PHẠM THỊ DIỄM / Thư Gửi Mẹ / Không / phối ngẫu quốc tịch nước ngoài
Trời vào thu,khí trời bên đây ấm áp lắm mẹ à,nhưng sao con thấy lòng mình chớm lạnh,cái cảm giác cô đơn,nhớ quê nhà như tràng ngập cõi lòng con,bỗng dưng con muốn mình bé lại,để được trở về bên vòng tay mẹ yêu thương.
Xa quê…
2 năm 4 thábg con chưa được về bên cha mẹ,cái nỗi nhớ như chang hòa theo năm tháng,qua thời gian cứ lớn dần lên.
Nơi đất khách quê người,giửa phồn hoa đô thị,con thấy đôi chân mình lạc lõng và bơ vơ,con bỗng thèm những ngày rong rõi con theo cha lặng lội khắp nẽo đường,rồi chiều chiều mẹ cùng con lên rẫy hái rau,con thủ thỉ bên mẹ chuẩn bị buổi cơm cho gia đình.Cuộc sống nghèo đơn sơ,nhưng với con giờ bổng trở nên xa xỉ,con khát khao,con nhớ,nếu có một con tàu về với tuổi thơ,con chỉ mong mình còn một vé.
Cuộc sống xa cha,xa mẹ,xa quê hương,nó không dể dàng gì đối với con,với một đứa con gái đã quen với sự bảo bọc của gia đình,phải khó khăn lắm con mới giử cho khoé mắt không cay,cho bờ mi không ngấn lệ mỗi khi có ai đó gợi nhớ đến quê nhà.
Con nhớ như in,ngày con theo chồng sang nơi này,mẹ tiễn con đi,mẹ không khóc ,mẹ chỉ dặn dò con cố gắn vuông tròn cuộc sống bên chồng,nhưng mẹ ơi,sao con thấy đôi mắt mẹ buồn xa xâm quá,đôi mắt hằng những vết thâm,phải chăng vì bao đêm thức trắng,mẹ lo nghĩ nhiều cho cuộc sống của con..
Mẹ ơi!
Xin mẹ hãy an lòng,giờ đây con gái đã lớn khôn,và con thật lòng muốn nói với mẹ rằng,con đã hạnh phúc,xin mẹ đừng lo.
Con kể mẹ nghe,ngày đầu con đặt chân đến nơi này,nơi mọi người vẫn gọi là hòn đảo ngọc,thật sự con chỉ muốn lập tức quay về bên mẹ,con cô đơn giửa biển người rộng lớn,lạc lõng vô bờ như 1 chú chim non vỡ tổ,nhưng rồi tất cả đều ổn mẹ à~
Giờ đây con hân hoang trong niềm hạnh phúc,bên người chồng mà con mai mắn được yêu thương,rồi bé Củ cải ra đời,mẹ lên chức bà Ngoại,còn con ,con thấy mình trưởng thành hơn nữa, khi mỗi ngày nhìn củ cải lớn khôn…người ta nói có nuôi con mới hiểu hết lòng cha mẹ,và cái ngày mà Củ cải chào đời con mới hiểu hết cha mẹ đã hi sinh vì con biết bao,cả cuộc đời cha mẹ dành hết tình thương cho con.
Đi khắp thế gian không ai bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai vất vả bằng cha.
Có cùng chung cảnh ngộ thì mới hiểu hết nỗi lòng của những người con xa xứ,nỗi nhớ,niềm thương dường như luôn ủ sẵng trong lòng,rồi những giọt nước mắt như luôn chầu trực ở khoé mi,chỉ cần 1 nỗi buồn mang mác,nhẹ nhàng không tên cũng đủ làm cho lòng quặng thắt..lấy chồng xa quê như chơi trò chơi số phận,bến đục,bến trong chỉ biết trong chờ vào định mệnh …nhưng chỉ cần cố gắn rồi mọi việc đều ổn mẹ ơi.cũng như mẹ vẫn thường dạy con,cứ bình tĩnh sống,không vội vàng ,giả dối,rồi yêu thương sẽ tự đến với con.
Hơn hai năm rồi,con cũng quen dần với cuộc sống mới,ở nơi này mọi người cũng dạt dào thình cảm như ở quê mình,không cùng ngôn ngữ,không cùng văn hóa ,không cùng phong tục tập quán,nhưng tình yêu thương ở đâu cũng vậy đêu như nhau… chỉ cần người người sống yêu thương nhau thì con tin…VIỆT NAM hay ĐÀI LOAN cũng vậy..sẽ chỉ là tên gọi,còn tình người sẽ không thay đổi.
Ngày con đi ,con hẹn sẽ về thăm cha mẹ ngay khi có thể,và giờ thì hãy cùng con đếm ngược thời gian cha mẹ nhé,con hẹn sẽ về vào mùa mai nở năm nay,rồi gia đình nhỏ lại đong đầy hạnh phúc,buổi cơm chiều sẽ lại đầm ấm yêu thương,con đã nghe đâu đó trong gío,trong nắng vàng văng vọng hai tíêng ngày về
Mẹ ơi!
Con mong mình bé lại
Để được về bên mẹ như xưa.
Có đêm buồn,nước mắt đẫm như mưa..
Xa quê lâu lắm,con chưa thể về.
Mỗi ngày ,mong nhớ về quê.
Cầu mong cha mẹ,muôn bề yên vui!