CÁNH CHIM DI CÔNG

Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài  CÁNH CHIM DI CÔNG Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê … Continue reading “CÁNH CHIM DI CÔNG”

Phan rich / CÁNH CHIM DI CÔNG / không / lao động quốc tịch nước ngoài 

CÁNH CHIM DI CÔNG
Tôi chỉ là một trong rất nhiều người xa xứ, một cuộc đời trong rất nhiều cuộc đời, một số phận trong rất nhiều số phận gắn với nơi “đất khách quê người”. Ai cũng muốn về quê hương, ai cũng muốn gần bố mẹ và mỗi người có một lý do khi mong muốn đó chưa thành. Ai cũng hỏi tại sao? Tại sao ư? Biết trả lời thế nào? Cũng đành nói đó là số phận thôi. Có người hiểu, có người không, có người cười, có người đố kỵ, có người coi thường và cũng có người thương cảm. Có nhiều điều muốn nói, muốn bày tỏ nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, viết như thế nào.
Tôi, một thằng con trai sinh ra và lớn lên trên mãnh đất Tây Ninh với ngọn núi Bà Đen cao sừng sững chọc ngang trời; nơi hồ Dầu Tiếng chảy quanh năm bồi đắp phù sa cho miền đồng bằng có những vụ mùa màu mỡ; nơi mà nắng thì cháy da, mưa thì lầy lội. Nhưng người dân quê tôi vẫn ngày ngày bám lấy từng mảnh đất, từng cánh đồng, từng con kênh tiêu mặc cho thời tiết có khắc nghiệt tới đâu. Quả thật, Tây Ninh mùa nắng thì khô cạn, kênh thì không có nước cung cấp cho ruộng đồng, ba mẹ tôi phải ngày ngày đội cái nắng nóng gay gắt để tác từng gàu nước tưới cho những thửa ruộng, mưa thì hoa màu ngập úng không thu hoạch được gì. Chính vì thế, ngôi nhà của chúng tôi, một ngôi nhà vách lá cột xiêu, một ngôi nhà chỉ vỏn vẹn 2 cái giường là chổ ngủ cho cả 7 con người, mưa thì dột nát. Từ lúc còn bé chị em tôi đã phải ra đồng phụ giúp ba mẹ, nhổ cỏ, bắt sâu đến tưới nước cho ruộng, mùa gặt thì vác từng bó lúa bó mạ, người lúc đấy thì bé xíu, đen nhẻm nhưng lại nhanh thoắt và làm được việc lắm. Nhà tôi nghèo lắm, có những bửa cơm chỉ vỏn vẹn nồi cơm nấu và một chén nước mắm mà nuôi sống cả bảy con người. Tôi còn nhớ lúc chị em tôi còn đang ngủ, trời mưa như trút nước, mưa như hờn như dỗi, mưa như mồ hồi ba mẹ thấm mặn trên từng thửa ruộng nhưng có biết rằng mưa đã làm tuổi thơ của chị em tôi như cơ cực thêm khi giấc ngủ cũng không trọn vẹn. Những đêm ấy, chúng tôi phải gom tất cả thao, nồi chảo… tất cả các dụng cụ trong nhà để hứng từng chổ mưa dột, rồi ngồi co ro một góc không bị dột mưa như những con mèo ướt vì chẳng có một mảnh áo lành lặng mà mặc cho đủ ấm. Nhưng chúng tôi lại thích những ngày mưa ấy, nếu mưa tôi có thể ra đồng bắt ếch, câu cá số thì ăn
còn dư lại thì đem ra chợ bán lấy tiền đi học. Trời nắng thì cũng chẳng vui vẻ gì, một cái giường nhỏ cho cả 4 người thì làm sao ngủ được dưới cái nắng nóng của Tây Ninh. Nhưng chúng tôi có thể và hầu hết tuổi thơ của tôi lớn lên bằng những giấc ngủ như thế.
Ba mẹ tôi, người đã bương chảy cả đời để nuôi 5 chị em tôi ăn học, nhưng cái ăn đã khó thì cái học làm sao được trọn vẹn. Thế là, chị hai tôi, đang ở cái tuổi 12, ăn chưa no lo chưa tới, buộc phải nghỉ học đi học cho mình cái nghề may vá để đỡ đần ba mẹ, những vẫn không có gì khởi sắc cho gia đình. Cứ như vậy, con đường học tập của chị ba, chị tư đều phải gián đoạn để lo cho cái ăn cái mặc của gia đình, lo cho tương lai của hai đứa em nhỏ là tôi và em gái tôi, cũng để đỡ đần cho nổi cơ cực của ba mẹ đã ngoài lục tuần. Vậy là sau bao khó khắn, vất vả, sau sự hi sinh của ba mẹ và của ba người chị, tôi đã hoàn thành chương trình cấp 3 và bước vài giảng đường của một ngôi trường Đại học với ngành xây dựng, cứ tưởng sau 4 năm ở trường đại học sẽ có một cái nghề chính thức cới thu nhập ổn định lo cho ba mẹ, lo cho gia đình, lo cho đứa em gái đang theo học đại học, tương lai mình sẽ không còn cơ cực, không còn những thắng ngày đội nắng đội mưa vất cả của ba mẹ, không còn những giấc ngủ chập chờn trên cái giường chậc chội chứa cả 4 con người. Nhưng, ngày tôi cầm tấm giấy báo nhập học trên tay, trên chiếc xe đạp cũ kĩ chạy ù về nhà trên con đường đất đỏ, con đường mà mừa mưa đi học bùn đất cứ dín vào áo trắng vào giày, mùa nắng thì gió cuốn bụi mịt mù. Cứ như thế tôi chạy thật nhanh với niềm vui hớn hở về báo tin cho ba mẹ. Ba tôi cầm giấy trên tay mà mừng rưng rung nước mắt “cả đời chỉ nhìn thấy cỏ lúa, con trâu, con bò, con gà chứ có khi nào thấy cái giấy ghi con mình đậu đại học đâu”, mẹ tôi vui sướng không kiềm được cảm xúc, những giọt nước mắt đã chảy trên đôi má gầy gò, đôi môi rung rung: “ Trời ơi! Thằng Giàu nó đậu đại học rồi bây ơi”. Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn, để tôi được học đại học, ba mẹ đã bán cái ti vi trong nhà, cái vật quí giá nhất trong nhà vách của chúng tôi. Tôi còn nhớ, ngày nhỏ nhà chưa có tivi, chị em tôi phải chạy đi qua nhà hàng xóm để xem ké, nhưng cũng chẳng được ngồi đàng hoàng, phải núp ngoài cửa sổ, kiểng chân, đứa này đèo đứa kia trên vai mà xem . Nhưng vui thì người ta cho
xem, không thì chị em tôi lại ủ rũ về nhà khóc lóc. Ba mẹ thấy tội, chắt chiêu mua cho tụi nhỏ một cái tivi xem, chị em tôi mừng lắm… Bán tivi vẫn chưa đủ bầy gà, kể cả con bò mà ba mẹ vay vốn hợp tác xã để nuôi cũng theo đó mà ra đi. Và tôi cầm số tiền “ mồ hôi nước mắt” ấy lên sài gòn hoa lệ dưới sự lo lắng yêu thương của ba mẹ và chị.
Tôi lên Sài Gòn, choáng ngợp với sự xa hoa hoành tráng của thành thị, choáng ngợp với những ngôi nhà chọc trời những ngọn núi bà quê tôi. Bước vào cổng trường đại học, có rất rất nhiều sinh viên tỉnh lẻ như tôi, nhưng cũng có nhiều bạn mà có thể nói tôi và họ là 2 tầng lớp khác nhau.
Tôi quyết định ở kí túc xá để đỡ chi phí. Tôi vừa học vừa làm thêm để có thêm tiền trang trãi cho cuộc sống. Tôi bắt đầu bằng việc phục vụ cho nhà hàng tiệc cưới, sáng thì đến lớp, chiều 14h lại đi làm và chỉ có những ai trãi qua thời sinh viên, trãi qua công việc này mới biết nó cực đến mức nào.14h phải có mặt ở chổ làm sau đó phải làm tất cả công việc như bưng bê, lao chén bát, set up bàn tiệc. Công việc kể ra tưởng chừng đơn giản và nhẹ nhàng nhưng không phải vậy. Công việc bắt đầu lúc 14h đến tàn tiệc là lúc 23h với đồng lương ít ỏi là 90.000 VNĐ. Cầm số tiền trên tay đạp xe về kí túc xá, nhưng giờ đó thì kí túc xa nào mà còn mở cửa. Vậy là ngày đi làm đâu tiên về lại phải tìm ra trạm xe buýt và ngĩ lưng. Tay, chân mỏi nhừ, nhấc không lên, cơ thể mệt mỏi rã rời nhưng ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng về lại kí túc xá với tinh thần uể oải và tất nhiên phải lên lớp như bình thường nhưng tinh thần thì không được như vậy. Công việc phục vụ tiệc cưới thì chỉ vào những diệp cuối tuần. Và cuộc sống của năm đầu tiên đại học của tôi là như vậy, có những ngày cuối tháng chỉ làm bạn với mì gói, có những ngày không có gì trong bụng, thằng bạn cùng phòng nấu một gói mì mà cả bọn ngồi xung quanh chia nhau từng đũa.Với số tiền ít ỏi từ việc phục vụ chưa đủ tiền ăn lấy gì lo các khoản còn lại, chính vì vậy ba mẹ đã vay hội khuyến ở huyện để có tiền cho tôi sinh hoạt hàng tháng. Sau 2 năm đại học, số tiền nợ đã lên đến 32 triệu đồng. Nỗi khổ không dừng
lại ở đó, em gái tôi lại bắt đầu vào đại học, tay ba tôi lại chay sần nhiều hơn, mắt mẹ tôi lại sâu và nhiều vết nhăn hơn.
Với trách nhiệm của một đứa con trai trong gia đình, không cho phép tôi được trọn vẹn sống trong sự hi sinh của tất cả mọi người và càng không để tương lai đứa em gái nhỏ của mình lại trở nên cơ cực. Đọc được mẫu từ rơi ở trạm xe buýt có đăng tin tuyển lao động ở Đài Loan, mức lương hoàn toàn đủ để lo cho ba mẹ cuộc sống sung túc, lo cho đứa em gái đến giảng đường, xây lại cho ba mẹ ngôi nhà tranh cũ kĩ, rách nát, mua cho ba một chiếc xe Honda đàng hoàng cho đỡ vất vả trên con đường quê nghèo. Căn bệnh cao huyết áo mấy mươi năm qua của ba sẽ không còn trở đi trở lại nặng nề, khiến mỗi lần ba ra đồng mẹ cứ hồi hộp lo lắng cho ba có chuyện gì; căn bệnh đái tháo đường của mẹ cũng sẽ không biến chứng làm mẹ tôi phải thở dốc mỗi khi đường huyết lên xuống mà một đứa con như tôi khi chứng kiến điều đó thì không làm được gì ngoài con tim đang thắt lại. Rồi cứ như thế, tôi ngồi ở trạm xe buýt mà vẽ ra viễn cảnh tương lai mơ ước. Thế là, tôi quyết định sẽ xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Nhưng quên mất rằng để được làm nơi đó tôi phải mất 100 triệu để làm tất cả các loại giấy tờ. Một lần nữa lại trăn trở về khoản chi phí quá lớn kia. Tôi gọi về cho mẹ, mẹ tôi không hề đồng ý.
Mẹ: Ba mẹ hy sinh cả đời nuôi mày học đến đại học, giờ mày lại nghỉ học là sao con, ba mẹ còn sống, còn lo được cho mày mà!
Tôi: Nhưng mẹ ơi, nhà mình khổ, con út lại đi học đại học. Làm sao ba mẹ nuôi nổi hai đứa con hả mẹ? Tại sao con lại không được đi làm để giúp ba mẹ hả mẹ?
Mẹ: Nhưng mà nước ngoài chứ không phải nước mình con ơi, có quen ai đâu mà đi bên đó rồi ăn, mặc, ở như thế nào hả con?
Tôi: Mẹ à! Con lớn rồi, đã biết gì lợi cho tương lai con, gia đình mình. Con chịu được hết mẹ à!
Có lẽ ba tôi đứng gần đó, tôi nghe được tiếng thở dài của ba!!!
Hôm sau tôi về nhà, ngôi nhà cũ kĩ khi xưa nhưng đầy ấp tình thương hôm nay lại lạnh tanh màu buồn bã. Tôi đặt ba lô xuống, nhìn ba tôi vẫn đôi mắt đó nhưng hôm nay sao hốc mắt lại sâu hơn, đôi gò má lại nhô hơn và hốc hác hơn, đôi tay với những đường gân nổi lên dày cộm thì hôm nay lại lộ rõ hơn. Tôi nhìn sang mẹ, mái tóc bạc ngày nào như lại điểm thêm vài sợi, đôi mắt ngày nào sao giờ lại cứ đọng những giọt nước, đôi môi sao cứ rung rung và nghèn nghẹn, tay mẹ gầy guộc, chân mẹ lại thêm nhiều vết nức hơn xưa.
Tôi thương ba!
Tôi thương mẹ!
3 chị của tôi đều có gia đình riêng, nhưng cũng không khá giả gì để có thể đỡ đần ba mẹ. Mắt tôi cay xè, sóng mũi nồng. Quyết tâm trong tôi lại càng rõ ràng hơn. Một lần nữa mẹ tôi lại khóc khi nghe đến chuyện xuất khẩu lao động, ba tôi không đồng ý và cũng chẳng nói gì, uống từng ngụm trà. Tôi đọc được suy nghĩ trong hơi thở dài của ba, ba không muốn cho tôi đi làm xa, nhà chỉ có một đứa con trai có chuyện gì thì sao và còn nhiều lý do nữa nhưng cuối cùng ba tôi lại nói: “ Thôi cứ cho nó đi. Nó lớn rồi”. Câu nói của ba như xóa tan không khí lúc này. Nước mặt mẹ rơi nhiều hơn, mắt ba lại nhìn về xa xăm hơn như mong đợi điều gì đó ở tương lai của tôi và tôi đã được đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Một lần nữa, ba lại cầm quyển sổ đỏ của gia đình lên ngân hàng vay lấy số tiền cực lớn 150 triệu để cho tôi làm thủ tục xuất cảnh. Số tiền đó không biết cả đời làm nông của ba mẹ có thể dành dụm đủ hay không. Vậy mà… Tôi tự hứa với mình càng phải cố gắn và quyết tâm hơn nữa.
Tôi lên máy bay bằng những giọt nước mắt đưa tiễn của mẹ, của chị, của em gái, bằng cái vẫy tay của ba và vô vàng những lời dặn dò. Gạt nhanh nước mắt của một thằng con trai tôi bước vội vào nơi làm thủ tục. Hơn lúc nào khác, bây giờ cảm thấy yêu gia đình vô cùng. Nhưng, có những nổi đau vẫn mãi là nổi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Sau 3 tiếng ngồi trên máy bay, đoàn chúng tôi đã đến sân bay Đài Bắc. Thời tiết hoàn toàn khác Việt Nam, lạnh hơn mùa gió đông bắc về trên quê tôi. Mở ra trước mắt tôi bây giờ là một Đài Loan hoàn toàn xa lạ và khác hẳn. Ở sân bay Đài Bắc nó sang trọng và tiện nghi biết mấy. Xe đưa tôi và một vài người khác trong đoàn đến kí túc xá của công ty nơi chúng tôi sẽ làm việc tại đó. Thật khác với cảnh tượng những ngôi nhà sang trọng tôi thấy trên đường tới đây, thì nơi này là một căn phòng nhỏ hẹp với những chiếc giường tầng nằm kế nhau. Nhưng dù sao thì nó cũng kín và tiện nghi hơn ngôi nhà của tôi ở quê nhà.
Tôi nhớ nhà!!!
Ngày đầu tiên trong căn phòng mới, tôi không ngủ được, cứ suy nghĩ ngày mai mình sẽ làm việc gì ở công ty, mọi người làm chung sẽ đối xử với mình như thế nào? Và hàng ngàn câu hỏi lung lung trong đâu làm tôi không ngủ được. Hôm sau, tôi và một vài người hôm qua được dẫn đến xưởng sản xuất, nơi chúng tôi sẽ làm việc. Đây là một xưởng sản xuất sữa, vì là người mới nên công việc của tôi chỉ là làm những việc lặt vặt như khuynh vác trong xưởng mà thôi, công việc xem chừng nhẹ nhưng không nhẹ, không mệt nhưng rất mệt. Một ngày làm 8 tiếng nhưng thêm giờ tăng ca tất cả 12 tiếng về tới phòng ăn uống, vệ sinh cá nhân xong thì đã đến giờ ngủ và chỉ ngủ vì cả ngày rất mệt. Mặc khác, vấn đề ngôn ngữ làm tôi không thể hiểu được tất cả mọi người. tôi như bị cô lập ở nơi xa lạ này. Tôi có nghe được tin 2 người trong số những người đi chung trong đoàn hôm ấy đã bị chính phủ Đài Loan bắt giam vì tội đơn phương chấm dứt hợp đồng và khoản tiền họ phải đền bù cũng không hề nhỏ. Điều đó càng làm tôi phải cố gắn để gắn bó với nơi này hơn, cố gắn học lấy ngôn ngữ Đài Loan sau giờ làm, cố gắn tìm hiểu nhiều hơn nền văn hóa và con người ở đây để có thể dung hòa hơn.
Tính đến thời điểm này, tôi qau đây đã được 6 tháng, đã dần quen được nếp sống và nói được khá nhiều ngôn ngữ nơi đây. Có thể nói, công việc dần đã quen và thích nghi hơn với cuộc sống ở đây. Chính phủ ở Đài Loan rất quan tâm cho đời sống người dân di công sang đây. Làm cho những người lao động xa quê như tôi cảm thấy một phần nào đó ấm lòng. Tất cả là cuộc sống. Nhớ nhé các bạn, Trái Đất vẫn quay, thời gian vẫn trôi,đời người vẫn tiếp tục hãy làm cho cuộc sống của mình thực sự có ý nghĩa.
Cảm ơn thời gian đã cho tôi trưởng thành qua những nỗi đau và cảm ơn đơn vị tổ chức chương trình này cho tôi có cơ hội bày tỏ tấm lòng nơi đất khách này.