TÔI YÊU XIAOHEI

NGUYEN XUAN PHONG / TÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNG / sinh viên 學生 TÔI YÊU XIAOHEI Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia … Continue reading “TÔI YÊU XIAOHEI”

NGUYEN XUAN PHONGTÔI YÊU XIAOHEI / KHÔNGsinh viên 學生

TÔI YÊU XIAOHEI

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo khó, nơi mà quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giàu có nhất của nơi đây có lẽ là tình người. Là con cả trong một gia đình đông anh em chúng tôi cứ vậy ngày nào cũng thế làm bạn với con trâu, con gà, con chó, con mèo, Ăn những hạt cơm thấm đượm mồ hôi và nước mắt của ba mẹ để lớn lên. Quanh tôi ai cũng vậy trẻ con sinh ra 3 tuổi biết đi, 5 tuổi là biết phụ giúp cha mẹ quét nhà nấu cơm, lớn hơn một chút thì biết đồng áng, bắt cua bắt hến. ngoài giờ đi học phần lớn thời gian chúng tôi phải đều một mình người bạn duy nhất mà hầu như đưa trẻ nào cũng có đó là những chú chó cùng chúng tôi lớn lên. Mà hình như hiếm lắm mới có một đứa trong chúng tôi được lên thành phố học đại học. cái vòng luẩn quẩn đó cứ lập đi hết thế hệ này tới thế hệ khác, gia đình này tới gia đình khác.
Ngày nào cũng vậy ngồi trong bữa cơm giản đơn thứ nhiều nhất có lẽ là rau xanh, nhìn đôi mắt rạng ngời chứa đầy hoài bão tương lai của những đứa em tôi biết nếu chúng cũng đầy đủ như ai đó thì có lẽ tương lai của chúng cũng sẽ là những vị bác sỹ ưu tú, doanh nhân thành đạt hay chí ít cũng là một nhân viên như bao người thành phố khác. Tôi phải thay đổi, phải thoát ra cảnh nghèo khó của vùng quê này để các em tôi chúng có cơ hội công bằng như bao đứa trẻ khác.
Thời gian cứ thế trôi ngày qua ngày tôi luôn mang trong mình suy nghĩ đó, vô tình có người hàng xóm ở thành phố về nói chuyện với tôi rằng ở nơi xa giữa đại dương có một quốc gia nơi đó có thể làm thay đổi cuộc sống hiện tại của chúng tôi mang tên Đài Loan. Giấc mộng Đài Loan của tôi như thế bắt đầu.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với bà mẹ thể hiện ý chí quyết tâm của tôi cuối cùng cũng được ba mẹ chấp nhận. mảnh đất truyền từ cụ chúng tôi đã nay đã cầm cố ngân hàng và vay mượn từ người thân để tôi có trang trải phí đi Đài Loan. Lên thành phố bắt đầu theo lời giới thiệu của Gì hàng xóm tôi đã tới công ty môi giới xxx để bắt đầu đợi chờ mơ ước. sau ba tháng học tiếng và tôi may mắn hết rất nhiều người đồng cảnh ngộ đã trúng tuyển đơn hàng làm xưởng sắt thép tại Đài Loan. Đã định ngày lên đường bố mẹ tổ chức liên hoan chia tay trước lúc tôi đi xa với mâm cỗ mà thức ăn chính đó là món thịt Chó và những chén rượu nếp thơm nồng. ở đâu đó thiếu vắng một thứ gì đó quen thuộc mà tôi vô tình không để ý tới.
Ngày tôi đặt chân lên quốc đảo nhỏ bé Đài Loan mang trên vai là tương lai của những đứa em, trách nhiệm trả món nợ ngân hàng cho bố mẹ tôi quyết tâm phải kiếm được thật nhiều tiền bằng mọi giá.
Ngày đầu tiên vào công xưởng giữa những người công nhân Đài ở đó mình tôi đơn độc, không bạn bè, không người thân, ngay cả giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ giờ đây gần như cũng không có cơ hôi. Tôi như lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này. Ý chí quyết tâm, gánh nặng nợ nần đã giúp tôi vượt qua khoảng thời gian này. Tôi ở tại ký túc xa trong công xưởng, thời gian cứ thế trôi sáng đi làm tối lại về ngủ, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ ngơi tôi cũng không biết đi đâu, mua 1 ít đồ tươi nấu một vài món ăn tự thưởng cho mình sau những ngày làm việc mệt mỏi và những ngày dài cơm hộp. Sau một năm tại đây tôi cũng đã dần hiểu được ngôn ngữ của họ, cũng có những người bạn Đài Loan nhiệt tình và ông bà chủ tốt bụng, quen dần với khẩu vị của những bữa cơm hộp ăn tại xưởng làm việc, công việc mặc dù vất vả nặng nhọc nhưng bù lại đều đặn, số giờ tăng ca đáng kể. Và quan trọng nhất đối với tôi là đã trả hết nợ vay và lấy lại mảnh đất cầm cố ngân hàng trước khi đi như vậy đối với tôi đã gỡ được một nửa gánh nặng trên vai. Sau này tôi mới biết tôi đã may mắn hơn rất rất nhiều người Việt tại xứ Đài này.
Một ngày như bao ngày khác tôi tới công xưởng làm việc, tới giờ nghỉ trưa mọi người tụ họp lại một chỗ mát mẻ trong xưởng để ăn cơm và trò chuyện. riêng tôi vẫn thế ít nói chỉ ngồi một góc vừa ăn cơm hộp vừa nghe mọi người nói chuyện, do các câu chuyện không đầu không cuối hay do khả năng ngôn ngữ của tôi vẫn chưa đủ tốt nên chỉ có thể hiểu được một nửa. tôi nhớ về bữa cơm gia đình có cha có mẹ có các em tôi mọi người tuy vất vả những trong bữa cơm gia đình hình như những nỗi lo toàn muộn phiền đều tan biến, mẹ kể chuyện đi chợ, ba kể chuyện đi đồng, các em tôi thì kể chuyện tới lớp tới trường, ai cũng nở nụ cười hạnh phúc trên môi. Gần kết thúc bữa cơm thì đâu đó có một chú chó nhỏ toàn thân đen, gầy gò, từng bước một tới lại gần bên tôi ánh mắt nhìn tôi dường như muốn nói “tôi đói lắm, có thể làm ơn cho tôi ăn được không”. Nhìn chú chó nhỏ tội nghiệp tôi chợt so sánh với tôi, không hiểu hoàn toàn ngôn ngữ của mọi người quanh tôi, tôi cũng phải từng vất vả mới có được một bữa ăn và hơn thế nữa thực ra tôi cũng chỉ có một mình. Tôi quyết định dành phần cơm còn lại ít ỏi cho nó.
Từ bữa đó hầu như ngày nào thôi cũng thấy nó xuất hiện giờ nghỉ trưa để chờ phần cơm ít ỏi tôi nhường lại cho nó. Lâu dần thành quen với vốn tiếng trung ít ỏi của tôi tôi đặt cho nó một cái tên Xiao Hei. Nó tự nhiên trở thành người bạn than thiết của tôi, nơi mà tôi có thể trao gửi những tâm sự không biết kể cùng ai, ngoại trừ có thể nói với tôi, tôi cảm thấy XiaoHei ánh mắt nó biết lắng nghe lắm, nó thấu hiểu nỗi lòng tôi, đồng cảm cùng tôi.
Hai tháng sau ông bà chủ sửa lại ký túc xá trong xưởng vì vậy tôi được chuyển ra ngoài ở tạm thời. tại nơi đó đã xảy ra một số chuyện khiến tôi và XiaoHei ngày càng gắn bó hơn. Hôm đó là ngày nghỉ của tôi thay vì đi chợ mua đồ tươi về nấu cơm như mọi lần thì có lẽ do thời tiết âm u làm nỗi nhớ nhà của tôi dâng trào không có cách nào khỏa lấp. tôi lang thang vô định trên chiếc xe đạp không biết bao lâu nữa. chợt bừng tỉnh vì nơi tôi dừng lại hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi không biết tôi đã đi bao xa, qua bao nhiêu con đường, và con đường nào mới là con đường về. trời bắt đầu tối, nỗi lo sợ bắt đầu lan dần trong tôi. Trong cơn hoảng loạn chợt nhận ra một bong dáng quen thuộc đó là XiaoHei từng bước từng bước chậm rãi vừa sủa vừa đi như gọi tôi đi theo nó. Ô kìa con đường quen thuộc đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi về tới nhà cũng là lúc trời tối hẳn tắm rửa ăn tạm phần cơm mua vội gần nhà cũng không quên chừa lại cho XiaoHei tôi lên giường nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục đi làm. Nằm trên giường lật qua lật lại tôi không sao nhắm mắt được, nếu không có XiaoHei tối nay chắc tôi phải ngủ đâu đó ngoài kia. Càng nghĩ càng thương tôi quyết định đề nghị được chính thức nuôi XiaoHei như hai tâm hồn cô độc nương tựa lẫn nhau. Được sự đồng thuận của ông bà chủ tôi chính thức được nuôi XiaoHei, tôi làm dành cả một ngày nghỉ để làm cho XiaoHei một căn nhà thật đẹp, có chỗ uống nước, có chỗ ngủ rồi chỗ để đồ ăn. Có lẽ từ ngày qua đây 400 ngày có lẻ đây là ngày mà tôi cảm thấy vui nhất. Ký túc xá trong xưởng cũng đã sửa xong tôi hôm nay là buổi cuối cùng tôi ở đây. Đang chìm trong giấc ngủ tôi chợt thật mặt đất chao đảo, đồ đạc đổ lắc lư rơi xuống và tệ hơn nữa hình như ngôi nhà cũng đang sụp xuống, tỉnh lại với một bên chân bị kẹt bức tường đổ xuống tạo thành một hình tam giác giúp tôi thoát khỏi các vật nặng đè lên mình. Quanh tôi là một màu tối đen, tôi không biết mình ở đây bao lâu, chỉ biết mình rất khát, rất đói và rất đau. Chợt nghe thấy tiếng người nói, tiếng chó sủa tỉnh lại tôi đã thấy mình trong giường cấp cứu của bệnh viện. chân tôi trật khớp, bong gân, đầu cũng có vết thương do vật nặng rơi vào nhưng cũng ko nghiêm trọng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại. tôi chợt lo lắng cho XiaoHei của tôi. Không biết nó đang ở đâu và nó có bị làm sao không, hỏi chuyện những người đưa tôi vào đây mới biết, lúc tòa nhà sụp xuống đội tìm kiếm đã được một chú chó bị thương ở chân nhưng vẫn kéo và sủa báo vị trí của tôi để đội cứu thương có thể cứu tôi nhanh nhất, lúc cứu được tôi ra cũng là lúc chú chó kiệt sức nằm tại đó. Thật may mắn vì ông bà chủ có mặt tại đó và đã đưa XiaoHei của tôi đi tới viện thú ý. Ngày tôi bình phục cũng là ngày tôi đón nó trở về. Nó đã bị mất một chân, nhưng thấy tôi nó có vẻ vui lắm sủa to chào đón tôi trở về.
Thời gian cứ thế trôi qua xưởng bên cũng có thêm mấy bạn người Việt mới, tôi vui lắm vì từ giờ tôi không còn cô độc một mình là người Việt giữa chốn người này nữa. Ngày nghỉ thay vì nấu cơm một mình tôi cùng những bạn mới nấu cơm lien hoan, trò chuyện giữa mâm cơm cùng một vài chén rượu giúp tôi quên đi nỗi nhớ nhà da diết.
Thời tiết cuối thu không khi se se lạnh, mưa lâm thâm chợt nhận được điện thoại của các bạn xưởng bên tối nay liên hoan nhậu.
Tan làm tắm rửa vì mai là ngày nghỉ của tôi nên tôi hoàn toàn có thể nhậu hết mình với các bạn. thời tiết này được cùng bạn bè nhâm nhi chén rượu và ngày mai được nghỉ thì thật sự tuyệt vời. Tôi tới nơi cũng cũng là lúc mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thịt, rau, cùng cơ man nào là rượu. Thứ thịt mà lâu lắm tôi không được nếm đó là thịt chó cảm giác thật là ngon tuyệt vời. trong cơn say tôi loáng thoáng nghe thấy vì sao lại có bữa rượu thịt này, tôi thấy bong dáng chú cho đen tuyền và một chân bị gẫy trong đó. Tỉnh dậy cũng là lúc xế trưa, giật mình nhớ lại câu chuyện hôm qua tôi gần như lập tức lao ra khỏi giường tìm XiaoHei của tôi, tôi nhớ rằng tối qua chưa cho XiaoHei ăn, sáng nay cũng không thấy bong XiaoHei quanh quẩn bên tôi như mọi khi. Sau khi đi khắp các con đường gần đó tôi quanh về với nỗi tuyệt vọng gục mình trước bục cửa tôi đã khóc, như vừa mất đi một người thân. Nỗi buồn dường như vô hạn tôi tự thề với bản thân tôi sẽ không bao giờ động tới một miếng thịt chó nào nữa, tôi cũng sẽ làm hết sức để tuyên truyền bảo vệ loại động vật, bảo vệ những chú chó đang thương trên thế giới này.

PS: Tôi thầm ước một ước vọng nhỏ nhoi chú chó trong bữa nhậu hôm trước không phải XiaoHei của tôi. Tôi ước lại được nhìn thấy ánh mắt thấu hiểu của XiaoHei một lần nữa, được nghe nó sủa như mọi lần tôi về nhà.
Một tuần lễ sau khi tôi đi làm về chợt thật bóng XiaoHei sủa mừng đón tôi trước cửa…. Niềm Vui Chợt Vỡ Òa! Tôi Yêu XiaoHei
Hết!