Hạ Thanh / Về với bình yên / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 移工
10h đêm,trời mùa đông mưa phùn rét như cắt da cắt thịt.Trên đường dường như chỉ còn lại mỗi Linh và nó.Vân vê dây khoác của chiếc ba lô đeo trên vai,mắt nhắm chặt hít một hơi thật sâu nó chậm chạp,ngập ngừng lê từng bước nặng nề tiến về phía đồn cảnh sát trước mặt.
Đến Đài loan vào những ngày giáp tết, khi mà người người tìm về quê mẹ thì nó lại cất bước ra đi.Nhà nó nghèo lắm.Bố nó là cựu chiến binh tham gia thời gian dài trong cuộc kháng chiến cứu nứoc,trở về với đôi chân k lành lặn .mẹ nó quanh năm gắn chặt với ruộng đồng quần quật từ sáng đến hôm mà vẫn k đủ nuôi ba chị em nó ăn học.Lãi mẹ đẻ lãi con,nợ nần cứ xoay vòng bám lấy gia đình nó.Nhìn ba mẹ lam lũ,các em khổ cực,quyết tâm thay đổi cuộc sống nung nấu trong đầu nó càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Đè nặng lên đôi vai nhỏ bé là gánh nặng nợ nần, là tình yêu sự kì vọng của gia đình dành cho nó.Lần đầu tiên xa gia đình bước chân vào xã hội kiếm tiền,lại là một nơi xa xôi,khác biệt về ngôn ngữ,phong tục tập quán , nó không tránh khỏi những khó khăn bỡ ngỡ.
May mắn được nhận vào một công ty lớn tại Đài bắc có nhiều người Việt làm viêc.Những ngày đầu chập chững,lóng ngóng.Ngày đi làm mệt lử , tối về lại nỗi nhớ nhà lại ùa về trong nó.phải thật vất vả để có thể thích nghi được với cuộc sống,môi trường mới.bù lại nó hiền lành lại chịu khó nên mọi người ai cũng quý,cũng giúp đỡ động viên,coi như chị em gái trong nhà mà chỉ bảo.Nó luôn tự nhủ mình phải càng cố gắng để không phụ sự giúp đỡ của mọi người,không phụ lòng kì vọng của cha mẹ.
Công việc đều đặn,thi thoảng lại có tăng ca cộng với tiết kiệm chắt bóp,năm đầu tiên nó cũng gửi đc một khoảng kha khá về cho gia đình đủ để trả nợ.Bớt nợ không khí trong gia đình nó vui lên hẳn.Nó không còn nghe thấy sự buồn rầu qua giọng nói của mẹ hay cố nén tiếng thở dài qua hơi thở của cha.Nụ cười luôn thường trực trên môi nó,theo nó cả vào trong những giấc ngủ.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng xuôi theo ý muốn của mình. Có những ngã rẽ của tuổi trẻ mà cho đến mãi sau này khi nhớ lại ta vẫn đau nhức mãi không nguôi.
Nó quen Trung qua một bữa tiệc sinh nhật của người bạn.anh đẹp trai,ga lăng lại ăn nói có duyên đã chiếm trọn trái tim mong manh,non nớt của nó.Nó yêu anh bằng tất cả niềm tin,sự trong trắng ngây thơ của tuổi trẻ. Tình yêu vội đến rồi cũng vội đi như cơn mưa mùa hạ.dữ dội nhưng không hề để lại dấu vết.Khi biết nó có thai,anh vội vã khăn gói cao chạy xa bay cùng với người đàn bà khác, rũ bỏ hết trách nhiệm của mình,mặc cho nó bơ vơ,sống dở chết dở giữa nơi đất khách quê người không ai thân thích.Nó giấu tất cả mọi người trừ Linh- người bạn cùng giường của nó.Mất ăn mất ngủ,người nó gầy rộc đi trông thấy. Nó thấy hối hận, trách bản thân quá ngờ nghệch cả tin để giờ đây mọi chuyện ra nông nỗi này.Nghĩ đến ba mẹ,hai hàng nước mắt cứ rủ nhau lăn dài trên má.Trong mắt họ nó luôn là đứa con ngoan,là tấm gương cho các em phấn đấu noi theo thế mà giờ đây..
Tỉnh giấc sau cơn mê đầu vẫn còn đau cứng.đặt tay lên bụng nó bất giác nhớ ra mọi chuyện.Sinh linh bé nhỏ đã không còn nữa,cảm giác đau đớn tội lỗi ùa về trong đầu nó.Nó đưa tay ôm mặt khóc nức nở, chỉ mong sao mọi chuyện chỉ như giấc mơ,nó ước sao mình có thể bắt đầu làm lại.Mê man trong nước mắt nó hồi nhớ lại nhữg kỉ niệm đẹp đẽ bên gia đình, nó thèm được ăn bữa cơm canh- cà mẹ nấu,thèm những câu chuyện chiến đấu xa tít mù tắp của ba.Giá mà,nếu như..
Thời gian thấm thoát trôi qua, vết thương ngày nào cũng duong như lành lại.Nó không cho phép mình gục ngã,nó muốn tĩnh tâm,bỏ tất cả lại sau lưng, quên đi quá khứ bắt đầu làm lại.
Nhưng trời k chiều lòng người. Năm thứ hai công ty nó đổi chủ mới lãnh đạo.làm ăn thua lỗ,lương và trợ cấp của nhân viên giảm đi đág kể.chi tiêu cũg trở nên khó khăn,hạn hẹp.Công nhân phải thay phiên nhau nghỉ.Nhiều người không chịu được phải bỏ đi tìm công việc mới bởi gánh nặng cả gia đình đag đè nặng lên đôi vai của họ.Những lao động nước ngoài như nó không có quyền lựa chọn.chỉ có thể luân phiên nghỉ hoặc có thể xin về nước sớm.khổ nỗi vừa mới trả hết nợ chưa dư giả đc đồng nào ra về lúc này thì khác gì tay trắng.Mệt mỏi áp lực về tiền bạc nhiều đêm thức trắng. Nó giấu ba mẹ không dám nói thật vì sợ ba mẹ lại suy nghĩ, lo lắng vì nó.Lần nào gọi về nó cũng cố gắng cười thật tươi, nhưng tắt điện thoại nó chỉ muốn bật khóc.Nó cảm thấy bế tắc, bất lực nhưg k còn cách nào để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này.Đúng lúc đó định mệnh lại đưa đẩy cho nó gặp Sơn.
Anh hơn nó 4tuổi già dặn,chín chắn hơn so với độ tuổi của mình.Nó kể hết cho a nghe về quá khứ không may mắn của mình, anh không những không chê bai dè bửu mà còn luôn ở bên an ủi nó,động viên nó khắc phục mọi khó khăn vượt lên trên hoàn cảnh.chính tình yêu chân thành,lòng bao dung thấu hiểu đó đã giúp nó xoá bỏ đi khoảng cách,mặc cảm trong lòng để đón nhận tình yêu thêm một lần nữa.Nó yêu anh trân trọng bằng tất cả trái tim của một nguoi đàn bà đã từng bị chối bỏ.
Yêu nhau đc một thời gian nó mới phát hiện anh là nguoi bất hơp pháp.Anh có nhiều mối quan hệ rất rộng và phức tạp. Nghe nó tâm sự về chuyện công việc tiền bạc,anh chủ động ngỏ ý muốn giúp nó tìm một công việc ổn định,lương cao hơn nhiều so với mức hiện tại. Nó đắn đo suy nghĩ lo sợ nếu lỡ không may bị bắt về nước sớm nó sẽ không biết giải thích như thế nào với ba mẹ,phần lại lo những rủi do không may sẽ tìm đến nó.nhưng viễn cảnh tươi đẹp anh vẽ ra truớc mắt không ngừng làm nó dao động.Ngập ngừng lưỡng lự, cuối cùng nó cũng khăn gói theo anh.Tự nhủ nó sẽ chăm chỉ làm ăn,tiết kiệm được kha khá sẽ ra đầu thú để về nuớc.
Thực tế không như những gì nó tưong tượng.Công việc bấp bênh nay đây mai đó,lúc thì hái chè, trồng cỏ,khi lại trồng rau.Mưa gió lại thất nghiệp,có lần nghỉ cả gần tuần lễ.ăn uống chi tiêu dè sẻn cũng chẳng gom được là bao.Rảnh rỗi sinh ra nông nổi,a sa vào con đường cờ bạc đen đỏ.Mới đầu chỉ là đánh cho vui,sau dần của cải cứ lần luợt thay nhau đội nón ra đi.thua lỗ chán nản anh lại tìm đến bia rượu để giải sầu mua vui.Cơm no rượu say a lại tìm nó để trút giận.nhẹ thì chỉ chửi bới,nặng thì đấm đá không thương tiếc.Hết say anh dường như quên hết những gì đã gây ra,tìm mọi lời đường mật,mọi cách để cầu xin nó tha thứ.Nó luôn bị mềm lòng bởi những lời hứa của anh, tha thứ hết lần này đến lần khác song vẫn đâu vào đấy.Nó chỉ còn biết cam chịu số phận.con đường này là do nó tự chọn lấy, giờ khổ cực biết kêu ai.Gọi về cho bố mẹ mà lòng nó đau nhói,ở nhà vẫn nghĩ nó đag sung sướng bên trời tây,vẫn đag hãnh diện,tự hào khi nhắc đến nó.Nước mắt cứ trực trào ra,những giot nuoc mắt ân hận muộn màng..
Một hôm nó đang đi làm thì bỗng hay tin anh bị bắt.hỏi ra mới vỡ lẽ anh đưa bạn bè về nhà ăn uống đập phá.Cơm no rượu say nói năng không rõ ràng gây ra cãi lộn lớn tiếng .Hàng xóm nghe thấy sợ sảy ra đánh nhau liền báo công an đến giải quyết.bất ngờ,lại đang say xỉn không ai kịp chạy,bị đưa tất về đồn điều tra chờ ngày về nước.
Không có anh nó như chim non gãy cánh,đêm nằm lo nơm nớp,ngủ mơ cũng thấy bị cảnh sát còng tay dắt đi.Trước đây những chỗ làm đều do anh tìm kiếm liên hệ.Nay biết anh bị bắt,họ ra sức chèn ép,đòi giảm luơng,không đồng ý thì phải nghỉ làm.Phận gái yếu mềm,nó đành cắn răng chịu thiệt không dám đòi quyền lợi, sợ người ta không trả còn đi báo cảnh sát.Cuộc sống vốn khó khăn nay lại càng thêm điêu đứng.Sợ bị lộ,nó không dám tiếp tục nán lại chỗ cũ phải tìm chỗ khác để tìm việc.May mắn thay gặp lại một người quen mà trước đây nó từng giúp đỡ giờ lại cưu mang nó.Nó sống nhờ vỏ bọc của một người Việt lấy chồng Đài Loan ,chăm chỉ làm ăn bù lại những chuỗi ngày thất nghiệp khốn khó.
Lại nói về anh,sau khi anh bị bắt qua hỏi thăm về tình hình của anh qua một người bạn nó mới vỡ lẽ,hoá ra ở việt nam anh là người đã có gia đình.bấy lâu nay anh chỉ đến với nó để bù đắp sự cô đơn,thiếu thốn tình cảm khi xa vợ xa con.anh núp mình trong một cái vỏ bọc thật kỹ còn nó thì thật ngây thơ ngốc nghếch không hề hay biết.Anh phụ bạc ngừoi vợ và đứa con thơ,lừa dối nó để thoả mãn thú vui cho chính bản thân mình.Nó trách anh bao nhiêu thì thấy bản thân mình có lỗi bấy nhiêu.chính sự vô tâm ngốc nghếch của nó có thể đã phá tan một gia đình hạnh phúc.Lần này nó không rơi nước mắt,trái tim nó đã quá chai sạn rồi.nó muốn về bên ba mẹ,bên các em để được bình yên sau những bầm dập của cuộc đời.
Tháng năm lênh đênh trôi dạt,bốn cái tết rồi nó chưa được về đoàn tụ với gia đình,nhớ cái hơi ấm sum họp đoàn viên,nhớ cái không khí cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày tết.Tết đang đến gần,trong lòng nó nôn nao khó tả.Lời mẹ nói hôm qua cứ văng vẳng bên tai nó :” tết này về con nhé, tiền kiếm thế đủ rồi.Bố mẹ cũng già rồi,các con cũng đã lớn,rồi sẽ lấy vợ gả chồng, không biết rồi đây cả nhà sẽ còn được bao nhiêu cái tết bên nhau nữa..” Nó bật dậy lôi chiếc valy từ gác xép xuống phủi sạch bụi bám.Nó vẫn còn mới như ngày nào chỉ là từ lâu người ta đã vô tình lãng quên nó.
Nó kêu Linh dắt xe quay về để nó tự đi tiếp.Mưa đã ngớt,gió ùa vào mặt nó từng cơn mát lạnh.Đồn cảnh sát phía trong phòng trực đèn thắp sáng trưng,ấm áp.Nó mạnh dạn đẩy cổng tiến vào.văng vẳng đâu đây lời hát vọng lại “Mẹ,mẹ ơi con đã về!! ”
Cuộc đời ai mà không một lần lạc lối,không một lần mắc phải sai lầm.Có thể bạn phải trả giá,thậm chí một cái giá thật đắt nhưng đó không phải đã là tất cả.Chúng ta còn rất nhiều điều tốt đẹp hơn đang chờ ta ở phía trước,còn bố mẹ,gia đình và những người yêu thương ta luôn bên cạnh yêu thương,bao dung giúp đỡ ta.Cạm bẫy và thử thách luôn hiện hữu, nó làm ta vấp ngã nhưng cũng khiến ta trưởng thành.Đừng vì khó khăn mà bỏ cuộc,vì gian khổ mà lùi bước.Người xưa đã ví “Cơm nguời khổ lắm ai ơi./Đâu như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”.Tiền thì biết bao nhiêu cho đủ,biết bằng lòng với những gì mình đag có đã là hạnh phúc lắm rồi.
Máy bay lên giữa không trung,nắng vàng soi rọi chói loà.Nó mệt nhoài thiếp đi trong giấc ngủ,nụ cười không hề tắt trên môi…