Lao động bỏ trốn- “Giận mà Thương”

Đặng Quốc Quân / Lao động bỏ trốn- “Giận mà Thương” / không / Việt Nam / lao động quốc tịch nước ngoài Mỗi sáng thức dậy, đọc báo mạng đều thấy những tin tức như là “lao động nước ngoài bỏ trốn bị công an bắt ,lao động nước ngoài bỏ trốn mượn thẻ bảo hiểm của người … Continue reading “Lao động bỏ trốn- “Giận mà Thương””

Đặng Quốc Quân / Lao động bỏ trốn- “Giận mà Thương” / không / Việt Nam / lao động quốc tịch nước ngoài

Mỗi sáng thức dậy, đọc báo mạng đều thấy những tin tức như là “lao động nước ngoài bỏ trốn bị công an bắt ,lao động nước ngoài bỏ trốn mượn thẻ bảo hiểm của người khác để đi khám bệnh bị phát hiện…hay những tin tương tự như vậy. Thử nói xem nếu một người hỏi các bạn “ Nếu những lao động nước ngoài ấy là đồng bào của bạn, bạn cảm thấy thế nào ? “ ,tôi chả cần suy nghĩ mà trả lời ngay rằng “ giận mà thương” 。 Vì sao ư ??? Tôi xin nói về vế đầu tiên ,” giận“ Tôi luôn tự đặt câu hỏi rẳng tại sao các bạn nước tôi lại làm thế? Chắc các bạn ấy phải biết được những cái được và cái mất khi bỏ trốn rồi chứ? Chắc các bạn ấy suy nghĩ đủ chin chắn để quyết định như vậy chứ ? và gia đình các bạn ấy liệu có an tâm khi các bạn ấy làm như vậy ? Tôi giận khi các bạn tự mình từ bỏ quyền lợi được chăm sóc sức khỏe khi sinh sống và làm việc tại Đài Loan. Khi ốm đau ,sẽ không được hưởng quyền lợi như nhưng người bình thường, thăm khám bênh cứ phải dùng thân phận giả hay mượn thân phận người khác để đi khám mà trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị phát hiện. chẳng phải đấy là điều các bạn muốn chăng . Nhìn những bức ảnh cuộc sống lưu vong của các bạn , tôi rơi nước mắt nhưng cũng giận lắm chứ? Các bạn có nơi ăn trốn ở có định, tuy không bằng ở nhà mình được đâu nhưng nó cũng là của riêng bạn vậy mà các bạn bỏ để chấp nhận cuộc sống chui lủi, ăn xó mó lieu, nay đây mái đó, hẳn đó mới là cách các bạn mong muốn? Tôi giân khi các bạn coi nhẹ chính sing mạng của mình. Khi không có một công việc ổn định các bạn phải dấn thân đitìm, bất chấp công việc nguy hiểm, bất chấp bản thân nguy hiểm chỉ để kiếm được tiền. Liệu các bạn có nghĩ rằng nếu kiếm tiền mà các bạn có vấn đề gì thử hỏi người nhận đồng tiền đó sẽ có cảm giác gì? Khi các bạn ra nước ngoài làm việc , các bạn đại diện cho hình ảnh tầng lớp lao động phổ thông của đất nước các bạn , nhìn vào các bạn, họ sẽ đánh giá những người đồng trang lứa với các bạn để rồi suy nghĩ tiếp tục sử dụng anh em đồng bảo của các bạn để làm việc cho công ty họ không? Nhưng thực tế thì sao ? Ngày nào cũng có lao động bỏ trốn, rồi thì rượu chè đánh nhau gây mất trật tự , rồi thì trộm cắp … Đói ăn vụng túng làm liều mà. Chính nhờ các bạn mà cơ hội cho những người có khát khao muốn sang nước ngoài làm việc chính đáng bị giảm đi một phần nào đó, chính nhờ các bạn mà mỗi khi nhận là đồng bào của các bạn thì chúng tôi nhận lại những ánh mắt ,lời nói không mấy thiện cảm . Như vậy chả phải oan uổng cho những người lao động chân chính ,cho những người thật sự cầu thị , như vậy không chỉ tôi mà người khác cũng giận các bạn. Nhưng thiết nghĩ ,”bầu ơi thương lấy bí cùng/ tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, tôi cũng rất “thương” các bạn. Tôi thương các bạn vì ước mơ hoài bão đổi đời bị vùi dập không hề thương tiếc. Trước khi các bạn sang đây chắc đước vẽ ra một thế giới màu hồng mỹ mãn, công việc nhẹ nhàng, sạch sẽ, lương cao như kiểu ngồi mát ăn bát vàng, các bạn có tiền rủng rỉnh mà gửi về nhà , mà mua cái nọ cái kia. Các bạn nào có ngờ rằng chào đón mình là những công việc nặng nhọc , mệt mỏi trái ngược với những gì mình tưởng tượng hoặc được người khác vẽ ra cho mình. Khi không có hứng thú thì lấy đâu tinh thần làm việc , tôi hiểu chứ. Tôi thương khi các bạn gánh một khoản nợ khổng lồ mà với lứa tuổi đang lớn, tuổi ăn tuổi chơi như thế thì đó là một con số không tưởng. Để sang được nước khác các bạn phải chuẩn bị một khoản phí môi giới không hề nhỏ, tôi không cần đề cập đến phần lam thu , chỉ nói đến chi phí thuần thôi nhưng có gia đình nào trong nhà có đủ số tiền lớn như thế? Nói thật nếu có nhiều như thế chắc bố mẹ sẽ cho các banjhocj cái nghề tự kiếm sống chứ chẳng để con cái mình đi xa như vậy. Đa phần đều phải đi vay mượn cầm cố mới đủ số tiền cho các bạn đóng khoản phí đó, tương lai mong mỏi các bạn có thẻ trả số tiền đó .Các bạn phải từ bỏ ươc mơ của bản thân để bước sang một đất nước khác với gánh nặng cơm áo gạo tiền của gia đình. Áp lực của đồng tiền đè nặng trên đôi vai non nớt ấy.May mắn cho những ai có thể tìm được công xưởng tốt , công việc đều đặn có tang ca. Nếu rơi vào công xưởng mà không có việc, tang ca không có lấy đâu tiền mà gửi về, ước mơ của mẹ, của em làm sao có thể thực hiện? ắt hẳn tức nước thì vỡ bờ thôi, tôi tin lựa chọn bỏ trốn là điều bất đắc dĩ mà không ai muốn cả. Ai cũng có cuộc sống của riêng mình, tôi không nói các bạn nên hay không? Đúng hay sai khi bỏ trốn? Tôi cũng không là người vĩ đại gì để có thể giúp các bạn đòi lại những quyền lợi chính đáng cần được hưởng? Tôi chỉ mong các bạn suy nghĩ cho kỹ khi quyết định và sẵn sàng chấp nhận những kết quả của nó mang lại.Chỉ mong thông qua bài viết này để mọi người biết suy nghĩ của những người đồng bào- anh em của các bạn. Thân