Trò chơi cuộc đời

Phạm Diễm / Trò chơi cuộc đời / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 22 tuổi… Cầm trên tay tấm bằng cao đẳng chuyên nghành quản trị vane phòng,nó cứ nghĩ cuộc đời nó rồi đây sẽ mở ra một trang mới,nó sẽ có thẻ tìm cho mình một việc làm ổn định,phần lo cho gia … Continue reading “Trò chơi cuộc đời”

Phạm Diễm / Trò chơi cuộc đời / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài

22 tuổi…
Cầm trên tay tấm bằng cao đẳng chuyên nghành quản trị vane phòng,nó cứ nghĩ cuộc đời nó rồi đây sẽ mở ra một trang mới,nó sẽ có thẻ tìm cho mình một việc làm ổn định,phần lo cho gia đình,phần lo cho tương lai của nó..
Một đứa con gái mới lớn với tâm hồn mơ mộng,nó đắm mình trong những giấc mơ màu hồng,nào sự nghiệp,công danh,nào giàu sang phú quí…thế nhưng cuộc sống không dể dàng như vậy,trong cái xã hội mà tất cả đều được mua bằng tiền,và công việc gì cũng có cái giá của nó ,thì gia cảnh nghèo khó như gia đình nó làm sao có thể mua nỗi cho nó một việc làm phù họp với cái bằng cấp nó vốn có.
3 năm cao đẳng ,ra trường ,để giờ đây nó nhận ra xã hội hiện tại bằng cấp chỉ là tượng trưng ,không tiền thì chẳng thể làm gì được,nó thất vọng cho tương lai của chính mình và nó thấy buồn cho xã hội hiện tại.Nó lại quay về lủi thủi bên mẹ cha,bên cuộc sống nghèo khó của một tỉnh miền tây ,quanh năm hai mùa mưa nắng,nó lại phải hằng ngày ngắm nhìn đôi bàn tay cha chai sạm vì năm tháng vất vả ,rồi đôi mắt thâm quầng của mẹ sao bao đêm thức trắng để mai đồ cho khách,rồi vết nứt nẻ,vết thương trằng trịt lên nhau nới bàn chân ba,ôi sao mà tim nó đau đến thế..Phải chăng tất cả những đều đó như muốn minh chứng cho những năm tháng bôn ba cha mẹ đã hi sinh để chị em nó có ngày khôn lớn,nó thấy thất vọng vì bản thân nó vô cùng,nó tự nhủ trong lòng,phải cố gắn nhiều hơn nữa.
Rồi tháng 4 năm ấy,caí năm nó tròn 22 tuổi ,nó khăn gối theo người bà con lên thành phố tìm việc làm với hi vọng đỡ đần phần nào cho cha mẹ bớt cơ hàng,phải khó khăn lắm nó mới sinh được vào làm nhân công cho một công tì sản xuất giày thể thao,nhưng đồng lương hơn 3 triệu mỗi tháng,phải chi tiêu tiết kiệm lắm nó mới có dư chút ít gửi về nhà… ngày lại ngày qua,mọi thứ nơi đô thị càng thay đổi,vật giá tăng cao,nhưng tiền lương vẫn không tăng lên nữa,nó bắt đầu hụt hẫng với áp lực chi tiêu làm sao để có thể đủ tiền gủi về quê cho em gái ăn học,rồi thiếu thốn kéo đên,sống gío nơi đô thành như thử thách đứa con gái mới lớn như nó,nó không thể tiếp tục công việc,khi tiền lương mỗi tháng chỉ đù võn vẹn cho một mình nó chi tiêu mọi thứ,trong chò trơi lần này,nó thua rồi…
Nó…lại quay trở về quê ,tìm về bên vòng tay mẹ.
23 tuổi…
Nó mai mắn tìm được cho mình một công việc có phần ổn định,nó được tuyển làm nhân viên bán hàng cho một công ti điện thoại,với đồng lương khấm khá hơn nữa,nó bắt đầu phụ cha lo cho kinh tế gia đình,buổi cơm chiều nhà nó như sung túc hơn nữa,các em nó vì thế mà cũng có thêm quần áo mơi,nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó,cái nghèo vẫn bám lấy gia đình nó như một người bạn vô cùng thân thiết…
Rồi…một ngày thu trời xanh,mây trắng cao vời vợi cảm giác bình yên bao lấy nó,nhưng tất cả vụt tắt trong tích tắt khi công ti thông báo cần mở một lớp tập huấn nâng cao tay nghề chuyên môn,mỗi người phải đống 10 triệu coi như tiền học phí… ôi thôi,với gia đình nó,10 triệu giờ đây là con số vô cùng xa xỉ,nó đã suy nghĩ nhiều và rồi nó đành thôi việc vì không đủ điều kiện đáp ứng yêu cầu của công ti,nó biết ba nó buồn mẹ nó cũng chẳng vui,nó lại lần nữa thấy mình vô dụng,trò chơi lần này nó lại tiếp tục thua….
Với nó,mỗi ngày trong cuộc sống cũng như chơi trò chơi vậy,mà đã là trò chơi thì phải có kẻ thắng người thua,nếu muốn mình chiến thắng thì phải biết cố gắn vươn lên,trong trò chơi cuộc đời nếu không muốn bị nhấn chìm thì cần biết cách bơi giỏi,không muốn bị đẩy lùi phải biết bước về phía trước và cái nó đang làm là tiếp tục bước đến,nó nhủ lòng …nhất định phải thoát nghèo,phải để tuổi già của ba mẹ nó không còn vất vả .ba mẹ nó cực khổ đã quá đủ rồi.
24 tuổi….
Nó đã thấm thía đủ rồi sự vất vả của mẹ cha,nhìn đôi vai gầy nheo cùng năm tháng,chiếc áo bạc màu cùng với thời gian,rồi đôi mắt buồn mòn mõi nhìn xa xâm tóc cha cũng thêm sợ bạc,lần đầu tiên trong đời nó thấy cha nó đã già,ôi sao mà thương quá mẹ cha ơi.
24 tuổi…nó thấy mình thật sự đã trưởng thành,lần này nó sẽ chơi một trò chơi lớn,trò chơi mà nó đã suy nghĩ bao đêm,trò chơi mang tên “SỐ PHẬN”,nó sẽ đánh cược với cuộc đời này ….đánh cược bằng cả hạnh phúc của đời mình..
Nó..lấy chồng nước ngoài.
Ngày mẹ cha nó hay tin nó muốn đi về miền đất hứa,cha mẹ đã không đồng ý,cha nó buồn không nói gì,còn mẹ thì chỉ muốn nó đừng đi ,con gái lấy chồng xa ,nhớ cửa nhớ nhà khó lắm về thăm,nó biết là như vậy nhưng nó quýêt định rồi nó phải đi.cha già mỗi ngày một yếu,còn mẹ nó cũng không còn khoẻ mạnh như xưa,hai con người đã chảy qua bao thăng trầm cực khổ của cuộc sống ,hơn nữa đời người gian lao,giờ đây đến lúc con gái phải làm gì đó cho cha mẹ rồi.
Cũng 24 tuổi,nhờ người chị bà con mai mối nó gặp anh,người đàn ông hơn nó gần 20 tuổi,tính tình anh hiền lành,luôn nồng nhiệt với mọi người,thật thà và biết quan tâm,hai con người xa lạ gặp nhau,không cùng ngôn ngữ,không cùng phong tục tập quán ,không cùng văn hóa vậy mà tạo hóa khiến xui cho gặp nhau phải chăng là duyên nợ? Nó không nghĩ mình sẽ yêu anh cho đến cái ngày anh trao nó chiếc nhẫn cưới trong lễ thành hôn nó bỗng thấy tim mình xao xuyến,nó không còn nghĩ anh là chiếc phao của cuộc đời nó,nó dẹp cái suy nghĩ đây chỉ là một cuộc mua bán hôn nhân,mà thay vào đó nó lại mơ về một ngôi nhà hạnh phúc,một bờ vai đủ vững chắc để nó dựa vào và nó thấy mình tin anh .nó linh cảm được rằng trò chơi lần này nó đã đúng.
Sau những tháng ngày chờ đợi ,cuối cùng nó cũng được theo anh về chung một nhà,về nơi mà mọi người vẫn còn bao hứa hẹn,ngày nó đi mẹ cha tiễn nó ra phi trường,không một giọt nước mắt,cũng không một nụ cười,tất cả lạnh tênh,phải chăng tận cùng của niềm đau là im lặng,những cái ôm vội vàng nhưng đủ mạnh để nó cảm thấy được rằng ba mẹ như muốn nếu nó lại và bảo nó đừng đi,đứa em thơ dạy chưa ý thức được rằng lần này chị phải đi xa và chắc lâu lắm mới được quay về,nó vẫn vô tư dặn dò chị khi nào về nhớ mua quà bánh cho nó,như những lần chị đi làm về …. nó nghe đâu đó trong tim mình quặng thắt…
Giờ bay đã đến…từ biệt cha mẹ con đi,những con người nhìn nhau đôi mắt buồn rười rượi.
25 tuổi…nó vẫn còn ngỡ ngàng với cuộc sống nơi này,với nó một ngày ở đây dài như một tháng,nhớ cửa nhớ nha,nhớ cha nhớ mẹ,nhớ tất cả thuộc về quê hương,nơi đất khách quê người nó thấy mình như chú chim non lạc mẹ,lơ lững giửa dong đời,ngôn ngửa nơi đây ôi xa lạ quá,con người nhìn nhau sau hờ hững vô cùng,phút chóc nó muốn mình bé lại,để về bên mẹ như xưa,về mà nằm trong vòng tay ấm,áp đầu vào lòng mẹ để thấy bình yên…Nó nhớ.
Đài Loan,nơi người ta vẫn ngày ngày kéo đên,với hy vọng đổi đời và tìm thấy tình yêu,nhưng đâu phải ai cũng đều mai mắn có được tất cả những mơ ước,có những con người bỏ lại quê nhà bao ước mơ còn dang dỡ để tìm đến nơi này,rồi lại thất vọng quay về.Nhưng mai mắn thay cho nó,nó đã tim được cho mìn một người đàng ông đích thực,người đàn ông luôn sẵng sàng giúp đở ,sang sẽ mọi gánh nặng với nó trong cuộc sống gia đình,luôn bao dung nó,dạy nó từ chữ,từng từ trong giao tiếp…. rồi thời gian trôi qua,mọi thứ dần trở nên ổn định,nó bắt đầu quen với cuộc sống nơi đây,mọi người giúp đở nó,chỉ dạy nó từ những đêu nó nhặt ….rồi nó được tham lớp học dành cho tân di dân,ngôn ngữ có phần cải thiện ,nó bắt đầu biết giao tiếp với mọi người và đó là Lúc nó nhận ra,tình người nơi đây cũng đầm ấm và nông nhiệt như ở quê nhà…. không cần phân biệt Bạn và Tôi…dù bạn là ai,ở nơi nào đến thì Đài Loan vẫn dang tay đón bạn ,đều đó nó đã học được trong cuộc sống hằng ngày nơi quê hương thứ hai này.
Nhìn những tấm ảnh mẹ gửi qua điện thoại,nhìn ba đang thông thả uống trà,nhìn các em vui đùa trên sân cỏ,nhìn cảnh nhà được xây mới khang trang,nó thấy lòng bình yên đến lạ,trong sâu thẩm thâm tâm nó thầm cám ơn anh,người đàn ông mà ngày trước nó đã nghĩ chỉ có thể đánh cược cuộc đời nó cho trò chơi hôn nhân,nhưng giờ đây nó không chơi nữa,trò chơi này nó đã thắng rồi,nó đã có anh,có được người mang cho mình hạnh phúc,trò chơi đã kết thúc và nó tự tin giao phó cuộc đời nó cho anh…
26 tuổi… nó đã làm mẹ…và đến hôm nay nó vẫn tin trong trò chơi cuộc đời 2 năm về trước nó đã không chọn sai….
Nó thấy lòng mang mác ,nhẹ nhàng đến bình yên ,ôm đứa con bé bỗng trong lòng nó chợt nghe đâu đó hai tiếng GỌI VỀ của quê hương…
Đài Loan ấm áp tình người.
Cũng như thuở bé,mẹ cười với con.
Đi xa con gái mõi mòn.
Trong ngày nắng đẹp ,con về thăm quê .
Câu thơ đôi chửi gửi về.
Mong cha,mong mẹ muôn bề bình an.
Công ơn cha mẹ nặng mang .
Con xin ghi khắc,đá vàng không phai.
Lời ru mẹ hát bên tai..
Ầu ơ điệu lý con say giấc nồng.
Xa quê,con nhớ ,con mong…
Ngày mai hạnh phúc,lưu vong con về…!