỏe để chăm bế bà”. Nhưng tôi vẫn chổi khéo là tôi thích ăn mỳ . Tuy không ăn được món cơm “Tổng hợp” của anh nhưng tôi vẫn thấy vui … Vui vì anh Điên vẫn biết nhường cơm cho tôi vì sợ tôi đói, vui vì tình yêu thương giữa con người với con người: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”.

Thấy tôi vẫn ăn mỳ anh Điên chửi tôi: “Anh vẫn đang đói nhường cơm cho em mà em không ăn đổ đi sẽ lãng phí mà em lãng phí vậy sẽ không có ai thèm lấy em làm vợ đâu “Trời đất… Nghe anh Điên chửi mà tôi cười lên sằng sặc, anh Điên chửi sao mà đáng yêu đến thế. Từ hôm nghe tôi khuyên anh Điên không còn ăn vụng và anh cũng không dùng tay bốc đồ ăn nữa, anh gần gũi tôi hơn, nhiều lúc anh nói ” Em rất tốt “, tôi hỏi anh sao anh nói em tốt? Anh đáp ” Vì em nấu ăn ngon còn cho anh ăn no nữa”. Trời ơi nghe anh nói mà tôi buồn vui lẫn lộn, tôi nghĩ bà thì ở viện, ở nhà chỉ có ông và anh Điên, ông thì già yếu lại điếc, anh Điên thì vậy chắc chẳng bao giờ ông và anh Điên có được bữa cơm ngon. Nghĩ vậy lòng tôi quặn thắt thật thương ông và anh Điên.

Khi mới đến đây tôi nghĩ không thể tiếp tục ở lại để chăm bà được nữa vì nhà bà ở trong núi xung quanh cây cối um tùm, nhà lại không có cửa lưới nên muỗi như trấu, muỗi đốt tôi sưng tấy hết người với lại phòng bà lâu ngày không có người thay giặt tôi nằm ngứa đỏ ối toàn thân . Những lúc ngồi gãi ngứa tôi lại nhớ tới tập thơ “Nhật ký trong tù ” của bác Hồ Chí Minh: Đầy mình đỏ tím như hoa gấm Sột soạt luôn tay tựa gãy đàn “Rồi ngày nào tôi cũng phải đem chăn chiếu ra giặt phơi và tôi bảo chị bạn gửi cho tôi chiếc màn để chống muỗi . Với lại một năm trước bà bị bệnh lao phải sống cách ly nên tôi cũng thấy lo sợ, tôi hỏi bà để tôi về viện làm thay người khác đến chăm bà, bà khóc và muốn tôi ở lại chăm bà. Tôi vừa ngồi gãi ngứa vừa tâm sự với bà bỗng đâu đây vọng lại câu hát: Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ biết nhường phần ai “. Vậy là tôi quyết định ở lại chăm bà, trước những bữa tôi nấu cơm anh Điên lại giúp tôi đốt nhang muỗi .
Và khi ở Việt Nam khi toàn dân toàn ngành y phát động ngày thế giới phòng chống bệnh lao 24_4 vì ba tôi cũng trong ngành y, được ba trau dồi kiến thức và qua lớp tập huấn phòng chống bệnh lao nên tôi đã viết và cùng diễn tiểu phẩm hài : “Cùng nhau phòng chống bệnh lao” với nội dung là mong mọi người đừng xa lánh bệnh lao và bệnh nhân lao phải được điều trị kịp thời, người chăm sóc bệnh nhân phải được trang bị bảo hộ lao động, đồ dùng phải để riêng biệt… Thì bệnh nhân lao sẽ khỏi hẳn và người chăm sóc cũng sẽ không bị lây truyền. Được học hỏi và hiểu biết kiến thức qua cách phòng chống bệnh lao nên tiểu phẩm hài của tôi đã đoạt giải nhất và được đài truyền hình Vietnam VTV1 về quay nhằm tuyên truyền ngày thế giới phòng chống lao. Nên tôi không còn sợ bệnh lao của bà nữa . Nhiều người nói với tôi chăm bà bệnh nặng vậy phải tính thêm lương nhưng tôi không nỡ lòng nào tính thêm lương của ông bà được. Đến ở với nhà bà năm mươi ngày thì mất bốn chín ngày với một ngày ăn rau khoai lang hết luộc đến xào, tôi thật thương cho cái đám rau khoai lang ông mới trồng vừa mọc mũi mà ngày nào cũng bị ông đem dao ra cắt về ăn. Thật may hôm tôi đến đây tôi có xách thêm chai nước mắm Vietnam và cũng thật buồn cười ông bà và anh Điên cũng thích ăn nước mắm Vietnam mới lạ chứ.
Đến đây sống cùng ông bà tôi mới biết hoàn cảnh ông bà thật khó khăn, bà bị trúng gió hơn chục năm nay không đi lại được phải ở viện dưỡng lão, ông thì ốm yếu lại điếc, anh Điên thì thế, anh cả đã có gia đình ra ở riêng thỉnh thoảng anh mới về thăm ông bà nhưng nay anh cũng bị bệnh trầm cảm, về nhà anh ngồi bất động xem tivi đợi tôi nấu cơm anh ăn xong rồi anh đi lúc nào cũng không ai hay biết.
Mọi chi tiêu trong gia đình chỉ nhìn vào người con gái, khoảng nửa tháng chị mới về một lần mua đồ cho ông bà và anh Điên. Biết điều kiện ông bà vậy tôi cũng thương cảm không đòi hỏi có gì ăn ấy với lại nhà bà ở tận trên núi cao không tiện đi mua đồ mà.
Rồi ngày nghỉ của bà cũng hết, tôi cùng bà lại khăn gói lên đàng. Trước ngày đến viện bà mở hộp đồ trang sức tặng tôi một cặp vòng tay và một dây hột xoàn đeo cổ, tôi không dám nhận, bà nói : “Đây là cặp vòng con gái bà đi chùa mua tặng bà, giờ bà tặng lại cháu đeo để bình an”.
Tôi thật cảm động khi nhận tình cảm của bà gửi vào kỷ vật tặng tôi nên tôi muốn cùng bà chụp tấm hình lưu niệm lúc bà đang trao đồ trang sức cho tôi và ý tôi cũng phòng nếu có ai nghi ngờ tôi trộm đồ của bà thì tôi vẫn còn hình ảnh làm tang chứng vật chứng .
Tạm biệt ông và Điên tôi đến viện, anh Điên đến kéo hành lý của tôi lại không cho bà và tôi đi, tôi phải nói khéo rằng bà phải đến viện để điều trị bệnh ở nhà không có bác sỹ sẽ nguy hiểm đến tính mạng của bà, nghe tôi nói vậy anh Điên mới chịu để tôi và bà đi nhưng anh còn dặn: “Em đi nhanh về nấu cơm anh ăn nhé “. Tôi chỉ gật gật đầu mà chẳng nói được chi.

Xe bệnh viện đã rời xa tôi quay lại nhìn vẫn thấy anh Điên và ông đứng trông theo mà lòng tôi đau nhói.
Ở viện thỉnh thoảng tôi lại điện về hỏi thăm ông và anh Điên, nhiều hôm anh Điên nghe máy tôi lại được nghe anh chửi: “Anh nhường cơm cho em, em không ăn đổ đi trong khi anh vẫn đói, em lãng phí vậy sẽ không có ai thèm lấy em làm vợ đâu”. Sao bị anh Điên chửi mà tôi vẫn vui và thích nghe mới lạ chứ.

Tuy tôi ở với ông bà và anh Điên thời gian không dài, ông bà không giàu sang phú quý như bao gia đình khác nhưng tôi cảm thấy sao ấm nồng tình người đến thế.
Tôi cầu mong sao cho bà chóng khỏi bệnh, ông và anh Điên bình an mạnh khỏe, để rồi một ngày bà sẽ được trở về với mái ấm gia đình nơi đó có ông và anh Điên đang từng giờ từng phút chờ bà.
Bà nhất định… Nhất định sẽ khỏi bệnh để trở về với mái ấm tình thương bà nhé!

LỜI CON MUỐN NÓI

何秋燕 / LỜI CON MUỐN NÓI / không / Phiên dịch viên LỜI CON MUỐN NÓI Cuộc đời mỗi một người ắt hẳn sẽ có một thứ quan trọng hơn tất cả, trong cuộc đời của tôi, thứ duy nhất ấy chính là bố mẹ, anh chị em…họ chính là những thành viên trong gia đình thân yêu … Continue reading “LỜI CON MUỐN NÓI”

何秋燕 / LỜI CON MUỐN NÓI / không / Phiên dịch viên

LỜI CON MUỐN NÓI

Cuộc đời mỗi một người ắt hẳn sẽ có một thứ quan trọng hơn tất cả, trong cuộc đời của tôi, thứ duy nhất ấy chính là bố mẹ, anh chị em…họ chính là những thành viên trong gia đình thân yêu nhất của tôi.
Gia đình là nơi bình yên nhất, là nơi luôn mở rộng cánh cửa để tôi trở về sau những bộn bề xã hội, là nơi tràn ngập yêu thương và hạnh phúc và đầy ắp những tiếng cười, là nơi mà tôi luôn tưởng nhớ về dù cho có ở nơi đâu.
Gia đình làm tôi quên đi sự yêu thương và nhung nhớ một người nào đó, duy chỉ có gia đình làm con người tôi có thể bất chấp nỗi đau, đánh đổi và hy sinh tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt của những người mà tôi yêu thương. Và cũng chỉ có gia đình là động lực duy nhất khiến tôi có thể can tâm hy sinh trọn tuổi trẻ để có được những thứ tốt đẹp nhất dành cho họ, có lẽ cũng chính những điều đó đã đưa tôi đến với nơi này, một nơi mà mọi người vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương “ Đảo Ngọc Đài Loan”.

******
Bố mẹ thương nhớ của con…!
Vậy là thấm thoát đã hơn 2 năm trôi qua, chỉ còn hơn 8 tháng nữa thôi, con sẽ lại được xum họp bên gia đình mình rồi. Mỗi lần gọi điện về lúc nào cũng cười nói rất vui, nhưng chưa bao giờ con nói ra được một lời, rằng con ở bên này nhớ bố mẹ nhiều lắm, yêu bố mẹ nhiều lắm, con muốn được kể cho bố mẹ nghe thật nhiều chuyện, muốn kể về những suy nghĩ trong lòng con, những trăn trở cuộc đời, những khó khăn, khổ đau hay những niềm vui về cuộc sống của con ở một nơi xa xôi như thế này, con muốn nói thật nhiều, thật nhiều nữa…
Nghĩ lại hơn 2 năm về trước…
Khi con 23 tuổi, cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa đã ổn định công việc, gia đình. Nhưng với con đây mới là cái tuổi của sự bắt đầu.
Gần 1 năm sau khi tôt nghiệp đại học, con đi làm nhưng không giúp đỡ được gia đình điều gì, vì trách nhiệm bản thân,vì muốn được làm đứa con hiếu thảo, muốn trở thành niềm tự hào của gia đình, con đã quyết tâm thi tuyển đi Đài Loan làm phiên dịch, rồi con trúng tuyển được như mong đợi.
Nhớ ngày ấy 26/2/2014, ngày con bay, con không để bố mẹ xuống tiễn, vì con sợ bố mẹ đường xa vất vả, lại sợ không nỡ lòng. Con cũng không có ô tô chở ra sân bay như các bạn mà chỉ có chiếc Jupiter cũ màu đỏ được anh người yêu củ chở con và chiếc va li buộc tạm phía sau lưng, chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng con không hề cảm thấy tủi thân, một chút cũng không.
Và rồi máy bay cất cánh cùng những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhớ lời chị dặn dò “sang đó nếu vất vả quá thì về nhé, đừng cố nhớ chưa”. Trong lòng con khi ấy chỉ nghĩ rằng từ khi quyết định đi xa đã hạ quyết tâm, dù cho có khổ đến mấy con cũng sẽ không thất bại trở về. Cứ thế máy bay hạ cánh đưa con đến với mảnh đất này, từng bước chân đầu tiên với những bỡ ngỡ và lạ lẫm vô cùng.
Ngày hôm ấy, Đài Loan chào đón con bằng tiết trời ảm đạm với những hạt mưa lạnh lất phất rơi, xung quanh con mọi người nói nói cười cười, riêng chỉ có con cảm thấy thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Và thời gian cứ thế dần trôi, phấn đấu rõng rã từng ngày từng giờ, mỗi ngày trôi qua con lại học thêm được nhiều điều mới, con ngày càng trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Trong thời gian ấy bố mẹ biết không? Con đã rơi biết bao nước mắt, biết bao khó khăn, nhiều lúc làm con muốn bỏ cuộc để trở về với bố mẹ với quê hương. Nhưng nghĩ đến bố mẹ và chị em ở nhà vất vả cơ cực, còn khổ hơn con gấp trăm lần, chỉ nghĩ đến đó thôi là ý chí của con lại vựng dậy, cho con động lực để con có thể vượt qua được tất cả. Năm đầu con khóc nhiều hơn cười, còn buồn nhiều hơn vui, nhưng vì gia đình mình con đã cố gắng rất nhiều, trong công ty con may mắn được mọi người tín nhiệm, được công nhận năng lực, con cũng tự hào rằng mình chỉ là một người Việt Nam nhỏ bé, nhưng cũng không chịu thua kém gì những người Đài Loan khác.
Một kỷ niệm mà có lẽ con sẽ không bao giờ quên được. Đó là vào đầu năm 2016, con gặp phải trở ngại về vấn đề sức khỏe, con ốm và phải nhập viện cấp cứu điều trị 2 lần với căn bệnh viêm phổi, lúc ấy con có tủi thân, nhưng tự an ủi rằng thế đã là gì so với bố mẹ ở nhà chịu vất vả ốm đau cơ chứ, chỉ là một mình nên con hơi buồn một chút xíu thôi. Vẫn may mắn cho con vì đây là Đài loan bố mẹ ạ! Ý tế bên này phát triển và rất thuận tiện , nên con luôn tin rằng bệnh của con sẽ sớm được chữa khỏi. Hai lần con vào nhâp viện, bên cạnh con luôn có những anh chị đồng nghiệp, bạn bè, cả những bạn công nhân của con quản lý, mọi người thay nhau đến chăm sóc cho con rất tận tình. Bên cạnh đó các bác sỹ, y tá ở đây họ cũng rất tốt, nhiệt tình và rất có trách nhiệm, họ chăm sóc cho con từng li từng tí, thực sự mọi người khiến con rất cảm động, con không biết phải cảm ơn họ như thế nào mới đủ. Con cảm thấy mình còn may mắn rất nhiều, vì ở nơi đất khách quê người con vẫn luôn có họ bên cạnh.
Con chỉ muốn nói rằng con biết ơn lắm những người đã hết lòng chăm sóc con, những bác sĩ y tá nơi đây đã chữa bệnh cho con, để ngày hôm nay đây con có thể khỏe mạnh hơn có thể tiếp tục đi làm, tiếp tục thực hiện ước mơ còn đang dang dở kia. Con muốn nói rằng con yêu lắm những con người và đất nước này, nơi mà con có thể hoàn thành ước mơ của mình, nơi mà đã rèn rũa con trưởng thành và biết suy nghĩ hơn, cho con biết yêu thương, biết sống có trách nhiệm và cho con bắt đầu một cuộc sống mới. Con muốn nói rằng con yêu gia đình mình nhiều lắm, cảm ơn bố mẹ vì đã đưa con đến với thế giới này, cho con sinh mệnh được làm người, nuôi nấng chăm lo cho con từng bước đi, cho đến khi con trưởng thành, con đã tự hứa với bản thân rằng cuộc đời này con nguyện làm tất cả những gì con có thể, chỉ cần gia đình mình được vui…