Cận cảnh một góc nhìn

Bùi bảoyen / Cận cảnh một góc nhìn / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài Cận cảnh một góc nhìn Bùi Bảo Yến “ Cơm người khổ lắm mẹ ơi Chả như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn” Phải chăng đây không phải là một tiếng than của một hoặc hai người có những số phận … Continue reading “Cận cảnh một góc nhìn”

Bùi bảoyen / Cận cảnh một góc nhìn / không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

Cận cảnh một góc nhìn Bùi Bảo Yến “ Cơm người khổ lắm mẹ ơi Chả như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn” Phải chăng đây không phải là một tiếng than của một hoặc hai người có những số phận không may mắn khi đi làm xa mà đây là tiếng kêu cứu của cả tập thể những người con xa quê tại Đài Loan hiện nay. Dường như trước khi chuẩn bị đến với đất nước Đài Loan trong tâm trí mọi người lúc nào cũng nghỉ nơi đây là một “ Hòn Đảo Ngọc”. Bởi vì cũng nghe qua những phương tiện thông tin cùng với lời giới thiệu của những công ty môi giới. Mỗi ai đó khi bước chân ra sân bay đều mang trong mình rất nhiều tâm trạng có lo lắng, có hoang mang, có cả những sợ hãi … Nhưng họ vẫn ngẩng cao đầu để bước tiếp. Bởi đó là ước mơ đổi đời đến cháy bỏng. Để rồi họ phải chấp nhận đi với giá khoảng 5000$ đến 6000$ qua một công ty môi giới để đến với đất nước Đài Loan như mong đợi. Chấp nhận xa gia đình, xa quê hương, xa bạn bè, xa những cái tầm thường bình dị của cuộc sống để đến với một đất nước tươi đẹp. Nhưng khi đến nơi chứng kiến tận mắt những gì đang diễn ra. Nhiều bạn đã thực sự vỡ mộng vì đó không phải là những gì bạn nghĩ không phải những gì bạn mơ. Thật ngỡ ngàng trước khi biết được sự thật lại quá phũ phàng nhưng họ phải chấp nhận. Khi hai hàng nước mắt rơi cũng là lúc tâm trí họ đang nghĩ về gia đình và rồi những người thân lúc ấy đã là động lực tiếp thêm sức mạnh khiến họ phải cố gắng vượt qua. Mỗi người mỗi hoàn cảnh và có những số phận khác nhau cũng không thể không kể đến những người có số phận may mắn, họ gặp được chủ tốt công ty nhiều tăng ca, sức khỏe phù hợp với công việc và thích nghi tốt với môi trường sống. Và họ cũng kiếm được nhiều tiền gửi về giúp đỡ gia đình. Nhưng ngược lại với họ là những người không được may mắn. Có người công ty nhiều việc không đủ sức khỏe để đáp ứng. Rồi thì xin đổi chủ chờ đợi lâu có người xin về có người thì không còn đường lựa chọn vì số nợ quá lớn phải bỏ trốn ra ngoài… Đặc biệt hơn rất nhiều người công ty không có tăng ca ngày chỉ làm 8 tiếng thứ 7, chủ nhật nghỉ. Hàng tháng lĩnh lương cơ bản trừ ăn tiêu, bảo hiểm, phí phục vụ môi giới… thử hỏi đến tay người lao động còn thực lĩnh được bao nhiêu. Con số nợ ở quê ngày một tăng gấp bội. Có người phản ánh với môi giới thì họ trả lời công ty tăng ca theo mùa và hàng loạt câu trả lời có lí mà họ lấy đó làm có để phân tích cho lao động hiểu… Và đây cũng là áp lực nặng nề đặt lên vai của người lao động. Một dấu chấm hỏi không biết làm thế nào cho đúng. Hơn nữa có cả những người đi đơn hàng làm cái này nhưng sang làm cái khác làm không đúng với công việc như đăng ký. Và phản ánh cũng là những câu trả lời có lí do của môi giới… Nhưng đây là việc làm không đúng ảnh hưởng lớn và rất xấu với người lao động là họ bị hoang mang với những gì đã và đang diễn ra … Và còn rất nhiều những hoàn cảnh khác nữa khiến lao động họ phải lựa chọn. Thử hỏi tại sao nhiều lao động bỏ trốn đó là những lí do chính đáng. Ngoài ra cũng còn một số tác động phụ nữa. Nhưng trong từ sâu đáy lòng chẳng ai muốn bỏ trốn, chẳng ai muốn là người lưu vong nay đây mai đó. Và không một ai muốn mình sống trong cảnh sợ hãi, lúc nào cũng lo cảnh sát bắt. Đã ra ngoài không có giấy tờ tùy thân, không có thẻ khám bệnh, không may mà ốm đau cũng khổ lắm chứ. Rồi nhiều lúc gặp chủ xấu họ quỵt tiền cũng phải chịu vì nếu lên tiếng họ sẽ báo công an. Sự ganh đua trong công việc chính đồng hương báo bắt đồng hương. có cả những tai nạn rủi ro mà không ngờ tới… Mọi thứ đều thật thiệt thòi với họ. Nhưng cũng không còn con đường nào khác để lựa chọn… Trong khi đó về bên phía môi giới cũng không kể đến những công ty luôn quan tâm lao động. Những người phiên dịch nhiệt tình luôn giúp đỡ lao động khi gặp khó khăn. Đối lập với những người ấy những công ty ấy thì còn tông tại rất nhiều những công ty vô trách nhiệm. Những người phiên dịch vô cùng tỏ thái độ chèn ép, dọa nạt lao động. Có những người bị ốm gọi điện cho phiên dịch khất lần mai rồi ngày kia tới. Cả những dịp tết có dịch cảm cúm không may bị cảm nặng có lao động gọi điện cho môi giới. Họ trả lời lao động đây là ngày nghỉ. Một câu trả lời thật vô tâm coi mạng người quá bình thường. Có nhiều cách có thể giúp lao động mà tại sao họ lại từ chối một cách ngẫu nhiên. Nếu như nghỉ 9 ngày tết xong đợi họ đi làm thì lao động sẽ ra sao. Tại sao khi thu tiền phí môi giới không bao giờ thiếu một xu, không cần nói có lương là trừ ngay. Hàng tháng đóng phí phục vụ để lao động được hưởng cái quyền gì hay những câu trả lời nghe thật đau lòng. Trách nhiệm và đạo đức đã không còn tồn tại. Gần đây có một lao động vì công việc nặng không đáp ứng được công việc đã xin về nước và hủy hợp đồng. Thì họ phản ánh với phiên dịch. Phiên dịch trả lời về sẽ lấy được ít ví dụ đi 5000USD về sẽ lấy được 3000USD. Và lao động này đã nói lại với phiên dịch là sẽ gọi cho bộ lao động hỏi. Phiên dịch trả lời em gọi cũng chẳng giải quyết được gì. Khi đưa lao động ra sân bay lao động có đòi hỏi phải trả đầy đủ giấy tờ, thì phiên dịch dọa báo cảnh sát nếu không lên máy bay. Thử hỏi những công ty môi giới họ thuê những phiên dịch này để đến bắt nạt những lao động nghèo sao. Bởi vì họ biết nói biết nghe tiếng Trung để khống chế những lao động nghe không hiểu. Hiện nay thực trạng này theo một góc nhìn thì xảy ra rất nhiều. Có bạn lao động không dám nói. Có bạn thì sợ bị thù hằn bị ghét có việc nhờ không giúp. Phần thì sợ phiền phức đến công việc và phải đành ngậm ngùi trong chua xót. Có đau lòng đến mấy cũng cắn răng chịu đựng để thời gian có thể trôi qua nhanh hơn. Nhưng mỗi khi gọi điện về nhà ai ai cũng nói với bố mẹ người thân con bên này khỏe công việc tốt lương cũng được, bố mẹ đừng lo. Thậm chí có người đang rửa bát vẫn nói con đang ăn tí con gọi lại. Đi rửa bát thuê đôi lúc trống chưa có bát rửa gọi về nhà nói ở đây công việc nhàn lắm ăn uống thoải mái con béo lên rồi ạ. Nhiều bạn đi vác sắt, vác gỗ, đi phân loại rác thải, làm cả những công việc tưởng chừng như nguy hiểm đến tính mạng… Nhưng ước mơ vì ước mơ mỗi ai đó đều phải cố gắng hết sức mình. Bố mẹ ở quê nhà mà biết được vậy họ sẽ đau lòng biết chừng nào. Họ sẽ trằn trọn với những giấc ngủ không xuôi giấc vì thương con. Vì vậy các bạn nào đang ăn chơi xa xỉ, đang vũ trường thuốc lắc hãy nghĩ đến nơi chúng ta bắt đầu. Đừng để xảy ra biết bao chuyện đau thương ở mọi công việc, mọi chỗ vui chơi… Để cha mẹ cùng cả cộng đồng rơi lệ. Buồn tê tái cho một kiếp người. Đau xé lòng khi nhận được những tin giật gân. Buồn bã khi nhìn những người đồng hương của mình lần lượt ra đi. Nhưng tất cả các bạn hãy cố gắng phấn đấu thì ngày mai sẽ là ngày mới. Những ánh bình minh sẽ đến với các bạn. Hãy đoàn kết xây dựng tình cảm thành một tập thể vững mạnh. Để thực hiện ước mơ của mình còn góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đến Đài Loan coi như một thử thách một phấn đấu một bước ngoặt mới cho hướng đi của chính mình. Thành công sẽ đến với mỗi ai dám vượt qua gian nan, dám nghĩ dám làm dám ước mơ và hi vọng sẽ luôn mỉm cười đến với họ.