尹氏娥 / Cô Giao Lop Em / 代理投稿 / 婚姻移民
Taiwan Literature Awards for Migrants
尹氏娥 / Cô Giao Lop Em / 代理投稿 / 婚姻移民
尹氏娥 / Cô Giao Lop Em / 代理投稿 / 婚姻移民
范氏芳 / Ky Ưc / 推薦人謝曜明 / 婚姻移民
范氏芳 / Ky Ưc / 推薦人謝曜明 / 婚姻移民

phuong le / Nghi Phượng / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 32 tuổi NGHI Phượng đã phải ghánh lên mình cục nợ 300,000,000 triệu việt nam đồng,vì nợ lần Nghi Phượng chọn con đường sang Đài Loan làm việc.Với tấm bằng trung cấp kế toán,bằng tin học ,bằng B tiếng trung cộng với 9 năm … Continue reading “Nghi Phượng”
phuong le / Nghi Phượng / Không / lao động quốc tịch nước ngoài
32 tuổi NGHI Phượng đã phải ghánh lên mình cục nợ 300,000,000 triệu việt nam đồng,vì nợ lần Nghi Phượng chọn con đường sang Đài Loan làm việc.Với tấm bằng trung cấp kế toán,bằng tin học ,bằng B tiếng trung cộng với 9 năm kinh nghiệm làm quản lý ở Việt Nam,Nghi Phượng rất dễ dàng trúng tuyển đơn hàng “phiên dịch công xưởng kiêm quản lý ký túc xá”.Nợ lần chồng lên nợ lần nó lại phải vay thêm 100,000,000 triệu VND để sang Đài Loan làm việc .Ngày nó khăn gói lên đường cũng là ngày trời mưa tầm tã,phải chăng ông trời khóc thương cho số phận của nó.Nhìn cảnh hai con khóc đòi mẹ “mẹ ơi đừng đi làm xa nữachúng con cần mẹ lắm,hai con gái ôm chặt lấy nó không cho mẹ lên máy bay…”ai được chứng kiến cảnh này đều không cầm được nước mắt,hai đứa con còn quá nhỏ ,các con rất cần bàn tay người mẹ chăm sóc…Nó bước lên máy bay với tâm tư nặng trĩu
***
Công việc mới,chỗ ở mới ,bạn mới ,môi trường làm việc mới…đặc biệt hơn” lòng người “quá mới…Màn dạo đầu cũng làm cho nó run sợ,49 đôi mắt nhìn nó như muốn ăn tươi nốt sống ,nó được lằm trong tầm ngắm rất kỹ càng.Mọi người không hoan nghêng nó .Công việc của nó là sáng 7g30 điểm danh quân số nhắc nhở mọi người trước khi đi làm phải tắt điện ,quạt ,rút ổ cắm,khóa ga…8g đến công xưởng làm việc,nếu các bộ phận cần phiên dịch hay tuyên truyền nội dung gì thì quảng bô,sắp xếp lịch trực nhật nhà ăn ,dịch miệng dịch văn bản đều lằm trong bản công việc của nó,lao động đi khám bệnh…tối 22h điểm danh ký túc.
Sự phản kháng của đồng nghiệp làm cho nó phải chán nản,đồng nghiệp của nó sự đoàn kết quá cao,tinh thần vì đồng đội quá lớn …quyết tâm đấu tranh nghạt bỏ không cần quản lý quá lớn.Công việc thật là áp lực với nó cộng thêm nỗi nhớ nhà nhớ chồng con ,đã thế lại còn bị ốm 2 tháng ròng rã.Nhưng vì lòng kiên trì ,nhiệt tình nhiệt huyết nó đã chứng minh cho mọi người thấy.Không quản mưa gió ,đêm hôm ai ốm đau ai gặp khó khăn nó đều giúp đỡ,nó không sợ khổ ,sợ bẩn ,sợ vất vả trong công việc nó rất chăm chỉ chịu khó…lên bây giờ mọi người đã nhìn nó bằng ánh mắt khác xưa.
Nó rất sợ màn đêm kéo xuống nó lại nhớ 2 đứa con nhỏ dại ,con đã ăn cơm chưa?ăn được nhiều không?có khỏe không?…hàng trăm vạn nghìn câu hỏi đặt trong đầu của nó.Ôi nỗi nhớ đó nó như bóp chặt con tim nhỏ bé của Nghi Phượng .Nhiều lúc nó muốn bỏ dở hợp đồng để về bên các con.Mỗi lần gọi điện về cho con là đêm đó nó không sao chợp mắt được ,hai con của nó quá gầy thuộc trong tuýp suy dinh dưỡng nặng …”mẹ ơi con nhớ mẹ lắm,mẹ ơi bao giờ mẹ về,mẹ ơi ba đánh con…vv”
Cố lên Nghi Phượng ơi!
AnnaL / Có những nghĩ suy / 無 / sinh viên Vào một buổi chiều khi ánh dương dần tan đi trong mây khói, nó lặng lẽ thu dọn sách vở, khoác trên mình chiếc áo khoác lông vũ dày vội vàng trở về kí túc xá. Nó chẳng buồn ghé ngang một cửa hàng tiện lợi nào … Continue reading “Có những nghĩ suy”
AnnaL / Có những nghĩ suy / 無 / sinh viên
Vào một buổi chiều khi ánh dương dần tan đi trong mây khói, nó lặng lẽ thu dọn sách vở, khoác trên mình chiếc áo khoác lông vũ dày vội vàng trở về kí túc xá. Nó chẳng buồn ghé ngang một cửa hàng tiện lợi nào đó để mua một chút gì ăn tối, cũng chẳng buồn chào hỏi bạn cùng lớp, nó chỉ nhét tai nghe vào lỗ tai và bật một bản nhạc thật lớn để chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Nó trống rỗng, cảm thấy như mình đang bay.
“Sài Gòn trời chợt nắng
Từng giọt nắng gọi mong
Sài Gòn trời chợt mưa
Từng giọt mưa gợi nhớ
Sài Gòn em và tôi
Đời vui theo nắng mưa
Sài Gòn em và tôi
Trong phút giây đợi chờ”
(Sài Gòn, em và tôi – Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9)
Nó nhớ nhà.
Đã hai năm kể từ khi nó rời xa quê hương, đặt chân đến nơi đất khách xa lạ để bắt đầu lại cuộc đời, cái nơi mà người ta vẫn gọi là “vùng đất hứa” – Đài Loan. Tục ngữ có câu “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, hai năm qua nó đã phải trải qua biết bao khó khăn, tập làm quen với nhịp sống náo nhiệt nơi đây, phải đi học, đi làm bằng một ngôn ngữ hoàn toàn khác, phải tập sống tự lập, đôi khi phải làm quen với cả sự cô đơn. Ngôi trường mà nó đang theo học tọa lạc ngay tại thành phố Đài Bắc, một thành phố mà theo nó là thật xinh đẹp và hiện đại, nhịp sống lúc nào cũng thật ồn ào náo nhiệt, thật giống với Sài Gòn của nó. Tình yêu nó dành cho Đài Bắc cũng giống như tình yêu nó dành cho Sài Gòn vậy. Nó yêu Đài Bắc bằng cả trái tim và tâm hồn, nó yêu từng nẻo đường rộn rã, từng góc phố treo đầy bảng hiệu đầy sắc màu. Nó yêu cả cái thời tiết thất thường của thành phố. Nó yêu dãy cây xanh ngắt bên lề đường, bầu trời rộng với những áng mây trắng lững lờ trôi. Nó yêu những quán ăn từ cổ kính đến hiện đại. Nó yêu những con người thân thiện nơi đây, nó yêu những điều nhỏ nhặt nhất ở tại vùng đất này. Nó nhớ nhà, nó nhớ Sài Gòn nhưng nó cũng nghĩ rằng, nó có thể rất nhớ Đài Bắc rất nhiều nếu như bỗng một ngày nó rời đi.
Dường như nó đã đem một phần trái tim của mình giấu đi ở một nơi nào đó ở Đài Bắc rồi…
Về tới căn phòng nhỏ đến ngột ngạt, nó ngồi vào bàn của mình, bật một bản nhạc quen thuộc mà nó thích, pha một cốc cà phê nóng, vừa nhâm nhi vừa đọc sách. Chỉ nhiêu đó những điều giản đơn thế thôi cũng làm nó thấy thật yên bình và dễ chịu. Nó nghĩ về Đài Bắc, về nhà rồi nó bỗng nghĩ về những người xa xứ giống như nó đang sống ở chốn phồn hoa đô thị này, đặc biệt là những người phụ nữ Việt mang danh phận “làm dâu xứ người”. Nó chợt nhớ đến chị, một người phụ nữ Việt Nam nhỏ nhắn nhưng thật mạnh mẽ, lấy chồng Đài Loan và mở một quán ăn để mưu sinh hằng ngày ở một góc nhỏ nhắn trong phiên chợ ồn ào và náo nhiệt ngay gần trường đại học của nó. Chị không quen biết nó, nhưng nó thì lại biết chị vì nó vẫn hay thường ghé qua mua thức ăn, chị không biết nó và chị là người đồng hương, và nó cũng chỉ tình cờ nghe cuộc nói chuyện của chị với một người phụ nữ Việt Nam khác. Chị nói cuộc hôn nhân của mình không hề hạnh phúc, chồng chị không hề yêu thương chị, anh ta lấy chị đơn giản là vì môt lí do nào đó, vì gia đình chăng? Nhưng chị thật may mắn khi có một người mẹ chồng tình cảm, hiền lành và phúc hậu. Nó ấn tượng ở câu nói của bà mẹ qua lời kể của chị rằng “Thôi, không ở với nhau được thì thôi, nó không thương con thì còn có mẹ thương con. Mẹ nhận con làm con gái của mẹ, con không cần phải là con dâu của mẹ nữa”. Biết bao nhiêu bà mẹ chồng có con dâu là người phương xa thấu hiểu được nỗi lòng ấy? Nó nghĩ chị là một người phụ nữ may mắn, nhưng nào phải ai cũng may mắn như chị…
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”
Phận làm phụ nữ đã là khổ, nhưng khổ nhất có lẽ là phận làm dâu xứ người. Nó biết. Nó biết rằng những người phụ nữ Việt Nam lấy chồng Đài Loan đều có lí do riêng của họ, có người thì vì giúp đỡ gia đình nghèo khó, có người thì muốn thay đổi cuộc đời, có người may mắn thì gặp được người họ yêu đích thực. Nhưng lí do phổ biến nhất có lẽ là “đỡ đần nỗi lo toan tiền bạc cho gia đình”. Nghĩ đến đây, nó lại chợt nhớ đến một người, nó tình cờ biết đến chị qua một đoạn phim ngắn. Chị cũng lấy chồng Đài Loan và có một cô con gái xinh xắn đáng yêu. Gương mặt chị hiện rõ một gương mặt tảo tần và lam lũ vì cuộc sống, vì chồng vì con. Đã ba năm không về thăm nhà, chị khao khát được một lần trở về quê hương. Chị may mắn được một tổ chức xã hội dành cho kiều bào xa xứ giúp đỡ. Nó nhớ đến đoạn chị ôm chầm lấy cha mẹ của mình, vừa cười vừa khóc. Chị như vỡ òa. Rồi chị dẫn họ đi Vịnh Hạ Long. Nó vẫn còn nhớ rất rõ chị đã nói thế này: “Tôi mơ ước một lần được dẫn cha mẹ tôi đi Vịnh Hạ Long chơi. Bây giờ thì ước mơ đó đã thành hiện thực rồi, Tôi vui lắm”. Giây phút bịn rịn chia tay ở phi trường thật sự khiến cho nó có ấn tượng sâu sắc nhất, nó hiểu cảm giác ấy, cảm giác khi mà phải rời xa những người thân yêu để một mình chiến đấu với cuộc đời, cảm giác khi mà những người thân thương ấy đứng ở ngoài cánh cửa lớn nhìn ta bước vào trong phi trường rồi mất hút dần. Nó không biết được rằng phải còn bao nhiêu năm nữa gia đình chị mới được lại một lần nữa sum vầy. Mười năm? Hai mươi năm sau đó? Nó không biết. Nhưng nó cũng nghĩ chị là người may mắn, nào phải ai cũng may mắn được về thăm nhà như chị…
Cuộc đời mỗi người là một câu chuyện. Mỗi câu chuyện ấy có thể là vui vẻ hay bi thương đều chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Đối với mỗi người và câu chuyện của họ, nó có thể cảm thấy khác nhau, có người nó sẽ cảm thấy vui thay, có người thì nó sẽ cảm thấy thương cảm. Vui thay cho những phận “làm dâu đất khách” may mắn được hạnh phúc và thương thay cho những số phận lam lũ sớm khuya không được hoặc chưa được cái may mắn được hạnh phúc đó.
Bởi dân gian có câu:
“Thân em như hạt mưa rào
Hạt sa xuống giếng, hạt vào vườn hoa”
Nó nghĩ, mang phận phụ nữ khổ thì khổ trăm bề nhưng trong cái khổ ấy lại mạnh mẽ đến phi thường. Nhất là phụ nữ Việt Nam.
Nghĩ đến đây, nó vừa cười vừa gật gù. Một cảm giác phấn khởi đang dâng trào lên, chợt nó mở chiếc máy tính vẫn còn nằm im lặng trên bàn như đang chờ đợi nó. Có lẽ nó nên viết một cái gì đó dành riêng cho những người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường ấy, dưới góc độ của một sinh viên ở hải ngoại. Dường như từng dòng chữ viết ra khiến cho nỗi nhớ nhà của nó như tuôn trào, nhưng nó sẽ không buồn phiền nữa. Nó muốn viết, viết cho những ai đang ở nơi đây những dòng xúc cảm chân thành nhất, để cho họ biết rằng còn biết bao nhiêu người cũng đang hướng về quê hương. Vì suy cho cùng, tất cả đều là người Việt Nam.
Viết bởi AnnaL
Phạm Diễm / Trò chơi cuộc đời / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 22 tuổi… Cầm trên tay tấm bằng cao đẳng chuyên nghành quản trị vane phòng,nó cứ nghĩ cuộc đời nó rồi đây sẽ mở ra một trang mới,nó sẽ có thẻ tìm cho mình một việc làm ổn định,phần lo cho gia … Continue reading “Trò chơi cuộc đời”
Phạm Diễm / Trò chơi cuộc đời / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
22 tuổi…
Cầm trên tay tấm bằng cao đẳng chuyên nghành quản trị vane phòng,nó cứ nghĩ cuộc đời nó rồi đây sẽ mở ra một trang mới,nó sẽ có thẻ tìm cho mình một việc làm ổn định,phần lo cho gia đình,phần lo cho tương lai của nó..
Một đứa con gái mới lớn với tâm hồn mơ mộng,nó đắm mình trong những giấc mơ màu hồng,nào sự nghiệp,công danh,nào giàu sang phú quí…thế nhưng cuộc sống không dể dàng như vậy,trong cái xã hội mà tất cả đều được mua bằng tiền,và công việc gì cũng có cái giá của nó ,thì gia cảnh nghèo khó như gia đình nó làm sao có thể mua nỗi cho nó một việc làm phù họp với cái bằng cấp nó vốn có.
3 năm cao đẳng ,ra trường ,để giờ đây nó nhận ra xã hội hiện tại bằng cấp chỉ là tượng trưng ,không tiền thì chẳng thể làm gì được,nó thất vọng cho tương lai của chính mình và nó thấy buồn cho xã hội hiện tại.Nó lại quay về lủi thủi bên mẹ cha,bên cuộc sống nghèo khó của một tỉnh miền tây ,quanh năm hai mùa mưa nắng,nó lại phải hằng ngày ngắm nhìn đôi bàn tay cha chai sạm vì năm tháng vất vả ,rồi đôi mắt thâm quầng của mẹ sao bao đêm thức trắng để mai đồ cho khách,rồi vết nứt nẻ,vết thương trằng trịt lên nhau nới bàn chân ba,ôi sao mà tim nó đau đến thế..Phải chăng tất cả những đều đó như muốn minh chứng cho những năm tháng bôn ba cha mẹ đã hi sinh để chị em nó có ngày khôn lớn,nó thấy thất vọng vì bản thân nó vô cùng,nó tự nhủ trong lòng,phải cố gắn nhiều hơn nữa.
Rồi tháng 4 năm ấy,caí năm nó tròn 22 tuổi ,nó khăn gối theo người bà con lên thành phố tìm việc làm với hi vọng đỡ đần phần nào cho cha mẹ bớt cơ hàng,phải khó khăn lắm nó mới sinh được vào làm nhân công cho một công tì sản xuất giày thể thao,nhưng đồng lương hơn 3 triệu mỗi tháng,phải chi tiêu tiết kiệm lắm nó mới có dư chút ít gửi về nhà… ngày lại ngày qua,mọi thứ nơi đô thị càng thay đổi,vật giá tăng cao,nhưng tiền lương vẫn không tăng lên nữa,nó bắt đầu hụt hẫng với áp lực chi tiêu làm sao để có thể đủ tiền gủi về quê cho em gái ăn học,rồi thiếu thốn kéo đên,sống gío nơi đô thành như thử thách đứa con gái mới lớn như nó,nó không thể tiếp tục công việc,khi tiền lương mỗi tháng chỉ đù võn vẹn cho một mình nó chi tiêu mọi thứ,trong chò trơi lần này,nó thua rồi…
Nó…lại quay trở về quê ,tìm về bên vòng tay mẹ.
23 tuổi…
Nó mai mắn tìm được cho mình một công việc có phần ổn định,nó được tuyển làm nhân viên bán hàng cho một công ti điện thoại,với đồng lương khấm khá hơn nữa,nó bắt đầu phụ cha lo cho kinh tế gia đình,buổi cơm chiều nhà nó như sung túc hơn nữa,các em nó vì thế mà cũng có thêm quần áo mơi,nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó,cái nghèo vẫn bám lấy gia đình nó như một người bạn vô cùng thân thiết…
Rồi…một ngày thu trời xanh,mây trắng cao vời vợi cảm giác bình yên bao lấy nó,nhưng tất cả vụt tắt trong tích tắt khi công ti thông báo cần mở một lớp tập huấn nâng cao tay nghề chuyên môn,mỗi người phải đống 10 triệu coi như tiền học phí… ôi thôi,với gia đình nó,10 triệu giờ đây là con số vô cùng xa xỉ,nó đã suy nghĩ nhiều và rồi nó đành thôi việc vì không đủ điều kiện đáp ứng yêu cầu của công ti,nó biết ba nó buồn mẹ nó cũng chẳng vui,nó lại lần nữa thấy mình vô dụng,trò chơi lần này nó lại tiếp tục thua….
Với nó,mỗi ngày trong cuộc sống cũng như chơi trò chơi vậy,mà đã là trò chơi thì phải có kẻ thắng người thua,nếu muốn mình chiến thắng thì phải biết cố gắn vươn lên,trong trò chơi cuộc đời nếu không muốn bị nhấn chìm thì cần biết cách bơi giỏi,không muốn bị đẩy lùi phải biết bước về phía trước và cái nó đang làm là tiếp tục bước đến,nó nhủ lòng …nhất định phải thoát nghèo,phải để tuổi già của ba mẹ nó không còn vất vả .ba mẹ nó cực khổ đã quá đủ rồi.
24 tuổi….
Nó đã thấm thía đủ rồi sự vất vả của mẹ cha,nhìn đôi vai gầy nheo cùng năm tháng,chiếc áo bạc màu cùng với thời gian,rồi đôi mắt buồn mòn mõi nhìn xa xâm tóc cha cũng thêm sợ bạc,lần đầu tiên trong đời nó thấy cha nó đã già,ôi sao mà thương quá mẹ cha ơi.
24 tuổi…nó thấy mình thật sự đã trưởng thành,lần này nó sẽ chơi một trò chơi lớn,trò chơi mà nó đã suy nghĩ bao đêm,trò chơi mang tên “SỐ PHẬN”,nó sẽ đánh cược với cuộc đời này ….đánh cược bằng cả hạnh phúc của đời mình..
Nó..lấy chồng nước ngoài.
Ngày mẹ cha nó hay tin nó muốn đi về miền đất hứa,cha mẹ đã không đồng ý,cha nó buồn không nói gì,còn mẹ thì chỉ muốn nó đừng đi ,con gái lấy chồng xa ,nhớ cửa nhớ nhà khó lắm về thăm,nó biết là như vậy nhưng nó quýêt định rồi nó phải đi.cha già mỗi ngày một yếu,còn mẹ nó cũng không còn khoẻ mạnh như xưa,hai con người đã chảy qua bao thăng trầm cực khổ của cuộc sống ,hơn nữa đời người gian lao,giờ đây đến lúc con gái phải làm gì đó cho cha mẹ rồi.
Cũng 24 tuổi,nhờ người chị bà con mai mối nó gặp anh,người đàn ông hơn nó gần 20 tuổi,tính tình anh hiền lành,luôn nồng nhiệt với mọi người,thật thà và biết quan tâm,hai con người xa lạ gặp nhau,không cùng ngôn ngữ,không cùng phong tục tập quán ,không cùng văn hóa vậy mà tạo hóa khiến xui cho gặp nhau phải chăng là duyên nợ? Nó không nghĩ mình sẽ yêu anh cho đến cái ngày anh trao nó chiếc nhẫn cưới trong lễ thành hôn nó bỗng thấy tim mình xao xuyến,nó không còn nghĩ anh là chiếc phao của cuộc đời nó,nó dẹp cái suy nghĩ đây chỉ là một cuộc mua bán hôn nhân,mà thay vào đó nó lại mơ về một ngôi nhà hạnh phúc,một bờ vai đủ vững chắc để nó dựa vào và nó thấy mình tin anh .nó linh cảm được rằng trò chơi lần này nó đã đúng.
Sau những tháng ngày chờ đợi ,cuối cùng nó cũng được theo anh về chung một nhà,về nơi mà mọi người vẫn còn bao hứa hẹn,ngày nó đi mẹ cha tiễn nó ra phi trường,không một giọt nước mắt,cũng không một nụ cười,tất cả lạnh tênh,phải chăng tận cùng của niềm đau là im lặng,những cái ôm vội vàng nhưng đủ mạnh để nó cảm thấy được rằng ba mẹ như muốn nếu nó lại và bảo nó đừng đi,đứa em thơ dạy chưa ý thức được rằng lần này chị phải đi xa và chắc lâu lắm mới được quay về,nó vẫn vô tư dặn dò chị khi nào về nhớ mua quà bánh cho nó,như những lần chị đi làm về …. nó nghe đâu đó trong tim mình quặng thắt…
Giờ bay đã đến…từ biệt cha mẹ con đi,những con người nhìn nhau đôi mắt buồn rười rượi.
25 tuổi…nó vẫn còn ngỡ ngàng với cuộc sống nơi này,với nó một ngày ở đây dài như một tháng,nhớ cửa nhớ nha,nhớ cha nhớ mẹ,nhớ tất cả thuộc về quê hương,nơi đất khách quê người nó thấy mình như chú chim non lạc mẹ,lơ lững giửa dong đời,ngôn ngửa nơi đây ôi xa lạ quá,con người nhìn nhau sau hờ hững vô cùng,phút chóc nó muốn mình bé lại,để về bên mẹ như xưa,về mà nằm trong vòng tay ấm,áp đầu vào lòng mẹ để thấy bình yên…Nó nhớ.
Đài Loan,nơi người ta vẫn ngày ngày kéo đên,với hy vọng đổi đời và tìm thấy tình yêu,nhưng đâu phải ai cũng đều mai mắn có được tất cả những mơ ước,có những con người bỏ lại quê nhà bao ước mơ còn dang dỡ để tìm đến nơi này,rồi lại thất vọng quay về.Nhưng mai mắn thay cho nó,nó đã tim được cho mìn một người đàng ông đích thực,người đàn ông luôn sẵng sàng giúp đở ,sang sẽ mọi gánh nặng với nó trong cuộc sống gia đình,luôn bao dung nó,dạy nó từ chữ,từng từ trong giao tiếp…. rồi thời gian trôi qua,mọi thứ dần trở nên ổn định,nó bắt đầu quen với cuộc sống nơi đây,mọi người giúp đở nó,chỉ dạy nó từ những đêu nó nhặt ….rồi nó được tham lớp học dành cho tân di dân,ngôn ngữ có phần cải thiện ,nó bắt đầu biết giao tiếp với mọi người và đó là Lúc nó nhận ra,tình người nơi đây cũng đầm ấm và nông nhiệt như ở quê nhà…. không cần phân biệt Bạn và Tôi…dù bạn là ai,ở nơi nào đến thì Đài Loan vẫn dang tay đón bạn ,đều đó nó đã học được trong cuộc sống hằng ngày nơi quê hương thứ hai này.
Nhìn những tấm ảnh mẹ gửi qua điện thoại,nhìn ba đang thông thả uống trà,nhìn các em vui đùa trên sân cỏ,nhìn cảnh nhà được xây mới khang trang,nó thấy lòng bình yên đến lạ,trong sâu thẩm thâm tâm nó thầm cám ơn anh,người đàn ông mà ngày trước nó đã nghĩ chỉ có thể đánh cược cuộc đời nó cho trò chơi hôn nhân,nhưng giờ đây nó không chơi nữa,trò chơi này nó đã thắng rồi,nó đã có anh,có được người mang cho mình hạnh phúc,trò chơi đã kết thúc và nó tự tin giao phó cuộc đời nó cho anh…
26 tuổi… nó đã làm mẹ…và đến hôm nay nó vẫn tin trong trò chơi cuộc đời 2 năm về trước nó đã không chọn sai….
Nó thấy lòng mang mác ,nhẹ nhàng đến bình yên ,ôm đứa con bé bỗng trong lòng nó chợt nghe đâu đó hai tiếng GỌI VỀ của quê hương…
Đài Loan ấm áp tình người.
Cũng như thuở bé,mẹ cười với con.
Đi xa con gái mõi mòn.
Trong ngày nắng đẹp ,con về thăm quê .
Câu thơ đôi chửi gửi về.
Mong cha,mong mẹ muôn bề bình an.
Công ơn cha mẹ nặng mang .
Con xin ghi khắc,đá vàng không phai.
Lời ru mẹ hát bên tai..
Ầu ơ điệu lý con say giấc nồng.
Xa quê,con nhớ ,con mong…
Ngày mai hạnh phúc,lưu vong con về…!
Nguyen thị ngọc lan / Nỗi buồn người xa xứ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Nhà tôi nằm ở một vùng quê hẻo lánh cách thị xã rất xa ,mẹ tôi ngày ngày với gánh hàng rong nào là bánh , nào là khoai ,nào là những gối xôi, còn cha tôi thì đã … Continue reading “Nỗi buồn người xa xứ”
Nguyen thị ngọc lan / Nỗi buồn người xa xứ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Nhà tôi nằm ở một vùng quê hẻo lánh cách thị xã rất xa ,mẹ tôi ngày ngày với gánh hàng rong nào là bánh , nào là khoai ,nào là những gối xôi, còn cha tôi thì đã già không còn sức lao động chỉ có thể mo cua bắt cá để phụ mẹ qua ngày , còn con út em tôi thì còn đang đi học tôi không muốn em tôi giống như tôi và tôi cũng không muốn nhìn thấy cảnh cha mẹ phải lam lũ vất vã như thế và tôi đã quyết định ○○○○○○○○○
“Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất nước quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương da diet
Những câu thơ trên như muốn nói lên hết nỗi lòng của người con xa xứ, bỏ lại cha mẹ già em thơ đến với nơi đất khách quê người mưu sinh với nỗi nhớ quê hương da diet
Để lại sau lưng một ngày làm việc vất và mệt mỏi, nay tôi trải lòng với mọi người và cũng với chính mình về những ngày tháng làm việc nơi đất khách quê người với nhiều khó khăn và những ngày đầu bo ngỡ
VIỆT KIỀU là danh xưng của mọi người khi nói về một người nào đó sống và làm việc tại nước ngoài. Từ ” KIỀU ” nghe thật là hoa mĩ nên mọi người luôn nghĩ rằng chắc họ sống bên nước ngoài sung sướng lắm, nhưng họ đâu biết rằng để có được đồng tiền ấy thì tôi phải làm việc vất vã thế nào khó khăn ra sao
Tôi còn nhớ như in cái ngày mà tôi quyết định rời xa vòng tay ấm áp của cha mẹ để đến một nơi mà mình chưa bao giờ nghĩ đến , trong lòng tôi cứ phập phồng lo sợ , không biết cuộc sống mới của tôi ở nước bạn như thế nào có ai che chở cho tôi giống như lúc còn ở gần cha mẹ hay không, và tôi cứ nghĩ, cứ nghĩ và cứ nghĩ, tôi càng nghĩ thì tôi càng thấy sợ. Và rồi cũng tới ngày đó ngày mà tôi phải rời xa vòng tay của cha mẹ để đến một nơi rất xa .Tôi nhớ cái giây phút mẹ tôi tiễn tôi ra sân bay nhìn 2 hàng nước mắt của mẹ mà tôi không thể cầm lòng được, rồi tôi kéo cái valy nhỏ bé của mình bước từng bước vô trong mà tôi không dám quay đầu lại nhìn vì sau lưng tôi là người mẹ già không nỡ để con mình đi qua nơi đất lạ quê người và tôi cứ tiến thẳng vào trong và rồi mẹ tôi cũng về thế là tôi nghĩ không biết đến bao gio toi mới được gặp lại mẹ tôi nữa đây 1…2 hay 5….6 năm đây tôi cũng không dám nghĩ tới nữa và cũng tới giờ máy bay cất cánh thế là tôi đã rồi xa quê hương VIỆT NAM thân yêu thật rồi
Ngày đầu mới bước chân qua ĐÀI LOAN tôi hoàn toàn không có gì trong tay ngoài hoài bảo và ước mong kiếm được thật nhiều tiền để gửi về cho cha mẹ. Với một người Việt NAM qua nước ngoài làm việc giống như tôi rào cảng ngôn ngữ là điều không thể nào tránh khỏi, rồi nơi ăn chốn ở mọi thứ việc phải lo công việc thì chưa ổn định cho lắm.1 tháng trôi qua tôi cũng kiếm được việc làm , hiện tai tôi đang làm việc cho một nhà hàng tại ĐÀI LOAN công việc của tôi là rửa chén , lặt rau , chỗ tôi làm có mấy chị cũng là người VIỆT NAM mấy chị đối với tôi rất tốt, mấy ngày đầu chưa quen với công việc thì tôi thấy vô cùng vất vã không biết phải làm như thế nào bỏ ở đâu, một ngày nọ khi đang rửa chén lúc đem chén đi tôi vô tình làm rớt một rổ chén xuống đất thế là tất cả chén đều bị bể hết , lúc đó mặt tôi tái lại tôi rất sợ, sợ bị mọi người la tôi , tôi không biết nói gì chỉ biết khóc mà thôi mà thật không ngờ mọi người không ai la tôi mà còn lại phụ tôi dọn dẹp, tuy mọi người không la tôi những tôi thì cứ tự trách mình tại sao không cân thận một chút thì sẽ không xảy ra như vậy . Nhưng nhờ sự giúp đỡ của những người đồng hương và những người bạn mới quen tuy không hiểu tiếng cho mấy những mọi người đã cố gắng giải thích cho tôi hiểu và rồi tôi cũng dần vượt qua được những khó khăn ấy và bây giờ thì trong lòng tôi mới biết nỗi lo sợ khi qua nước bạn là sai và bây giờ tôi cũng đã tự tin hơn rất nhiều khi làm việc nơi xứ lạ quê người
Ban ngày làm việc vất vã thì không nói, đêm đến khi nằm trên giường ngủ thì nỗi nhớ quê nhà lại ùa về, nhớ từng khóm cây, cái của, cái gáo múc nước ……..và hơn hết là nhớ người thân vô bờ bến”Không biết giờ này cha, mẹ đang làm gì, cha, mẹ sức khoẻ có tốt không, con út học hành thế nào …..” vô số câu hỏi luôn hiện ra trong đầu tôi, rồi nhiều khi tưởng tượng ra cảnh mình được về VIỆT NAM sà vào vòng tay của những người thân, gặp lại bạn bè cô bác họ hàng. …….nghĩ đến đó thôi là tôi đã tự mỉm cười rồi. Tết đến, xuân về nhà nhà đoàn tu cùng gia đình thì tôi vẫn phải đi làm để được hưởng lương gấp 2lần ngày thường. Ngày đầu qua đây việc về VIỆT NAM được coi là một việc vô cùng xa xỉ , tiền vé máy bay, tiền quà cáp ,rồi bỏ công việc. …….. nghĩ đến thôi là tôi cũng dẹp tạm cái mơ ước về thăm quê rồi mà chuyên tâm vào công việc
Nhớ ngày trước lúc nhớ nhà thì chạy ùa ra tiệm mua một cái card điện thoại gọi ngoại mạng để điện về VIỆT NAM cho tiếc kiệm hơn mỗi lần gọi về cũng nói gần 1tieng .Bây giờ thì khác công nghệ phát triển hơn thông tin liên lạc cũng dễ hơn ,chỉ cần bấm nút điện thoại là có thể vừa trò chuyện với người thân vừa thấy nhau qua màng hình điện thoại. Thắm thoát cũng đã 5 6 năm thì tôi cũng nghĩ đến việc về thăm quê, tôi nhớ ngày ấy tôi về VIỆT NAM mà không hề báo trước với gia đình, chỉ việc lên máy bay đến nơi là đón xe chạy thẳng về tới nhà, tôi nhớ hoài hình ảnh mẹ tôi bất ngờ thế nào khi thấy tôi kéo hành lý vào nhà, thâm chí tôi kêu mẹ mà mẹ còn không tin đó là tôi, tới lúc tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ , mẹ mới tin “đã lâu lắm rồi tôi mới được ôm mẹ như thế cái ôm thật ấm ấp làm sao” , rồi con út em tôi nó hét lên chạy đến ôm tôi. …..những hình ảnh thật đáng nhớ làm sao
Cuộc sống nơi đất khách quê người tuy rất vất vã nhưng đối với tôi đó chính là một thử thách rất lớn, lao động làm việc hăng say để kiếm ra những đồng tiền chân chính thật là quý biết bao .Nơi đây tôi không cô đơn nữa, ngoài những người đồng hương còn rất nhiều người bản địa giúp đỡ và chỉ bảo tôi hằng ngày. Nơi đây sẽ là quê hương thứ 2 để tôi sinh sống và làm việc, nơi nghỉ về sau này
PHẠM THỊ DIỄM / Thư Gửi Mẹ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Trời vào thu,khí trời bên đây ấm áp lắm mẹ à,nhưng sao con thấy lòng mình chớm lạnh,cái cảm giác cô đơn,nhớ quê nhà như tràng ngập cõi lòng con,bỗng dưng con muốn mình bé lại,để được trở về bên vòng tay … Continue reading “Thư Gửi Mẹ”
PHẠM THỊ DIỄM / Thư Gửi Mẹ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Trời vào thu,khí trời bên đây ấm áp lắm mẹ à,nhưng sao con thấy lòng mình chớm lạnh,cái cảm giác cô đơn,nhớ quê nhà như tràng ngập cõi lòng con,bỗng dưng con muốn mình bé lại,để được trở về bên vòng tay mẹ yêu thương.
Xa quê…
2 năm 4 thábg con chưa được về bên cha mẹ,cái nỗi nhớ như chang hòa theo năm tháng,qua thời gian cứ lớn dần lên.
Nơi đất khách quê người,giửa phồn hoa đô thị,con thấy đôi chân mình lạc lõng và bơ vơ,con bỗng thèm những ngày rong rõi con theo cha lặng lội khắp nẽo đường,rồi chiều chiều mẹ cùng con lên rẫy hái rau,con thủ thỉ bên mẹ chuẩn bị buổi cơm cho gia đình.Cuộc sống nghèo đơn sơ,nhưng với con giờ bổng trở nên xa xỉ,con khát khao,con nhớ,nếu có một con tàu về với tuổi thơ,con chỉ mong mình còn một vé.
Cuộc sống xa cha,xa mẹ,xa quê hương,nó không dể dàng gì đối với con,với một đứa con gái đã quen với sự bảo bọc của gia đình,phải khó khăn lắm con mới giử cho khoé mắt không cay,cho bờ mi không ngấn lệ mỗi khi có ai đó gợi nhớ đến quê nhà.
Con nhớ như in,ngày con theo chồng sang nơi này,mẹ tiễn con đi,mẹ không khóc ,mẹ chỉ dặn dò con cố gắn vuông tròn cuộc sống bên chồng,nhưng mẹ ơi,sao con thấy đôi mắt mẹ buồn xa xâm quá,đôi mắt hằng những vết thâm,phải chăng vì bao đêm thức trắng,mẹ lo nghĩ nhiều cho cuộc sống của con..
Mẹ ơi!
Xin mẹ hãy an lòng,giờ đây con gái đã lớn khôn,và con thật lòng muốn nói với mẹ rằng,con đã hạnh phúc,xin mẹ đừng lo.
Con kể mẹ nghe,ngày đầu con đặt chân đến nơi này,nơi mọi người vẫn gọi là hòn đảo ngọc,thật sự con chỉ muốn lập tức quay về bên mẹ,con cô đơn giửa biển người rộng lớn,lạc lõng vô bờ như 1 chú chim non vỡ tổ,nhưng rồi tất cả đều ổn mẹ à~
Giờ đây con hân hoang trong niềm hạnh phúc,bên người chồng mà con mai mắn được yêu thương,rồi bé Củ cải ra đời,mẹ lên chức bà Ngoại,còn con ,con thấy mình trưởng thành hơn nữa, khi mỗi ngày nhìn củ cải lớn khôn…người ta nói có nuôi con mới hiểu hết lòng cha mẹ,và cái ngày mà Củ cải chào đời con mới hiểu hết cha mẹ đã hi sinh vì con biết bao,cả cuộc đời cha mẹ dành hết tình thương cho con.
Đi khắp thế gian không ai bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai vất vả bằng cha.
Có cùng chung cảnh ngộ thì mới hiểu hết nỗi lòng của những người con xa xứ,nỗi nhớ,niềm thương dường như luôn ủ sẵng trong lòng,rồi những giọt nước mắt như luôn chầu trực ở khoé mi,chỉ cần 1 nỗi buồn mang mác,nhẹ nhàng không tên cũng đủ làm cho lòng quặng thắt..lấy chồng xa quê như chơi trò chơi số phận,bến đục,bến trong chỉ biết trong chờ vào định mệnh …nhưng chỉ cần cố gắn rồi mọi việc đều ổn mẹ ơi.cũng như mẹ vẫn thường dạy con,cứ bình tĩnh sống,không vội vàng ,giả dối,rồi yêu thương sẽ tự đến với con.
Hơn hai năm rồi,con cũng quen dần với cuộc sống mới,ở nơi này mọi người cũng dạt dào thình cảm như ở quê mình,không cùng ngôn ngữ,không cùng văn hóa ,không cùng phong tục tập quán,nhưng tình yêu thương ở đâu cũng vậy đêu như nhau… chỉ cần người người sống yêu thương nhau thì con tin…VIỆT NAM hay ĐÀI LOAN cũng vậy..sẽ chỉ là tên gọi,còn tình người sẽ không thay đổi.
Ngày con đi ,con hẹn sẽ về thăm cha mẹ ngay khi có thể,và giờ thì hãy cùng con đếm ngược thời gian cha mẹ nhé,con hẹn sẽ về vào mùa mai nở năm nay,rồi gia đình nhỏ lại đong đầy hạnh phúc,buổi cơm chiều sẽ lại đầm ấm yêu thương,con đã nghe đâu đó trong gío,trong nắng vàng văng vọng hai tíêng ngày về
Mẹ ơi!
Con mong mình bé lại
Để được về bên mẹ như xưa.
Có đêm buồn,nước mắt đẫm như mưa..
Xa quê lâu lắm,con chưa thể về.
Mỗi ngày ,mong nhớ về quê.
Cầu mong cha mẹ,muôn bề yên vui!
Thanh Van / Làm dâu xứ lạ / 無 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Làm dâu xứ lạ Vân, một cô gái tỉnh lẻ, đến Sài Gòn học đại học. Năm cuối đại học, cô đến thực tập ở một công ty Đài Loan và gặp anh. Anh lớn tuổi, chưa vợ, đến Việt Nam đầu … Continue reading “Làm dâu xứ lạ”
Thanh Van / Làm dâu xứ lạ / 無 / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Làm dâu xứ lạ
Vân, một cô gái tỉnh lẻ, đến Sài Gòn học đại học. Năm cuối đại học, cô đến thực tập ở một công ty Đài Loan và gặp anh. Anh lớn tuổi, chưa vợ, đến Việt Nam đầu tư làm ăn nhưng thất bại. Lúc anh chán nản nhất, mệt mỏi nhất, cũng là lúc anh gặp Vân. Hai người đến với nhau bằng tất cả tình cảm chân thành. Anh nói giờ đây anh không có gì trong tay, tuổi cũng đã cao. Anh hỏi cô có nguyện cùng anh đồng cam cộng khổ. Bằng sự thơ ngây của tuổi mới lớn, với kinh nghiệm đời non nớt, cô đồng ý theo anh về Đài Loan.
Sau một khoảng thời gian dài làm thủ tục, cuối cùng cô cũng cầm trên tay tấm vé đi Đài Loan. Đến một đất nước xa lạ, với bao hồi hộp, lo lắng xen lẫn với tâm trạng hung phấn vì cuối cùng, cô và anh cũng được ở bên nhau.
Nhưng cuộc sống bên Đài Loan không như cô tưởng tượng. Nó là một chuỗi dài bị cô lập, trói buộc, đối diện với những khác biệt văn hóa và ngôn ngữ. Hàng đêm cô chỉ biết khóc vì nhớ nhà, nhớ cha mẹ, bạn bè và cả công việc trước kia của cô. Anh thì bận rộn đi làm để kiếm tiền, không có thời gian sẻ chia tâm sự. Thật sự đến Đài Loan quả là một bước ngoặt khá lớn và khó khăn nhất trong cuộc đời cô. Cô hối hận vì đã không suy nghĩ kĩ, không lường trước được những khó khan này. Chỉ bởi cô ngây thơ tin rằng chỉ cần có anh bên cạnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Cô chấp nhận tất cả chỉ được ở bên anh.
Năm tháng trôi qua, anh và cô có với nhau một đứa con. Đứa con ra đời đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong cô. Ở chung với gia đình chồng, cô cảm thấy bố mẹ chồng mong chờ có cháu ẳm bồng. Cô nghĩ hay mình sinh con rồi có khi bố mẹ chồng sẽ đối xử với cô tốt hơn. Nhưng không. Mọi cố gắng trong cô đều không được “họ” trân trọng. Họ không cho cô đi làm, cô lập kinh tế. Họ tìm mọi cách để cô chỉ có thể ở nhà làm việc nhà và chăm sóc con cháu cho “họ”. Anh thì vẫn bận. Vẫn không có thời gian quan tâm chăm sóc và giúp đỡ cô. Ngày tháng cứ thế trôi đi. Cô sống trong uất ức, hối hận, đau khổ. Mọi cảm xúc tiêu cực cứ như muốn nhấn chìm cô xuống địa ngục. Mỗi ngày thức dậy là một chuỗi việc nhà đang chờ đợi, là đứa con trai bé bỏng cần cô chăm sóc, là bố mẹ chồng già cả hay càm ràm la mắng. Nhiều lúc cô không biết mình đang sống hay đã chết. Cô cứ như cái xác không hồn tồn tại trong căn nhà không thuộc về cô. Cô ghét bản thân mình sao không tự phấn đấu để thoát khỏi sự trói buộc này, sao cứ mãi trông chờ vào anh, người mà cô hết mực yêu thương.
Có thể cuộc sống của cô vẫn còn sung sướng hơn nhiều cô dâu khác đang sinh sống tại Đài Loan. Có thể do cô còn trẻ nên không muốn phí hoài cuộc sống này. Cô cũng có ước mơ. Co muốn được cùng chồng chia sẻ gánh nặng. Muốn được ra ngoài tìm một công việc phù hợp với khả năng của mình. Muốn được làm quen bạn bè. Muốn được tự chủ kinh tế, tự sắp xếp cuộc sống của mình. Và hơn hết, cái cô khát khao là sự tôn trọng, cảm thông từ những người mà cô gọi là “cha, mẹ”. Chỉ cần họ coi cô như con, chỉ cần họ không coi cô như một “người giúp việc”, “một người đẻ thuê” thì cuộc sống này trở nên thoải mái biết bao. Chẳng lẽ ước mơ đó là quá đáng sao. Chẳng lẽ một “cô dâu nước ngoài” không có quyền được hưởng những điều vô cùng giản dị đó hay sao? Có ai có thể giúp được cô đây?
Trần Thị Thiềm / Nhật ký và ước mơ / 無 / lao động quốc tịch nước ngoài / Nói đến quê hương chị hai năm tấn,chắc hẳn các bạn, ai cũng biết đó là Thái Bình, nơi đất chật người đông. Vâng! đúng thế, tôi sinh ra và lớn lên trên vùng quê quanh năm hai vụ … Continue reading “Nhật ký và ước mơ”
Trần Thị Thiềm / Nhật ký và ước mơ / 無 / lao động quốc tịch nước ngoài /
Nói đến quê hương chị hai năm tấn,chắc hẳn các bạn, ai cũng biết đó là Thái Bình, nơi đất chật người đông. Vâng! đúng thế, tôi sinh ra và lớn lên trên vùng quê quanh năm hai vụ lúa.
Bố mẹ tôi sinh thành được bốn anh chị em, tôi là con thứ ba trong gia đình, trên tôi có anh trai và chị gái, sau tôi là em trai. Ngày đó cuộc sống còn rất nghèo khó, cơm ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm, suốt ngày ăn cơm độn với khuai khô và rau muống. Có bữa không đủ gạo thì phải nấu cháo với bí đỏ cho qua ngày. Cứ như thế anh em tôi lớn lên, trong cảnh nghèo nàn thiếu thốn và tình yêu thương bao la của cha mẹ.
Tuổi ấu thơ, ngoài buổi sáng đi học, chiều về tôi đã quen với công việc mò cua, bắt ốc, cắt cỏ, phụ giúp gia đình việc vặt.Lúc rảnh rỗi, tôi thường rủ bạn bè, đến nhà chơi, trò chơi dạy học. Tôi luôn đóng vai làm cô giáo, các bạn của tôi là học sinh. Từ đó mỗi năm một lớn, ước mơ hoài bão làm cô giáo của tôi cũng lớn dần theo năm tháng. Lên cấp hai, vì muốn thực hiện được ước mơ của mình, tôi ra sức nỗ lực học tập,lúc đông tang thời vụ bận mải, tôi vẫn đi gặt, đi cấy giúp đỡ gia đình. Tối về, mình tôi với ngọn đèn dầu le lói, làm hết bài tập, tôi lại tìm tòi tài liệu để học. Cứ như thế, suốt bốn năm học cấp hai, mỗi năm một lớp, tôi luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, dẫn đầu khối. Lúc đó, bố mẹ tôi làm ăn buôn bán khá hơn, cuộc sống kinh tế gia đình cũng tạm ổn. Trong lòng tôi rất vui, vì bố mẹ có khả năng nuôi tôi ăn học, tâm trí lúc nào cũng hiện lên hình ảnh người cô giáo thân thương, dìu dắt đàn em nhỏ.
Niềm vui trong tôi, không được bao lâu, bỗng nhiên vụt tắt, là lúc tôi đang ôn thi cấp ba. Sự dủi do đến với gia đình, bố mẹ tôi làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, tiền nợ lãi mẹ đẻ lãi con, trong nhà không còn thứ gì đáng giá. Khó khăn nối tiếp khó khăn, tôi phải làm gì, khi gia đình rơi vào hoàn cảnh này, học tiếp để thực hiện mơ ước ư? Hay ở nhà đi làm kiếm tiền giúp đỡ bố mẹ. Tôi quyết định từ bỏ ước mơ làm cô giáo, đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình.
Ba năm sau tôi có người yêu, chính là chồng tôi bây giờ. Anh ấy là bạn của anh trai tôi. Qua thời gian một năm tìm hiểu, tôi thấy anh ấy hiền lành tốt tính, vậy là chúng tôi kết hôn. Anh là mối tình đầu của tôi,̀ đã cùng tôi bước tiếp suốt chặng đường dài cho đến bây giờ. Gia đình chồng nghèo lắm, được cái cơ bản mà rất quý trọng tôi. Mọi chi phí cưới hỏí, tất cả đều vay mượn anh em họ hàng.
Cưới được sáu tháng, vợ chồng tôi làm lũ buôn bán tần tảo sớm khuya, đã hoàn trả hết đống nợ. Năm năm sau tôi sinh hai cháu, gian nhà nhỏ, bốn con người chật chội, mùa đông thì còn đỡ chứ mùa hè không thể chịu được. Tôi bàn tính với chồng, gom được ít tiền xây nha,̀ còn thiếu thì vay công mượn nợ. Xây nhà xong, tôi gửi con bà nội chăm, vợ chồng tôi đổi nghề đi buôn bán thóc gạo. Cuộc sống cứ thê,́ kéo dài mấy năm sau, mà nợ vẫn chưa trả hết, con thì ngày một lớn. Tiền ăn, tiền học, tiền trả nợ lãi,một tháng cứ quay như chong chóng.
Tôi nảy ra ý định đi Đài Loan làm khán hộ công, rồi về bàn bạc với chồng. Lúc đầu chồng tôi phản đối, sau tôi ngồi phân tích: nếu cứ đà này, vợ chồng mình làm vất vả mãi mà không đủ trả nợ, con caí lớn rồi, cũng cần khoản kinh phí nuôi con ăn học, nếu không có, khác gì đời mình ngày xưa. Vợ chồng mình, thà hi sinh xa nhau vài năm, có thể trả hết nợ lại nuôi được con ăn học như thế tốt hơn không? Chồng tôi nghe có lý thế là đồng ý. Vậy là tôi khăn gói lên hà nội học, được một tháng thì trúng tuyển. Vừa mừng, vừa lo, mừng vì học chưa bao lâu đã trúng tuyển, lo vì về vay đâu được số tiền năm ngàn đô, nộp cho công ty môi giới, tiếng tăm thì không hiểu, liệu tôi có làm được không. Cái gì đến sẽ đến, đi sẽ đi, số phận như được sắp đặt an bài. Chị gái nhà bác chồng tôi làm ngân hàng trên Điện Biên về quê chơi, nên tiện tôi hỏi chị vay nợ và nói chuyện đi Đài Loan làm việc. Không ngờ, chị lập tức đồng ý, cho tôi vay toàn bộ số tiền mà còn động viên tôi, cố gắng khắc phục vài năm, về cải thiện cuộc sống gia đình. Trước lời cổ vũ,động viên của chồng con, gia đình như có thêm động lực giúp tôi can đảm bước tiếp.
Thế rồi ngày bay đã đến. Tôi chia tay mái ấm gia đình, rời đất mẹ, chiếc phi cơ đưa tôi đi khoảng chừng ba giờ đồng hồ thì từ từ hạ cánh xuống sân bay Cao Hùng. Đặt chân trên nước bạn, tôi cảm thấy nhớ gia đình nhỏ nơi đầy ắp tiếng cườị,nhớ bố mẹ, nhớ quê hương da diết. Tôi đành gạt nước mắt, tự an ủi động viên mình. Thôi, thế là mình đã đến được nơi cần đến. Ra cửa sân bay môi giới đã chờ sẵn và đưa tôi đi, lúc đó trời đã nhá nhem tối. Thành phố Cao Hùng thật uy nghi tráng lệ, tôi cảm thâý mình như đang trong mộng. Chợt nghe tiếng môi giớí nói: đến nơi rồi, mọi người chuẩn bị hành lý. Chúng tôi xuống xe, xách hành lý về phòng trọ qua đêm, cả đêm tôi thao thức bồn chồn không sao chợp mắt được. Sáng hôm sau, môi giới đưa tôi đi khám sức khỏẻ, rồi về ký túc̣ nơi tôi làm việc, đó là bệnh viện liên hiệp tại thành phố Cao Hùng.
Bắt đầu cuộc sống mới, công việc là khán hộ công, cái gì với tôi cũng bỡ ngỡ mới lạ. Tôi như lạc vaò một thế giới khác,mờ mơ,̀ ảo ảo. TRời ơi!người già ở đâu sao mà nhiều thế, thì ra người Đài Loan con cái họ đi làm, không có thời gian chăm sóc bố mẹ, nên họ đưa vào trại dưỡng lão. Tôi không quản ngại gì công việc,điều lo sợ nhất của tôi là ngôn ngữ bất đồng, các cụ nói gì, cần gì tôi không hiểu, mà nhìn theo cử chi,̉ hành động của các cụ mà làm. Dần dần ngày qua ngày, tôi đã biết sắp xếp và làm quen với công việc. Biết việc rồi, tôi mới bắt đầu giao tiếp học nói tiếng trung, qua mấy cô y tá và vài bệnh nhân còn minh mẫn. Qua giao tiếp, tôi thấy người Đài Loan thật thà, tốt bụng, mà rễ gần, tôi không hiểu, họ có thể giảng giải từng li, từng tí cho đến khi tôi hiểu ra. Tôi có làm sai hay mắc lỗi, họ cũng thông cảm bỏ qua và bày cách giúp để tôi sửa đổi. Thời gian cứ thấm thoát trôi đi, một năm rồi hai năm đã hết. Không ngờ bệnh viện tôi làm bị giải thể, tôi bơ vơ đứng bên bờ vực thẳm, không biết đi đâu, mà cũng chẳng biết về đâu. Sang được hai năm môi giới trừ mười bốn tháng tiền lương. Đống nợ Việt Nam tôi chưa trả hết, nếu về thì nợ ai trả, con tôi lớn làm gì có tiền ăn học. Tôi quyết tâm không để về tay trắng, nhờ môi giới giúp đỡ tìm đổi chủ.
Dịp may nữa lại đến với tôi, trong viện có chị con dâu nhà ông cụ người họ đặng,chị̣ ngỏ ý mời tôi về nhà chăm ông. Tôi như chết đuối vớ phải cọc, gật đầu đồng ý. Các bạn ạ ! Đâu cũng là duyên phân,số trời sắp đặt̀. Kết thúc cuộc sống khán hộ công trong viện, chuyển về giúp việc gia đình. Cuộc đời tôi tiếp tục lật sang trang mới. Công việc của tôi là chăm sóc ông cụ, vì trong viện hai năm, tôi đã từng chăm qua, tính nết và cách thức chăm ông, tôi quá quen thuộc. Lúc rảnh rỗi, tôi giúp bà dọn dẹp việc nhà, đến bữa thì nấu cơm, hai bà cháu cùng ăn. Gia đình nhà chủ, rất quý mến tôi, coi tôi như người nhà, nhất là chị con dâu ông cụ. Chị thường dạy tôi điều hay lẽ phải, giảng giải cho tôi hiểu phong tục tập quán ở Đài Loan. Bất cứ mua sắm đồ gì, tôi đều hay có phần, chị quan tâm coi như e gái. Hàng ngày, xem ti vi tôi cứ chăm chú nhìn những dòng chữ cứng, chị biết ý liền dạy pơ phơ mơ. Không ngần ngại tôi kể lại chị nghe ước mơ làm cô giáo, chị bùi ngùi tỏ khuôn mặt tiếc thay. Thế rồi mỗi ngày chị dạy tôi vài chữ và mua sách về cho tôi tự học. Nhờ có chị tôi đã biết tiếng trung nhiều hơn một chút, và học được ít chữ cái để ghép vần. Từ đó ngoài giờ làm việc, tôi thường hay mở sách ra xem, chị thấy tôi thích thú với dòng chữ nét ngang, nét dọc. Chị giúp tôi, đi hỏi trường học gần nhà cho tôi theo học vaò buổi tối. Không những động viên, cổ vũ, tinh thần giúp̉ tôi vừa làm, vừa học mà còn vạch ra chí hướng để sau này về Việt Nam, tôi có thể tìm được việc làm mà kiếm kế sinh nhai.
Thế là hợp đồng ba năm đã hết, chị giúp tôi tuyển mộ trực tiếp không qua môi giới. Tôi cảm kích tấm lòng tốt của chị vô cùng. Niềm vui về phép lần đầu, bồi hồi sao khó nói, cảm xúc như vỡ òa,sau ba năm gặp lại gia đình và người thân. Kết quả, ba năm đống nợ cũ tôi đã hoàn trả hết, tiền dư dật chẳng có là bao. Tài sản quý giá cuả tôi là hai đứa con ngoan học giỏi, cùng người chồng hiền lành sớm hôm tần tảo. Hạnh phúc với tôi như thế là đủ, tiền tài của cải, có sức sẽ làm ra. Chớp mắt một tháng đã trôi qua, vợ chồng tôi vẫn ý tưởng xa nhau làm kinh tế, vì tương lai con nên đành nhẫn nại.
Tạm biệt quê h̀ương, tôi tiếp tục lên đường, nhưng lần này tôi vững tâm hơn, không còn lo lắng sợ sệt như lần trước. Về nhà chủ, công việc như cũ, đến kì học tôi vẫn tiếp tục đi học. Ngày thì làm việc bình thường, tối mỗi tuần hai buổi, tôi theo học lớp dạy chữ và tiếng trung cho các cô dâu nước ngoài, mỗi năm được học hai kỳ, mỗi kỳ bảy hai giờ lên lớp. Đi học, tôi được làm quen với cô giáo, và các bạn ở nhiều nước khác, được mở mang tầm nhìn trong xã hộĩ, được học hỏi nhiều điều mà tôi chưa từng biết. Cứ như thế, ngày qua ngày, tháng nối tháng, năm tiếp năm, lần lượt qua nhanh, tình cảm giữa tôi và gia đình chị chủ gắn bó thêm sâu nặng. Để không phụ lòng tốt của chị ̉, tôi dùng toàn tâm huyết, tận tình chăm sóc ông cụ. Coi ông như bố đẻ ra mình, đêm ngày sớm tối bên ông, giúp ông đấm bóp, động viên hàng ngày. Bón từng thìa cháo, hớp chà, tâm luôn cầu nguyện ông mãi được mạnh khỏe, bình an. Những lúc ông ốm, ông đau, tôi tự đẩy xe lăn đưa ông đến viện khám bệnh, có khi phải nhập viện, xong xuôi tôi mới điện cho chị chủ vì chị̉ ấy còn bận đi làm. Khi xuất viện cũng tự tay tôi thanh toán viện phí, lĩnh thuốc rồi đưa ông cụ về nhà. Tôi thầm nghĩ, chắc kiếp trước tôi có duyên phận với ông cụ và gia đình chị chủ, nên kiếp này tôi được gặp lại để trả ơn.
Thật may mắn và hạnh phúc hơn các bạn của tôi, vì hàng tháng được lĩnh lương cao, mà khi về nước không mất phí phục vụ môi giớí. Tôi rất vui và mãn nguyện, với con đường mình chọn sang Đài Loan làm việc là thật đúng. Được học hỏi nếp sống và phong cách làm việc của một đất nước văn minh, khác nhiều, mà cái gì cũng hiện đại hơn đất nước mình. Từ cách ăn nói nhỏ nhẹ, lịch sự mà tao nhã, nhất là khi ra đường, không biết chữ cầǹ hỏi thăm địa chỉ, họ tận tình chỉ bảo đường đi và còn dẫn đúng đến nơi mình cần tìm. Tôi thật sự ngưỡng mộ phương thức phục vụ trong bệnh viện, từ những cô y công, đến y tá, bác sỹ họ đều nhiệt tình chăm sóc, hỏi thăm ân cần bệnh nhân, với khuôn mặt niềm nở, trìu mến. Luật giao thông an toàn rất quy mô mà nề nếp, nơi bến tàu bến xe đều răm rắp xếp hàng, ai đến trước thì vào trước, đến sau thì vào sau, tất cả theo trình tự,nguyên tắc rõ ràng, mà còn rất nhiều tôi chưa kể hết……. Những người lao động nước ngoài như chúng tôi cũng được chính phủ Đài Loan ưu đãi và quan tâm như người dân bản địa, có người không may, gặp hoạn nạn,đều đượć các ban ngành từ thiện góp công, góp của tạo điều kiện giúp đỡ. Ước gì Việt Nam quê hương tôi, cũng có ngày được như Đài Loan nước bạn mà tôi đã từng đến.̀
Tôi thành thật cảm ơn hai chính phủ Việt̉ Đài, đã tạo công ăn việc làm giúp chúng tôi cải thiện cuộc sống gia đình và còn được đi học miễn phí. Giờ đây, con gái lớn tôi đã vào đại học, con nhỏ đang theo học cấp ba,chồng tôi nơi quê nhà mòn mỏi ngày đêm chờ đợi, mà tôi vẫn trên đất đài làm việc, nhưng không còn được ở nhà chủ cũ nữã, vì ông cụ tôi chăm nay đã mất rồi.
Chủ mới đối đãi với tôi rất tốt, nhưng một nỗi, chăm ông không được rời xa nửa bước, vì ông luôn phải dùng bình ô xi. Tôi đổi chủ mà lòng đầy hối tiếc, vì không còn cơ hội đến trường tiếp tục học. Đâu cũng là định mệnh phải không các bạn? Có lẽ số tôi đường trường luôn dang dở, đổi lại đường đời tôi khá thành công.
Thấm thoát đã mười năm lá rụng.
Đông qua, xuân đến,tết lại vê.̀
Một mình đơn lẻ,kiếp xa quê.
Trải qua bao phong ba bao táp.
Thuyền rời bến lênh đênh trên đảo.
Kiếm tiền đô,xây nhà đồ xô.̣
Nuôi con ăn học,bằng bạn,bằng be.̀
Hẹn một ngày thuyền về cập bến.
Hạnh phúc chung đôi có ta có mình.
Nếu sau này về Việt Nam có thê.̉
Tôi chắp cánh nối tiếp ước mơ đo.́
Trên đất mẹ hiền, là cô giáo dạy tiếng trung.
Mai sinh / Anh_ Đài Loan ngàn dặm / Không / Việt Nam / lao động quốc tịch nước ngoài Anh ơi! Đài loan mùi biển vắng. Quanh co núi rừng xanh ngắt đường đi. Em nghe, nghe tiếng hò của biển, Một khúc dân ca đậm chất tình. 101 kho vàng tháp bạc, Long lanh giữa trời tỏa … Continue reading “Anh_ Đài Loan ngàn dặm”
Mai sinh / Anh_ Đài Loan ngàn dặm / Không / Việt Nam / lao động quốc tịch nước ngoài
Anh ơi! Đài loan mùi biển vắng.
Quanh co núi rừng xanh ngắt đường đi.
Em nghe, nghe tiếng hò của biển,
Một khúc dân ca đậm chất tình.
101 kho vàng tháp bạc,
Long lanh giữa trời tỏa sức sống nơi nơi.
Là anh_ hay là người bản xứ,
Hơi ấm bao trùm giữ chọn tim em.
Cùng em đến thành Tưởng Giới Thạch.
Bước nhẹ nhàng trong lời vọng cổ xưa.
Uy nghi_trang trọng !
Kiên trúc đẹp tựa dấu ấn Đài Loan.
Em đã đến bên anh Ken Ding,
Sóng xanh ngời, ngọc bích biển khơi,
Nắng trải dài con đường đỏ rực.
Đẹp như bức tranh huyền diệu,
Của đức Mẹ thiên nhiên.
Anh ơi, Đài Loan miền đất hứa.
Mang cho người người cuộc sống giàu sang.
Gửi cho em tình người nơi Đảo Ngọc,
Xa xôi rồi Đài Loan ngàn dặm yêu.