Bến bờ hạnh phúc

Thanh Lan / Bến bờ hạnh phúc / không / lao động quốc tịch nước ngoài Trong cuộc sống, dù bạn có tin hay không nhưng ước mơ lớn nhất của rất nhiều người có lẽ là được trở về ngôi nhà của mình,một ngôi nhà theo đúng nghĩa của nó.Đối với những người tha hương mà nói,nỗi … Continue reading “Bến bờ hạnh phúc”

Thanh Lan / Bến bờ hạnh phúc / không / lao động quốc tịch nước ngoài

Trong cuộc sống, dù bạn có tin hay không nhưng ước mơ lớn nhất của rất nhiều người có lẽ là được trở về ngôi nhà của mình,một ngôi nhà theo đúng nghĩa của nó.Đối với những người tha hương mà nói,nỗi khao khát đó càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết,nó ăn sâu vào tâm trí,vào tiềm thức của mỗi người,ẩn hiện trong từng giấc mơ của họ.Tôi thì khác,6 năm xa đất mẹ,lưu lạc trên đất đài là những chuỗi ngày nỗ lực rũ bỏ, chạy trốn.Trốn cái gì ư? Trốn cái nghèo đói chung thuỷ,bao năm tháng vẫn tha thiết bám lấy tôi không rời nửa bước,trốn khỏi cái mà người ta gọi là “tình yêu,hạnh phúc “- nhưng đối với tôi lại là những chuỗi ngày bất hạnh, cay đắng khôn nguôi..
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền bắc,từ nhỏ đã gắn bó với mưa nắng ruộng đồng.Tôi là chị cả,dưới còn có hai em trai.Cuộc sống khốn khó nhưng êm đềm cứ thế trôi qua,chúng tôi lớn lên trong tình yêu thương vô vàn của cha mẹ.Sóng gió bắt đầu ập đến gia đình tôi khi tôi học lớp 7.Mẹ đột nhiên mắc bệnh nặng,phải đi hết trạm nọ viện kia chạy chữa.Nhà vốn đã nghèo giờ lại thêm túng thiếu,bố tôi dồn hết tiền tích cóp còn lại,vay thêm anh em họ hàng nhưng vẫn không đủ để chữa bệnh.Đường cùng ông phải đi vay lãi.Mẹ dần bình phục,cả nhà vui mừng khôn xiết.Nhưng niềm vui ngắn ngủi đó không kéo dài được bao lâu thì bố tôi lại thay phiên đổ bệnh.Bác sĩ nói, bố làm việc quá sức trong một thời gian dài,cộng với suy nghĩ nhiều nên thần kinh bị ảnh hưởng khá nghiêm trọng.Nhiều lúc vô cớ bố cũg lôi chị em tôi ra đánh,đánh xog,tỉnh lại bố hầu như quên hết nhữg gì mình vừa mới làm.Mẹ tôi còn chưa khoẻ hẳn,công việc đồng áng chẳng biết giao cho ai,tôi đành bỏ học giữa chừg để ở nhà phụ giúp mẹ,lo cho các e.hi vọng các e có thể tiếp tục cắp sách đến trường,thực hiện nốt ước mơ của tôi vẫn còn đang dang dở..
Thời gian thấm thoát trôi qua,bệnh tình của bố mẹ cũng đã ổn định trở lại.các em đang tuổi ăn tuổi lớn,học phí mỗi năm lại một tăng cao,vài sào hoa màu không đủ để trang trải.Nợ cũ chưa trả hết,giờ lại thêm những khoản nợ khác,cái nợ cứ thế xoay vòng,đeo bám gia đình tôi mãi k buông tha..
18 tuổi,tôi đc người quen mai mối cho Anh-người mà sau này tôi gọi là chồng.Anh đẹp trai,tuấn tú,lại hoạt bát, gia đình cũng thuộc hạng khá giả trong vùng.bố mẹ tôi ưng anh lắm,anh em làng xóm ai cũng hết lời,vun vén cho hai đứa nên duyên.Tôi lúc đó cũg xiêu lòg vì viễn cảnh mà anh và gia đình vẽ ra,hứa sẽ mag cho tôi cuoc sống hạnh phúc,hứa sẽ giúp tôi và gia đình trả hết những món nợ đang mang.
Bước chân về nhà chồng trong niềm vui,lòng hân hoan,hạnh phúc vô bờ bến.tu nay cuộc sống của tôi và gia đình sẽ bước sang một trang mới,tôi có được một người chồng tốt,các e tôi sẽ có tiền tiếp tục đi học,bố mẹ cũng sẽ bớt gánh nặng nợ nần.Lòng tôi như nở hoa,mọi thứ như trong mơ,một giấc mơ mà chưa bao giờ tôi dám mơ đến.
Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ.Khi còn chưa tận hưởng được hết hạnh phúc ngọt ngào của cuộc hôn nhân vội vàng mang đến thì tôi đã dần dần hiểu ra rằng,thực tế khác xa những gì mà tôi đã từng nghĩ.Anh bỗng nhiên biến thành một con người hoàn toàn xa lạ.A đi miết,từ tối cho đến tận ngày hôm sau mới về,đàn đúm rượu chè say khướt.Về nhà là tìm cớ gây sự sinh chuyện,đánh đập chửi bới.Bố mẹ chồng phong kiến cổ hủ,không hề coi tôi là con dâu,mà chỉ xem như là đầy tớ trong nhà.họ cưới tôi về chỉ để có người trông nom anh,hi vọng có vợ rồi anh sẽ thay tâm đổi tính.Tôi gần như sụp đổ.hi vọng bao nhiêu thì thực tế lại phũ phàng bấy nhiêu.Tôi sống trong sự cô đơn, ghẻ lạnh. Nhiều lúc chỉ muốn chết đi cho xog nhưng nghĩ đến ba mẹ,nghĩ về các em,lòng tôi như đứt từng khúc ruột.Món nợ vẫn còn đó,các e vẫn fải cắp sách đến truờng,tôi nỡ lòg nào ích kỷ giải thoát cho bản thân mình mà vứt lại tất cả..
Mang thai bé thứ 2 cũg là gái,gia đình nhà chồng ghét tôi ra mặt.anh k những k thương vợ mà còn lợi dụng lúc tôi mag thai lén lút với người phụ nữ khác, nguoi đó không fải ai xa lạ mà chính là cô bạn thân của tôi.Đau đớn chồng chất đớn đau, tôi quyết định đệ đơn xin ly hôn.Anh k chấp nhận mà còn lôi con, lôi món nợ cũ của ba mẹ tôi ra chèn ép(thực chất a chưa hề giúp tôi trả món nợ đó).phần sợ mất con,phần sợ ba mẹ vỡ nợ,cực chẳng đã tôi đành giả câm giả điếc sống như trâu ngựa bên nhà chồng.
Lúc tôi gần như buông xuôi,chấp nhận tất cả thì Lạ thay,một thời gian sau a lại bỗng nhiên thay đổi.Như có 1phép màu lạ,Anh yêu thương mẹ con tôi hơn trước,biet quan tâm,lo lắng cho gia đình,k còn ăn chơi lêu lổng như trước nữa.Tôi nghĩ,có lẽ va vấp nhiều rồi, giờ a mới nhận ra đúng-sai,ai mới là người luôn ở bên san sẻ,cùng anh đi đến suốt cuộc đời.Mẹ con tôi vui lắm,đông qua xuân tới,tôi chìm đắm trong hạnh phúc, quên đi nỗi đau năm nào.Ai chẳng có 1thời lần lầm lỡ,quan trọng là biết quay đầu làm lại.Còn gì hạnh phúc hơn khi gia đình sum vầy,đoàn tụ. Con tôi cần có bố,và tôi cũng cần có anh..
Thời buổi kinh tế khó khăn làm vất vả mà cũng chẳng thấy dư được đồng nào. Thấy người ta đi nước ngoài làm ăn đựoc,chồng tôi bàn bạc,muốn để tôi đi Đài Loan làm thử.phải xa gia đình xa bố mẹ già đau ốm,các con tôi còn nhỏ dại, tôi chẳng nỡ lòng nào,nhưng nghĩ đến tương lai các con , tôi quyết định dứt áo ra đi, a hứa ở nhà sẽ thay tôi chăm sóc cho bố mẹ,lo cho các con khôn lớn nên người,rằng tôi cứ yên tâm,chung thuỷ hết hạn trở về với bố con anh là Được..
Nhũng ngày đầu,thật vất vả để có thể vượt qua được sự khác biêt về ngôn ngữ,văn hoá,công việc. Ngày làm mệt mỏi, đêm về đặt mình là ngủ.Niềm an ủi duy nhất của tôi lúc đó là gọi điện về cho gia đình.Chồng tôi quan tâm tôi hết mực, a luôn bên cạnh,động viên tôi, ủng hộ tôi,giúp tôi có thêm động lực,niềm vui,bớt đi sự cô quạnh trong những tháng ngày xa xứ.Ngày lại ngày như thế nối tiếp qua đi,có lẽ tôi sẽ mãi chìm trog giấc mơ màu hồng đó nếu k tình cơ biết được cái sự thật được cất giấu kỹ càng sâu trong đó.Lần đó tôi theo một người bạn đi họp hội đồng hương tận trên đài Bắc. Người đông như kiến,tôi ngồi gọn vào một xó,bị che khuất bởi đám đông náo nhiệt.Đang cắm cúi vào cái màn hình điện thoại,bỗng một bàn tay lạ đặt lên vai,giật mình quay lại,sau giây phút ngỡ ngàng tôi nhận ra chị,người cùng quê,cách nhà chồng tôi chỉ khoản vài trăm mét.Nhà chị có một tiệm tạp hoá nhỏ,thỉnh thoảng tôi vẫn ra đó mua chai mắm hay gói xà phòng,hoặc đôi khi chỉ là buồn buồn tám vài câu chuyện nhạt nhẽo.Từ ngày tôi sang đây cũng k liên lạc gì,giờ vô tình gặp nhau vui mừng không tả hết.Nghe tôi kể chuyện gia đình,mắt chị tròn xoe,nhìn tôi k chớp mắt.Chị nhìn tôi với ánh mắt xót xa,giọng nói trầm dần xuống:’Em àg,e cả tin quá,bị nó lừa rồi..!’Đầu óc tôi quay cuồng,hoá ra tất cả chỉ là một vở kịch.Bao nhiêu mồ hôi nước mắt,dành dụm chắt chiu để gửi về trả nợ đều đã bị anh nướng sạch vào lô đề,gái gú.Các con tôi sống cùng ông bà nội,mới tí tuổi đã phải cơm nước giặt giũ cho cả nhà,làm không nên lại bị ông bà mắng té tát.Hoá ra hắn ngon ngọt vơi tôi chỉ là để gạt tôi sang đây,làm trâu làm ngựa cung phụng,để hắn ở nhà có tiền ăn chơi,đàn đúm.Giờ đây hắn cười nhạo, chế giễu cái sự ngờ nghệch,nhẹ dạ tin người của tôi.Hắn dùng hai con để làm vật uy hiếp tôi,hắn doạ sẽ đánh chúng nếu tôi cố gắg tìm cách ly hôn hay bỏ trốn không về..Cuộc sống đã từng đuợc cứu dỗi bây giờ lại một lần nữa lâm vào bế tắc.Hai hàng nước mắt cứ tuôn ra,trach sao số phận lại nghiệt ngã với tôi như vây?đày đọa tôi chưa đủ,giờ lại thêm các con tôi..!!
Tôi nghĩ mình k nên chìm đắm trog đau khổ,tuyệt vọng mà cần phải mạnh mẽ,đứng lên hành động đòi lại công bằng, đòi lại những gì mình đã mất.Không có viện trợ về tiền trog năm cuối,hắn trở nên điên loạn,liên tục gọi sag mắng nhiếc,đe dọa tôi.
Ngày về,Vừa đặt chân xuốg sân bay,mặt hắn hầm hầm,vẻ tức tối, không nói một lời đi đến giật phắt giấy tờ hành lý từ tay tôi đi thẳng ra chỗ xe đợi.tôi đã lường trước được tình cảnh như thế nhưg trog lòng vẫn không ngừng nuốt ngược những giot nước mắt chỉ trực trào ra trên má.Đưa vội bọc tiền đã giấu sẵn từ trước cho dì rồi vội vã bước theo hắn.Đông về lạnh quá Hà Nội ơi..!
3năm,làg quê thay đổi nhiều quá,chỉ có tình yêu của gia đình và các con dành cho tôi thì vẫn như ngày nào.Tôi giấu biệt k một ai ngoài dì ruột biết việc tôi sẽ sag lại đài loan vì dì là nguoi giúp tôi lo việc giấy tờ và thủ tục.Nếu tôi k quay lại,tương lai các con tôi rồi sẽ ra sao? Bản thân tôi liệu có được yên ổn khi chung sống với một con người như thế..
Hắn nháo nhào tìm kiếm,lục lọi hết mọi nơi mà hắn cho rằng tôi có thể trốn. Khi biết tôi đã sag lại,hắn như phát rồ xog k thể làm gì đuợc vì không gặp đc tôi.Về phần mình tôi nhờ toà giải quyết cho ly hôn vắg mặt.Với những chứng cứ có lợi,tôi dành đươc quyền nuôi con.Từ đây 3mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới mà không có bóng hình của con người tệ bạc đó.tuy rằng gian nan nhưng chỉ cần có lòng yêu thương và ý chí,tôi tin không gì là không thể..
Ngày có quyết định ly hôn chính thức, anh ta tìm đến nhà tôi chửi bới gây sự,kiếm cớ đòi vay tiền để sang đài loan làm ăn.Tất nhiên là tôi không đồng ý, nhưng hắn doạ sẽ giết con tôi,.Bố mẹ tôi lo lắng mất ăn mất ngủ, sợ bệnh tình cũ lại tái phát. Không còn cách nào khác tôi đành phải cho vay.Tưởng thế đã êm xuôi nào ngờ sang Đài rồi hắn vẫn tìm tôi,lấy cớ k biết tiếng nhờ giúp đỡ.Tôi k giúp lại quay ra kiếm chuyện, mắng tôi xơi xơi.Cũng may mà mọi người k ai hiểu tiếng việt không thì tôi k biết giấu mặt vào đâu cả..Biết con nguoi này bản chất không thể nào thay đôi được nên tránh xa càng xa càng tốt. tôi tránh mặt,tìm nhiều lần k gặp đc,hắn dần thôi k tới nữa. Nghe phong phah đang ăn chơi trác táng cặp kè với chị dâu Đài nào đó.Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán..
Sóng gió đã thật sự rời xa, cuộc đời tôi đã lật sag một trang mới mà k có hắn bên cạnh.thời gian làm những tổn thương bầm dập dần lành lại,nhưng vẫn còn đó vết sẹo của ngày nào.Tôi khép chặt lòng mình,tuong rằng con tim trai sạn đó sẽ k bao giờ mở ra một lần nữa.Mãi cho đến một ngày tôi gặp Hưng khi anh đang nằm trị bệnh tại bệnh viện nơi tôi đang làm việc, 30tuổi và vẫn còn độc thân.Tôi kể hết cho a nghe về những gì tôi từng trải,về quá khứ đầy mặc cảm của mình.a k những không chê bai mà còn luôn động viên,vỗ về tôi bằng tình yêu,lòng bao dung vô bờ bến.Cũng nhờ sự chân thành, thấu hiểu,bao dung và kiên trì đó anh đã khiến tôi dần tự tin, xóa bỏ mặc cảm quá khứ, tin vào tình yêu nơi anh.Biết chuyện,ban đầu gia đình bên anh cũng rất phản đối vì hoàn cảnh của chúng tôi quá chênh lệch nhưng sau vì thương anh nên mọi người cũng dần chấp nhận tôi. Chúng tôi dự tính sẽ tổ chức đám cưới sau khi về nước. Những tưởng hạnh phúc đang đến gần thì tôi bỗng nhận được tin dữ, anh bị giập nát và phải cắt bỏ cánh tay phải Lúc đi làm thêm xây dựng bên ngoài. Ông chủ và công tay bảo hiểm đều không chịu chi trả viện phí và buộc anh phải về nước sau khi điều trị ổn định do tự ý đi làm thêm bên ngoài. Tôi vừa đi làm trong bệnh viện vừa xin thêm rửa bát tại các quán ăn để giúp anh trả viện phí. Sau hai tháng, anh được xuất viện và làm thủ tục về nước. Ban đầu anh rất suy sụp và chán nản, nhờ được mọi người khuyên nhủ mà dần vững tâm trở lại, gia đình bên anh thương anh nhìu hơn, họ dần cảm phục và quý mến tôi hơn. A về được tầm một tháng thì tôi phát hiện ra mình đang mang thai, khỏi phải nói tôi, anh, và gia định hai bên vui mừng khôn xiết đến mức nào. A và mọi người đều giục tôi về để chuẩn bị cho đám cưới. Nói chuyên với anh tôi cười, nhưng nước mắt cứ lăn dài trên má,những giot nước mắt hạnh phúc.lần này tôi sẽ không phải chạy trốn nữa. Biết rằng từ đây tôi đã tìm được bến đỗ sau bao tháng này lênh đênh vất vả,giờ đây mọi khó khăn sẽ có anh, con và gia đình hai bên san sẻ gánh vác cùng tôi.
Ngày lên đường về nước, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Cuối cùng sau bao vất vả, hy sinh, cố gắng giờ đây cánh cửa của hạnh phúc đã ở ngay trước mắt, tôi sẽ được về quê hương Việt Nam yêu dấu,vê với ngôi nhà thân yêu mà tôi mơ ước, nơi đó có những người thân đang giang tay chào đón tôi, nơi của tình yêu, sẻ chia, hạnh phúc, sum vầy. Tạm biệt và cảm ơn Đài Loan rất nhìu, mảnh đất đã cho tôi nương náu, ôm tôi vào lòng trong những ngày tháng khó khăn, gian khổ, mảnh đất ươm mầm hy vọng, khát khao hạnh phúc và tình yêu của tôi. Hôm nay bầu trời đầy nắng, nắng lan tỏa đến đôi mắt đang ánh cười mãn nguyện vọng, tôi đưa tay vỗ về thiên thần nhỏ trong bụng, tâm hồn và trái tim tôi đều tràn ngập nắng. Nắng sẽ đến sau những cơn mưa nếu con người biết nhẫn nại, hy sinh, dũng cảm, chân thành và bởi biết trao yêu thương sẽ nhận được những đong đầy.